“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 399: Anh khuyên gì cũng không nghe.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Họ đồng ý cho em thi công chức! Nhưng mà họ nói chỉ cho phép em thi ở ba nơi, một nơi là Bắc Kinh, một nơi là Tân Môn nhà em, còn một nơi khác là Hỗ Hải! Những nơi khác không được! Nếu không…" "Nếu không thì làm sao? Em đừng khóc, nói cho anh biết, nếu không thì làm sao?", Tần Kiệt có chút nóng nảy, hận không thể mọc ra đôi cánh bay đến an ủi Tần Tuyết. "Nếu không, họ sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con với em!" Trong điện thoại, Tần Tuyết khóc lên. Anh nghe thấy cảm thấy rất đau lòng, rất đau lòng. Ở đầu dây bên này, Tần Kiệt cũng trầm mặc. Thủ đoạn của bố mẹ vợ tương lai cũng ác thật. "Tại sao chứ?", Tần Kiệt hỏi. "Bởi vì anh!" "Anh?", Tần Kiệt sửng sốt: "Có liên quan gì đến anh?" "Não anh là não cá vàng à!", Tần Tuyết tức giận nói: "Anh là người thành phố Hán, bố mẹ em không muốn em ở thành phố Hán, họ nói ở thành phố Hán không có họ hàng thân thích! Bọn họ không yên tâm! Họ nói ở Bắc Kinh, Tân Môn và Hỗ Hải có họ hàng, họ mới yên tâm!" Tần Kiệt giật mình. Hóa ra là vì điều này. Nếu như chỉ vì điều này, nói đi nói lại thì có thể tha thứ được. Tội nghiệp cho các bậc làm cha làm mẹ. Có người làm cha làm mẹ nào mà không hi vọng con mình ở gần nhà, cũng hi vọng con trai con gái mình có thể sống tốt. Nếu như Tần Tuyết gả tới thành phố Hán, không có họ hàng bên cạnh, đến lúc đó Tần Tuyết có gì tủi thân, muốn tìm một người đến giúp đỡ cũng không được. Bố mẹ Tần Tuyết đương nhiên không vui rồi. "Em nghĩ thế nào?", Tần Kiệt hỏi. "Em đương nhiên muốn thi ở thành phố Hán!", Tần Tuyết trả lời. "Không được thì bỏ đi!", Tần Kiệt cân nhắc một hồi: "Không thể vì chuyện thi công chức mà đoạn tuyệt quan hệ với bố mẹ em được! Không đáng!" "Nhưng mà…", Tần Tuyết rất không can tâm. "Em từ từ nghe anh nói!", Tần Kiệt phân tích: "Bây giờ anh vẫn chưa tốt nghiệp! Sau khi tốt nghiệp, sự nghiệp của anh chắc chắn sẽ phát triển ra ngoài tỉnh!" "Không phải em nói bên Hỗ Hải, có họ hàng nhà em nên bố mẹ em không phản đối sao? Nên em muốn thi công chức thì thi ở Hỗ Hải đi! Chờ sau khi anh tốt nghiệp, anh sẽ cố gắng tiến quân đến Hỗ Hải! Đến lúc đó, không phải chúng ta lại có thể ở bên nhau rồi sao!" Tần Kiệt nói. "Chắc không phải anh đang an ủi em đấy chứ?", Tần Tuyết có chút không tin: "Hỗ Hải chính là thành phố kinh tế số một nước ta, giá nhà cũng là đắt nhất, anh muốn có chỗ đứng ở đó, không biết phải tới khi nào mới được?" Tần Kiệt nở nụ cười. "Anh còn tâm trạng để cười à!", Tần Tuyết mất hứng. "Anh cười vì em coi bạn trai em không đáng tiền rồi!", Tần Kiệt nói. "Em không có nghĩ vậy! Không được, em không thi công chức nữa, nói gì em cũng không thi nữa! Em sẽ thi nghiên cứu sinh! Tốt nhất là được ở lại trường dạy!", Tần Tuyết tức giận nói. "Đừng nổi tính con nít nữa! Nghe lời anh…" "Không nghe không nghe, em không nghe! Tóm lại, chuyện thi công chức em không thi nữa! Em muốn thi nghiên cứu sinh! Em muốn ở lại trường dạy, muốn ở bên anh!", Tần Tuyết nói. "…" Cô bé Tần Tuyết này, giờ bị ma nhập à. Anh khuyên gì cũng không nghe. Thôi bỏ đi. Anh cứ nghe theo ý của cô đi. Chuyện thi công chức, sau này nói sau vậy. Dù sao bọn họ còn nhiều thời gian, tạm thời không cần phải vội. "Được rồi được rồi, em là hoàng hậu, em nói là được! Anh đều nghe lời em!", Tần Kiệt nói. "Thật sao?"
