“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 400: Lẽ nào có liên quan đến chuyện vay tiền sao?
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Đương nhiên là thật rồi! Có khi nào anh lừa em chưa!"Ngày hôm sau, Mao Hinh đến. Lúc cô ta xuất hiện vô cùng khoa trương. Vệ sĩ dọn đường, khi xe chạy vào khuôn viên trường đại học công nghiệp Hồ đã có rất nhiều sinh viên đứng ở hai bên vẫy tay xin chụp ảnh cùng Mao Hinh và chào đón nồng nhiệt. Hiện trường đang rất sôi động. Két két~ Bỗng nhiên cửa kính xe lay động, từ từ trượt xuống. Một gương mặt trắng nõn chui ra từ trong xe, mỉm cười vẫy tay chào các bạn sinh trường đại học công nghiệp Hồ ở hai bên. Khuôn mặt đó hơi vuông. Tuy nhiên thoạt nhìn lại có vẻ rất cá tính. Thêm vào đó cô ta còn trang điểm. Nhìn dáng vẻ rất có phong cách của ngôi sao. Khi thấy gương mặt đó. Tiếng la hét của đám sinh viên đại học công nghiệp Hồ càng lớn hơn. "Mao Hinh". "Mao Hinh". "Mao Hinh, em yêu chị, em yêu chị như chuột yêu gạo vậy". ... Chiếc xe từ từ tiến vào. Mao Hinh vẫy tay liên tục. Đám sinh viên trường đại học công nghiệp Hồ đều hoan hô reo hò cuồng nhiệt. Bầu không khí tại hiện trường ngay lập tức bùng nổ. Hormone tuổi trẻ của mỗi người, vào lúc này, bởi vì sự xuất hiện của Mao Hinh, cô ta còn chủ động lộ mặt chào hỏi mà trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Điên cuồng. Nhảy múa. Ca hát. Khuôn viên trường đại học công nghiệp Hồ bỗng chốc trở thành thế giới của những tiếng hò reo. Ngay đến cả các sinh viên của Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương bên cạnh sau khi biết Mao Hinh về trường đại học công nghiệp Hồ cũng đến đây. Dòng người chen chúc không có khe hở. Vô số sinh viên đang chụp ảnh. Còn có rất nhiều sinh viên muốn chạy đến xin chụp ảnh cùng Mao Hinh, thậm chí muốn xin cả chữ ký. Vào giờ khắc này, sức ảnh hưởng của Mao Hinh đột nhiên bùng nổ tại trường đại học công nghiệp Hồ. Nhưng dù vậy, hiện tại Tần Kiệt lại không có mặt ở trường. Sáng sớm khi anh vừa mở mắt liền nhận được cuộc gọi từ Giang Lỗi- đối tác làm ăn ở trường Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương. Trong điện thoại Giang Lỗi có ý muốn mượn tiền anh. Khi Tần Kiệt nghe xong lời này liền sửng sốt. Giang Lỗi phụ trách dự án thu gom phế liệu trong khuôn viên trường Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương và đã kiếm được rất nhiều tiền. Sao cậu ta còn muốn vay tiền anh vậy? Anh nhớ đến chuyện ngày hôm qua Giang Lỗi nói với anh rằng cậu ta có việc không thể đến tham gia cuộc họp thường niên của công ty chuyển phát nhanh Thần Thông được. Lẽ nào có liên quan đến chuyện vay tiền sao? “Làm sao mà phải vay tiền, đã xảy ra chuyện gì?” “Mẹ tôi bị sơ gan, cần một khoản tiền để phẫu thuật thay gan, do vậy tôi có chút túng thiếu”, Giang Lỗi không giấu diếm, nói ra sự thật. Hóa ra cậu ta là một người con có hiếu. “Cậu muốn vay bao nhiêu?” “Còn thiếu 100 ngàn tệ”. “Đủ không”, Tần Kiệt hỏi.
