“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 259: Tình huống gì đây?
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Tần Kiệt lại càng thấy mình bị coi thường, cũng chẳng buồn nhìn thêm. Cái tên này. Cậu ta sắp thành heo rồi mà vẫn còn ăn ăn. Ăn cho thành Trư Bát Giới luôn đi. Khỉ thật. Triệu Phần cười cười: “Bạn học Tần Kiệt, cậu vốn là người kiêu ngạo nhất trong lớp mình, nhất định phải cố gắng nha! Đừng để bọn tớ thất vọng! Cố lên! Lớp bốn nhờ cậy vào cậu đấy! Mọi người cùng nhau hô nào!” “Cố lên! Lớp bốn nhờ vào cậu!” “Cố lên! Lớp bốn nhờ vào cậu!” ... Tần Kiệt: “...” Đây là áp đặt mục tiêu vào tạo áp lực cho mình đấy sao? Nếu không được hạng nhất. Chẳng phải sẽ phụ sự kì vọng của toàn thể bạn học lớp 4 à. Triệu Phần này. Đúng là ghê gớm thật. Năm ngoái chỉ là cô gái đơn thuần. Khó trách mọi người đều nói, đắc tội với ai chứ không được đắc tội với hai loại người. Một là tiểu nhân. Hai là phụ nữ. Đắc tội với tiểu nhân sẽ gặp phải hậu quả gì, không nói chắc hẳn mọi người cũng biết cả rồi. Đắc tội với phụ nữ. Ha ha. Cô ta sẽ hãm hại người mà không cần thương lượng trước. Tần Kiệt hiện tại xem như đã lĩnh giáo được thủ đoạn của Triệu Phần rồi. Chỉ có thể dùng hai từ để hình dung thôi. Khá lắm. Nếu như anh không về thứ nhất. Sẽ không còn là niềm tự hào của lớp bốn nữa! Ý nói sẽ trở thành sự sỉ nhục của lớp. Đến lúc đó, ở trong lớp anh sẽ không ngóc đầu dậy được. Triệu Phần này đúng thật ngoan độc mà. Độc nhất là lòng dạ phụ nữ, cùng lắm cũng chỉ thế này thôi. Tần Kiệt giờ phút này xem như đã nhìn thấu cô gái Triệu Phần kia. “Đã chuẩn bị xong rồi chứ?” Bỗng nhiên hàng đầu vang lên tiếng giáo viên dạy thể dục. “Thưa thầy, em muốn báo cáo một người!” Bỗng nhiên, một bạn học đứng bên trái Tần Kiệt giơ tay lên. Tần Kiệt nhìn lại. Người này so với anh thì thấp hơn một chút. Lưng ngắn, nhưng chân dài. Trên người mặc một bộ đồ thể thao Adidas. Đến ngay cả đôi giày đang đi cũng là hiệu Adidas. Nhìn dáng vẻ thì giống kiểuđể đạt được sự chú ý mà đặc biệt ăn mặc bóng bẩy. Người kia, đúng thật thích làm màu. Vì để được chú ý mà đi mua nguyên full bộ đồ. Kiêu ngạo. Đây là ấn tượng đầu tiên của Tần Kiệt về cậu ta. “Trương Thành, em muốn báo cáo ai?”, thầy giáo thể dục hỏi. “Cậu ta!”, Trương Thành đang đứng bên trái bỗng chỉ tay về hướng Tần Kiệt! Tần Kiệt: “...” Sinh viên lớp bốn kinh tế: “...” Tình huống gì đây? Đang yên đang lành, tại sao lại muốn báo cáo Tần Kiệt chứ? Tần Kiệt trêu chọc gì Trương Thành sao? “Em vì sao muốn báo cáo Tần Kiệt?”, thầy thể dục lại hỏi. “Cậu ta mặc áo ba lỗ! Không lịch sự! Không phù hợp với diện mạo thanh niên trong cuộc sống, để cậu ta tham gia cuộc thi là hạ thấp quan điểm và phẩm chất của tất cả các thí sinh chúng em, em đề nghị hủy tư cách tham gia thi đấu chạy 100m của cậu ta.”
