“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 284: Thật hay giả vậy?
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Trong lòng ông thầm nghĩ mẹ Tần lại đang thần kinh cái gì vậy? Trời đã tối rồi, không ngủ làm cái gì? Lẽ nào thức để nói chuyện yêu đương sao? Thật không còn lời nào để nói nữa mà! Bố Tần lắc đầu, một mình đi vào phòng ngủ. Mẹ Tần nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn cảm thấy bố Tần nói đúng. Con trai bà lớn rồi, có những suy nghĩ và cuộc sống của riêng mình, lo lắng để làm cái gì. Vẫn là nên gửi tin nhắn cho Tần Kiệt đi. Con trai, mẹ tin con, cố gắng nhé, đừng để nhà họ Tần chúng ta phải xấu hổ. Gửi xong, mẹ Tần bất giác mỉm cười. Bỗng nhiên, bà lại cau mày. Không đúng. Con trai chui ra từ bụng bà, sao lại nhắn là nhà họ Tần. Thật đúng là. Không được, con trai đã trưởng thành, có cuộc sống riêng, mai này nhà cửa sẽ trống vắng hiu quanh, bà biết phải làm sao? Mẹ Tần cau mày bước vào phòng ngủ. "Bố thằng nhỏ!" "Gì?" "Ông vẫn chưa ngủ sao?" "Tôi vốn sắp vào giấc rồi, đây không phải bị bà đánh thức sao?" "Bố Kiệt Tử này, chúng ta thương lượng một chuyện được không?" "Chuyện gì mà bắt buộc phải thương lượng bây giờ hả? Để mai nói không được sao?" "Không được, nhất định phải nói ngay bây giờ, ông ngồi dậy cho tôi, nghe thấy không?" "Bà lại làm cái trò quái quỷ gì vậy!", bố Tần bất đắc dĩ ngồi dậy, đeo kính lão vào. "Ông nói xem con trai chúng ta đã lớn như vậy rồi, có cuộc sống và suy nghĩ riêng! Sau này nhà chúng ta chắc chắn sẽ rất lạnh lẽo trống vắng, có phải là nên thêm người không!”, mẹ Tần dựa vào vai bố Tần nói. “Thêm người? Thêm kiểu gì? Con nó còn nhỏ, vẫn chưa đến lúc kết hôn sinh con! Bây giờ bà sẽ không muốn ép nó tìm một đứa con dâu và sinh một đứa cháu đích tôn cho bà chứ? Tôi nói cho bà biết, tôi sẽ không đồng ý đâu. Là một người đàn ông, khi còn trẻ phải đặt sự nghiệp lên hàng đầu!” Bố Tần nghiêm túc nhắc nhở mẹ Tần. “Tôi có nói về con trai chúng ta đâu, ông gấp cái gì chứ, thật đúng là!”, mẹ Tần khinh thường nhìn bố Tần. “Bà không nói về con trai, vậy thì bà nói ai chứ?”, bố Tần có chút khó hiểu. “Ông là người từng trải mà còn không hiểu chuyện này sao?”, mẹ Tần chớp chớp mắt: “Tôi đang nói về chúng ta!” “Chúng ta?”, bố Tần sửng sốt: “Bà có ý gì?” “Ông còn giả vờ sao? Bớt lại đi! Tâm tư của đám đàn ông các ông, tôi hiểu rõ nhất! Tôi muốn sinh thêm một đứa con gái!”, mẹ Tần nói. “Cái gì?”, bố Tần mông lung. Sinh con gái? Thật hay giả vậy? Già đầu cả rồi, còn sinh con, chẳng phải là muốn mệt chết sao? Làm cái trò quái quỷ gì vậy? “Ôi, tôi chóng mặt!” Sau đó bố Tần trực tiếp ngủ thiếp đi. Tiếng ngáy không ngừng phập phồng lên xuống. “Giả vờ cái rắm ấy! Ông dậy cho tôi!” “Còn giả bộ đúng không? Được, bà đây để cho ông ngủ ở dưới đất!” Bịch~ Mẹ Tần đạp bố Tần xuống. “Ôi chao, cái eo của tôi! Bà bị điên rồi sao?” “Ông có eo sao?”, mẹ Tần chất vấn.
