Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 267: Còn quy chụp anh nữa chứ.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Giống như Trương Thành, anh duỗi chân, nhấn eo và thực hiện các động tác giãn cơ.   “Woa, đẹp trai thật đó! Thật ngầu!”    “Ừm. Đúng là một anh chàng đẹp trai!"    “Đúng là trai thẳng cứng như sắt thép!”    “Trai thẳng thì trai thẳng, chỉ cần không phải trai cong là được!”    …    Phốc~     Tần Kiệt suýt chút nữa phun ra toàn bộ nước khoáng đã uống trước đó.    Có biết cách nói chuyện không vậy?    Ăn nói ghê quá.    Con mẹ nó tôi chỉ là một chàng thanh niên đơn thuần.    Có cần thiết phải như vậy không?     Các người mà nói thêm nữa, tôi sẽ phát điên lên đó.    Tần Kiệt không tập được nữa.    Anh cởi áo khoác ra.    “Kiệt Tử, em cầm giúp anh!”, Tần Tuyết chạy tới, nhận lấy áo khoác.    “Bạn học Tần Kiệt, để tôi cầm áo len giúp cậu!”, Ôn Thanh Thanh cũng bước tới.    “Dựa vào đâu mà cậu được cầm chứ?”, Tần Tuyết không vui nói.    “Sao tôi không thể cầm hả? Cậu nên biết rằng, cậu ấy là đại diện cho khoa kinh tế chúng tôi! Chúng tôi là cổ động viên, cầm quần áo giúp cậu ấy thì có gì không đúng à? Các bạn học, mọi người nói có đúng không?”, Ôn Thanh Thanh bắt đầu gào lên.    “Không sai! Chúng tôi là đội cổ động viên! Dựa vào đâu chúng tôi không thể cầm chứ?”    “Bạn học Tần Tuyết, cậu ngang ngược quá rồi đó!”    “Đúng vậy! Cầm chút quần áo mà thôi, ảnh hưởng gì đến cậu cơ chứ?”    “Thật đúng là nhỏ mọn!”    …    “Các cậu…”, Tần Tuyết cứng họng.    Cô ấy chỉ có thể nhượng bộ.    “Hừ!”    Cô ấy hừ lạnh một tiếng.    Sau đó đi sang một bên.    Ôn Thanh Thanh nở nụ cười.    “Ôn Thanh Thanh, để Tuyết Nhi cầm đi!”, Tần Kiệt nói.    “Ha ha nghe thấy chưa? Tần Kiệt nhà tôi muốn tôi cầm đó!”, Tần Tuyết cười nói.    Cô ấy chỉ chờ câu này của Tần Kiệt.    Quả nhiên.    Tần Kiệt vẫn là người yêu quý cô nhất.    Ôn Thanh Thanh tránh sang một bên.    “Hừ, Tần Kiệt, cậu làm như vậy mà được sao? Chúng tôi là đội cổ động viên, không làm cái gì mà tính là đội cổ vũ sao? Truyền ta ngoài sẽ làm trò cười cho thiên hạ đó! Không được! Để cho tôi cầm áo len!”, Ôn Thanh Thanh không bỏ cuộc.    “Đúng đó! Để Ôn Thanh Thanh cầm đi!”    “Tần Kiệt, mọi người đều là sinh viên cùng khoa, cậu sẽ không đến nỗi không cho chúng tôi chút thể diện này chứ?”    Lời này vừa nói ra.    Tần Kiệt sững sờ.    Bọn họ đang uy h**p đe dọa sao?    Còn quy chụp anh nữa chứ.    Làm sao bây giờ?    Nếu cho, Tần Tuyết sẽ giận.    Còn không cho thì mọi người đều là người cùng khoa, cúi đầu không gặp ngẩng đầu gặp, sau này chung sống kiểu gì?    “Chuyện này…”    “Kiệt Tử, cho cậu ta cầm đi!”, Tần Tuyết cũng không muốn làm cho Tần Kiệt khó xử.  “Hả?”, Tần Kiệt rất bất ngờ.

Giống như Trương Thành, anh duỗi chân, nhấn eo và thực hiện các động tác giãn cơ.  

 

“Woa, đẹp trai thật đó! Thật ngầu!”  