Tần Kiệt lại càng thấy mình bị coi thường, cũng chẳng buồn nhìn thêm.
Cái tên này.
Cậu ta sắp thành heo rồi mà vẫn còn ăn ăn.
Ăn cho thành Trư Bát Giới luôn đi.
Khỉ thật.
Triệu Phần cười cười: “Bạn học Tần Kiệt, cậu vốn là người kiêu ngạo nhất trong lớp mình, nhất định phải cố gắng nha! Đừng để bọn tớ thất vọng! Cố lên! Lớp bốn nhờ cậy vào cậu đấy! Mọi người cùng nhau hô nào!”
“Cố lên! Lớp bốn nhờ vào cậu!”
“Cố lên! Lớp bốn nhờ vào cậu!”
...
Tần Kiệt: “...”
Đây là áp đặt mục tiêu vào tạo áp lực cho mình đấy sao?
Nếu không được hạng nhất.
Chẳng phải sẽ phụ sự kì vọng của toàn thể bạn học lớp 4 à.
Triệu Phần này.
Đúng là ghê gớm thật.
Năm ngoái chỉ là cô gái đơn thuần.
Khó trách mọi người đều nói, đắc tội với ai chứ không được đắc tội với hai loại người.
Một là tiểu nhân.
Hai là phụ nữ.
Đắc tội với tiểu nhân sẽ gặp phải hậu quả gì, không nói chắc hẳn mọi người cũng biết cả rồi.
Đắc tội với phụ nữ.
Ha ha.
Cô ta sẽ hãm hại người mà không cần thương lượng trước.
Tần Kiệt hiện tại xem như đã lĩnh giáo được thủ đoạn của Triệu Phần rồi.
Chỉ có thể dùng hai từ để hình dung thôi.
Khá lắm.
Nếu như anh không về thứ nhất.
Sẽ không còn là niềm tự hào của lớp bốn nữa!
Ý nói sẽ trở thành sự sỉ nhục của lớp.
Đến lúc đó, ở trong lớp anh sẽ không ngóc đầu dậy được.
Triệu Phần này đúng thật ngoan độc mà.
Độc nhất là lòng dạ phụ nữ, cùng lắm cũng chỉ thế này thôi.
Tần Kiệt giờ phút này xem như đã nhìn thấu cô gái Triệu Phần kia.
“Đã chuẩn bị xong rồi chứ?”
Bỗng nhiên hàng đầu vang lên tiếng giáo viên dạy thể dục.
“Thưa thầy, em muốn báo cáo một người!”
Bỗng nhiên, một bạn học đứng bên trái Tần Kiệt giơ tay lên.
Tần Kiệt nhìn lại.
Người này so với anh thì thấp hơn một chút.
Lưng ngắn, nhưng chân dài.
Trên người mặc một bộ đồ thể thao Adidas.
Đến ngay cả đôi giày đang đi cũng là hiệu Adidas.
Nhìn dáng vẻ thì giống kiểuđể đạt được sự chú ý mà đặc biệt ăn mặc bóng bẩy.
Người kia, đúng thật thích làm màu.
Vì để được chú ý mà đi mua nguyên full bộ đồ.
Kiêu ngạo.
Đây là ấn tượng đầu tiên của Tần Kiệt về cậu ta.
“Trương Thành, em muốn báo cáo ai?”, thầy giáo thể dục hỏi.
“Cậu ta!”, Trương Thành đang đứng bên trái bỗng chỉ tay về hướng Tần Kiệt!
Tần Kiệt: “...”
Sinh viên lớp bốn kinh tế: “...”
Tình huống gì đây?
Đang yên đang lành, tại sao lại muốn báo cáo Tần Kiệt chứ?
Tần Kiệt trêu chọc gì Trương Thành sao?
“Em vì sao muốn báo cáo Tần Kiệt?”, thầy thể dục lại hỏi.
“Cậu ta mặc áo ba lỗ! Không lịch sự! Không phù hợp với diện mạo thanh niên trong cuộc sống, để cậu ta tham gia cuộc thi là hạ thấp quan điểm và phẩm chất của tất cả các thí sinh chúng em, em đề nghị hủy tư cách tham gia thi đấu chạy 100m của cậu ta.”
