“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 266: Lời này quá độc ác.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Trương Thành: "..." Mẹ nó chứ, bọn họ cũng không phải là bạn gái của tôi, tôi nói, bọn họ nghe sao? Nếu bọn họ nghe tôi, tôi còn cần nói với cậu à? Lời này của cậu không phải là vô ích sao? "Đương nhiên, nếu cậu cảm thấy không thoải mái, cậu cũng có thể tìm bạn gái mà! Tìm về để cãi nhau với bọn họ, cãi nhau càng to càng tốt!", Tần Kiệt lại bổ sung thêm một câu. Phốc~ Trương Thành suýt đứng không vững. Mẹ nó chứ. Nếu tôi có thể tìm được bạn gái, thì sao phải FA? Nếu không phải là tôi muốn tìm bạn gái, tôi sẽ nhận tiền của người khác, gây khó dễ cho cậu sao? Tôi cũng không ăn no rửng mỡ đến vậy. Cậu cố ý đúng không. “Cậu đừng có mà đắc ý. Cậu có nhiều phụ nữ như vậy, sức bền chắc chắn không tốt! Quán quân cuộc thi chạy cự ly 1000 mét sẽ thuộc về tôi!”, Trương Thành nói. “Ha ha, đàn ông có bền hay không không phải chỉ nói bằng miệng mà là chứng minh bằng hành động thiết thực. Cậu còn không có bạn gái, sao có thể chứng minh được chứ?”, Tần Kiệt hỏi. “Tôi…”, Trương Thành đen mặt. Tên Tần Kiệt này càng ngày càng đáng ghét. Biết mình không có bạn gái, cậu ta còn cố ý lấy bạn gái ra nói chuyện phải trái với mình. Bắt nạt người khác một cách trắng trợn. Thật là ghê tởm. “Sao? Như vậy mà đã giận rồi à? Không biết kiềm chế cảm xúc gì cả, vậy mà cậu còn nói với tôi là cậu có thể về nhất? Cậu ấy à, đầu thai một trăm kiếp để rèn luyện đi!”, Tần Kiệt cười nói. Trương Thành trợn trừng mắt. Cậu ta hận không thể nuốt chửng Tần Kiệt. “Cậu… đừng có tự đắc! Vị trí thứ nhất chắc chắn sẽ thuộc về tôi!”, Trương Thành tức giận nói. “Ha ha, tôi lười nói với cậu! Đúng là cái đồ khoác lác!”, Tần Kiệt nói với vẻ mặt khinh thường. “Cậu…” “Khụ khụ ~” Giáo viên thể dục thực sự không thể nghe tiếp được nữa. Hai cái người Trương Thành và Tần Kiệt này là oan gia trời sinh à? Lúc thi chạy 100 mét cãi nhau. Bây giờ vẫn tiếp tục cãi nhau. Có cần thiết phải như vậy không? “Không nói chuyện nữa, cuộc thi chạy 1000 mét sắp bắt đầu, mọi người nhanh chóng khởi động đi! Để tránh lát nữa chạy bị căng cơ!” “Cảm ơn thầy giáo nhắc nhở!” Trương Thành vội vàng tập các bài khởi động. “Một hai một, trái phải trái, một hai một, trái phải trái!” Trương Thành duỗi chân, nhấn eo và thực hiện các bài tập giãn cơ. “Hừ! Một kẻ gầy như sào tre còn khởi động? Cũng không sợ gãy thắt lưng!”, Tần Tuyết khinh thường nói. “Đúng vậy! Không thấy tí thịt nào cả, gió thổi liền bay, cô gái nào mà theo cậu ta chắc mắt bị mù rồi!”, Ôn Thanh Thanh coi thường. Bịch~ Trương Thành trực tiếp ngã ngửa xuống đất. Lời này quá độc ác. Tôi chỉ đang thực hiện một bài tập khởi động cho nóng người mà thôi. Các người có cần phải buông lời cay đắng với tôi như vậy không? Thật là bất công mà! “Ha ha~” Tần Kiệt bật cười “Nghe thấy chưa, đây chính là ưu điểm của nhiều thịt!” Anh cũng đã bắt đầu bài tập khởi động.
