Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 404: "Anh lừa em đúng không?"

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Không phải chỉ là ăn thôi sao?   Ăn 3 ngày thì làm sao chứ?    Cũng không khiến cho anh nghèo đi được.    Tần Kiệt cảm thấy Lâu béo thực sự rất đáng yêu.    "Ok, tôi cá với cậu!", Tần Kiệt đồng ý.     "Chính miệng cậu nói đấy nhé, đến lúc đó đừng hối hận!", Lâu béo nói.    "Tôi chưa bao giờ hối hận vì những gì mình đã nói!"    "Được, Vọng Vận Lai, các cậu đều nghe thấy rồi nhé! Đến lúc đó nếu Kiệt Tử nuốt lời, các cậu phải làm chứng!", Lâu béo sợ Tần Kiệt không giữ lời hứa nên cố ý kéo Vọng Vận Lai và đám sinh viên trong phòng 113 vào để hình thành mặt trận thống nhất.    "Ừm, bọn tôi đều nghe thấy rồi! Kiệt Tử, cậu không chơi xấu được đâu!"     "Lâu béo chết tiệt, sắp bắt đầu rồi đó, anh chạy loạn làm gì? Mau qua đó đi!", Dương Liễu đột nhiên chạy tới.    Cô ấy cũng không để ý đến đám người Tần Kiệt, trực tiếp nắm lấy lỗ tai của Lâu béo đi về phía trước.    Thấy vậy, Tần Kiệt và bọn Vọng Vận Lai trố mắt đứng nhìn.    Sư tử Hà Đông gào thét ghê gớm thật đó.    Thân hình to lớn của Lâu béo đã bị khuất phục bởi một cô gái chỉ nặng hơn 45 kg.    Nếu không được tận mắt chứng kiến, anh thực sự không thể tin được.    Điều này thực sự phù hợp với câu nói, vỏ quýt dày có móng tay nhọn.    Chẳng bao lâu sau.    "Mau nhìn kìa, Mao Hinh ra rồi!"    "Đẹp quá đi!"    "Người đẹp thì đã đành, đằng này trông rất có khí chất nữa chứ!"    "Đúng vậy, nếu tớ được như cô ấy thì tốt biết mấy!"    "Ôi, ngưỡng mộ thật đó!"    ...    Có rất nhiều cô gái và chàng trai cổ vũ cuồng nhiệt.    Tần Tuyết đột nhiên đi tới, kéo Tần Kiệt: "Kiệt Tử, anh nhìn xem, Mao Hinh xinh nhỉ?"    "Ai là Mao Hinh vậy?", Tần Kiệt nhìn lên, tổng cộng có 4 người phụ nữ đi ra, người nào trông cũng khá ổn.    "Không phải chứ? Anh không biết Mao Hinh là ai sao? Anh đừng có nói với em rằng, anh thậm chí không biết Mao Hinh trông như thế nào đó!", Tần Tuyết nói.    "Em đoán đúng rồi, anh không biết thật!", Tần Kiệt nhún nhún vai.    "..."    Tần Tuyết nhìn chằm chằm vào Tần Kiệt không nhúc nhích.    "Em nhìn anh làm gì?"    "Anh lừa em đúng không?"    "Anh lừa gì em chứ, anh thật sự không biết Mao Hình! Một ngôi sao nhỏ tuyến 18, thật không biết các em thích cô ta vì cái gì?”, Tần Kiệt lắc lắc đầu, có chút không nói nên lời.    Tần Tuyết: "..."    Dương Liễu: "..."    Lâu béo: "..."    Đám người Vọng Vận Lai: "..."    Ánh mắt người nào người nấy nhìn Tần Kiệt như là thấy quái vật vậy, có chút kì lạ.  "Mọi người sao vậy? Tôi nói sai chỗ nào à?", Tần Kiệt khó hiểu. 

 Không phải chỉ là ăn thôi sao?  

 

Ăn 3 ngày thì làm sao chứ?  