Trong lòng ông thầm nghĩ mẹ Tần lại đang thần kinh cái gì vậy?
Trời đã tối rồi, không ngủ làm cái gì?
Lẽ nào thức để nói chuyện yêu đương sao?
Thật không còn lời nào để nói nữa mà!
Bố Tần lắc đầu, một mình đi vào phòng ngủ.
Mẹ Tần nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn cảm thấy bố Tần nói đúng.
Con trai bà lớn rồi, có những suy nghĩ và cuộc sống của riêng mình, lo lắng để làm cái gì.
Vẫn là nên gửi tin nhắn cho Tần Kiệt đi.
Con trai, mẹ tin con, cố gắng nhé, đừng để nhà họ Tần chúng ta phải xấu hổ.
Gửi xong, mẹ Tần bất giác mỉm cười.
Bỗng nhiên, bà lại cau mày.
Không đúng.
Con trai chui ra từ bụng bà, sao lại nhắn là nhà họ Tần.
Thật đúng là.
Không được, con trai đã trưởng thành, có cuộc sống riêng, mai này nhà cửa sẽ trống vắng hiu quanh, bà biết phải làm sao?
Mẹ Tần cau mày bước vào phòng ngủ.
"Bố thằng nhỏ!"
"Gì?"
"Ông vẫn chưa ngủ sao?"
"Tôi vốn sắp vào giấc rồi, đây không phải bị bà đánh thức sao?"
"Bố Kiệt Tử này, chúng ta thương lượng một chuyện được không?"
"Chuyện gì mà bắt buộc phải thương lượng bây giờ hả? Để mai nói không được sao?"
"Không được, nhất định phải nói ngay bây giờ, ông ngồi dậy cho tôi, nghe thấy không?"
"Bà lại làm cái trò quái quỷ gì vậy!", bố Tần bất đắc dĩ ngồi dậy, đeo kính lão vào.
"Ông nói xem con trai chúng ta đã lớn như vậy rồi, có cuộc sống và suy nghĩ riêng! Sau này nhà chúng ta chắc chắn sẽ rất lạnh lẽo trống vắng, có phải là nên thêm người không!”, mẹ Tần dựa vào vai bố Tần nói.
“Thêm người? Thêm kiểu gì? Con nó còn nhỏ, vẫn chưa đến lúc kết hôn sinh con! Bây giờ bà sẽ không muốn ép nó tìm một đứa con dâu và sinh một đứa cháu đích tôn cho bà chứ? Tôi nói cho bà biết, tôi sẽ không đồng ý đâu. Là một người đàn ông, khi còn trẻ phải đặt sự nghiệp lên hàng đầu!”
Bố Tần nghiêm túc nhắc nhở mẹ Tần.
“Tôi có nói về con trai chúng ta đâu, ông gấp cái gì chứ, thật đúng là!”, mẹ Tần khinh thường nhìn bố Tần.
“Bà không nói về con trai, vậy thì bà nói ai chứ?”, bố Tần có chút khó hiểu.
“Ông là người từng trải mà còn không hiểu chuyện này sao?”, mẹ Tần chớp chớp mắt: “Tôi đang nói về chúng ta!”
“Chúng ta?”, bố Tần sửng sốt: “Bà có ý gì?”
“Ông còn giả vờ sao? Bớt lại đi! Tâm tư của đám đàn ông các ông, tôi hiểu rõ nhất! Tôi muốn sinh thêm một đứa con gái!”, mẹ Tần nói.
“Cái gì?”, bố Tần mông lung.
Sinh con gái?
Thật hay giả vậy?
Già đầu cả rồi, còn sinh con, chẳng phải là muốn mệt chết sao?
Làm cái trò quái quỷ gì vậy?
“Ôi, tôi chóng mặt!”
Sau đó bố Tần trực tiếp ngủ thiếp đi.
Tiếng ngáy không ngừng phập phồng lên xuống.
“Giả vờ cái rắm ấy! Ông dậy cho tôi!”
“Còn giả bộ đúng không? Được, bà đây để cho ông ngủ ở dưới đất!”
Bịch~
Mẹ Tần đạp bố Tần xuống.
“Ôi chao, cái eo của tôi! Bà bị điên rồi sao?”
