Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 381: “Haha, anh đang sợ sao?”,

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Nếu Tần Tuyết thật sự thi đỗ công chức ở thành phố Hán thì là một chuyện tốt.   Những năm gần đây, sinh viên tốt nghiệp đại học tìm việc thì dễ nhưng tìm được công việc tốt thì lại khó.    Nhất là sau khi đã trải qua một kiếp, những kinh nghiệm của kiếp trước nói cho Tần Kiệt biết phụ nữ làm công chức sẽ tốt cho gia đình.     Một, được nghỉ hai ngày cuối tuần, những ngày nghỉ lễ cũng không ít, có thời gian chăm sóc con cái.    Hai, thời gian đi làm ít, thoải mái, không cần quá vất vả.    Chỉ với hai điều này, phụ nữ làm công chức quả là chuyện tốt.     Nó cũng đáng để thử.    Sau một hồi nghĩ thông suốt, Tần Kiệt nở nụ cười.    Anh cẩn thận nghe giảng.    Tiết giáo dục tư tưởng quả thật học rất nhàm chán.     Mặc dù Tần Kiệt có cố nghe thì vẫn cảm thấy buồn ngủ.    Anh không ngừng ngáp, lại cố kìm xuống.    Bất đắc dĩ anh đành trộm lấy sách của Lâu béo, đọc từ đầu đến cuối một lượt.    Anh đọc đến quên luôn thời gian.    Nhoáng một cái đã qua hai tiết học.    Sau khi tan học, Tần Kiệt và Tần Tuyết cùng nhau rời đi.    “Anh thật sự ủng hộ chuyện mà lúc nãy em nói với anh chứ?”, Tần Tuyết hỏi lại.    Ừ! Anh cảm thấy thi công chức cũng rất tốt!”    “Tại sao ạ?”    “Có ba lí do! Một là...”    “Hừ, ai nói sinh con cho anh hả? Tự mình đa tình!”, Tần Tuyết chu miệng lên, làm bộ tức giận.    “Được rồi, được rồi đừng giận mà tiểu công chúa! Con cái chính là kết tinh tình yêu của chúng ta, sao có thể không sinh chứ!”    Phốc~    Tần Tuyết nở nụ cười.    “Muốn sinh thế tối qua tại sao không sinh đi?”    Tần Kiệt: “...”    Trán Tần Kiệt cũng xuất hiện đầy vạch đen.    Cô tại sao lại nhắc đến chuyện tối qua vậy.    Khụ khụ ~    Tần Kiệt ho khan vài cái.    “Hừm, chuyện sinh con từ từ hẵng nói! Trở lại chuyện chính đi, nói về cái lợi thứ hai nếu em thi công chức này...”    Tần Kiệt lập tức nói ra hai ưu điểm còn lại.    Tần Tuyết im lặng, nhưng mắt của cô lại nhìn chằm chằm Tần Kiệt không rời.    “Làm sao vậy? Sao lại nhìn anh chằm chằm như vậy?”, Tần Kiệt không hiểu.    “Anh đã nghĩ đến chuyện lâu dài rồi à!”, Tần Tuyết nói.    “Lâu dài không tốt sao?”, Tần Kiệt hỏi lại.    “Tốt, đương nhiên tốt rồi! Sau khi nghe xong ba lí do của anh, lát về kí túc em sẽ nói chuyện với bố mẹ!”    “Ừm, nhất định phải nói! Chớ đợi đến lúc đó mới tiền trảm hậu tấu, cô chú sẽ tức giận đấy, không hay đâu!”, Tần Kiệt đồng ý.    “Haha, anh đang sợ sao?”, Tần Tuyết bỗng nhiên bật cười.    “Em cười cái gì chứ?”, Tần Kiệt sờ sờ mũi.    “Còn nói không sợ sao? Rõ ràng đang giả vờ! Bỏ đi, trêu anh thôi! Mau đưa em về kí túc đi! Em còn phải suy nghĩ xem nên nói thế nào với bố mẹ!”    “Ừm, nên nói khéo một chút! Có điều, có một chuyện em phải nói đấy!”, Tần Kiệt thành thật nói: “Nhất định phải thêm anh vào!”    “Sao vậy? Gấp gáp muốn gặp bố mẹ vợ vậy sao?”, Tần Tuyết nói.  “Ách...”, Tần Kiệt sờ sờ lên mũi: “Đương nhiên rồi! Không gặp không được mà!” 

 Nếu Tần Tuyết thật sự thi đỗ công chức ở thành phố Hán thì là một chuyện tốt.  