 

 

Cũng không khiến cho anh nghèo đi được.  

 

 

Tần Kiệt cảm thấy Lâu béo thực sự rất đáng yêu.  

 

 

"Ok, tôi cá với cậu!", Tần Kiệt đồng ý.  

 

 

 

"Chính miệng cậu nói đấy nhé, đến lúc đó đừng hối hận!", Lâu béo nói.  

 

 

"Tôi chưa bao giờ hối hận vì những gì mình đã nói!"  

 

 

"Được, Vọng Vận Lai, các cậu đều nghe thấy rồi nhé! Đến lúc đó nếu Kiệt Tử nuốt lời, các cậu phải làm chứng!", Lâu béo sợ Tần Kiệt không giữ lời hứa nên cố ý kéo Vọng Vận Lai và đám sinh viên trong phòng 113 vào để hình thành mặt trận thống nhất.  

 

 

"Ừm, bọn tôi đều nghe thấy rồi! Kiệt Tử, cậu không chơi xấu được đâu!"  

 

 

 

"Lâu béo chết tiệt, sắp bắt đầu rồi đó, anh chạy loạn làm gì? Mau qua đó đi!", Dương Liễu đột nhiên chạy tới.  

 

 

Cô ấy cũng không để ý đến đám người Tần Kiệt, trực tiếp nắm lấy lỗ tai của Lâu béo đi về phía trước.  

 

 

Thấy vậy, Tần Kiệt và bọn Vọng Vận Lai trố mắt đứng nhìn.  

 

 

Sư tử Hà Đông gào thét ghê gớm thật đó.  

 

 

Thân hình to lớn của Lâu béo đã bị khuất phục bởi một cô gái chỉ nặng hơn 45 kg.  

 

 

Nếu không được tận mắt chứng kiến, anh thực sự không thể tin được.  

 

 

Điều này thực sự phù hợp với câu nói, vỏ quýt dày có móng tay nhọn.  

 

 

Chẳng bao lâu sau.  

 

 

"Mau nhìn kìa, Mao Hinh ra rồi!"  

 

 

"Đẹp quá đi!"  

 

 

"Người đẹp thì đã đành, đằng này trông rất có khí chất nữa chứ!"  

 

 

"Đúng vậy, nếu tớ được như cô ấy thì tốt biết mấy!"  

 

 

"Ôi, ngưỡng mộ thật đó!"  

 

 

...  

 

 

Có rất nhiều cô gái và chàng trai cổ vũ cuồng nhiệt.  

 

 

Tần Tuyết đột nhiên đi tới, kéo Tần Kiệt: "Kiệt Tử, anh nhìn xem, Mao Hinh xinh nhỉ?"  

 

 

"Ai là Mao Hinh vậy?", Tần Kiệt nhìn lên, tổng cộng có 4 người phụ nữ đi ra, người nào trông cũng khá ổn.  

 

 

"Không phải chứ? Anh không biết Mao Hinh là ai sao? Anh đừng có nói với em rằng, anh thậm chí không biết Mao Hinh trông như thế nào đó!", Tần Tuyết nói.  

 

 

"Em đoán đúng rồi, anh không biết thật!", Tần Kiệt nhún nhún vai.  

 

 

"..."  

 

 

Tần Tuyết nhìn chằm chằm vào Tần Kiệt không nhúc nhích.  

 

 

"Em nhìn anh làm gì?"  

 

 

"Anh lừa em đúng không?"  

 

 

"Anh lừa gì em chứ, anh thật sự không biết Mao Hình! Một ngôi sao nhỏ tuyến 18, thật không biết các em thích cô ta vì cái gì?”, Tần Kiệt lắc lắc đầu, có chút không nói nên lời.  

 

 

Tần Tuyết: "..."  

 

 

Dương Liễu: "..."  

 

 

Lâu béo: "..."  

 

 

Đám người Vọng Vận Lai: "..."  

 

 

Ánh mắt người nào người nấy nhìn Tần Kiệt như là thấy quái vật vậy, có chút kì lạ.  