“Ông có eo sao?”, mẹ Tần chất vấn.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Trong lòng ông thầm nghĩ mẹ Tần lại đang thần kinh cái gì vậy? Trời đã tối rồi, không ngủ làm cái gì? Lẽ nào thức để nói chuyện yêu đương sao? Thật không còn lời nào để nói nữa mà! Bố Tần lắc đầu, một mình đi vào phòng ngủ. Mẹ Tần nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn cảm thấy bố Tần nói đúng. Con trai bà lớn rồi, có những suy nghĩ và cuộc sống của riêng mình, lo lắng để làm cái gì. Vẫn là nên gửi tin nhắn cho Tần Kiệt đi. Con trai, mẹ tin con, cố gắng nhé, đừng để nhà họ Tần chúng ta phải xấu hổ. Gửi xong, mẹ Tần bất giác mỉm cười. Bỗng nhiên, bà lại cau mày. Không đúng. Con trai chui ra từ bụng bà, sao lại nhắn là nhà họ Tần. Thật đúng là. Không được, con trai đã trưởng thành, có cuộc sống riêng, mai này nhà cửa sẽ trống vắng hiu quanh, bà biết phải làm sao? Mẹ Tần cau mày bước vào phòng ngủ. "Bố thằng nhỏ!" "Gì?" "Ông vẫn chưa ngủ sao?" "Tôi vốn sắp vào giấc rồi, đây không phải bị bà đánh thức sao?" "Bố Kiệt Tử này, chúng ta thương lượng một chuyện được không?" "Chuyện gì mà bắt buộc phải thương lượng bây giờ hả? Để mai nói không được sao?" "Không được, nhất định phải nói ngay bây giờ, ông ngồi dậy cho tôi, nghe thấy không?" "Bà lại làm cái trò quái quỷ gì vậy!", bố Tần bất đắc dĩ ngồi dậy, đeo kính lão vào. "Ông nói xem con trai chúng ta đã lớn như vậy rồi, có cuộc sống và suy nghĩ riêng! Sau này nhà chúng ta chắc chắn sẽ rất lạnh lẽo trống vắng, có phải là nên thêm người không!”, mẹ Tần dựa vào vai bố Tần nói. “Thêm người? Thêm kiểu gì? Con nó còn nhỏ, vẫn chưa đến lúc kết hôn sinh con! Bây giờ bà sẽ không muốn ép nó tìm một đứa con dâu và sinh một đứa cháu đích tôn cho bà chứ? Tôi nói cho bà biết, tôi sẽ không đồng ý đâu. Là một người đàn ông, khi còn trẻ phải đặt sự nghiệp lên hàng đầu!” Bố Tần nghiêm túc nhắc nhở mẹ Tần. “Tôi có nói về con trai chúng ta đâu, ông gấp cái gì chứ, thật đúng là!”, mẹ Tần khinh thường nhìn bố Tần. “Bà không nói về con trai, vậy thì bà nói ai chứ?”, bố Tần có chút khó hiểu. “Ông là người từng trải mà còn không hiểu chuyện này sao?”, mẹ Tần chớp chớp mắt: “Tôi đang nói về chúng ta!” “Chúng ta?”, bố Tần sửng sốt: “Bà có ý gì?” “Ông còn giả vờ sao? Bớt lại đi! Tâm tư của đám đàn ông các ông, tôi hiểu rõ nhất! Tôi muốn sinh thêm một đứa con gái!”, mẹ Tần nói. “Cái gì?”, bố Tần mông lung. Sinh con gái? Thật hay giả vậy? Già đầu cả rồi, còn sinh con, chẳng phải là muốn mệt chết sao? Làm cái trò quái quỷ gì vậy? “Ôi, tôi chóng mặt!” Sau đó bố Tần trực tiếp ngủ thiếp đi. Tiếng ngáy không ngừng phập phồng lên xuống. “Giả vờ cái rắm ấy! Ông dậy cho tôi!” “Còn giả bộ đúng không? Được, bà đây để cho ông ngủ ở dưới đất!” Bịch~ Mẹ Tần đạp bố Tần xuống. “Ôi chao, cái eo của tôi! Bà bị điên rồi sao?” “Ông có eo sao?”, mẹ Tần chất vấn.