Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 383: Những người khác đâu?",

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… 4 giờ chiều, Tần Kiệt và Tào Bác bắt taxi đến thẳng khách sạch Ngũ Châu phố Jiedaokou.    Vào thời điểm năm 2008, Jiedaokou là một trong năm trung tâm thương mại phồn hoa nhất ở khu vực Hán Xương.    Bốn nơi còn lại lần lượt là khu thương mại Xudong, khu thương mại Simenkou, khu thương mại Asia Trade và khu thương mại Quang Cốc.    Sự phát triển của trung tâm thương mại ở thành phố Hán khác với các thành phố khác.    Những thành phố khác thường chỉ thành lập một trung tâm.     Nhưng thành phố Hán lại thành lập nhiều trung tâm.    Khu thương mại Jiedaokou là một khu thương mại ở Hán Xương.    Rìa hai bên lần lượt là trường đại học Hán Xương và đại học sư phạm Hán Xương, bên cạnh trường đại học sư phạm Hán Xương là đại học bách khoa Vũ Hán.    Ba trường đại học, có hàng trăm ngàn giảng viên và sinh viên tập trung về đây, thêm vào đó còn có cư dân ở xung quanh, nơi đây sớm trở thành Jiedaokou sầm uất phồn hoa.     Khách sạn Ngũ Châu nằm ngay ở lối vào trường đại học Hán Xương phố Jiedaokou.    Đối diện là trường đại học sư phạm Hán Xương.    Cách đó không xa, bên trái là Quang Phụ Đồn-khu vực tập trung và phân phối máy tính có tiếng ở khu vực Hán Xương.    Có thể nói rằng vị trí địa lý vô cùng thuận lợi.    Hoạt động kinh doanh khách sạn cũng tốt một cách ngạc nhiên.    Khi Tần Kiệt và Tào Bác đến, màn hình hiển thị bên trên khách sạn đang hiện lên một câu khẩu hiệu.    Nhiệt liệt chúc mừng cuộc họp thường niên của công ty chuyển phát nhanh Thần Thông chi nhánh Hoa Trung.    Cuộc họp diễn ra ở tầng trên cùng- tầng 11.    Reng reng reng~    Tần Kiệt gọi cho Triệu Chí Tân.    "Tần Kiệt đấy à, các cậu đến chưa?"    "Giám đốc Triệu, tôi vừa mới đến đang ở dưới lầu, chú đang ở đâu vậy?", Tần Kiệt hỏi.    "Ồ, đến rồi à? Được, các cậu ở tầng 1 đợi chút nhé, tôi xuống đón mọi người!"    "Được!"    Năm phút sau khi kết thúc cuộc gọi, cửa thang máy mở ra.    Triệu Chí Tân quả thực đích thân xuống lầu đón Tần Kiệt và Tào Bác.    "Sao chỉ có hai người các cậu? Những người khác đâu?", Triệu Chí Tân có chút ngạc nhiên.    "Đột nhiên có việc gấp nên bọn họ không thể đến được, hai chúng tôi đến đại diện là được rồi!", Tần Kiệt giải thích.    "Ồ, vậy sao? Ok, không có vấn đề gì. Hai người đến là tốt rồi, đi thôi, đi theo tôi lên trên đi! Hôm nay là lần đầu tiên hai cậu tham gia cuộc họp thường niên! Nhất định phải vui vẻ đó!"    Triệu Chí Tân dẫn Tần Kiệt và Tào Bác lên trên tầng cao nhất.    Khi bước ra khỏi thang máy, trước khi đến nơi tổ chức cuộc họp thường niên, từ xa anh đã nghe thấy tiếng thảo luận xì xào truyền ra ngoài.    Tần Kiệt và Tào Bác nhìn nhau, đi theo Triệu Chí Tân vào bên trong.    Địa điểm tổ chức cuộc họp thường niên rất lớn, chắc khoảng 1000 mét vuông.    Bên trong xếp chật kín bàn tiệc, nhìn qua, ít nhất có hơn 100 bàn.    Với lượng người đông như vậy, dường như các đại lý từ khắp các tỉnh thành trong nước đều đến.    Khi Tần Kiệt và Tào bác bước vào, anh thấy có rất nhiều người đã đến trước, mọi người túm năm tụm ba đang nói chuyện sôi nổi.    Có một số đang nói về những chuyện đã xảy ra trong trụ sở gần đây.    Có một số đang nói về tình hình kinh doanh của các khu vực đại lý, tiếp thu ý kiến và học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau.    Có một số khác đang tò mò không biết giám đốc công ty chi nhánh Hoa Trung là người như thế nào.    Còn một số lại đang nhìn cảnh đêm Jiedaokou ở phía dưới, bàn tán về sự sầm uất và vẻ đẹp của thành phố Hán. 

4 giờ chiều, Tần Kiệt và Tào Bác bắt taxi đến thẳng khách sạch Ngũ Châu phố Jiedaokou.  