"Mọi người sao vậy? Tôi nói sai chỗ nào à?", Tần Kiệt khó hiểu. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Không phải chỉ là ăn thôi sao?   Ăn 3 ngày thì làm sao chứ?    Cũng không khiến cho anh nghèo đi được.    Tần Kiệt cảm thấy Lâu béo thực sự rất đáng yêu.    "Ok, tôi cá với cậu!", Tần Kiệt đồng ý.     "Chính miệng cậu nói đấy nhé, đến lúc đó đừng hối hận!", Lâu béo nói.    "Tôi chưa bao giờ hối hận vì những gì mình đã nói!"    "Được, Vọng Vận Lai, các cậu đều nghe thấy rồi nhé! Đến lúc đó nếu Kiệt Tử nuốt lời, các cậu phải làm chứng!", Lâu béo sợ Tần Kiệt không giữ lời hứa nên cố ý kéo Vọng Vận Lai và đám sinh viên trong phòng 113 vào để hình thành mặt trận thống nhất.    "Ừm, bọn tôi đều nghe thấy rồi! Kiệt Tử, cậu không chơi xấu được đâu!"     "Lâu béo chết tiệt, sắp bắt đầu rồi đó, anh chạy loạn làm gì? Mau qua đó đi!", Dương Liễu đột nhiên chạy tới.    Cô ấy cũng không để ý đến đám người Tần Kiệt, trực tiếp nắm lấy lỗ tai của Lâu béo đi về phía trước.    Thấy vậy, Tần Kiệt và bọn Vọng Vận Lai trố mắt đứng nhìn.    Sư tử Hà Đông gào thét ghê gớm thật đó.    Thân hình to lớn của Lâu béo đã bị khuất phục bởi một cô gái chỉ nặng hơn 45 kg.    Nếu không được tận mắt chứng kiến, anh thực sự không thể tin được.    Điều này thực sự phù hợp với câu nói, vỏ quýt dày có móng tay nhọn.    Chẳng bao lâu sau.    "Mau nhìn kìa, Mao Hinh ra rồi!"    "Đẹp quá đi!"    "Người đẹp thì đã đành, đằng này trông rất có khí chất nữa chứ!"    "Đúng vậy, nếu tớ được như cô ấy thì tốt biết mấy!"    "Ôi, ngưỡng mộ thật đó!"    ...    Có rất nhiều cô gái và chàng trai cổ vũ cuồng nhiệt.    Tần Tuyết đột nhiên đi tới, kéo Tần Kiệt: "Kiệt Tử, anh nhìn xem, Mao Hinh xinh nhỉ?"    "Ai là Mao Hinh vậy?", Tần Kiệt nhìn lên, tổng cộng có 4 người phụ nữ đi ra, người nào trông cũng khá ổn.    "Không phải chứ? Anh không biết Mao Hinh là ai sao? Anh đừng có nói với em rằng, anh thậm chí không biết Mao Hinh trông như thế nào đó!", Tần Tuyết nói.    "Em đoán đúng rồi, anh không biết thật!", Tần Kiệt nhún nhún vai.    "..."    Tần Tuyết nhìn chằm chằm vào Tần Kiệt không nhúc nhích.    "Em nhìn anh làm gì?"    "Anh lừa em đúng không?"    "Anh lừa gì em chứ, anh thật sự không biết Mao Hình! Một ngôi sao nhỏ tuyến 18, thật không biết các em thích cô ta vì cái gì?”, Tần Kiệt lắc lắc đầu, có chút không nói nên lời.    Tần Tuyết: "..."    Dương Liễu: "..."    Lâu béo: "..."    Đám người Vọng Vận Lai: "..."    Ánh mắt người nào người nấy nhìn Tần Kiệt như là thấy quái vật vậy, có chút kì lạ.  "Mọi người sao vậy? Tôi nói sai chỗ nào à?", Tần Kiệt khó hiểu. 

Chương 404: "Anh lừa em đúng không?"