“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 263: Cô ấy cố ý nói như vậy.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Nhìn thấy sắp chạm vào sợi dây đỏ cuối cùng rồi. Tần Kiệt đột nhiên ưỡn ngực, lưng thẳng tắp, trông như một bức tượng sắt. Trương Thành nhìn thấy vậy thì nhất thời không hiểu được. Làm cái trò gì vậy? Sắp chạm đến sợi dây đỏ rồi thì ưỡn ngực có ích gì? Vẽ rắn thêm chân, uổng công vô ích. Tuy nhiên. “Haha, tôi thắng rồi, tôi về nhất!” Một giây tiếp theo, cậu ta nhìn thấy Tần Kiệt là người đầu tiên vỗ tay hoan hô rồi chạm vào sợi dây đỏ. Mặc dù cậu ta và Tần Kiệt gần như cùng lúc về đích, nhưng lại chạm vào sợi dây đỏ chậm mất một nhịp, đột nhiên ngây ra. Làm sao có thế như vậy? Mặc dù cả hai cùng về đích một lúc. Nhưng Tần Kiệt chạm vào sợi dây đỏ sớm hơn cậu ta một nhịp. Nói cách khác, Tần Kiệt thắng. Không nên như thế chứ. “Haha, Trương Thành, cậu có nhìn thấy không? Tôi đã bảo rồi, cậu gầy như thế, thi với tôi thì cậu thua chắc!”, Tần Kiệt cười. “Cậu... Làm sao cậu có thể chạm vào sợi dây đỏ trước tôi?”, mặc dù Trương Thành rất tức giận nhưng cậu ta muốn biết mình thua ở đâu. “Cậu vẫn không biết mình thua ở đâu à? Được, nhìn thấy cậu không ngại học hỏi như thế thì tôi sẽ nói cho cậu”. Tần Kiệt lại một lần nữa ưỡn ngực, thẳng lưng, còn cố ý vỗ vỗ ngực và nói: “Cậu nhìn thấy chưa? Tôi khỏe như thế này cơ mà, còn cậu thì sao? Cậu đứng thẳng lên, ưỡn ngực ra rồi so sánh với tôi xem ai khỏe hơn?” Trương Thành không phục, ưỡn ngực, thẳng lưng, nhưng ngay sau đó liền sững lại. Bởi vì cậu ta phát hiện, sau khi ưỡn ngực, thẳng lưng thì gầy hơn Tần Kiệt. Thịt trên người Tần Kiệt rất dày. Nhưng cậu ta chỉ có da với xương. Cuối cùng cậu ta cũng hiểu tại sao khi gần đến chỗ sợ dây đỏ, Tần Kiệt lại ưỡn ngực, thẳng lưng. Bởi vì Tần Kiệt có da có thịt hơn. Còn cậu ta, da bọc xương, người quá gầy, không có tý thịt nào. Tốc độ của cậu ta với Tần Kiệt ngang nhau, nhưng Tần Kiệt da dầy thịt béo hơn. Cậu ta tức đến suýt hộc máu ra. Cãi nhau cả buổi. Có da có thịt cũng là một vũ khí lợi hại, bởi vì có da thịt thì ưỡn ngực sẽ vươn về phía trước xa hơn. Gầy thì lép vế hơn một chút. Khi chạy tới đích thì người ưỡn ngực ra sẽ chạm vạch đỏ trước. Trương Thành tức giận đến nỗi không nói nên lời. “Tôi tuyên bố cuộc thi chạy 100 mét, Tần Kiệt về nhất! Trương Thành thứ hai... " “Oh yeah~” “Kiệt Tử giỏi quá!” “Tôi đã nói cậu về nhất là cái chắc!” “Haha, Kiệt Tử của chúng ta thật lợi hại, bứt phá rất quyết liệt!” “Tần Kiệt, cậu thật nam tính, thật quyến rũ!” Tần Tuyết nghe tthấy mấy câu này liền không vui. Bởi vì những câu này là do Ôn Thanh Thanh nói. Cô ấy cố ý nói như vậy. “Cậu nói gì vậy?”, Tần Tuyết tức giận. “Ờ thì, Tần Tuyết à, tôi nói sai gì à? Lúc Tần Kiệt ưỡn ngực, thẳng lưng giống như một bức tượng sắt, nam tính hơn nhiều so với tên gầy nhom kia, đúng không? Sao nào? Cậu không thấy như thế à? Nếu cậu không thấy như thế thì coi như tôi chưa nói gì là được!”, Ôn Thanh Thanh nói. “Cậu…”, Tần Tuyết nói không lại, nghẹn họng. Bởi vì cô phát hiện Ôn Thanh Thanh hình như là khắc tinh của cô. Bởi vì cô có nói gì thì Ôn Thanh Thanh cũng đáp lại được rất nhanh, còn làm cho cô không có cách nào đáp trả.
