Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 382: Anh trực tiếp đập vào năm trăm tệ.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  “Vậy cũng tạm ổn rồi đi! Yên tâm, em sẽ nhắc đến anh!”    “Chờ tin tốt từ em!”    “Vâng!”    Một lúc sau, Tần Kiệt trở về từ Công viên Dâu Tây.    Dọc trên đường đi, anh rất vui vẻ.    Anh cùng Tần Tuyết quen biết mấy tháng rồi, rốt cuộc cũng có cơ hội để bố mẹ cô biết đến sự tồn tại của anh.     Đây quả là tiến bộ.    Cuối cùng cũng đợi được đến hôm nay.    Tần Kiệt ngân nga bài hát đi dạo bên bờ sông.    Reng reng~     Điện thoại di động đột nhiên vang lên.    Là Giang Lỗi phụ trách bên trường đại học Công nghệ Hoa Nam- phân hiệu Ngũ Xương gọi tới.    “Bạn học Giang Lỗi, có chuyện gì sao?”    “Đang ở đâu vậy?”    “Ở trường đại học Công nghiệp Hồ! Sao vậy?”    “Là như này, nhà tôi có chút việc, tôi phải về nhà một chuyến. Buổi tối, tôi không thể tham gia cuộc họp thường niên được! Nên tôi nói với cậu một tiếng!”    “Trong nhà có việc sao? Tại sao lại đột ngột như vậy?”, Tần Kiệt cũng hơi bất ngờ: “Không phải chuyện lớn gì chứ? Có cần giúp đỡ gì không?”    “Không cần đâu! Tôi có thể tự mình xử lý được!”, Giang Lỗi nói.    “Quả thật không cần giúp sao?”, theo như trực giác của Tần Kiệt chuyện của Giang Lỗi chắc chắn không phải là chuyện nhỏ, anh có chút lo lắng.    Dù sao cũng là bạn hợp tác làm ăn, dù thế nào cũng nên quan tâm nhau chút.    “Thật sự không cần giúp đâu! Nếu cần tôi nhất định sẽ nói với cậu! Không có chuyện gì đâu, tôi tắt máy đây!”    “Được rồi! Chúc cậu vạn sự thuận lợi!”    “Cảm ơn!”    Nói xong Tần Kiệt cũng tắt máy.    Ngữ điệu của Giang Lỗi nghe ra quả thật không cần giúp đỡ gì.    Nhưng với kinh nghiệm sống hai kiếp của anh, cảm thấy trong lời nói của Giang Lỗi vẫn ẩn chứa chút lo lắng.    Nhưng Giang Lỗi không nói rõ, cũng nói không cần anh giúp đỡ nên Tần Kiệt cũng không hỏi thêm.    Anh chỉ có thể nhớ kỹ.    Sau khi tham gia buổi họp thường niên anh sẽ tìm cơ hội đến đại học Công nghệ Hoa Nam hỏi thăm chút.    Sau khi trở về kí túc xá Tần Kiệt cùng chơi Warcraft với phòng 113 bên cạnh.    Lần trước, Vọng Vận Lai và Tần Kiệt cùng chơi đã để thua Tần Kiệt.    Lần này, cậu ta muốn đòi lại.    Cậu ta cùng Tần Kiệt ước định vai diễn.    Hai người lại bắt đầu chém giết một hồi.    Tần Kiệt cũng giống lần trước, rất mạnh tay.    Anh trực tiếp đập vào năm trăm tệ.    Lại bắt đầu con đường mò mẫm khó khăn.    Có lẽ là số mệnh luân hồi đi.    Lần trước Tần Kiệt dùng trạng thái PS, bây giờ lại tái diễn trong Warcraft.    Mới ba hiệp đầu, Tần Kiệt bởi vì lâu rồi không chơi nên ngượng tay bị Vọng Vận Lai đánh giết tơi bời.    Nhưng sau đó Tần Kiệt càng chơi càng thuần thục.    Vọng Vận Lai dần dần rơi vào thế hạ phong...

 “Vậy cũng tạm ổn rồi đi! Yên tâm, em sẽ nhắc đến anh!”  

 

 

“Chờ tin tốt từ em!”  