"Họ đồng ý cho em thi công chức! Nhưng mà họ nói chỉ cho phép em thi ở ba nơi, một nơi là Bắc Kinh, một nơi là Tân Môn nhà em, còn một nơi khác là Hỗ Hải! Những nơi khác không được! Nếu không…"
"Nếu không thì làm sao? Em đừng khóc, nói cho anh biết, nếu không thì làm sao?", Tần Kiệt có chút nóng nảy, hận không thể mọc ra đôi cánh bay đến an ủi Tần Tuyết.
"Nếu không, họ sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con với em!"
Trong điện thoại, Tần Tuyết khóc lên.
Anh nghe thấy cảm thấy rất đau lòng, rất đau lòng.
Ở đầu dây bên này, Tần Kiệt cũng trầm mặc.
Thủ đoạn của bố mẹ vợ tương lai cũng ác thật.
"Tại sao chứ?", Tần Kiệt hỏi.
"Bởi vì anh!"
"Anh?", Tần Kiệt sửng sốt: "Có liên quan gì đến anh?"
"Não anh là não cá vàng à!", Tần Tuyết tức giận nói: "Anh là người thành phố Hán, bố mẹ em không muốn em ở thành phố Hán, họ nói ở thành phố Hán không có họ hàng thân thích! Bọn họ không yên tâm! Họ nói ở Bắc Kinh, Tân Môn và Hỗ Hải có họ hàng, họ mới yên tâm!"
Tần Kiệt giật mình.
Hóa ra là vì điều này.
Nếu như chỉ vì điều này, nói đi nói lại thì có thể tha thứ được.
Tội nghiệp cho các bậc làm cha làm mẹ.
Có người làm cha làm mẹ nào mà không hi vọng con mình ở gần nhà, cũng hi vọng con trai con gái mình có thể sống tốt.
Nếu như Tần Tuyết gả tới thành phố Hán, không có họ hàng bên cạnh, đến lúc đó Tần Tuyết có gì tủi thân, muốn tìm một người đến giúp đỡ cũng không được.
Bố mẹ Tần Tuyết đương nhiên không vui rồi.
"Em nghĩ thế nào?", Tần Kiệt hỏi.
"Em đương nhiên muốn thi ở thành phố Hán!", Tần Tuyết trả lời.
"Không được thì bỏ đi!", Tần Kiệt cân nhắc một hồi: "Không thể vì chuyện thi công chức mà đoạn tuyệt quan hệ với bố mẹ em được! Không đáng!"
"Nhưng mà…", Tần Tuyết rất không can tâm.
"Em từ từ nghe anh nói!", Tần Kiệt phân tích: "Bây giờ anh vẫn chưa tốt nghiệp! Sau khi tốt nghiệp, sự nghiệp của anh chắc chắn sẽ phát triển ra ngoài tỉnh!"
"Không phải em nói bên Hỗ Hải, có họ hàng nhà em nên bố mẹ em không phản đối sao? Nên em muốn thi công chức thì thi ở Hỗ Hải đi! Chờ sau khi anh tốt nghiệp, anh sẽ cố gắng tiến quân đến Hỗ Hải! Đến lúc đó, không phải chúng ta lại có thể ở bên nhau rồi sao!"
Tần Kiệt nói.
"Chắc không phải anh đang an ủi em đấy chứ?", Tần Tuyết có chút không tin: "Hỗ Hải chính là thành phố kinh tế số một nước ta, giá nhà cũng là đắt nhất, anh muốn có chỗ đứng ở đó, không biết phải tới khi nào mới được?"
Tần Kiệt nở nụ cười.
"Anh còn tâm trạng để cười à!", Tần Tuyết mất hứng.
"Anh cười vì em coi bạn trai em không đáng tiền rồi!", Tần Kiệt nói.
"Em không có nghĩ vậy! Không được, em không thi công chức nữa, nói gì em cũng không thi nữa! Em sẽ thi nghiên cứu sinh! Tốt nhất là được ở lại trường dạy!", Tần Tuyết tức giận nói.
"Đừng nổi tính con nít nữa! Nghe lời anh…"
"Không nghe không nghe, em không nghe! Tóm lại, chuyện thi công chức em không thi nữa! Em muốn thi nghiên cứu sinh! Em muốn ở lại trường dạy, muốn ở bên anh!", Tần Tuyết nói.
"…"
Cô bé Tần Tuyết này, giờ bị ma nhập à.
Anh khuyên gì cũng không nghe.
Thôi bỏ đi.
Anh cứ nghe theo ý của cô đi.
Chuyện thi công chức, sau này nói sau vậy.
Dù sao bọn họ còn nhiều thời gian, tạm thời không cần phải vội.
"Được rồi được rồi, em là hoàng hậu, em nói là được! Anh đều nghe lời em!", Tần Kiệt nói.
