Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 262: Cậu ta muốn thắng.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Đã lộ ra khoảng cách rõ rệt.   Trong số đó có ba người chạy thuộc top đầu.    Một người là Trương Thành, một người cao cao, còn một người nữa là Tần Kiệt.    “Haha, Tần Kiệt chạy nhanh thật! Cố lên!”, Ôn Thanh Thanh đứng lên hô to.    “Tần Kiệt nhà tôi còn cần cậu hô hào giúp sao?”, Tần Tuyết không vui nói.     “Tuyết Nhi bớt đôi co đi, cổ vũ quan trọng hơn!”, Dương Liễu nhắc nhở.    Tần Tuyết cũng hiểu được.    Ôn Thanh Thanh cũng đang cổ vũ cho Tần Kiệt, mình lại chỉ biết đôi co, thấy mình hơi nhỏ nhen.    “Kiệt Tử, cố lên!”     “Kiệt Tử, về nhất!”    “Kiệt Tử mạnh quá!”    “Kiệt Tử chạy nhanh như báo!”    “Kiệt Tử, bùng nổ tốc độ!”    “Kiệt Tử, cố lên!”    “Kiệt Tử, sẽ về đích đầu tiên cố lên!”     “Tiến lên! Đừng dừng lại, nhanh lên một chút!”    “Xông lên! Dùng thêm sức lực!”    ...    Tất cả sinh viên lớp bốn khoa Kinh tế bất luận là nam hay nữ đều điên cuồng đứng lên cổ vũ.    Lời này lọt vào tai Tần Kiệt.    Lại thay đổi ngữ khí.    Mấy đứa này.    Mấy lời khỉ gió gì vậy.    Có thể dùng não rồi hẵng nói được không.    Lời này đặc biệt giống mấy lời thủ thỉ giữa vợ và chồng vậy.    Chẳng lịch sự chút nào.    Tần Kiệt không còn gì để nói.    “Hừm! Đừng tưởng có nhiều người cổ vũ thì cậu có thể thắng tôi! Tôi nói cho cậu biết, tôi mới là người về nhất!”    Khi Tần Kiệt chẳng buồn nói gì thì Trương Thành lại ở bên nói một câu.    Tần Kiệt cũng lờ đi.    Trương Thành quả thật đang chạy song song với anh.    Tốc độ của hai người cơ hồ là đồng thời.    Vị trí phương hướng dường như cũng tương đương.    Mà vóc dáng thì không cần bàn nhiều.    “Haha, tôi có biết bao nhiêu người cổ vũ, tên gầy gò như cậu còn muốn thắng tôi sao? Cậu còn kém xa lắm!”    Tần Kiệt nở nụ cười.    “Cậu nói ai gầy gò?”, Trương Thành tức giận.    “Tôi đang nói cậu đấy! Sao nào? Không phải à? Cậu còn không tính là gầy sao, cao mét 75 dáng người thì nhìn như cây sào, người nào không biết còn tưởng cậu sống trong thời loạn đấy, trách đất nước chúng ta điều kiện sống kham khổ không đủ cho cậu ăn uống no đủ, không béo lên được!”    “Cậu...”, Trương Thành giận dữ.    Không ngờ rằng Tần Kiệt cũng mồm mép như vậy.    “Tôi làm sao? Tôi còn chưa nói xong đâu, cậu cắt ngang lời tôi làm gì? Bố mẹ cậu không dạy cắt ngang lời người khác là rất mất lịch sự sao?”, Tần Kiệt lại quát.    “Con mẹ nó...”.    “Mẹ kiếp! Trương Thành này, tôi nói cho cậu biết, hạng người gầy gò không béo lên được như cậu chẳng được tích sự gì cẩn thận không cô nào thèm đâu!”    “Cậu...”, Trương Thành tức giận hai hàng lông mày cũng nhíu chặt lại.    Cậu ta rất tức giận.    Anh còn dám trù cậu ta.    Thật sự tức chết rồi.    “Tôi phải...”    “Cậu có phải muốn đánh nhau không? Được đấy, tôi ở đây này, cậu đánh đi! Đến lúc đó để tôi xem cậu có bị đuổi khỏi cuộc thi không?”, Tần Kiệt không lùi bước, ngược lại còn kích động Trương Thành hơn.    “Hừm! Cậu cho là tôi ngốc sao? Tôi cũng không thèm so đo với loại người như cậu!”, Trương Thành đáp.    “Haha, nên mới nói thứ gầy gò như cậu không người con gái nào thích cũng là điều bình thường! Cứ tận hưởng bi kịch độc thân đi!”, Tần Kiệt cười.    Khuôn mặt Trương Thành cũng muốn đen lại rồi.    Cậu ta thực sự muốn đánh nhau.    Nhưng lại không muốn bị đuổi khỏi cuộc thi.    Cậu ta muốn thắng.    Đây chính là thời điểm cuối để bứt tốc.    Cậu ta cũng không có thời gian đi mắng chửi người.    Lấy đà chạy tiến về đích mới là quan trọng.    “Không so đo với cậu!”, Trương Thành nhịn cơn giận tăng tốc chạy.    Tần Kiệt cũng lười so đo.  Hai người cơ hồ đồng thời cùng chạy về đích.