 

 

“Ừm. Đúng là một anh chàng đẹp trai!"  

 

 

“Đúng là trai thẳng cứng như sắt thép!”  

 

 

“Trai thẳng thì trai thẳng, chỉ cần không phải trai cong là được!”  

 

 

…  

 

 

Phốc~  

 

 

 

Tần Kiệt suýt chút nữa phun ra toàn bộ nước khoáng đã uống trước đó.  

 

 

Có biết cách nói chuyện không vậy?  

 

 

Ăn nói ghê quá.  

 

 

Con mẹ nó tôi chỉ là một chàng thanh niên đơn thuần.  

 

 

Có cần thiết phải như vậy không?  

 

 

 

Các người mà nói thêm nữa, tôi sẽ phát điên lên đó.  

 

 

Tần Kiệt không tập được nữa.  

 

 

Anh cởi áo khoác ra.  

 

 

“Kiệt Tử, em cầm giúp anh!”, Tần Tuyết chạy tới, nhận lấy áo khoác.  

 

 

“Bạn học Tần Kiệt, để tôi cầm áo len giúp cậu!”, Ôn Thanh Thanh cũng bước tới.  

 

 

“Dựa vào đâu mà cậu được cầm chứ?”, Tần Tuyết không vui nói.  

 

 

“Sao tôi không thể cầm hả? Cậu nên biết rằng, cậu ấy là đại diện cho khoa kinh tế chúng tôi! Chúng tôi là cổ động viên, cầm quần áo giúp cậu ấy thì có gì không đúng à? Các bạn học, mọi người nói có đúng không?”, Ôn Thanh Thanh bắt đầu gào lên.  

 

 

“Không sai! Chúng tôi là đội cổ động viên! Dựa vào đâu chúng tôi không thể cầm chứ?”  

 

 

“Bạn học Tần Tuyết, cậu ngang ngược quá rồi đó!”  

 

 

“Đúng vậy! Cầm chút quần áo mà thôi, ảnh hưởng gì đến cậu cơ chứ?”  

 

 

“Thật đúng là nhỏ mọn!”  

 

 

…  

 

 

“Các cậu…”, Tần Tuyết cứng họng.  

 

 

Cô ấy chỉ có thể nhượng bộ.  

 

 

“Hừ!”  

 

 

Cô ấy hừ lạnh một tiếng.  

 

 

Sau đó đi sang một bên.  

 

 

Ôn Thanh Thanh nở nụ cười.  

 

 

“Ôn Thanh Thanh, để Tuyết Nhi cầm đi!”, Tần Kiệt nói.  

 

 

“Ha ha nghe thấy chưa? Tần Kiệt nhà tôi muốn tôi cầm đó!”, Tần Tuyết cười nói.  

 

 

Cô ấy chỉ chờ câu này của Tần Kiệt.  

 

 

Quả nhiên.  

 

 

Tần Kiệt vẫn là người yêu quý cô nhất.  

 

 

Ôn Thanh Thanh tránh sang một bên.  

 

 

“Hừ, Tần Kiệt, cậu làm như vậy mà được sao? Chúng tôi là đội cổ động viên, không làm cái gì mà tính là đội cổ vũ sao? Truyền ta ngoài sẽ làm trò cười cho thiên hạ đó! Không được! Để cho tôi cầm áo len!”, Ôn Thanh Thanh không bỏ cuộc.  

 

 

“Đúng đó! Để Ôn Thanh Thanh cầm đi!”  

 

 

“Tần Kiệt, mọi người đều là sinh viên cùng khoa, cậu sẽ không đến nỗi không cho chúng tôi chút thể diện này chứ?”  

 

 

Lời này vừa nói ra.  

 

 

Tần Kiệt sững sờ.  

 

 

Bọn họ đang uy h**p đe dọa sao?  

 

 

Còn quy chụp anh nữa chứ.  

 

 

Làm sao bây giờ?  

 

 

Nếu cho, Tần Tuyết sẽ giận.  

 

 

Còn không cho thì mọi người đều là người cùng khoa, cúi đầu không gặp ngẩng đầu gặp, sau này chung sống kiểu gì?  