Nhìn thấy sắp chạm vào sợi dây đỏ cuối cùng rồi.
Tần Kiệt đột nhiên ưỡn ngực, lưng thẳng tắp, trông như một bức tượng sắt.
Trương Thành nhìn thấy vậy thì nhất thời không hiểu được.
Làm cái trò gì vậy?
Sắp chạm đến sợi dây đỏ rồi thì ưỡn ngực có ích gì?
Vẽ rắn thêm chân, uổng công vô ích.
Tuy nhiên.
“Haha, tôi thắng rồi, tôi về nhất!”
Một giây tiếp theo, cậu ta nhìn thấy Tần Kiệt là người đầu tiên vỗ tay hoan hô rồi chạm vào sợi dây đỏ.
Mặc dù cậu ta và Tần Kiệt gần như cùng lúc về đích, nhưng lại chạm vào sợi dây đỏ chậm mất một nhịp, đột nhiên ngây ra.
Làm sao có thế như vậy?
Mặc dù cả hai cùng về đích một lúc.
Nhưng Tần Kiệt chạm vào sợi dây đỏ sớm hơn cậu ta một nhịp.
Nói cách khác, Tần Kiệt thắng.
Không nên như thế chứ.
“Haha, Trương Thành, cậu có nhìn thấy không? Tôi đã bảo rồi, cậu gầy như thế, thi với tôi thì cậu thua chắc!”, Tần Kiệt cười.
“Cậu... Làm sao cậu có thể chạm vào sợi dây đỏ trước tôi?”, mặc dù Trương Thành rất tức giận nhưng cậu ta muốn biết mình thua ở đâu.
“Cậu vẫn không biết mình thua ở đâu à? Được, nhìn thấy cậu không ngại học hỏi như thế thì tôi sẽ nói cho cậu”.
Tần Kiệt lại một lần nữa ưỡn ngực, thẳng lưng, còn cố ý vỗ vỗ ngực và nói: “Cậu nhìn thấy chưa? Tôi khỏe như thế này cơ mà, còn cậu thì sao? Cậu đứng thẳng lên, ưỡn ngực ra rồi so sánh với tôi xem ai khỏe hơn?”
Trương Thành không phục, ưỡn ngực, thẳng lưng, nhưng ngay sau đó liền sững lại.
Bởi vì cậu ta phát hiện, sau khi ưỡn ngực, thẳng lưng thì gầy hơn Tần Kiệt.
Thịt trên người Tần Kiệt rất dày.
Nhưng cậu ta chỉ có da với xương.
Cuối cùng cậu ta cũng hiểu tại sao khi gần đến chỗ sợ dây đỏ, Tần Kiệt lại ưỡn ngực, thẳng lưng.
Bởi vì Tần Kiệt có da có thịt hơn.
Còn cậu ta, da bọc xương, người quá gầy, không có tý thịt nào.
Tốc độ của cậu ta với Tần Kiệt ngang nhau, nhưng Tần Kiệt da dầy thịt béo hơn.
Cậu ta tức đến suýt hộc máu ra.
Cãi nhau cả buổi.
Có da có thịt cũng là một vũ khí lợi hại, bởi vì có da thịt thì ưỡn ngực sẽ vươn về phía trước xa hơn.
Gầy thì lép vế hơn một chút.
Khi chạy tới đích thì người ưỡn ngực ra sẽ chạm vạch đỏ trước.
Trương Thành tức giận đến nỗi không nói nên lời.
“Tôi tuyên bố cuộc thi chạy 100 mét, Tần Kiệt về nhất! Trương Thành thứ hai... "
“Oh yeah~”
“Kiệt Tử giỏi quá!”
“Tôi đã nói cậu về nhất là cái chắc!”
“Haha, Kiệt Tử của chúng ta thật lợi hại, bứt phá rất quyết liệt!”
“Tần Kiệt, cậu thật nam tính, thật quyến rũ!”
Tần Tuyết nghe tthấy mấy câu này liền không vui.
Bởi vì những câu này là do Ôn Thanh Thanh nói.
Cô ấy cố ý nói như vậy.
“Cậu nói gì vậy?”, Tần Tuyết tức giận.
“Ờ thì, Tần Tuyết à, tôi nói sai gì à? Lúc Tần Kiệt ưỡn ngực, thẳng lưng giống như một bức tượng sắt, nam tính hơn nhiều so với tên gầy nhom kia, đúng không? Sao nào? Cậu không thấy như thế à? Nếu cậu không thấy như thế thì coi như tôi chưa nói gì là được!”, Ôn Thanh Thanh nói.
“Cậu…”, Tần Tuyết nói không lại, nghẹn họng.
Bởi vì cô phát hiện Ôn Thanh Thanh hình như là khắc tinh của cô.