 

 

Vào thời điểm năm 2008, Jiedaokou là một trong năm trung tâm thương mại phồn hoa nhất ở khu vực Hán Xương.  

 

 

Bốn nơi còn lại lần lượt là khu thương mại Xudong, khu thương mại Simenkou, khu thương mại Asia Trade và khu thương mại Quang Cốc.  

 

 

Sự phát triển của trung tâm thương mại ở thành phố Hán khác với các thành phố khác.  

 

 

Những thành phố khác thường chỉ thành lập một trung tâm.  

 

 

 

Nhưng thành phố Hán lại thành lập nhiều trung tâm.  

 

 

Khu thương mại Jiedaokou là một khu thương mại ở Hán Xương.  

 

 

Rìa hai bên lần lượt là trường đại học Hán Xương và đại học sư phạm Hán Xương, bên cạnh trường đại học sư phạm Hán Xương là đại học bách khoa Vũ Hán.  

 

 

Ba trường đại học, có hàng trăm ngàn giảng viên và sinh viên tập trung về đây, thêm vào đó còn có cư dân ở xung quanh, nơi đây sớm trở thành Jiedaokou sầm uất phồn hoa.  

 

 

 

Khách sạn Ngũ Châu nằm ngay ở lối vào trường đại học Hán Xương phố Jiedaokou.  

 

 

Đối diện là trường đại học sư phạm Hán Xương.  

 

 

Cách đó không xa, bên trái là Quang Phụ Đồn-khu vực tập trung và phân phối máy tính có tiếng ở khu vực Hán Xương.  

 

 

Có thể nói rằng vị trí địa lý vô cùng thuận lợi.  

 

 

Hoạt động kinh doanh khách sạn cũng tốt một cách ngạc nhiên.  

 

 

Khi Tần Kiệt và Tào Bác đến, màn hình hiển thị bên trên khách sạn đang hiện lên một câu khẩu hiệu.  

 

 

Nhiệt liệt chúc mừng cuộc họp thường niên của công ty chuyển phát nhanh Thần Thông chi nhánh Hoa Trung.  

 

 

Cuộc họp diễn ra ở tầng trên cùng- tầng 11.  

 

 

Reng reng reng~  

 

 

Tần Kiệt gọi cho Triệu Chí Tân.  

 

 

"Tần Kiệt đấy à, các cậu đến chưa?"  

 

 

"Giám đốc Triệu, tôi vừa mới đến đang ở dưới lầu, chú đang ở đâu vậy?", Tần Kiệt hỏi.  

 

 

"Ồ, đến rồi à? Được, các cậu ở tầng 1 đợi chút nhé, tôi xuống đón mọi người!"  

 

 

"Được!"  

 

 

Năm phút sau khi kết thúc cuộc gọi, cửa thang máy mở ra.  

 

 

Triệu Chí Tân quả thực đích thân xuống lầu đón Tần Kiệt và Tào Bác.  

 

 

"Sao chỉ có hai người các cậu? Những người khác đâu?", Triệu Chí Tân có chút ngạc nhiên.  

 

 

"Đột nhiên có việc gấp nên bọn họ không thể đến được, hai chúng tôi đến đại diện là được rồi!", Tần Kiệt giải thích.  

 

 

"Ồ, vậy sao? Ok, không có vấn đề gì. Hai người đến là tốt rồi, đi thôi, đi theo tôi lên trên đi! Hôm nay là lần đầu tiên hai cậu tham gia cuộc họp thường niên! Nhất định phải vui vẻ đó!"  

 

 

Triệu Chí Tân dẫn Tần Kiệt và Tào Bác lên trên tầng cao nhất.  

 

 

Khi bước ra khỏi thang máy, trước khi đến nơi tổ chức cuộc họp thường niên, từ xa anh đã nghe thấy tiếng thảo luận xì xào truyền ra ngoài.  

 

 

Tần Kiệt và Tào Bác nhìn nhau, đi theo Triệu Chí Tân vào bên trong.  

 

 

Địa điểm tổ chức cuộc họp thường niên rất lớn, chắc khoảng 1000 mét vuông.  

 

 

Bên trong xếp chật kín bàn tiệc, nhìn qua, ít nhất có hơn 100 bàn.  

 

 

Với lượng người đông như vậy, dường như các đại lý từ khắp các tỉnh thành trong nước đều đến.  

 

 

Khi Tần Kiệt và Tào bác bước vào, anh thấy có rất nhiều người đã đến trước, mọi người túm năm tụm ba đang nói chuyện sôi nổi.  

 

 

Có một số đang nói về những chuyện đã xảy ra trong trụ sở gần đây.  

 

 

Có một số đang nói về tình hình kinh doanh của các khu vực đại lý, tiếp thu ý kiến và học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau.  

 

 

Có một số khác đang tò mò không biết giám đốc công ty chi nhánh Hoa Trung là người như thế nào.  

