Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 401: Cũng may hôm nay là chủ nhật.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Đủ rồi”.    “Được, cậu cho tôi số tài khoản, tôi chuyển cho”.    “Cảm ơn”.    “Đều là người của mình, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm, nói câu cảm ơn khách sáo quá”.    “Mặc kệ như thế nào tôi vẫn phải cảm ơn cậu. Vì 100 ngàn tệ này, tôi đã hỏi mượn rất nhiều người thân nhưng không ai cho mượn cả. Lý do là bọn họ lo tôi không trả được. Tôi và cậu chỉ là đối tác làm ăn, không có quan hệ máu mủ, cậu đồng ý cho tôi mượn, tôi rất cảm kích”.    “Được rồi, nếu cậu nhất định muốn cảm ơn tôi, đợi khi nào dì khỏe lại, cậu mời chúng tôi một bữa là được”.     “Không thành vấn đề”.    “Gửi số tài khoản đi, tôi chuyển cho”.    “Ok”.    Không bao lâu sau, Tần Kiệt nhận được một tin nhắn văn bản, anh bấm vào xem, là một dãy số.     Anh chạy đến cây rút tiền tự động của ngân hàng Chiêu Thương gần trường và chuyển 100 ngàn tệ vào tài khoản của Giang Lỗi.    Đinh đinh~    Một phút sau anh nhận được một đoạn tin nhắn văn bản.    Là Giang Lỗi.    Nội dung tin nhắn rất ngắn.    Chỉ có năm chữ.    Cảm ơn người anh em.    Tần Kiệt mỉm cười.    Anh biết rằng kể từ giờ phút này, Giang Lỗi đã thực sự coi anh như là một người anh em thân thiết.    Bọn họ không đơn giản chỉ là đối tác làm ăn nữa.    Sự thăng hoa của thân phận khiến anh cảm nhận được giá trị của 100 ngàn tệ.    Tiền bạc khó mua được tình cảm anh em.    Cả một đời người, tình cảm cao quý hơn tiền bạc.    Đột nhiên, anh nhớ tới bố mẹ.    Kiếp trước.    Mặc dù anh đã khiến cho bố mẹ người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.    Nhưng trong ấn tượng của anh, sau khi bị nhà bác hai lừa gạt, sức khỏe của bố mẹ ngày càng kém đi.    Anh kêu bố đi kiểm tra.    Bố anh tiếc tiền, không đồng ý đi.    Sau đó có một lần bố anh thực sự không thể chống được nữa nên đã đến bệnh viện thăm khám.    Kết quả ông ấy có một khối u ở ruột.    Cũng may là phát hiện sớm, mới ở giai đoạn đầu.    Thông qua điều trị, khối u đã được kiểm soát.    Nếu không, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.    Sau khi sống lại ở kiếp này, anh bận rộn kiếm tiền, phấn đấu vì sự nghiệp và mải mê yêu đương.    Nhưng anh lại lơ là quên mất chuyện này.    Nếu không phải là hôm nay Giang Lỗi mượn tiền, Tần Kiệt chắc cũng sẽ không nhớ ra.    Bây giờ đã nhớ lại, anh đương nhiên sẽ không bỏ mặc không quan tâm.    Ngay sau đó anh trực tiếp bắt xe về nhà.    Cũng may hôm nay là chủ nhật.    Bố mẹ đều nghỉ ngơi ở nhà.    “Ơ, Kiệt Tử, sao hôm nay con lại về?”, mẹ Tần rất ngạc nhiên.    “Bố, mẹ, con về là muốn làm một chuyện”.  “Làm gì?”, mẹ Tần thuận miệng hỏi một câu, nhưng sự chú ý của bà vẫn ở trên TV. 

“Đủ rồi”.  

 

 

“Được, cậu cho tôi số tài khoản, tôi chuyển cho”.  

 

 

“Cảm ơn”.  

 

 

“Đều là người của mình, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm, nói câu cảm ơn khách sáo quá”.  

 

 

“Mặc kệ như thế nào tôi vẫn phải cảm ơn cậu. Vì 100 ngàn tệ này, tôi đã hỏi mượn rất nhiều người thân nhưng không ai cho mượn cả. Lý do là bọn họ lo tôi không trả được. Tôi và cậu chỉ là đối tác làm ăn, không có quan hệ máu mủ, cậu đồng ý cho tôi mượn, tôi rất cảm kích”.  

 

 

“Được rồi, nếu cậu nhất định muốn cảm ơn tôi, đợi khi nào dì khỏe lại, cậu mời chúng tôi một bữa là được”.  

 

 

 

“Không thành vấn đề”.  

 

 

“Gửi số tài khoản đi, tôi chuyển cho”.  

 

 

“Ok”.  

 

 

Không bao lâu sau, Tần Kiệt nhận được một tin nhắn văn bản, anh bấm vào xem, là một dãy số.  

 

 

 

Anh chạy đến cây rút tiền tự động của ngân hàng Chiêu Thương gần trường và chuyển 100 ngàn tệ vào tài khoản của Giang Lỗi.  

 

 

Đinh đinh~  

 

 

Một phút sau anh nhận được một đoạn tin nhắn văn bản.  

 

 

Là Giang Lỗi.  

 

 

Nội dung tin nhắn rất ngắn.  

 

 

Chỉ có năm chữ.  

 

 

Cảm ơn người anh em.  

 

 

Tần Kiệt mỉm cười.  

 

 

Anh biết rằng kể từ giờ phút này, Giang Lỗi đã thực sự coi anh như là một người anh em thân thiết.  

 

 

Bọn họ không đơn giản chỉ là đối tác làm ăn nữa.  

 

 

Sự thăng hoa của thân phận khiến anh cảm nhận được giá trị của 100 ngàn tệ.  