"Thật sao?"
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Họ đồng ý cho em thi công chức! Nhưng mà họ nói chỉ cho phép em thi ở ba nơi, một nơi là Bắc Kinh, một nơi là Tân Môn nhà em, còn một nơi khác là Hỗ Hải! Những nơi khác không được! Nếu không…" "Nếu không thì làm sao? Em đừng khóc, nói cho anh biết, nếu không thì làm sao?", Tần Kiệt có chút nóng nảy, hận không thể mọc ra đôi cánh bay đến an ủi Tần Tuyết. "Nếu không, họ sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con với em!" Trong điện thoại, Tần Tuyết khóc lên. Anh nghe thấy cảm thấy rất đau lòng, rất đau lòng. Ở đầu dây bên này, Tần Kiệt cũng trầm mặc. Thủ đoạn của bố mẹ vợ tương lai cũng ác thật. "Tại sao chứ?", Tần Kiệt hỏi. "Bởi vì anh!" "Anh?", Tần Kiệt sửng sốt: "Có liên quan gì đến anh?" "Não anh là não cá vàng à!", Tần Tuyết tức giận nói: "Anh là người thành phố Hán, bố mẹ em không muốn em ở thành phố Hán, họ nói ở thành phố Hán không có họ hàng thân thích! Bọn họ không yên tâm! Họ nói ở Bắc Kinh, Tân Môn và Hỗ Hải có họ hàng, họ mới yên tâm!" Tần Kiệt giật mình. Hóa ra là vì điều này. Nếu như chỉ vì điều này, nói đi nói lại thì có thể tha thứ được. Tội nghiệp cho các bậc làm cha làm mẹ. Có người làm cha làm mẹ nào mà không hi vọng con mình ở gần nhà, cũng hi vọng con trai con gái mình có thể sống tốt. Nếu như Tần Tuyết gả tới thành phố Hán, không có họ hàng bên cạnh, đến lúc đó Tần Tuyết có gì tủi thân, muốn tìm một người đến giúp đỡ cũng không được. Bố mẹ Tần Tuyết đương nhiên không vui rồi. "Em nghĩ thế nào?", Tần Kiệt hỏi. "Em đương nhiên muốn thi ở thành phố Hán!", Tần Tuyết trả lời. "Không được thì bỏ đi!", Tần Kiệt cân nhắc một hồi: "Không thể vì chuyện thi công chức mà đoạn tuyệt quan hệ với bố mẹ em được! Không đáng!" "Nhưng mà…", Tần Tuyết rất không can tâm. "Em từ từ nghe anh nói!", Tần Kiệt phân tích: "Bây giờ anh vẫn chưa tốt nghiệp! Sau khi tốt nghiệp, sự nghiệp của anh chắc chắn sẽ phát triển ra ngoài tỉnh!" "Không phải em nói bên Hỗ Hải, có họ hàng nhà em nên bố mẹ em không phản đối sao? Nên em muốn thi công chức thì thi ở Hỗ Hải đi! Chờ sau khi anh tốt nghiệp, anh sẽ cố gắng tiến quân đến Hỗ Hải! Đến lúc đó, không phải chúng ta lại có thể ở bên nhau rồi sao!" Tần Kiệt nói. "Chắc không phải anh đang an ủi em đấy chứ?", Tần Tuyết có chút không tin: "Hỗ Hải chính là thành phố kinh tế số một nước ta, giá nhà cũng là đắt nhất, anh muốn có chỗ đứng ở đó, không biết phải tới khi nào mới được?" Tần Kiệt nở nụ cười. "Anh còn tâm trạng để cười à!", Tần Tuyết mất hứng. "Anh cười vì em coi bạn trai em không đáng tiền rồi!", Tần Kiệt nói. "Em không có nghĩ vậy! Không được, em không thi công chức nữa, nói gì em cũng không thi nữa! Em sẽ thi nghiên cứu sinh! Tốt nhất là được ở lại trường dạy!", Tần Tuyết tức giận nói. "Đừng nổi tính con nít nữa! Nghe lời anh…" "Không nghe không nghe, em không nghe! Tóm lại, chuyện thi công chức em không thi nữa! Em muốn thi nghiên cứu sinh! Em muốn ở lại trường dạy, muốn ở bên anh!", Tần Tuyết nói. "…" Cô bé Tần Tuyết này, giờ bị ma nhập à. Anh khuyên gì cũng không nghe. Thôi bỏ đi. Anh cứ nghe theo ý của cô đi. Chuyện thi công chức, sau này nói sau vậy. Dù sao bọn họ còn nhiều thời gian, tạm thời không cần phải vội. "Được rồi được rồi, em là hoàng hậu, em nói là được! Anh đều nghe lời em!", Tần Kiệt nói. "Thật sao?"