Trương Thành: "..."
Mẹ nó chứ, bọn họ cũng không phải là bạn gái của tôi, tôi nói, bọn họ nghe sao?
Nếu bọn họ nghe tôi, tôi còn cần nói với cậu à?
Lời này của cậu không phải là vô ích sao?
"Đương nhiên, nếu cậu cảm thấy không thoải mái, cậu cũng có thể tìm bạn gái mà! Tìm về để cãi nhau với bọn họ, cãi nhau càng to càng tốt!", Tần Kiệt lại bổ sung thêm một câu.
Phốc~
Trương Thành suýt đứng không vững.
Mẹ nó chứ.
Nếu tôi có thể tìm được bạn gái, thì sao phải FA?
Nếu không phải là tôi muốn tìm bạn gái, tôi sẽ nhận tiền của người khác, gây khó dễ cho cậu sao?
Tôi cũng không ăn no rửng mỡ đến vậy.
Cậu cố ý đúng không.
“Cậu đừng có mà đắc ý. Cậu có nhiều phụ nữ như vậy, sức bền chắc chắn không tốt! Quán quân cuộc thi chạy cự ly 1000 mét sẽ thuộc về tôi!”, Trương Thành nói.
“Ha ha, đàn ông có bền hay không không phải chỉ nói bằng miệng mà là chứng minh bằng hành động thiết thực. Cậu còn không có bạn gái, sao có thể chứng minh được chứ?”, Tần Kiệt hỏi.
“Tôi…”, Trương Thành đen mặt.
Tên Tần Kiệt này càng ngày càng đáng ghét. Biết mình không có bạn gái, cậu ta còn cố ý lấy bạn gái ra nói chuyện phải trái với mình.
Bắt nạt người khác một cách trắng trợn.
Thật là ghê tởm.
“Sao? Như vậy mà đã giận rồi à? Không biết kiềm chế cảm xúc gì cả, vậy mà cậu còn nói với tôi là cậu có thể về nhất? Cậu ấy à, đầu thai một trăm kiếp để rèn luyện đi!”, Tần Kiệt cười nói.
Trương Thành trợn trừng mắt.
Cậu ta hận không thể nuốt chửng Tần Kiệt.
“Cậu… đừng có tự đắc! Vị trí thứ nhất chắc chắn sẽ thuộc về tôi!”, Trương Thành tức giận nói.
“Ha ha, tôi lười nói với cậu! Đúng là cái đồ khoác lác!”, Tần Kiệt nói với vẻ mặt khinh thường.
“Cậu…”
“Khụ khụ ~”
Giáo viên thể dục thực sự không thể nghe tiếp được nữa.
Hai cái người Trương Thành và Tần Kiệt này là oan gia trời sinh à?
Lúc thi chạy 100 mét cãi nhau.
Bây giờ vẫn tiếp tục cãi nhau.
Có cần thiết phải như vậy không?
“Không nói chuyện nữa, cuộc thi chạy 1000 mét sắp bắt đầu, mọi người nhanh chóng khởi động đi! Để tránh lát nữa chạy bị căng cơ!”
“Cảm ơn thầy giáo nhắc nhở!”
Trương Thành vội vàng tập các bài khởi động.
“Một hai một, trái phải trái, một hai một, trái phải trái!”
Trương Thành duỗi chân, nhấn eo và thực hiện các bài tập giãn cơ.
“Hừ! Một kẻ gầy như sào tre còn khởi động? Cũng không sợ gãy thắt lưng!”, Tần Tuyết khinh thường nói.
“Đúng vậy! Không thấy tí thịt nào cả, gió thổi liền bay, cô gái nào mà theo cậu ta chắc mắt bị mù rồi!”, Ôn Thanh Thanh coi thường.
Bịch~
Trương Thành trực tiếp ngã ngửa xuống đất.
Lời này quá độc ác.
Tôi chỉ đang thực hiện một bài tập khởi động cho nóng người mà thôi.
Các người có cần phải buông lời cay đắng với tôi như vậy không?
Thật là bất công mà!
“Ha ha~”
Tần Kiệt bật cười
“Nghe thấy chưa, đây chính là ưu điểm của nhiều thịt!”