 

 

Còn một số lại đang nhìn cảnh đêm Jiedaokou ở phía dưới, bàn tán về sự sầm uất và vẻ đẹp của thành phố Hán. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… 4 giờ chiều, Tần Kiệt và Tào Bác bắt taxi đến thẳng khách sạch Ngũ Châu phố Jiedaokou.    Vào thời điểm năm 2008, Jiedaokou là một trong năm trung tâm thương mại phồn hoa nhất ở khu vực Hán Xương.    Bốn nơi còn lại lần lượt là khu thương mại Xudong, khu thương mại Simenkou, khu thương mại Asia Trade và khu thương mại Quang Cốc.    Sự phát triển của trung tâm thương mại ở thành phố Hán khác với các thành phố khác.    Những thành phố khác thường chỉ thành lập một trung tâm.     Nhưng thành phố Hán lại thành lập nhiều trung tâm.    Khu thương mại Jiedaokou là một khu thương mại ở Hán Xương.    Rìa hai bên lần lượt là trường đại học Hán Xương và đại học sư phạm Hán Xương, bên cạnh trường đại học sư phạm Hán Xương là đại học bách khoa Vũ Hán.    Ba trường đại học, có hàng trăm ngàn giảng viên và sinh viên tập trung về đây, thêm vào đó còn có cư dân ở xung quanh, nơi đây sớm trở thành Jiedaokou sầm uất phồn hoa.     Khách sạn Ngũ Châu nằm ngay ở lối vào trường đại học Hán Xương phố Jiedaokou.    Đối diện là trường đại học sư phạm Hán Xương.    Cách đó không xa, bên trái là Quang Phụ Đồn-khu vực tập trung và phân phối máy tính có tiếng ở khu vực Hán Xương.    Có thể nói rằng vị trí địa lý vô cùng thuận lợi.    Hoạt động kinh doanh khách sạn cũng tốt một cách ngạc nhiên.    Khi Tần Kiệt và Tào Bác đến, màn hình hiển thị bên trên khách sạn đang hiện lên một câu khẩu hiệu.    Nhiệt liệt chúc mừng cuộc họp thường niên của công ty chuyển phát nhanh Thần Thông chi nhánh Hoa Trung.    Cuộc họp diễn ra ở tầng trên cùng- tầng 11.    Reng reng reng~    Tần Kiệt gọi cho Triệu Chí Tân.    "Tần Kiệt đấy à, các cậu đến chưa?"    "Giám đốc Triệu, tôi vừa mới đến đang ở dưới lầu, chú đang ở đâu vậy?", Tần Kiệt hỏi.    "Ồ, đến rồi à? Được, các cậu ở tầng 1 đợi chút nhé, tôi xuống đón mọi người!"    "Được!"    Năm phút sau khi kết thúc cuộc gọi, cửa thang máy mở ra.    Triệu Chí Tân quả thực đích thân xuống lầu đón Tần Kiệt và Tào Bác.    "Sao chỉ có hai người các cậu? Những người khác đâu?", Triệu Chí Tân có chút ngạc nhiên.    "Đột nhiên có việc gấp nên bọn họ không thể đến được, hai chúng tôi đến đại diện là được rồi!", Tần Kiệt giải thích.    "Ồ, vậy sao? Ok, không có vấn đề gì. Hai người đến là tốt rồi, đi thôi, đi theo tôi lên trên đi! Hôm nay là lần đầu tiên hai cậu tham gia cuộc họp thường niên! Nhất định phải vui vẻ đó!"    Triệu Chí Tân dẫn Tần Kiệt và Tào Bác lên trên tầng cao nhất.    Khi bước ra khỏi thang máy, trước khi đến nơi tổ chức cuộc họp thường niên, từ xa anh đã nghe thấy tiếng thảo luận xì xào truyền ra ngoài.    Tần Kiệt và Tào Bác nhìn nhau, đi theo Triệu Chí Tân vào bên trong.    Địa điểm tổ chức cuộc họp thường niên rất lớn, chắc khoảng 1000 mét vuông.    Bên trong xếp chật kín bàn tiệc, nhìn qua, ít nhất có hơn 100 bàn.    Với lượng người đông như vậy, dường như các đại lý từ khắp các tỉnh thành trong nước đều đến.    Khi Tần Kiệt và Tào bác bước vào, anh thấy có rất nhiều người đã đến trước, mọi người túm năm tụm ba đang nói chuyện sôi nổi.    Có một số đang nói về những chuyện đã xảy ra trong trụ sở gần đây.    Có một số đang nói về tình hình kinh doanh của các khu vực đại lý, tiếp thu ý kiến và học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau.    Có một số khác đang tò mò không biết giám đốc công ty chi nhánh Hoa Trung là người như thế nào.    Còn một số lại đang nhìn cảnh đêm Jiedaokou ở phía dưới, bàn tán về sự sầm uất và vẻ đẹp của thành phố Hán. 

Chương 383: Những người khác đâu?",