“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 376: “Đêm nay, em thuộc về anh!”
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Nhân viên lễ tân mới chi nhìn lướt qua hai người, nhưng liền hiểu được, ngầm nháy mắt với Tần Kiệt. Tần Kiệt nhanh chóng hiểu ý của nhân viên lễ tân. Nhân viên lễ tân nói như vậy là đang giúp đỡ anh! “Tôi thuê!” “275 tệ!” “Đắt vậy sao?”, Tần Tuyết có chút kinh ngạc: “Có phòng nào rẻ hơn chút không?” “Không, chỉ có căn phòng này thôi, hai người có muốn thuê không?”, thái độ của nhân viên lễ tân rất kiên quyết. “Tuyết Nhi, muộn lắm rồi, 275 thì 275, không đắt!” Tần Kiệt lấy ra 400 tệ đưa cho nhân viên lễn tân sau đó lấy chìa khóa rồi kéo Tần Tuyết lên phòng. 15 phút sau. Tần Tuyết đi tắm. Tần Kiệt vẫn đang đấu tranh tư tưởng. Đợi lát nữa làm hay không làm. Trong lòng Tần Kiệt không ngừng lựa chọn. Nước trong phòng tắm chảy ào ào. Càng chảy anh càng kích động. Nhưng dần dần, 30 phút đã trôi qua, Tần Tuyết vẫn chưa ra. Tần Kiệt có chút nóng ruột. Tắm thôi mà nhỉ, sao bây giờ cô ấy vẫn chưa ra? Nháy mắt 20 phút lại trôi qua. Cạch~ Cuối cùng Tần Tuyết cũng tắm xong. Cô ấy mặc áo choàng tắm. Nhìn qua có cảm giác giống như đóa hoa mới nở, vô cùng xinh đẹp. Thấy vậy Tần Kiệt không ngừng nuốt nước bọt. “Em đẹp không?”, Tần Tuyết chủ động hỏi. “Đẹp, đẹp lắm!”, tim Tần Kiệt đập thình thịch. “Em và Ôn Thanh Thanh, ai đẹp hơn?”, Tần Tuyết lại hỏi. “Đương nhiên là em rồi!”, Tần Kiệt không bị mắc lừa. “Có thật không?”, Tần Tuyết không tin. “Tất nhiên là thật rồi! Anh có thể thề với trời!”, Tần Kiệt giơ tay lên chuẩn bị thề. Tần Tuyết vội vàng lao tới. Phốc~ Cô ấy lao quá gấp do đó hai người cùng ngã xuống. Bầu không khí ngưng trệ ngay lập tức. Hai người nhìn thẳng vào đối phương, anh nhìn em, em nhìn anh, cũng không có ai cử động cả. Như thể là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau vậy, nhìn chằm chằm vào nhau không chớp mắt. Một lúc lâu sau, Tần Tuyết nói: “Anh… sao anh không… “Hự, Tuyết Nhi à, đột nhiên anh nhớ tới một chuyện!”, Tần Kiệt lập tức đẩy Tần Tuyết ra, ngồi sang một bên. “Sao vậy? Không phải anh vẫn luôn muốn sao?”, Tần Tuyết lại gần: “Đêm nay, em thuộc về anh!” “Không! Anh không thể làm như vậy được!”, Tần Kiệt từ chối. “Tại sao? Anh không thích em à?”, Tần Tuyết ôm đầu Tần Kiệt, hỏi. “Không phải! Là do anh quá yêu em! Cho nên anh không thể làm như vậy!”, Tần Kiệt nói tiếp: “Trừ khi…” “Trừ khi làm sao? Nếu anh nói ra, em sẽ bằng lòng!”, Tần Tuyết nói. “Trừ khi chúng ta kết hôn!”, Tần Kiệt nói. Tần Tuyết: “…” Cô ấy đột nhiên cảm động.
Nhân viên lễ tân mới chi nhìn lướt qua hai người, nhưng liền hiểu được, ngầm nháy mắt với Tần Kiệt.
Tần Kiệt nhanh chóng hiểu ý của nhân viên lễ tân.
Nhân viên lễ tân nói như vậy là đang giúp đỡ anh!
“Tôi thuê!”
“275 tệ!”
“Đắt vậy sao?”, Tần Tuyết có chút kinh ngạc: “Có phòng nào rẻ hơn chút không?”
“Không, chỉ có căn phòng này thôi, hai người có muốn thuê không?”, thái độ của nhân viên lễ tân rất kiên quyết.
“Tuyết Nhi, muộn lắm rồi, 275 thì 275, không đắt!”
Tần Kiệt lấy ra 400 tệ đưa cho nhân viên lễn tân sau đó lấy chìa khóa rồi kéo Tần Tuyết lên phòng.
15 phút sau.
Tần Tuyết đi tắm.
Tần Kiệt vẫn đang đấu tranh tư tưởng.
Đợi lát nữa làm hay không làm.
Trong lòng Tần Kiệt không ngừng lựa chọn.
Nước trong phòng tắm chảy ào ào.
Càng chảy anh càng kích động.
Nhưng dần dần, 30 phút đã trôi qua, Tần Tuyết vẫn chưa ra.
Tần Kiệt có chút nóng ruột.
Tắm thôi mà nhỉ, sao bây giờ cô ấy vẫn chưa ra?
Nháy mắt 20 phút lại trôi qua.
Cạch~
Cuối cùng Tần Tuyết cũng tắm xong.
Cô ấy mặc áo choàng tắm.
Nhìn qua có cảm giác giống như đóa hoa mới nở, vô cùng xinh đẹp.
Thấy vậy Tần Kiệt không ngừng nuốt nước bọt.
“Em đẹp không?”, Tần Tuyết chủ động hỏi.