Đã lộ ra khoảng cách rõ rệt.  

 

Trong số đó có ba người chạy thuộc top đầu.  

 

 

Một người là Trương Thành, một người cao cao, còn một người nữa là Tần Kiệt.  

 

 

“Haha, Tần Kiệt chạy nhanh thật! Cố lên!”, Ôn Thanh Thanh đứng lên hô to.  

 

 

“Tần Kiệt nhà tôi còn cần cậu hô hào giúp sao?”, Tần Tuyết không vui nói.   

 

 

“Tuyết Nhi bớt đôi co đi, cổ vũ quan trọng hơn!”, Dương Liễu nhắc nhở.  

 

 

Tần Tuyết cũng hiểu được.  

 

 

Ôn Thanh Thanh cũng đang cổ vũ cho Tần Kiệt, mình lại chỉ biết đôi co, thấy mình hơi nhỏ nhen.  

 

 

“Kiệt Tử, cố lên!”  

 

 

 

“Kiệt Tử, về nhất!”  

 

 

“Kiệt Tử mạnh quá!”  

 

 

“Kiệt Tử chạy nhanh như báo!”  

 

 

“Kiệt Tử, bùng nổ tốc độ!”  

 

 

“Kiệt Tử, cố lên!”  

 

 

“Kiệt Tử, sẽ về đích đầu tiên cố lên!”  

 

 

 

“Tiến lên! Đừng dừng lại, nhanh lên một chút!”  

 

 

“Xông lên! Dùng thêm sức lực!”  

 

 

...  

 

 

Tất cả sinh viên lớp bốn khoa Kinh tế bất luận là nam hay nữ đều điên cuồng đứng lên cổ vũ.  

 

 

Lời này lọt vào tai Tần Kiệt.  

 

 

Lại thay đổi ngữ khí.  

 

 

Mấy đứa này.  

 

 

Mấy lời khỉ gió gì vậy.  

 

 

Có thể dùng não rồi hẵng nói được không.  

 

 

Lời này đặc biệt giống mấy lời thủ thỉ giữa vợ và chồng vậy.  

 

 

Chẳng lịch sự chút nào.  

 

 

Tần Kiệt không còn gì để nói.  

 

 

“Hừm! Đừng tưởng có nhiều người cổ vũ thì cậu có thể thắng tôi! Tôi nói cho cậu biết, tôi mới là người về nhất!”  

 

 

Khi Tần Kiệt chẳng buồn nói gì thì Trương Thành lại ở bên nói một câu.  

 

 

Tần Kiệt cũng lờ đi.  

 

 

Trương Thành quả thật đang chạy song song với anh.  

 

 

Tốc độ của hai người cơ hồ là đồng thời.  

 

 

Vị trí phương hướng dường như cũng tương đương.  

 

 

Mà vóc dáng thì không cần bàn nhiều.  

 

 

“Haha, tôi có biết bao nhiêu người cổ vũ, tên gầy gò như cậu còn muốn thắng tôi sao? Cậu còn kém xa lắm!”  