 

 

“Vâng!”  

 

 

Một lúc sau, Tần Kiệt trở về từ Công viên Dâu Tây.  

 

 

Dọc trên đường đi, anh rất vui vẻ.  

 

 

Anh cùng Tần Tuyết quen biết mấy tháng rồi, rốt cuộc cũng có cơ hội để bố mẹ cô biết đến sự tồn tại của anh.  

 

 

 

Đây quả là tiến bộ.  

 

 

Cuối cùng cũng đợi được đến hôm nay.  

 

 

Tần Kiệt ngân nga bài hát đi dạo bên bờ sông.  

 

 

Reng reng~  

 

 

 

Điện thoại di động đột nhiên vang lên.  

 

 

Là Giang Lỗi phụ trách bên trường đại học Công nghệ Hoa Nam- phân hiệu Ngũ Xương gọi tới.  

 

 

“Bạn học Giang Lỗi, có chuyện gì sao?”  

 

 

“Đang ở đâu vậy?”  

 

 

“Ở trường đại học Công nghiệp Hồ! Sao vậy?”  

 

 

“Là như này, nhà tôi có chút việc, tôi phải về nhà một chuyến. Buổi tối, tôi không thể tham gia cuộc họp thường niên được! Nên tôi nói với cậu một tiếng!”  

 

 

“Trong nhà có việc sao? Tại sao lại đột ngột như vậy?”, Tần Kiệt cũng hơi bất ngờ: “Không phải chuyện lớn gì chứ? Có cần giúp đỡ gì không?”  

 

 

“Không cần đâu! Tôi có thể tự mình xử lý được!”, Giang Lỗi nói.  

 

 

“Quả thật không cần giúp sao?”, theo như trực giác của Tần Kiệt chuyện của Giang Lỗi chắc chắn không phải là chuyện nhỏ, anh có chút lo lắng.  

 

 

Dù sao cũng là bạn hợp tác làm ăn, dù thế nào cũng nên quan tâm nhau chút.  

 

 

“Thật sự không cần giúp đâu! Nếu cần tôi nhất định sẽ nói với cậu! Không có chuyện gì đâu, tôi tắt máy đây!”  

 

 

“Được rồi! Chúc cậu vạn sự thuận lợi!”  

 

 

“Cảm ơn!”  

 

 

Nói xong Tần Kiệt cũng tắt máy.  

 

 

Ngữ điệu của Giang Lỗi nghe ra quả thật không cần giúp đỡ gì.  

 

 

Nhưng với kinh nghiệm sống hai kiếp của anh, cảm thấy trong lời nói của Giang Lỗi vẫn ẩn chứa chút lo lắng.  

 

 

Nhưng Giang Lỗi không nói rõ, cũng nói không cần anh giúp đỡ nên Tần Kiệt cũng không hỏi thêm.  

 

 

Anh chỉ có thể nhớ kỹ.  

 

 

Sau khi tham gia buổi họp thường niên anh sẽ tìm cơ hội đến đại học Công nghệ Hoa Nam hỏi thăm chút.  

 

 

Sau khi trở về kí túc xá Tần Kiệt cùng chơi Warcraft với phòng 113 bên cạnh.  

 

 

Lần trước, Vọng Vận Lai và Tần Kiệt cùng chơi đã để thua Tần Kiệt.  

 

 

Lần này, cậu ta muốn đòi lại.  

 

 

Cậu ta cùng Tần Kiệt ước định vai diễn.  

 

 

Hai người lại bắt đầu chém giết một hồi.  

 

 

Tần Kiệt cũng giống lần trước, rất mạnh tay.  

 

 

Anh trực tiếp đập vào năm trăm tệ.  

 

 

Lại bắt đầu con đường mò mẫm khó khăn.  

 

 

Có lẽ là số mệnh luân hồi đi.  

 

 

Lần trước Tần Kiệt dùng trạng thái PS, bây giờ lại tái diễn trong Warcraft.  

 

 

Mới ba hiệp đầu, Tần Kiệt bởi vì lâu rồi không chơi nên ngượng tay bị Vọng Vận Lai đánh giết tơi bời.  