"Đương nhiên là thật rồi! Có khi nào anh lừa em chưa!"
Ngày hôm sau, Mao Hinh đến.
Lúc cô ta xuất hiện vô cùng khoa trương.
Vệ sĩ dọn đường, khi xe chạy vào khuôn viên trường đại học công nghiệp Hồ đã có rất nhiều sinh viên đứng ở hai bên vẫy tay xin chụp ảnh cùng Mao Hinh và chào đón nồng nhiệt.
Hiện trường đang rất sôi động.
Két két~
Bỗng nhiên cửa kính xe lay động, từ từ trượt xuống.
Một gương mặt trắng nõn chui ra từ trong xe, mỉm cười vẫy tay chào các bạn sinh trường đại học công nghiệp Hồ ở hai bên.
Khuôn mặt đó hơi vuông.
Tuy nhiên thoạt nhìn lại có vẻ rất cá tính.
Thêm vào đó cô ta còn trang điểm.
Nhìn dáng vẻ rất có phong cách của ngôi sao.
Khi thấy gương mặt đó. Tiếng la hét của đám sinh viên đại học công nghiệp Hồ càng lớn hơn.
"Mao Hinh".
"Mao Hinh".
"Mao Hinh, em yêu chị, em yêu chị như chuột yêu gạo vậy".
...
Chiếc xe từ từ tiến vào.
Mao Hinh vẫy tay liên tục.
Đám sinh viên trường đại học công nghiệp Hồ đều hoan hô reo hò cuồng nhiệt.
Bầu không khí tại hiện trường ngay lập tức bùng nổ.
Hormone tuổi trẻ của mỗi người, vào lúc này, bởi vì sự xuất hiện của Mao Hinh, cô ta còn chủ động lộ mặt chào hỏi mà trở nên sôi động hơn bao giờ hết.
Điên cuồng.
Nhảy múa.
Ca hát.
Khuôn viên trường đại học công nghiệp Hồ bỗng chốc trở thành thế giới của những tiếng hò reo.
Ngay đến cả các sinh viên của Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương bên cạnh sau khi biết Mao Hinh về trường đại học công nghiệp Hồ cũng đến đây.
Dòng người chen chúc không có khe hở.
Vô số sinh viên đang chụp ảnh.
Còn có rất nhiều sinh viên muốn chạy đến xin chụp ảnh cùng Mao Hinh, thậm chí muốn xin cả chữ ký.
Vào giờ khắc này, sức ảnh hưởng của Mao Hinh đột nhiên bùng nổ tại trường đại học công nghiệp Hồ.
Nhưng dù vậy, hiện tại Tần Kiệt lại không có mặt ở trường.
Sáng sớm khi anh vừa mở mắt liền nhận được cuộc gọi từ Giang Lỗi- đối tác làm ăn ở trường Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương.
Trong điện thoại Giang Lỗi có ý muốn mượn tiền anh.
Khi Tần Kiệt nghe xong lời này liền sửng sốt.
Giang Lỗi phụ trách dự án thu gom phế liệu trong khuôn viên trường Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương và đã kiếm được rất nhiều tiền.
Sao cậu ta còn muốn vay tiền anh vậy?
Anh nhớ đến chuyện ngày hôm qua Giang Lỗi nói với anh rằng cậu ta có việc không thể đến tham gia cuộc họp thường niên của công ty chuyển phát nhanh Thần Thông được.
Lẽ nào có liên quan đến chuyện vay tiền sao?
“Làm sao mà phải vay tiền, đã xảy ra chuyện gì?”
“Mẹ tôi bị sơ gan, cần một khoản tiền để phẫu thuật thay gan, do vậy tôi có chút túng thiếu”, Giang Lỗi không giấu diếm, nói ra sự thật.
Hóa ra cậu ta là một người con có hiếu.
“Cậu muốn vay bao nhiêu?”
“Còn thiếu 100 ngàn tệ”.