 

 

Tần Kiệt nở nụ cười.  

 

 

“Cậu nói ai gầy gò?”, Trương Thành tức giận.  

 

 

“Tôi đang nói cậu đấy! Sao nào? Không phải à? Cậu còn không tính là gầy sao, cao mét 75 dáng người thì nhìn như cây sào, người nào không biết còn tưởng cậu sống trong thời loạn đấy, trách đất nước chúng ta điều kiện sống kham khổ không đủ cho cậu ăn uống no đủ, không béo lên được!”  

 

 

“Cậu...”, Trương Thành giận dữ.  

 

 

Không ngờ rằng Tần Kiệt cũng mồm mép như vậy.  

 

 

“Tôi làm sao? Tôi còn chưa nói xong đâu, cậu cắt ngang lời tôi làm gì? Bố mẹ cậu không dạy cắt ngang lời người khác là rất mất lịch sự sao?”, Tần Kiệt lại quát.  

 

 

“Con mẹ nó...”.  

 

 

“Mẹ kiếp! Trương Thành này, tôi nói cho cậu biết, hạng người gầy gò không béo lên được như cậu chẳng được tích sự gì cẩn thận không cô nào thèm đâu!”  

 

 

“Cậu...”, Trương Thành tức giận hai hàng lông mày cũng nhíu chặt lại.  

 

 

Cậu ta rất tức giận.  

 

 

Anh còn dám trù cậu ta.  

 

 

Thật sự tức chết rồi.  

 

 

“Tôi phải...”  

 

 

“Cậu có phải muốn đánh nhau không? Được đấy, tôi ở đây này, cậu đánh đi! Đến lúc đó để tôi xem cậu có bị đuổi khỏi cuộc thi không?”, Tần Kiệt không lùi bước, ngược lại còn kích động Trương Thành hơn.  

 

 

“Hừm! Cậu cho là tôi ngốc sao? Tôi cũng không thèm so đo với loại người như cậu!”, Trương Thành đáp.  

 

 

“Haha, nên mới nói thứ gầy gò như cậu không người con gái nào thích cũng là điều bình thường! Cứ tận hưởng bi kịch độc thân đi!”, Tần Kiệt cười.  

 

 

Khuôn mặt Trương Thành cũng muốn đen lại rồi.  

 

 

Cậu ta thực sự muốn đánh nhau.  

 

 

Nhưng lại không muốn bị đuổi khỏi cuộc thi.  

 

 

Cậu ta muốn thắng.  

 

 

Đây chính là thời điểm cuối để bứt tốc.  

 

 

Cậu ta cũng không có thời gian đi mắng chửi người.  

 

 

Lấy đà chạy tiến về đích mới là quan trọng.  

 

 

“Không so đo với cậu!”, Trương Thành nhịn cơn giận tăng tốc chạy.  

 

 

Tần Kiệt cũng lười so đo.  