Bởi vì cô có nói gì thì Ôn Thanh Thanh cũng đáp lại được rất nhanh, còn làm cho cô không có cách nào đáp trả.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Nhìn thấy sắp chạm vào sợi dây đỏ cuối cùng rồi. Tần Kiệt đột nhiên ưỡn ngực, lưng thẳng tắp, trông như một bức tượng sắt. Trương Thành nhìn thấy vậy thì nhất thời không hiểu được. Làm cái trò gì vậy? Sắp chạm đến sợi dây đỏ rồi thì ưỡn ngực có ích gì? Vẽ rắn thêm chân, uổng công vô ích. Tuy nhiên. “Haha, tôi thắng rồi, tôi về nhất!” Một giây tiếp theo, cậu ta nhìn thấy Tần Kiệt là người đầu tiên vỗ tay hoan hô rồi chạm vào sợi dây đỏ. Mặc dù cậu ta và Tần Kiệt gần như cùng lúc về đích, nhưng lại chạm vào sợi dây đỏ chậm mất một nhịp, đột nhiên ngây ra. Làm sao có thế như vậy? Mặc dù cả hai cùng về đích một lúc. Nhưng Tần Kiệt chạm vào sợi dây đỏ sớm hơn cậu ta một nhịp. Nói cách khác, Tần Kiệt thắng. Không nên như thế chứ. “Haha, Trương Thành, cậu có nhìn thấy không? Tôi đã bảo rồi, cậu gầy như thế, thi với tôi thì cậu thua chắc!”, Tần Kiệt cười. “Cậu... Làm sao cậu có thể chạm vào sợi dây đỏ trước tôi?”, mặc dù Trương Thành rất tức giận nhưng cậu ta muốn biết mình thua ở đâu. “Cậu vẫn không biết mình thua ở đâu à? Được, nhìn thấy cậu không ngại học hỏi như thế thì tôi sẽ nói cho cậu”. Tần Kiệt lại một lần nữa ưỡn ngực, thẳng lưng, còn cố ý vỗ vỗ ngực và nói: “Cậu nhìn thấy chưa? Tôi khỏe như thế này cơ mà, còn cậu thì sao? Cậu đứng thẳng lên, ưỡn ngực ra rồi so sánh với tôi xem ai khỏe hơn?” Trương Thành không phục, ưỡn ngực, thẳng lưng, nhưng ngay sau đó liền sững lại. Bởi vì cậu ta phát hiện, sau khi ưỡn ngực, thẳng lưng thì gầy hơn Tần Kiệt. Thịt trên người Tần Kiệt rất dày. Nhưng cậu ta chỉ có da với xương. Cuối cùng cậu ta cũng hiểu tại sao khi gần đến chỗ sợ dây đỏ, Tần Kiệt lại ưỡn ngực, thẳng lưng. Bởi vì Tần Kiệt có da có thịt hơn. Còn cậu ta, da bọc xương, người quá gầy, không có tý thịt nào. Tốc độ của cậu ta với Tần Kiệt ngang nhau, nhưng Tần Kiệt da dầy thịt béo hơn. Cậu ta tức đến suýt hộc máu ra. Cãi nhau cả buổi. Có da có thịt cũng là một vũ khí lợi hại, bởi vì có da thịt thì ưỡn ngực sẽ vươn về phía trước xa hơn. Gầy thì lép vế hơn một chút. Khi chạy tới đích thì người ưỡn ngực ra sẽ chạm vạch đỏ trước. Trương Thành tức giận đến nỗi không nói nên lời. “Tôi tuyên bố cuộc thi chạy 100 mét, Tần Kiệt về nhất! Trương Thành thứ hai... " “Oh yeah~” “Kiệt Tử giỏi quá!” “Tôi đã nói cậu về nhất là cái chắc!” “Haha, Kiệt Tử của chúng ta thật lợi hại, bứt phá rất quyết liệt!” “Tần Kiệt, cậu thật nam tính, thật quyến rũ!” Tần Tuyết nghe tthấy mấy câu này liền không vui. Bởi vì những câu này là do Ôn Thanh Thanh nói. Cô ấy cố ý nói như vậy. “Cậu nói gì vậy?”, Tần Tuyết tức giận. “Ờ thì, Tần Tuyết à, tôi nói sai gì à? Lúc Tần Kiệt ưỡn ngực, thẳng lưng giống như một bức tượng sắt, nam tính hơn nhiều so với tên gầy nhom kia, đúng không? Sao nào? Cậu không thấy như thế à? Nếu cậu không thấy như thế thì coi như tôi chưa nói gì là được!”, Ôn Thanh Thanh nói. “Cậu…”, Tần Tuyết nói không lại, nghẹn họng. Bởi vì cô phát hiện Ôn Thanh Thanh hình như là khắc tinh của cô. Bởi vì cô có nói gì thì Ôn Thanh Thanh cũng đáp lại được rất nhanh, còn làm cho cô không có cách nào đáp trả.