“Đẹp, đẹp lắm!”, tim Tần Kiệt đập thình thịch.
“Em và Ôn Thanh Thanh, ai đẹp hơn?”, Tần Tuyết lại hỏi.
“Đương nhiên là em rồi!”, Tần Kiệt không bị mắc lừa.
“Có thật không?”, Tần Tuyết không tin.
“Tất nhiên là thật rồi! Anh có thể thề với trời!”, Tần Kiệt giơ tay lên chuẩn bị thề.
Tần Tuyết vội vàng lao tới.
Phốc~
Cô ấy lao quá gấp do đó hai người cùng ngã xuống.
Bầu không khí ngưng trệ ngay lập tức.
Hai người nhìn thẳng vào đối phương, anh nhìn em, em nhìn anh, cũng không có ai cử động cả.
Như thể là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau vậy, nhìn chằm chằm vào nhau không chớp mắt.
Một lúc lâu sau, Tần Tuyết nói: “Anh… sao anh không…
“Hự, Tuyết Nhi à, đột nhiên anh nhớ tới một chuyện!”, Tần Kiệt lập tức đẩy Tần Tuyết ra, ngồi sang một bên.
“Sao vậy? Không phải anh vẫn luôn muốn sao?”, Tần Tuyết lại gần: “Đêm nay, em thuộc về anh!”
“Không! Anh không thể làm như vậy được!”, Tần Kiệt từ chối.
“Tại sao? Anh không thích em à?”, Tần Tuyết ôm đầu Tần Kiệt, hỏi.
“Không phải! Là do anh quá yêu em! Cho nên anh không thể làm như vậy!”, Tần Kiệt nói tiếp: “Trừ khi…”
“Trừ khi làm sao? Nếu anh nói ra, em sẽ bằng lòng!”, Tần Tuyết nói.
“Trừ khi chúng ta kết hôn!”, Tần Kiệt nói.
Tần Tuyết: “…”
Cô ấy đột nhiên cảm động.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Nhân viên lễ tân mới chi nhìn lướt qua hai người, nhưng liền hiểu được, ngầm nháy mắt với Tần Kiệt. Tần Kiệt nhanh chóng hiểu ý của nhân viên lễ tân. Nhân viên lễ tân nói như vậy là đang giúp đỡ anh! “Tôi thuê!” “275 tệ!” “Đắt vậy sao?”, Tần Tuyết có chút kinh ngạc: “Có phòng nào rẻ hơn chút không?” “Không, chỉ có căn phòng này thôi, hai người có muốn thuê không?”, thái độ của nhân viên lễ tân rất kiên quyết. “Tuyết Nhi, muộn lắm rồi, 275 thì 275, không đắt!” Tần Kiệt lấy ra 400 tệ đưa cho nhân viên lễn tân sau đó lấy chìa khóa rồi kéo Tần Tuyết lên phòng. 15 phút sau. Tần Tuyết đi tắm. Tần Kiệt vẫn đang đấu tranh tư tưởng. Đợi lát nữa làm hay không làm. Trong lòng Tần Kiệt không ngừng lựa chọn. Nước trong phòng tắm chảy ào ào. Càng chảy anh càng kích động. Nhưng dần dần, 30 phút đã trôi qua, Tần Tuyết vẫn chưa ra. Tần Kiệt có chút nóng ruột. Tắm thôi mà nhỉ, sao bây giờ cô ấy vẫn chưa ra? Nháy mắt 20 phút lại trôi qua. Cạch~ Cuối cùng Tần Tuyết cũng tắm xong. Cô ấy mặc áo choàng tắm. Nhìn qua có cảm giác giống như đóa hoa mới nở, vô cùng xinh đẹp. Thấy vậy Tần Kiệt không ngừng nuốt nước bọt. “Em đẹp không?”, Tần Tuyết chủ động hỏi. “Đẹp, đẹp lắm!”, tim Tần Kiệt đập thình thịch. “Em và Ôn Thanh Thanh, ai đẹp hơn?”, Tần Tuyết lại hỏi. “Đương nhiên là em rồi!”, Tần Kiệt không bị mắc lừa. “Có thật không?”, Tần Tuyết không tin. “Tất nhiên là thật rồi! Anh có thể thề với trời!”, Tần Kiệt giơ tay lên chuẩn bị thề. Tần Tuyết vội vàng lao tới. Phốc~ Cô ấy lao quá gấp do đó hai người cùng ngã xuống. Bầu không khí ngưng trệ ngay lập tức. Hai người nhìn thẳng vào đối phương, anh nhìn em, em nhìn anh, cũng không có ai cử động cả. Như thể là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau vậy, nhìn chằm chằm vào nhau không chớp mắt. Một lúc lâu sau, Tần Tuyết nói: “Anh… sao anh không… “Hự, Tuyết Nhi à, đột nhiên anh nhớ tới một chuyện!”, Tần Kiệt lập tức đẩy Tần Tuyết ra, ngồi sang một bên. “Sao vậy? Không phải anh vẫn luôn muốn sao?”, Tần Tuyết lại gần: “Đêm nay, em thuộc về anh!” “Không! Anh không thể làm như vậy được!”, Tần Kiệt từ chối. “Tại sao? Anh không thích em à?”, Tần Tuyết ôm đầu Tần Kiệt, hỏi. “Không phải! Là do anh quá yêu em! Cho nên anh không thể làm như vậy!”, Tần Kiệt nói tiếp: “Trừ khi…” “Trừ khi làm sao? Nếu anh nói ra, em sẽ bằng lòng!”, Tần Tuyết nói. “Trừ khi chúng ta kết hôn!”, Tần Kiệt nói. Tần Tuyết: “…” Cô ấy đột nhiên cảm động.