Hai người cơ hồ đồng thời cùng chạy về đích.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Đã lộ ra khoảng cách rõ rệt.   Trong số đó có ba người chạy thuộc top đầu.    Một người là Trương Thành, một người cao cao, còn một người nữa là Tần Kiệt.    “Haha, Tần Kiệt chạy nhanh thật! Cố lên!”, Ôn Thanh Thanh đứng lên hô to.    “Tần Kiệt nhà tôi còn cần cậu hô hào giúp sao?”, Tần Tuyết không vui nói.     “Tuyết Nhi bớt đôi co đi, cổ vũ quan trọng hơn!”, Dương Liễu nhắc nhở.    Tần Tuyết cũng hiểu được.    Ôn Thanh Thanh cũng đang cổ vũ cho Tần Kiệt, mình lại chỉ biết đôi co, thấy mình hơi nhỏ nhen.    “Kiệt Tử, cố lên!”     “Kiệt Tử, về nhất!”    “Kiệt Tử mạnh quá!”    “Kiệt Tử chạy nhanh như báo!”    “Kiệt Tử, bùng nổ tốc độ!”    “Kiệt Tử, cố lên!”    “Kiệt Tử, sẽ về đích đầu tiên cố lên!”     “Tiến lên! Đừng dừng lại, nhanh lên một chút!”    “Xông lên! Dùng thêm sức lực!”    ...    Tất cả sinh viên lớp bốn khoa Kinh tế bất luận là nam hay nữ đều điên cuồng đứng lên cổ vũ.    Lời này lọt vào tai Tần Kiệt.    Lại thay đổi ngữ khí.    Mấy đứa này.    Mấy lời khỉ gió gì vậy.    Có thể dùng não rồi hẵng nói được không.    Lời này đặc biệt giống mấy lời thủ thỉ giữa vợ và chồng vậy.    Chẳng lịch sự chút nào.    Tần Kiệt không còn gì để nói.    “Hừm! Đừng tưởng có nhiều người cổ vũ thì cậu có thể thắng tôi! Tôi nói cho cậu biết, tôi mới là người về nhất!”    Khi Tần Kiệt chẳng buồn nói gì thì Trương Thành lại ở bên nói một câu.    Tần Kiệt cũng lờ đi.    Trương Thành quả thật đang chạy song song với anh.    Tốc độ của hai người cơ hồ là đồng thời.    Vị trí phương hướng dường như cũng tương đương.    Mà vóc dáng thì không cần bàn nhiều.    “Haha, tôi có biết bao nhiêu người cổ vũ, tên gầy gò như cậu còn muốn thắng tôi sao? Cậu còn kém xa lắm!”    Tần Kiệt nở nụ cười.    “Cậu nói ai gầy gò?”, Trương Thành tức giận.    “Tôi đang nói cậu đấy! Sao nào? Không phải à? Cậu còn không tính là gầy sao, cao mét 75 dáng người thì nhìn như cây sào, người nào không biết còn tưởng cậu sống trong thời loạn đấy, trách đất nước chúng ta điều kiện sống kham khổ không đủ cho cậu ăn uống no đủ, không béo lên được!”    “Cậu...”, Trương Thành giận dữ.    Không ngờ rằng Tần Kiệt cũng mồm mép như vậy.    “Tôi làm sao? Tôi còn chưa nói xong đâu, cậu cắt ngang lời tôi làm gì? Bố mẹ cậu không dạy cắt ngang lời người khác là rất mất lịch sự sao?”, Tần Kiệt lại quát.    “Con mẹ nó...”.    “Mẹ kiếp! Trương Thành này, tôi nói cho cậu biết, hạng người gầy gò không béo lên được như cậu chẳng được tích sự gì cẩn thận không cô nào thèm đâu!”    “Cậu...”, Trương Thành tức giận hai hàng lông mày cũng nhíu chặt lại.    Cậu ta rất tức giận.    Anh còn dám trù cậu ta.    Thật sự tức chết rồi.    “Tôi phải...”    “Cậu có phải muốn đánh nhau không? Được đấy, tôi ở đây này, cậu đánh đi! Đến lúc đó để tôi xem cậu có bị đuổi khỏi cuộc thi không?”, Tần Kiệt không lùi bước, ngược lại còn kích động Trương Thành hơn.    “Hừm! Cậu cho là tôi ngốc sao? Tôi cũng không thèm so đo với loại người như cậu!”, Trương Thành đáp.    “Haha, nên mới nói thứ gầy gò như cậu không người con gái nào thích cũng là điều bình thường! Cứ tận hưởng bi kịch độc thân đi!”, Tần Kiệt cười.    Khuôn mặt Trương Thành cũng muốn đen lại rồi.    Cậu ta thực sự muốn đánh nhau.    Nhưng lại không muốn bị đuổi khỏi cuộc thi.    Cậu ta muốn thắng.    Đây chính là thời điểm cuối để bứt tốc.    Cậu ta cũng không có thời gian đi mắng chửi người.    Lấy đà chạy tiến về đích mới là quan trọng.    “Không so đo với cậu!”, Trương Thành nhịn cơn giận tăng tốc chạy.    Tần Kiệt cũng lười so đo.  Hai người cơ hồ đồng thời cùng chạy về đích.

Chương 262: Cậu ta muốn thắng.