“Đủ không”, Tần Kiệt hỏi.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Đương nhiên là thật rồi! Có khi nào anh lừa em chưa!"Ngày hôm sau, Mao Hinh đến. Lúc cô ta xuất hiện vô cùng khoa trương. Vệ sĩ dọn đường, khi xe chạy vào khuôn viên trường đại học công nghiệp Hồ đã có rất nhiều sinh viên đứng ở hai bên vẫy tay xin chụp ảnh cùng Mao Hinh và chào đón nồng nhiệt. Hiện trường đang rất sôi động. Két két~ Bỗng nhiên cửa kính xe lay động, từ từ trượt xuống. Một gương mặt trắng nõn chui ra từ trong xe, mỉm cười vẫy tay chào các bạn sinh trường đại học công nghiệp Hồ ở hai bên. Khuôn mặt đó hơi vuông. Tuy nhiên thoạt nhìn lại có vẻ rất cá tính. Thêm vào đó cô ta còn trang điểm. Nhìn dáng vẻ rất có phong cách của ngôi sao. Khi thấy gương mặt đó. Tiếng la hét của đám sinh viên đại học công nghiệp Hồ càng lớn hơn. "Mao Hinh". "Mao Hinh". "Mao Hinh, em yêu chị, em yêu chị như chuột yêu gạo vậy". ... Chiếc xe từ từ tiến vào. Mao Hinh vẫy tay liên tục. Đám sinh viên trường đại học công nghiệp Hồ đều hoan hô reo hò cuồng nhiệt. Bầu không khí tại hiện trường ngay lập tức bùng nổ. Hormone tuổi trẻ của mỗi người, vào lúc này, bởi vì sự xuất hiện của Mao Hinh, cô ta còn chủ động lộ mặt chào hỏi mà trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Điên cuồng. Nhảy múa. Ca hát. Khuôn viên trường đại học công nghiệp Hồ bỗng chốc trở thành thế giới của những tiếng hò reo. Ngay đến cả các sinh viên của Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương bên cạnh sau khi biết Mao Hinh về trường đại học công nghiệp Hồ cũng đến đây. Dòng người chen chúc không có khe hở. Vô số sinh viên đang chụp ảnh. Còn có rất nhiều sinh viên muốn chạy đến xin chụp ảnh cùng Mao Hinh, thậm chí muốn xin cả chữ ký. Vào giờ khắc này, sức ảnh hưởng của Mao Hinh đột nhiên bùng nổ tại trường đại học công nghiệp Hồ. Nhưng dù vậy, hiện tại Tần Kiệt lại không có mặt ở trường. Sáng sớm khi anh vừa mở mắt liền nhận được cuộc gọi từ Giang Lỗi- đối tác làm ăn ở trường Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương. Trong điện thoại Giang Lỗi có ý muốn mượn tiền anh. Khi Tần Kiệt nghe xong lời này liền sửng sốt. Giang Lỗi phụ trách dự án thu gom phế liệu trong khuôn viên trường Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương và đã kiếm được rất nhiều tiền. Sao cậu ta còn muốn vay tiền anh vậy? Anh nhớ đến chuyện ngày hôm qua Giang Lỗi nói với anh rằng cậu ta có việc không thể đến tham gia cuộc họp thường niên của công ty chuyển phát nhanh Thần Thông được. Lẽ nào có liên quan đến chuyện vay tiền sao? “Làm sao mà phải vay tiền, đã xảy ra chuyện gì?” “Mẹ tôi bị sơ gan, cần một khoản tiền để phẫu thuật thay gan, do vậy tôi có chút túng thiếu”, Giang Lỗi không giấu diếm, nói ra sự thật. Hóa ra cậu ta là một người con có hiếu. “Cậu muốn vay bao nhiêu?” “Còn thiếu 100 ngàn tệ”. “Đủ không”, Tần Kiệt hỏi.