 

 

Tiền bạc khó mua được tình cảm anh em.  

 

 

Cả một đời người, tình cảm cao quý hơn tiền bạc.  

 

 

Đột nhiên, anh nhớ tới bố mẹ.  

 

 

Kiếp trước.  

 

 

Mặc dù anh đã khiến cho bố mẹ người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.  

 

 

Nhưng trong ấn tượng của anh, sau khi bị nhà bác hai lừa gạt, sức khỏe của bố mẹ ngày càng kém đi.  

 

 

Anh kêu bố đi kiểm tra.  

 

 

Bố anh tiếc tiền, không đồng ý đi.  

 

 

Sau đó có một lần bố anh thực sự không thể chống được nữa nên đã đến bệnh viện thăm khám.  

 

 

Kết quả ông ấy có một khối u ở ruột.  

 

 

Cũng may là phát hiện sớm, mới ở giai đoạn đầu.  

 

 

Thông qua điều trị, khối u đã được kiểm soát.  

 

 

Nếu không, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.  

 

 

Sau khi sống lại ở kiếp này, anh bận rộn kiếm tiền, phấn đấu vì sự nghiệp và mải mê yêu đương.  

 

 

Nhưng anh lại lơ là quên mất chuyện này.  

 

 

Nếu không phải là hôm nay Giang Lỗi mượn tiền, Tần Kiệt chắc cũng sẽ không nhớ ra.  

 

 

Bây giờ đã nhớ lại, anh đương nhiên sẽ không bỏ mặc không quan tâm.  

 

 

Ngay sau đó anh trực tiếp bắt xe về nhà.  

 

 

Cũng may hôm nay là chủ nhật.  

 

 

Bố mẹ đều nghỉ ngơi ở nhà.  

 

 

“Ơ, Kiệt Tử, sao hôm nay con lại về?”, mẹ Tần rất ngạc nhiên.  

 

 

“Bố, mẹ, con về là muốn làm một chuyện”.  

“Làm gì?”, mẹ Tần thuận miệng hỏi một câu, nhưng sự chú ý của bà vẫn ở trên TV. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Đủ rồi”.    “Được, cậu cho tôi số tài khoản, tôi chuyển cho”.    “Cảm ơn”.    “Đều là người của mình, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm, nói câu cảm ơn khách sáo quá”.    “Mặc kệ như thế nào tôi vẫn phải cảm ơn cậu. Vì 100 ngàn tệ này, tôi đã hỏi mượn rất nhiều người thân nhưng không ai cho mượn cả. Lý do là bọn họ lo tôi không trả được. Tôi và cậu chỉ là đối tác làm ăn, không có quan hệ máu mủ, cậu đồng ý cho tôi mượn, tôi rất cảm kích”.    “Được rồi, nếu cậu nhất định muốn cảm ơn tôi, đợi khi nào dì khỏe lại, cậu mời chúng tôi một bữa là được”.     “Không thành vấn đề”.    “Gửi số tài khoản đi, tôi chuyển cho”.    “Ok”.    Không bao lâu sau, Tần Kiệt nhận được một tin nhắn văn bản, anh bấm vào xem, là một dãy số.     Anh chạy đến cây rút tiền tự động của ngân hàng Chiêu Thương gần trường và chuyển 100 ngàn tệ vào tài khoản của Giang Lỗi.    Đinh đinh~    Một phút sau anh nhận được một đoạn tin nhắn văn bản.    Là Giang Lỗi.    Nội dung tin nhắn rất ngắn.    Chỉ có năm chữ.    Cảm ơn người anh em.    Tần Kiệt mỉm cười.    Anh biết rằng kể từ giờ phút này, Giang Lỗi đã thực sự coi anh như là một người anh em thân thiết.    Bọn họ không đơn giản chỉ là đối tác làm ăn nữa.    Sự thăng hoa của thân phận khiến anh cảm nhận được giá trị của 100 ngàn tệ.    Tiền bạc khó mua được tình cảm anh em.    Cả một đời người, tình cảm cao quý hơn tiền bạc.    Đột nhiên, anh nhớ tới bố mẹ.    Kiếp trước.    Mặc dù anh đã khiến cho bố mẹ người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.    Nhưng trong ấn tượng của anh, sau khi bị nhà bác hai lừa gạt, sức khỏe của bố mẹ ngày càng kém đi.    Anh kêu bố đi kiểm tra.    Bố anh tiếc tiền, không đồng ý đi.    Sau đó có một lần bố anh thực sự không thể chống được nữa nên đã đến bệnh viện thăm khám.    Kết quả ông ấy có một khối u ở ruột.    Cũng may là phát hiện sớm, mới ở giai đoạn đầu.    Thông qua điều trị, khối u đã được kiểm soát.    Nếu không, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.    Sau khi sống lại ở kiếp này, anh bận rộn kiếm tiền, phấn đấu vì sự nghiệp và mải mê yêu đương.    Nhưng anh lại lơ là quên mất chuyện này.    Nếu không phải là hôm nay Giang Lỗi mượn tiền, Tần Kiệt chắc cũng sẽ không nhớ ra.    Bây giờ đã nhớ lại, anh đương nhiên sẽ không bỏ mặc không quan tâm.    Ngay sau đó anh trực tiếp bắt xe về nhà.    Cũng may hôm nay là chủ nhật.    Bố mẹ đều nghỉ ngơi ở nhà.    “Ơ, Kiệt Tử, sao hôm nay con lại về?”, mẹ Tần rất ngạc nhiên.    “Bố, mẹ, con về là muốn làm một chuyện”.  “Làm gì?”, mẹ Tần thuận miệng hỏi một câu, nhưng sự chú ý của bà vẫn ở trên TV. 

Chương 401: Cũng may hôm nay là chủ nhật.