Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 285: "Ok! Mai gặp!"

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  “Không có sao? Eo tôi dày như vậy, bà không nhìn thấy à?”, bố Tần nói.   “Ông có eo, tại sao còn giả bộ bất tỉnh? Lên đây, tôi muốn sinh một cô công chúa nhỏ!”, mẹ Tần quát tháo.    Bố Tần: “…”    Ông trực tiếp ngất đi.    Mẹ Tần: “…”    Ông già họ Tần này, đã nghiện lại còn ngại!    Xem bà đây xử lý ông như thế nào.     Reng reng reng~    Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên.    Là điện thoại của bố Tần.    Mẹ Tần chộp lấy, là Tần Kiệt gọi đến.    Mẹ Tần bắt máy.     “Kiệt Tử, có chuyện gì không gọi cho mẹ mà lại gọi cho bố con?”    “Con gọi cho mẹ, mẹ tắt máy mà!”    “Vậy sao? Để mẹ xem, ừ nhỉ, máy mẹ hết pin rồi! Con nói đi, có chuyện gì?”    “Kiệt Tử, mau ngăn mẹ con lại, bà ấy điên rồi, bà ấy đang muốn sinh cho con một đứa em gái đó!”    “Ông im miệng cho tôi!”    Sau đó tiếng kêu thảm thiết của bố Tần vang lên từ trong điện thoại.    Tần Kiệt: “…”    Sinh cho anh một đứa em gái nhỏ?    f*ck!    Có cần phải sung sức như vậy không hả bố của con! Tần Kiệt cứng họng.   Mẹ anh đang muốn hồi xuân à?    Biết cách ăn chơi đó.    Haizz.    Tâm tư của người lớn, trẻ nhỏ đừng có mà đoán bừa.    Càng đoán càng loạn.    Mặc kệ bọn họ đi.    Tần Kiệt lắc lắc đầu.    Reng reng reng~    Anh vừa mới cúp máy, chuông điện thoại lại vang lên.    Anh liếc nhìn người gọi đến.    Là Lâu béo.    Anh lập tức bắt máy.    "Lâu béo, có ứng viên phù hợp chưa?", Tần Kiệt hỏi.    "Có. Là người quen! Rất rất quen!", Lâu béo thừa nước đục thả câu.    "Ai vậy? Nói thẳng ra xem nào!", Tần Kiệt thúc giục.    "Tinh Tử!", Lâu béo nói.    "Ai cơ? Tinh Tử? Tôi vẫn chưa từng nghe qua cậu ta thông thạo máy tính mà nhỉ?", Tần Kiệt cho rằng Lâu béo đã lầm.    "Cậu ta không biết, nhưng cậu ta mở được một quán net đó! Mấy người chơi ở quán net đều rất tinh anh!", Lâu béo nói.    "Đúng vậy! Tinh Tử mở quán net mà nhỉ! Tìm mấy người có thể tạo bài đăng, không phải là dễ như trở bàn tay sao? Được, tôi biết rồi, để tôi gọi cho cậu ta!"    "Ok!"    Ấn nút tắt máy, Tần Kiệt gọi cho Vương Tinh.    "Kiệt Tử à, đúng lúc tôi đang muốn gọi điện thoại cho cậu thì cậu đã gọi trước rồi! Chuyện cậu muốn tìm bậc thầy về internet, chỗ tôi có ứng viên thích hợp, khi nào cậu cần?", Vương Tinh hỏi qua điện thoại.    "11 giờ trưa ngày mai, tôi sẽ đến quán net tìm cậu!", Tần Kiệt hẹn giờ.    "Ok! Mai gặp!"    "Ừm, mai gặp nhé!"    Sau khi cúp máy, Tần Kiệt suy tư hồi lâu.    Chuyện này chắc chắn có liên quan đến Đường Ba.    Anh không thể chỉ đăng bài trên mạng để phản kích.    Trong cuộc sống thực, còn phải làm ra một số chiêu trò mánh khóe mới được.  Nhưng nên chơi như thế nào đây? 

 “Không có sao? Eo tôi dày như vậy, bà không nhìn thấy à?”, bố Tần nói.  