 

Những năm gần đây, sinh viên tốt nghiệp đại học tìm việc thì dễ nhưng tìm được công việc tốt thì lại khó.  

 

 

Nhất là sau khi đã trải qua một kiếp, những kinh nghiệm của kiếp trước nói cho Tần Kiệt biết phụ nữ làm công chức sẽ tốt cho gia đình.   

 

 

Một, được nghỉ hai ngày cuối tuần, những ngày nghỉ lễ cũng không ít, có thời gian chăm sóc con cái.  

 

 

Hai, thời gian đi làm ít, thoải mái, không cần quá vất vả.  

 

 

Chỉ với hai điều này, phụ nữ làm công chức quả là chuyện tốt.  

 

 

 

Nó cũng đáng để thử.  

 

 

Sau một hồi nghĩ thông suốt, Tần Kiệt nở nụ cười.  

 

 

Anh cẩn thận nghe giảng.  

 

 

Tiết giáo dục tư tưởng quả thật học rất nhàm chán.  

 

 

 

Mặc dù Tần Kiệt có cố nghe thì vẫn cảm thấy buồn ngủ.  

 

 

Anh không ngừng ngáp, lại cố kìm xuống.  

 

 

Bất đắc dĩ anh đành trộm lấy sách của Lâu béo, đọc từ đầu đến cuối một lượt.  

 

 

Anh đọc đến quên luôn thời gian.  

 

 

Nhoáng một cái đã qua hai tiết học.  

 

 

Sau khi tan học, Tần Kiệt và Tần Tuyết cùng nhau rời đi.  

 

 

“Anh thật sự ủng hộ chuyện mà lúc nãy em nói với anh chứ?”, Tần Tuyết hỏi lại.  

 

 

Ừ! Anh cảm thấy thi công chức cũng rất tốt!”  

 

 

“Tại sao ạ?”  

 

 

“Có ba lí do! Một là...”  

 

 

“Hừ, ai nói sinh con cho anh hả? Tự mình đa tình!”, Tần Tuyết chu miệng lên, làm bộ tức giận.  

 

 

“Được rồi, được rồi đừng giận mà tiểu công chúa! Con cái chính là kết tinh tình yêu của chúng ta, sao có thể không sinh chứ!”  

 

 

Phốc~  

 

 

Tần Tuyết nở nụ cười.  

 

 

“Muốn sinh thế tối qua tại sao không sinh đi?”  

 

 

Tần Kiệt: “...”  

 

 

Trán Tần Kiệt cũng xuất hiện đầy vạch đen.  

 

 

Cô tại sao lại nhắc đến chuyện tối qua vậy.  

 

 

Khụ khụ ~  

 

 

Tần Kiệt ho khan vài cái.  

 

 

“Hừm, chuyện sinh con từ từ hẵng nói! Trở lại chuyện chính đi, nói về cái lợi thứ hai nếu em thi công chức này...”  

 

 

Tần Kiệt lập tức nói ra hai ưu điểm còn lại.  

 

 

Tần Tuyết im lặng, nhưng mắt của cô lại nhìn chằm chằm Tần Kiệt không rời.  

 

 

“Làm sao vậy? Sao lại nhìn anh chằm chằm như vậy?”, Tần Kiệt không hiểu.  

 

 

“Anh đã nghĩ đến chuyện lâu dài rồi à!”, Tần Tuyết nói.  

 

 

“Lâu dài không tốt sao?”, Tần Kiệt hỏi lại.  

 

 

“Tốt, đương nhiên tốt rồi! Sau khi nghe xong ba lí do của anh, lát về kí túc em sẽ nói chuyện với bố mẹ!”  

 

 

“Ừm, nhất định phải nói! Chớ đợi đến lúc đó mới tiền trảm hậu tấu, cô chú sẽ tức giận đấy, không hay đâu!”, Tần Kiệt đồng ý.  

 

 

“Haha, anh đang sợ sao?”, Tần Tuyết bỗng nhiên bật cười.  

 

 

“Em cười cái gì chứ?”, Tần Kiệt sờ sờ mũi.  

 

 

“Còn nói không sợ sao? Rõ ràng đang giả vờ! Bỏ đi, trêu anh thôi! Mau đưa em về kí túc đi! Em còn phải suy nghĩ xem nên nói thế nào với bố mẹ!”  

 

 

“Ừm, nên nói khéo một chút! Có điều, có một chuyện em phải nói đấy!”, Tần Kiệt thành thật nói: “Nhất định phải thêm anh vào!”  

 

 

“Sao vậy? Gấp gáp muốn gặp bố mẹ vợ vậy sao?”, Tần Tuyết nói.  