 

 

“Chuyện này…”  

 

 

“Kiệt Tử, cho cậu ta cầm đi!”, Tần Tuyết cũng không muốn làm cho Tần Kiệt khó xử.  

“Hả?”, Tần Kiệt rất bất ngờ.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Giống như Trương Thành, anh duỗi chân, nhấn eo và thực hiện các động tác giãn cơ.   “Woa, đẹp trai thật đó! Thật ngầu!”    “Ừm. Đúng là một anh chàng đẹp trai!"    “Đúng là trai thẳng cứng như sắt thép!”    “Trai thẳng thì trai thẳng, chỉ cần không phải trai cong là được!”    …    Phốc~     Tần Kiệt suýt chút nữa phun ra toàn bộ nước khoáng đã uống trước đó.    Có biết cách nói chuyện không vậy?    Ăn nói ghê quá.    Con mẹ nó tôi chỉ là một chàng thanh niên đơn thuần.    Có cần thiết phải như vậy không?     Các người mà nói thêm nữa, tôi sẽ phát điên lên đó.    Tần Kiệt không tập được nữa.    Anh cởi áo khoác ra.    “Kiệt Tử, em cầm giúp anh!”, Tần Tuyết chạy tới, nhận lấy áo khoác.    “Bạn học Tần Kiệt, để tôi cầm áo len giúp cậu!”, Ôn Thanh Thanh cũng bước tới.    “Dựa vào đâu mà cậu được cầm chứ?”, Tần Tuyết không vui nói.    “Sao tôi không thể cầm hả? Cậu nên biết rằng, cậu ấy là đại diện cho khoa kinh tế chúng tôi! Chúng tôi là cổ động viên, cầm quần áo giúp cậu ấy thì có gì không đúng à? Các bạn học, mọi người nói có đúng không?”, Ôn Thanh Thanh bắt đầu gào lên.    “Không sai! Chúng tôi là đội cổ động viên! Dựa vào đâu chúng tôi không thể cầm chứ?”    “Bạn học Tần Tuyết, cậu ngang ngược quá rồi đó!”    “Đúng vậy! Cầm chút quần áo mà thôi, ảnh hưởng gì đến cậu cơ chứ?”    “Thật đúng là nhỏ mọn!”    …    “Các cậu…”, Tần Tuyết cứng họng.    Cô ấy chỉ có thể nhượng bộ.    “Hừ!”    Cô ấy hừ lạnh một tiếng.    Sau đó đi sang một bên.    Ôn Thanh Thanh nở nụ cười.    “Ôn Thanh Thanh, để Tuyết Nhi cầm đi!”, Tần Kiệt nói.    “Ha ha nghe thấy chưa? Tần Kiệt nhà tôi muốn tôi cầm đó!”, Tần Tuyết cười nói.    Cô ấy chỉ chờ câu này của Tần Kiệt.    Quả nhiên.    Tần Kiệt vẫn là người yêu quý cô nhất.    Ôn Thanh Thanh tránh sang một bên.    “Hừ, Tần Kiệt, cậu làm như vậy mà được sao? Chúng tôi là đội cổ động viên, không làm cái gì mà tính là đội cổ vũ sao? Truyền ta ngoài sẽ làm trò cười cho thiên hạ đó! Không được! Để cho tôi cầm áo len!”, Ôn Thanh Thanh không bỏ cuộc.    “Đúng đó! Để Ôn Thanh Thanh cầm đi!”    “Tần Kiệt, mọi người đều là sinh viên cùng khoa, cậu sẽ không đến nỗi không cho chúng tôi chút thể diện này chứ?”    Lời này vừa nói ra.    Tần Kiệt sững sờ.    Bọn họ đang uy h**p đe dọa sao?    Còn quy chụp anh nữa chứ.    Làm sao bây giờ?    Nếu cho, Tần Tuyết sẽ giận.    Còn không cho thì mọi người đều là người cùng khoa, cúi đầu không gặp ngẩng đầu gặp, sau này chung sống kiểu gì?    “Chuyện này…”    “Kiệt Tử, cho cậu ta cầm đi!”, Tần Tuyết cũng không muốn làm cho Tần Kiệt khó xử.  “Hả?”, Tần Kiệt rất bất ngờ.

Chương 267: Còn quy chụp anh nữa chứ.