 

“Ông có eo, tại sao còn giả bộ bất tỉnh? Lên đây, tôi muốn sinh một cô công chúa nhỏ!”, mẹ Tần quát tháo.  

 

 

Bố Tần: “…”  

 

 

Ông trực tiếp ngất đi.  

 

 

Mẹ Tần: “…”  

 

 

Ông già họ Tần này, đã nghiện lại còn ngại!  

 

 

Xem bà đây xử lý ông như thế nào.  

 

 

 

Reng reng reng~  

 

 

Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên.  

 

 

Là điện thoại của bố Tần.  

 

 

Mẹ Tần chộp lấy, là Tần Kiệt gọi đến.  

 

 

Mẹ Tần bắt máy.  

 

 

 

“Kiệt Tử, có chuyện gì không gọi cho mẹ mà lại gọi cho bố con?”  

 

 

“Con gọi cho mẹ, mẹ tắt máy mà!”  

 

 

“Vậy sao? Để mẹ xem, ừ nhỉ, máy mẹ hết pin rồi! Con nói đi, có chuyện gì?”  

 

 

“Kiệt Tử, mau ngăn mẹ con lại, bà ấy điên rồi, bà ấy đang muốn sinh cho con một đứa em gái đó!”  

 

 

“Ông im miệng cho tôi!”  

 

 

Sau đó tiếng kêu thảm thiết của bố Tần vang lên từ trong điện thoại.  

 

 

Tần Kiệt: “…”  

 

 

Sinh cho anh một đứa em gái nhỏ?  

 

 

f*ck!  

 

 

Có cần phải sung sức như vậy không hả bố của con!

 

Tần Kiệt cứng họng.  

 

Mẹ anh đang muốn hồi xuân à?  

 

 

Biết cách ăn chơi đó.  

 

 

Haizz.  

 

 

Tâm tư của người lớn, trẻ nhỏ đừng có mà đoán bừa.  

 

 

Càng đoán càng loạn.  

 

 

Mặc kệ bọn họ đi.  

 

 

Tần Kiệt lắc lắc đầu.  

 

 

Reng reng reng~  

 

 

Anh vừa mới cúp máy, chuông điện thoại lại vang lên.  

 

 

Anh liếc nhìn người gọi đến.  

 

 

Là Lâu béo.  

 

 

Anh lập tức bắt máy.  

 

 

"Lâu béo, có ứng viên phù hợp chưa?", Tần Kiệt hỏi.  

 

 

"Có. Là người quen! Rất rất quen!", Lâu béo thừa nước đục thả câu.  

 

 

"Ai vậy? Nói thẳng ra xem nào!", Tần Kiệt thúc giục.  

 

 

"Tinh Tử!", Lâu béo nói.  

 

 

"Ai cơ? Tinh Tử? Tôi vẫn chưa từng nghe qua cậu ta thông thạo máy tính mà nhỉ?", Tần Kiệt cho rằng Lâu béo đã lầm.  

 

 

"Cậu ta không biết, nhưng cậu ta mở được một quán net đó! Mấy người chơi ở quán net đều rất tinh anh!", Lâu béo nói.  

 

 

"Đúng vậy! Tinh Tử mở quán net mà nhỉ! Tìm mấy người có thể tạo bài đăng, không phải là dễ như trở bàn tay sao? Được, tôi biết rồi, để tôi gọi cho cậu ta!"  

 

 

"Ok!"  

 

 

Ấn nút tắt máy, Tần Kiệt gọi cho Vương Tinh.  

 

 

"Kiệt Tử à, đúng lúc tôi đang muốn gọi điện thoại cho cậu thì cậu đã gọi trước rồi! Chuyện cậu muốn tìm bậc thầy về internet, chỗ tôi có ứng viên thích hợp, khi nào cậu cần?", Vương Tinh hỏi qua điện thoại.  

 

 

"11 giờ trưa ngày mai, tôi sẽ đến quán net tìm cậu!", Tần Kiệt hẹn giờ.  

 

 

"Ok! Mai gặp!"  

 

 

"Ừm, mai gặp nhé!"  

 

 

Sau khi cúp máy, Tần Kiệt suy tư hồi lâu.  

 

 

Chuyện này chắc chắn có liên quan đến Đường Ba.  

 

 

Anh không thể chỉ đăng bài trên mạng để phản kích.  