Anh cũng đã bắt đầu bài tập khởi động.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Trương Thành: "..." Mẹ nó chứ, bọn họ cũng không phải là bạn gái của tôi, tôi nói, bọn họ nghe sao? Nếu bọn họ nghe tôi, tôi còn cần nói với cậu à? Lời này của cậu không phải là vô ích sao? "Đương nhiên, nếu cậu cảm thấy không thoải mái, cậu cũng có thể tìm bạn gái mà! Tìm về để cãi nhau với bọn họ, cãi nhau càng to càng tốt!", Tần Kiệt lại bổ sung thêm một câu. Phốc~ Trương Thành suýt đứng không vững. Mẹ nó chứ. Nếu tôi có thể tìm được bạn gái, thì sao phải FA? Nếu không phải là tôi muốn tìm bạn gái, tôi sẽ nhận tiền của người khác, gây khó dễ cho cậu sao? Tôi cũng không ăn no rửng mỡ đến vậy. Cậu cố ý đúng không. “Cậu đừng có mà đắc ý. Cậu có nhiều phụ nữ như vậy, sức bền chắc chắn không tốt! Quán quân cuộc thi chạy cự ly 1000 mét sẽ thuộc về tôi!”, Trương Thành nói. “Ha ha, đàn ông có bền hay không không phải chỉ nói bằng miệng mà là chứng minh bằng hành động thiết thực. Cậu còn không có bạn gái, sao có thể chứng minh được chứ?”, Tần Kiệt hỏi. “Tôi…”, Trương Thành đen mặt. Tên Tần Kiệt này càng ngày càng đáng ghét. Biết mình không có bạn gái, cậu ta còn cố ý lấy bạn gái ra nói chuyện phải trái với mình. Bắt nạt người khác một cách trắng trợn. Thật là ghê tởm. “Sao? Như vậy mà đã giận rồi à? Không biết kiềm chế cảm xúc gì cả, vậy mà cậu còn nói với tôi là cậu có thể về nhất? Cậu ấy à, đầu thai một trăm kiếp để rèn luyện đi!”, Tần Kiệt cười nói. Trương Thành trợn trừng mắt. Cậu ta hận không thể nuốt chửng Tần Kiệt. “Cậu… đừng có tự đắc! Vị trí thứ nhất chắc chắn sẽ thuộc về tôi!”, Trương Thành tức giận nói. “Ha ha, tôi lười nói với cậu! Đúng là cái đồ khoác lác!”, Tần Kiệt nói với vẻ mặt khinh thường. “Cậu…” “Khụ khụ ~” Giáo viên thể dục thực sự không thể nghe tiếp được nữa. Hai cái người Trương Thành và Tần Kiệt này là oan gia trời sinh à? Lúc thi chạy 100 mét cãi nhau. Bây giờ vẫn tiếp tục cãi nhau. Có cần thiết phải như vậy không? “Không nói chuyện nữa, cuộc thi chạy 1000 mét sắp bắt đầu, mọi người nhanh chóng khởi động đi! Để tránh lát nữa chạy bị căng cơ!” “Cảm ơn thầy giáo nhắc nhở!” Trương Thành vội vàng tập các bài khởi động. “Một hai một, trái phải trái, một hai một, trái phải trái!” Trương Thành duỗi chân, nhấn eo và thực hiện các bài tập giãn cơ. “Hừ! Một kẻ gầy như sào tre còn khởi động? Cũng không sợ gãy thắt lưng!”, Tần Tuyết khinh thường nói. “Đúng vậy! Không thấy tí thịt nào cả, gió thổi liền bay, cô gái nào mà theo cậu ta chắc mắt bị mù rồi!”, Ôn Thanh Thanh coi thường. Bịch~ Trương Thành trực tiếp ngã ngửa xuống đất. Lời này quá độc ác. Tôi chỉ đang thực hiện một bài tập khởi động cho nóng người mà thôi. Các người có cần phải buông lời cay đắng với tôi như vậy không? Thật là bất công mà! “Ha ha~” Tần Kiệt bật cười “Nghe thấy chưa, đây chính là ưu điểm của nhiều thịt!” Anh cũng đã bắt đầu bài tập khởi động.