“Ách...”, Tần Kiệt sờ sờ lên mũi: “Đương nhiên rồi! Không gặp không được mà!” 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Nếu Tần Tuyết thật sự thi đỗ công chức ở thành phố Hán thì là một chuyện tốt.   Những năm gần đây, sinh viên tốt nghiệp đại học tìm việc thì dễ nhưng tìm được công việc tốt thì lại khó.    Nhất là sau khi đã trải qua một kiếp, những kinh nghiệm của kiếp trước nói cho Tần Kiệt biết phụ nữ làm công chức sẽ tốt cho gia đình.     Một, được nghỉ hai ngày cuối tuần, những ngày nghỉ lễ cũng không ít, có thời gian chăm sóc con cái.    Hai, thời gian đi làm ít, thoải mái, không cần quá vất vả.    Chỉ với hai điều này, phụ nữ làm công chức quả là chuyện tốt.     Nó cũng đáng để thử.    Sau một hồi nghĩ thông suốt, Tần Kiệt nở nụ cười.    Anh cẩn thận nghe giảng.    Tiết giáo dục tư tưởng quả thật học rất nhàm chán.     Mặc dù Tần Kiệt có cố nghe thì vẫn cảm thấy buồn ngủ.    Anh không ngừng ngáp, lại cố kìm xuống.    Bất đắc dĩ anh đành trộm lấy sách của Lâu béo, đọc từ đầu đến cuối một lượt.    Anh đọc đến quên luôn thời gian.    Nhoáng một cái đã qua hai tiết học.    Sau khi tan học, Tần Kiệt và Tần Tuyết cùng nhau rời đi.    “Anh thật sự ủng hộ chuyện mà lúc nãy em nói với anh chứ?”, Tần Tuyết hỏi lại.    Ừ! Anh cảm thấy thi công chức cũng rất tốt!”    “Tại sao ạ?”    “Có ba lí do! Một là...”    “Hừ, ai nói sinh con cho anh hả? Tự mình đa tình!”, Tần Tuyết chu miệng lên, làm bộ tức giận.    “Được rồi, được rồi đừng giận mà tiểu công chúa! Con cái chính là kết tinh tình yêu của chúng ta, sao có thể không sinh chứ!”    Phốc~    Tần Tuyết nở nụ cười.    “Muốn sinh thế tối qua tại sao không sinh đi?”    Tần Kiệt: “...”    Trán Tần Kiệt cũng xuất hiện đầy vạch đen.    Cô tại sao lại nhắc đến chuyện tối qua vậy.    Khụ khụ ~    Tần Kiệt ho khan vài cái.    “Hừm, chuyện sinh con từ từ hẵng nói! Trở lại chuyện chính đi, nói về cái lợi thứ hai nếu em thi công chức này...”    Tần Kiệt lập tức nói ra hai ưu điểm còn lại.    Tần Tuyết im lặng, nhưng mắt của cô lại nhìn chằm chằm Tần Kiệt không rời.    “Làm sao vậy? Sao lại nhìn anh chằm chằm như vậy?”, Tần Kiệt không hiểu.    “Anh đã nghĩ đến chuyện lâu dài rồi à!”, Tần Tuyết nói.    “Lâu dài không tốt sao?”, Tần Kiệt hỏi lại.    “Tốt, đương nhiên tốt rồi! Sau khi nghe xong ba lí do của anh, lát về kí túc em sẽ nói chuyện với bố mẹ!”    “Ừm, nhất định phải nói! Chớ đợi đến lúc đó mới tiền trảm hậu tấu, cô chú sẽ tức giận đấy, không hay đâu!”, Tần Kiệt đồng ý.    “Haha, anh đang sợ sao?”, Tần Tuyết bỗng nhiên bật cười.    “Em cười cái gì chứ?”, Tần Kiệt sờ sờ mũi.    “Còn nói không sợ sao? Rõ ràng đang giả vờ! Bỏ đi, trêu anh thôi! Mau đưa em về kí túc đi! Em còn phải suy nghĩ xem nên nói thế nào với bố mẹ!”    “Ừm, nên nói khéo một chút! Có điều, có một chuyện em phải nói đấy!”, Tần Kiệt thành thật nói: “Nhất định phải thêm anh vào!”    “Sao vậy? Gấp gáp muốn gặp bố mẹ vợ vậy sao?”, Tần Tuyết nói.  “Ách...”, Tần Kiệt sờ sờ lên mũi: “Đương nhiên rồi! Không gặp không được mà!” 

Chương 381: “Haha, anh đang sợ sao?”,