 

 

Trong cuộc sống thực, còn phải làm ra một số chiêu trò mánh khóe mới được.  

Nhưng nên chơi như thế nào đây? 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  “Không có sao? Eo tôi dày như vậy, bà không nhìn thấy à?”, bố Tần nói.   “Ông có eo, tại sao còn giả bộ bất tỉnh? Lên đây, tôi muốn sinh một cô công chúa nhỏ!”, mẹ Tần quát tháo.    Bố Tần: “…”    Ông trực tiếp ngất đi.    Mẹ Tần: “…”    Ông già họ Tần này, đã nghiện lại còn ngại!    Xem bà đây xử lý ông như thế nào.     Reng reng reng~    Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên.    Là điện thoại của bố Tần.    Mẹ Tần chộp lấy, là Tần Kiệt gọi đến.    Mẹ Tần bắt máy.     “Kiệt Tử, có chuyện gì không gọi cho mẹ mà lại gọi cho bố con?”    “Con gọi cho mẹ, mẹ tắt máy mà!”    “Vậy sao? Để mẹ xem, ừ nhỉ, máy mẹ hết pin rồi! Con nói đi, có chuyện gì?”    “Kiệt Tử, mau ngăn mẹ con lại, bà ấy điên rồi, bà ấy đang muốn sinh cho con một đứa em gái đó!”    “Ông im miệng cho tôi!”    Sau đó tiếng kêu thảm thiết của bố Tần vang lên từ trong điện thoại.    Tần Kiệt: “…”    Sinh cho anh một đứa em gái nhỏ?    f*ck!    Có cần phải sung sức như vậy không hả bố của con! Tần Kiệt cứng họng.   Mẹ anh đang muốn hồi xuân à?    Biết cách ăn chơi đó.    Haizz.    Tâm tư của người lớn, trẻ nhỏ đừng có mà đoán bừa.    Càng đoán càng loạn.    Mặc kệ bọn họ đi.    Tần Kiệt lắc lắc đầu.    Reng reng reng~    Anh vừa mới cúp máy, chuông điện thoại lại vang lên.    Anh liếc nhìn người gọi đến.    Là Lâu béo.    Anh lập tức bắt máy.    "Lâu béo, có ứng viên phù hợp chưa?", Tần Kiệt hỏi.    "Có. Là người quen! Rất rất quen!", Lâu béo thừa nước đục thả câu.    "Ai vậy? Nói thẳng ra xem nào!", Tần Kiệt thúc giục.    "Tinh Tử!", Lâu béo nói.    "Ai cơ? Tinh Tử? Tôi vẫn chưa từng nghe qua cậu ta thông thạo máy tính mà nhỉ?", Tần Kiệt cho rằng Lâu béo đã lầm.    "Cậu ta không biết, nhưng cậu ta mở được một quán net đó! Mấy người chơi ở quán net đều rất tinh anh!", Lâu béo nói.    "Đúng vậy! Tinh Tử mở quán net mà nhỉ! Tìm mấy người có thể tạo bài đăng, không phải là dễ như trở bàn tay sao? Được, tôi biết rồi, để tôi gọi cho cậu ta!"    "Ok!"    Ấn nút tắt máy, Tần Kiệt gọi cho Vương Tinh.    "Kiệt Tử à, đúng lúc tôi đang muốn gọi điện thoại cho cậu thì cậu đã gọi trước rồi! Chuyện cậu muốn tìm bậc thầy về internet, chỗ tôi có ứng viên thích hợp, khi nào cậu cần?", Vương Tinh hỏi qua điện thoại.    "11 giờ trưa ngày mai, tôi sẽ đến quán net tìm cậu!", Tần Kiệt hẹn giờ.    "Ok! Mai gặp!"    "Ừm, mai gặp nhé!"    Sau khi cúp máy, Tần Kiệt suy tư hồi lâu.    Chuyện này chắc chắn có liên quan đến Đường Ba.    Anh không thể chỉ đăng bài trên mạng để phản kích.    Trong cuộc sống thực, còn phải làm ra một số chiêu trò mánh khóe mới được.  Nhưng nên chơi như thế nào đây? 

Chương 285: "Ok! Mai gặp!"