Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 377: Đứng giữa là mục sư.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Những gì Tần Kiệt nói rõ ràng là đang bảo vệ cô.    Thậm chí có thể cho thấy Tần Kiệt thực sự yêu cô.    Anh ở bên cạnh cô cũng không phải là thèm muốn cơ thể, chơi đùa cô để vượt qua quãng thời gian học đại học nhàm chán.    Hốc mắt cô ươn ướt.    Đột nhiên Tần Tuyết ôm lấy Tần Kiệt.    “Em sao thế?”, Tần Kiệt hỏi: “Sao lại khóc rồi?”     “Không, em đang vui!”, Tần Tuyết nói.    “Đang vui sao lại khóc?”, Tần Kiệt hỏi.    “Vì vui nên em mới khóc đó!”    Tần Kiệt: “…”     Được rồi, vui là khóc, anh còn có thể nói gì nữa chứ.    Anh chỉ có thể để cho Tần Tuyết tùy ý khóc.    Khóc mãi khóc mãi, Tần Tuyết khóc mệt quá nên ngủ thiếp đi.    Phải một lúc lâu sau, Tần Kiệt mới phát hiện ra.    Anh nhẹ nhàng đặt Tần Tuyết lên giường, đắp chăn cho cô.    Nhìn Tần Tuyết đang ngủ say, Tần Kiệt liền đặt một nụ hôn lên trán Tần Tuyết.    Sau đó anh đi tới ghế sô pha rồi nằm xuống.    “Ngủ ngon! Tuyết Nhi!”    …    Trong mơ.    Tần Kiệt mơ một giấc mơ rất dài rất dài.    Trong mơ, anh thấy mình xuất hiện trong một giáo đường.    Dưới giáo đường, có rất nhiều người thân và bạn bè đang dõi theo anh.    Sát cánh bên anh là Tuyết Nhi.    Hôm nay, Tuyết Nhi mặc một bộ váy cưới màu trắng không tỳ vết.    Cô ấy nhìn về phía Tần Kiệt.    Đứng giữa là mục sư.    “Tần Tuyết, cô có đồng ý làm vợ anh Tần Kiệt không?”    “Tôi đồng ý!”    “Bất luận anh Tần Kiệt bị bệnh hay là sự nghiệp lâm vào cảnh khó khăn, cô cũng sẽ bằng lòng lấy anh ấy chứ?”    “Tôi đồng ý!”    “Cô có đồng ý đi cùng anh Tần Kiệt đến cuối cuộc đời không!”    “Tôi đồng ý!”    “Được, bây giờ tôi nhân danh Chúa tuyên bố rằng anh Tần Kiệt và cô Tần Tuyết đã chính thức trở thành một cặp vợ chồng hợp pháp!”    Tần Kiệt ôm chằm lấy Tần Tuyết.    “Hôn đi!”    “Hôn đi!    “Hôn đi!”    …    Dưới sự chúc phúc của người thân và bạn bè, Tần Kiệt và Tần Tuyết lặng lẽ ôm hôn nhau thắm thiết.    Một gia đình mới cứ thể được sinh ra.    Bốp bốp~    Trong giáo đường vang lên tiếng vỗ tay như sấm, mọi người chúc Tần Kiệt và Tần Tuyết tân hôn vui vẻ.

 Những gì Tần Kiệt nói rõ ràng là đang bảo vệ cô.  

 

 

Thậm chí có thể cho thấy Tần Kiệt thực sự yêu cô.  

 

 

Anh ở bên cạnh cô cũng không phải là thèm muốn cơ thể, chơi đùa cô để vượt qua quãng thời gian học đại học nhàm chán.  

 

 

Hốc mắt cô ươn ướt.  

 

 

Đột nhiên Tần Tuyết ôm lấy Tần Kiệt.  

 

 

“Em sao thế?”, Tần Kiệt hỏi: “Sao lại khóc rồi?”  

 

 

 

“Không, em đang vui!”, Tần Tuyết nói.  

 

 

“Đang vui sao lại khóc?”, Tần Kiệt hỏi.  

 

 

“Vì vui nên em mới khóc đó!”  

 

 

Tần Kiệt: “…”  

 

 

 

Được rồi, vui là khóc, anh còn có thể nói gì nữa chứ.  

 

 

Anh chỉ có thể để cho Tần Tuyết tùy ý khóc.  

 

 

Khóc mãi khóc mãi, Tần Tuyết khóc mệt quá nên ngủ thiếp đi.  

 

 

Phải một lúc lâu sau, Tần Kiệt mới phát hiện ra.  

 

 

Anh nhẹ nhàng đặt Tần Tuyết lên giường, đắp chăn cho cô.  

 

 

Nhìn Tần Tuyết đang ngủ say, Tần Kiệt liền đặt một nụ hôn lên trán Tần Tuyết.  

 

 

Sau đó anh đi tới ghế sô pha rồi nằm xuống.  

 

 

“Ngủ ngon! Tuyết Nhi!”  

 

 

…  

 

 

Trong mơ.  

 

 

Tần Kiệt mơ một giấc mơ rất dài rất dài.  