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Tần Kiệt lại càng thấy mình bị coi thường, cũng chẳng buồn nhìn thêm. Cái tên này. Cậu ta sắp thành heo rồi mà vẫn còn ăn ăn. Ăn cho thành Trư Bát Giới luôn đi. Khỉ thật. Triệu Phần cười cười: “Bạn học Tần Kiệt, cậu vốn là người kiêu ngạo nhất trong lớp mình, nhất định phải cố gắng nha! Đừng để bọn tớ thất vọng! Cố lên! Lớp bốn nhờ cậy vào cậu đấy! Mọi người cùng nhau hô nào!” “Cố lên! Lớp bốn nhờ vào cậu!” “Cố lên! Lớp bốn nhờ vào cậu!” ... Tần Kiệt: “...” Đây là áp đặt mục tiêu vào tạo áp lực cho mình đấy sao? Nếu không được hạng nhất. Chẳng phải sẽ phụ sự kì vọng của toàn thể bạn học lớp 4 à. Triệu Phần này. Đúng là ghê gớm thật. Năm ngoái chỉ là cô gái đơn thuần. Khó trách mọi người đều nói, đắc tội với ai chứ không được đắc tội với hai loại người. Một là tiểu nhân. Hai là phụ nữ. Đắc tội với tiểu nhân sẽ gặp phải hậu quả gì, không nói chắc hẳn mọi người cũng biết cả rồi. Đắc tội với phụ nữ. Ha ha. Cô ta sẽ hãm hại người mà không cần thương lượng trước. Tần Kiệt hiện tại xem như đã lĩnh giáo được thủ đoạn của Triệu Phần rồi. Chỉ có thể dùng hai từ để hình dung thôi. Khá lắm. Nếu như anh không về thứ nhất. Sẽ không còn là niềm tự hào của lớp bốn nữa! Ý nói sẽ trở thành sự sỉ nhục của lớp. Đến lúc đó, ở trong lớp anh sẽ không ngóc đầu dậy được. Triệu Phần này đúng thật ngoan độc mà. Độc nhất là lòng dạ phụ nữ, cùng lắm cũng chỉ thế này thôi. Tần Kiệt giờ phút này xem như đã nhìn thấu cô gái Triệu Phần kia. “Đã chuẩn bị xong rồi chứ?” Bỗng nhiên hàng đầu vang lên tiếng giáo viên dạy thể dục. “Thưa thầy, em muốn báo cáo một người!” Bỗng nhiên, một bạn học đứng bên trái Tần Kiệt giơ tay lên. Tần Kiệt nhìn lại. Người này so với anh thì thấp hơn một chút. Lưng ngắn, nhưng chân dài. Trên người mặc một bộ đồ thể thao Adidas. Đến ngay cả đôi giày đang đi cũng là hiệu Adidas. Nhìn dáng vẻ thì giống kiểuđể đạt được sự chú ý mà đặc biệt ăn mặc bóng bẩy. Người kia, đúng thật thích làm màu. Vì để được chú ý mà đi mua nguyên full bộ đồ. Kiêu ngạo. Đây là ấn tượng đầu tiên của Tần Kiệt về cậu ta. “Trương Thành, em muốn báo cáo ai?”, thầy giáo thể dục hỏi. “Cậu ta!”, Trương Thành đang đứng bên trái bỗng chỉ tay về hướng Tần Kiệt! Tần Kiệt: “...” Sinh viên lớp bốn kinh tế: “...” Tình huống gì đây? Đang yên đang lành, tại sao lại muốn báo cáo Tần Kiệt chứ? Tần Kiệt trêu chọc gì Trương Thành sao? “Em vì sao muốn báo cáo Tần Kiệt?”, thầy thể dục lại hỏi. “Cậu ta mặc áo ba lỗ! Không lịch sự! Không phù hợp với diện mạo thanh niên trong cuộc sống, để cậu ta tham gia cuộc thi là hạ thấp quan điểm và phẩm chất của tất cả các thí sinh chúng em, em đề nghị hủy tư cách tham gia thi đấu chạy 100m của cậu ta.”