 

 

Nhưng sau đó Tần Kiệt càng chơi càng thuần thục.  

 

 

Vọng Vận Lai dần dần rơi vào thế hạ phong...

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  “Vậy cũng tạm ổn rồi đi! Yên tâm, em sẽ nhắc đến anh!”    “Chờ tin tốt từ em!”    “Vâng!”    Một lúc sau, Tần Kiệt trở về từ Công viên Dâu Tây.    Dọc trên đường đi, anh rất vui vẻ.    Anh cùng Tần Tuyết quen biết mấy tháng rồi, rốt cuộc cũng có cơ hội để bố mẹ cô biết đến sự tồn tại của anh.     Đây quả là tiến bộ.    Cuối cùng cũng đợi được đến hôm nay.    Tần Kiệt ngân nga bài hát đi dạo bên bờ sông.    Reng reng~     Điện thoại di động đột nhiên vang lên.    Là Giang Lỗi phụ trách bên trường đại học Công nghệ Hoa Nam- phân hiệu Ngũ Xương gọi tới.    “Bạn học Giang Lỗi, có chuyện gì sao?”    “Đang ở đâu vậy?”    “Ở trường đại học Công nghiệp Hồ! Sao vậy?”    “Là như này, nhà tôi có chút việc, tôi phải về nhà một chuyến. Buổi tối, tôi không thể tham gia cuộc họp thường niên được! Nên tôi nói với cậu một tiếng!”    “Trong nhà có việc sao? Tại sao lại đột ngột như vậy?”, Tần Kiệt cũng hơi bất ngờ: “Không phải chuyện lớn gì chứ? Có cần giúp đỡ gì không?”    “Không cần đâu! Tôi có thể tự mình xử lý được!”, Giang Lỗi nói.    “Quả thật không cần giúp sao?”, theo như trực giác của Tần Kiệt chuyện của Giang Lỗi chắc chắn không phải là chuyện nhỏ, anh có chút lo lắng.    Dù sao cũng là bạn hợp tác làm ăn, dù thế nào cũng nên quan tâm nhau chút.    “Thật sự không cần giúp đâu! Nếu cần tôi nhất định sẽ nói với cậu! Không có chuyện gì đâu, tôi tắt máy đây!”    “Được rồi! Chúc cậu vạn sự thuận lợi!”    “Cảm ơn!”    Nói xong Tần Kiệt cũng tắt máy.    Ngữ điệu của Giang Lỗi nghe ra quả thật không cần giúp đỡ gì.    Nhưng với kinh nghiệm sống hai kiếp của anh, cảm thấy trong lời nói của Giang Lỗi vẫn ẩn chứa chút lo lắng.    Nhưng Giang Lỗi không nói rõ, cũng nói không cần anh giúp đỡ nên Tần Kiệt cũng không hỏi thêm.    Anh chỉ có thể nhớ kỹ.    Sau khi tham gia buổi họp thường niên anh sẽ tìm cơ hội đến đại học Công nghệ Hoa Nam hỏi thăm chút.    Sau khi trở về kí túc xá Tần Kiệt cùng chơi Warcraft với phòng 113 bên cạnh.    Lần trước, Vọng Vận Lai và Tần Kiệt cùng chơi đã để thua Tần Kiệt.    Lần này, cậu ta muốn đòi lại.    Cậu ta cùng Tần Kiệt ước định vai diễn.    Hai người lại bắt đầu chém giết một hồi.    Tần Kiệt cũng giống lần trước, rất mạnh tay.    Anh trực tiếp đập vào năm trăm tệ.    Lại bắt đầu con đường mò mẫm khó khăn.    Có lẽ là số mệnh luân hồi đi.    Lần trước Tần Kiệt dùng trạng thái PS, bây giờ lại tái diễn trong Warcraft.    Mới ba hiệp đầu, Tần Kiệt bởi vì lâu rồi không chơi nên ngượng tay bị Vọng Vận Lai đánh giết tơi bời.    Nhưng sau đó Tần Kiệt càng chơi càng thuần thục.    Vọng Vận Lai dần dần rơi vào thế hạ phong...

Chương 382: Anh trực tiếp đập vào năm trăm tệ.