 

 

Trong mơ, anh thấy mình xuất hiện trong một giáo đường.  

 

 

Dưới giáo đường, có rất nhiều người thân và bạn bè đang dõi theo anh.  

 

 

Sát cánh bên anh là Tuyết Nhi.  

 

 

Hôm nay, Tuyết Nhi mặc một bộ váy cưới màu trắng không tỳ vết.  

 

 

Cô ấy nhìn về phía Tần Kiệt.  

 

 

Đứng giữa là mục sư.  

 

 

“Tần Tuyết, cô có đồng ý làm vợ anh Tần Kiệt không?”  

 

 

“Tôi đồng ý!”  

 

 

“Bất luận anh Tần Kiệt bị bệnh hay là sự nghiệp lâm vào cảnh khó khăn, cô cũng sẽ bằng lòng lấy anh ấy chứ?”  

 

 

“Tôi đồng ý!”  

 

 

“Cô có đồng ý đi cùng anh Tần Kiệt đến cuối cuộc đời không!”  

 

 

“Tôi đồng ý!”  

 

 

“Được, bây giờ tôi nhân danh Chúa tuyên bố rằng anh Tần Kiệt và cô Tần Tuyết đã chính thức trở thành một cặp vợ chồng hợp pháp!”  

 

 

Tần Kiệt ôm chằm lấy Tần Tuyết.  

 

 

“Hôn đi!”  

 

 

“Hôn đi!  

 

 

“Hôn đi!”  

 

 

…  

 

 

Dưới sự chúc phúc của người thân và bạn bè, Tần Kiệt và Tần Tuyết lặng lẽ ôm hôn nhau thắm thiết.  

 

 

Một gia đình mới cứ thể được sinh ra.  

 

 

Bốp bốp~  

 

 

Trong giáo đường vang lên tiếng vỗ tay như sấm, mọi người chúc Tần Kiệt và Tần Tuyết tân hôn vui vẻ.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Những gì Tần Kiệt nói rõ ràng là đang bảo vệ cô.    Thậm chí có thể cho thấy Tần Kiệt thực sự yêu cô.    Anh ở bên cạnh cô cũng không phải là thèm muốn cơ thể, chơi đùa cô để vượt qua quãng thời gian học đại học nhàm chán.    Hốc mắt cô ươn ướt.    Đột nhiên Tần Tuyết ôm lấy Tần Kiệt.    “Em sao thế?”, Tần Kiệt hỏi: “Sao lại khóc rồi?”     “Không, em đang vui!”, Tần Tuyết nói.    “Đang vui sao lại khóc?”, Tần Kiệt hỏi.    “Vì vui nên em mới khóc đó!”    Tần Kiệt: “…”     Được rồi, vui là khóc, anh còn có thể nói gì nữa chứ.    Anh chỉ có thể để cho Tần Tuyết tùy ý khóc.    Khóc mãi khóc mãi, Tần Tuyết khóc mệt quá nên ngủ thiếp đi.    Phải một lúc lâu sau, Tần Kiệt mới phát hiện ra.    Anh nhẹ nhàng đặt Tần Tuyết lên giường, đắp chăn cho cô.    Nhìn Tần Tuyết đang ngủ say, Tần Kiệt liền đặt một nụ hôn lên trán Tần Tuyết.    Sau đó anh đi tới ghế sô pha rồi nằm xuống.    “Ngủ ngon! Tuyết Nhi!”    …    Trong mơ.    Tần Kiệt mơ một giấc mơ rất dài rất dài.    Trong mơ, anh thấy mình xuất hiện trong một giáo đường.    Dưới giáo đường, có rất nhiều người thân và bạn bè đang dõi theo anh.    Sát cánh bên anh là Tuyết Nhi.    Hôm nay, Tuyết Nhi mặc một bộ váy cưới màu trắng không tỳ vết.    Cô ấy nhìn về phía Tần Kiệt.    Đứng giữa là mục sư.    “Tần Tuyết, cô có đồng ý làm vợ anh Tần Kiệt không?”    “Tôi đồng ý!”    “Bất luận anh Tần Kiệt bị bệnh hay là sự nghiệp lâm vào cảnh khó khăn, cô cũng sẽ bằng lòng lấy anh ấy chứ?”    “Tôi đồng ý!”    “Cô có đồng ý đi cùng anh Tần Kiệt đến cuối cuộc đời không!”    “Tôi đồng ý!”    “Được, bây giờ tôi nhân danh Chúa tuyên bố rằng anh Tần Kiệt và cô Tần Tuyết đã chính thức trở thành một cặp vợ chồng hợp pháp!”    Tần Kiệt ôm chằm lấy Tần Tuyết.    “Hôn đi!”    “Hôn đi!    “Hôn đi!”    …    Dưới sự chúc phúc của người thân và bạn bè, Tần Kiệt và Tần Tuyết lặng lẽ ôm hôn nhau thắm thiết.    Một gia đình mới cứ thể được sinh ra.    Bốp bốp~    Trong giáo đường vang lên tiếng vỗ tay như sấm, mọi người chúc Tần Kiệt và Tần Tuyết tân hôn vui vẻ.

Chương 377: Đứng giữa là mục sư.