Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 405: Thật là kỳ lạ mà!

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  "Tôi nói này Kiệt Tử, gần đây có một bộ phim rất nổi tiếng, cậu đã xem chưa?", Lâu béo hỏi.   "Phim gì?", Tần Kiệt hỏi.    "Thời đại lớn!"    "Là phim quay ở thành phố phía Nam, diễn viên chính là Lưu Thanh Vận đúng không?", Tần Kiệt suy nghĩ một chút rồi nói.    "..."    Lâu béo rốt cuộc phải chịu thua Tần Kiệt.     Cậu ta chỉ có thể giơ ngón tay cái ra.    "Kiệt Tử, cậu lợi hại thật đó! Bộ phim thời đại lớn mà Lưu Thanh Vận thủ vai đã chiếu được mấy năm rồi, sao cậu còn nhắc tới?"    "Không phải là bộ phim đó sao?", Tần Kiệt sờ sờ đầu nói.    "Đương nhiên không phải rồi! Là bộ phim quay ở đại lục!", Lâu béo không nói nên lời.     "Nếu là quay ở đại lục thì tôi vẫn chưa xem qua!", Tần Kiệt nói.    "..."    Lâu béo bất lực.    Tần Tuyết và những người khác cũng còn lời nào để nói nữa.    Dạo gần đây bộ phim thời đại lớn rất nổi tiếng.    Là phim hot ở trên Internet.    Vậy mà Tần Kiệt vẫn chưa xem.    Có còn là sinh viên đại học nữa không?    Sao có cảm giác giống người từ quê lên vậy.    "Vẻ mặt của các cậu là như thế nào đó, tôi chưa xem thật mà!", Tần Kiệt gãi gãi đầu, nhưng đám người Tần Tuyết vẫn mặc kệ anh.    Không biết phải làm sao, anh chỉ có thể đứng sang một bên không nói gì.    Anh nhìn về phía 4 người phụ nữ.    Một trong số đó là Tôn Ngọc Phương- cô giáo cố vấn của anh.    Ba người còn lại đều rất đẹp.    Một trong số họ có chút già hơn so với hai người kia.    Cô ấy đeo một cặp kính tròn gọng vàng và trên mặt luôn nở nụ cười.    Thoạt nhìn trông rất nhã nhặn.    Hai cô gái còn lại, một người sánh bước cùng Tôn Ngọc Phương, người còn lại đi sát ở phía sau.    Nhìn sơ qua, có thể thấy cô gái phía sau là trợ lý.    Như vậy Mao Hinh là ai, không cần đoán cũng biết.    Tần Kiệt nhìn chằm chằm vào Mao Hinh đáng giá qua một lượt.    Mặt vuông chữ điền.    Trang điểm vừa phải không quá đậm.    Chắc là có chuyên gia đến trang điểm nên rất phù hợp với hình dạng khuôn mặt của cô ta.    Trên mặt luôn nở một nụ cười tươi rói.    Trông rất nhẹ nhàng ấm áp.    Nhìn vẻ bề ngoài, trông khá được.    Nhưng vẫn chưa đến nỗi nghiêng nước nghiêng thành.    Một cô gái như vậy, muốn trở thành một ngôi sao hạng nhất là điều không thể.    Tần Kiệt tự hỏi, tại sao đám sinh viên trường đại học công nghiệp Hồ nhìn thấy Mao Hinh, lại điên cuồng như vậy nhỉ?  Thật là kỳ lạ mà!

 "Tôi nói này Kiệt Tử, gần đây có một bộ phim rất nổi tiếng, cậu đã xem chưa?", Lâu béo hỏi.  

 

"Phim gì?", Tần Kiệt hỏi.  

 

 

"Thời đại lớn!"  

 

 

"Là phim quay ở thành phố phía Nam, diễn viên chính là Lưu Thanh Vận đúng không?", Tần Kiệt suy nghĩ một chút rồi nói.  

 

 

"..."  

 

 

Lâu béo rốt cuộc phải chịu thua Tần Kiệt.  

 

 

 

Cậu ta chỉ có thể giơ ngón tay cái ra.  

 

 

"Kiệt Tử, cậu lợi hại thật đó! Bộ phim thời đại lớn mà Lưu Thanh Vận thủ vai đã chiếu được mấy năm rồi, sao cậu còn nhắc tới?"  

 

 

"Không phải là bộ phim đó sao?", Tần Kiệt sờ sờ đầu nói.  

 

 

"Đương nhiên không phải rồi! Là bộ phim quay ở đại lục!", Lâu béo không nói nên lời.  

 

 

 

"Nếu là quay ở đại lục thì tôi vẫn chưa xem qua!", Tần Kiệt nói.  

 

 

"..."  

 

 

Lâu béo bất lực.  

 

 

Tần Tuyết và những người khác cũng còn lời nào để nói nữa.  

 

 

Dạo gần đây bộ phim thời đại lớn rất nổi tiếng.  

 

 

Là phim hot ở trên Internet.  

 

 

Vậy mà Tần Kiệt vẫn chưa xem.  

 

 

Có còn là sinh viên đại học nữa không?  

 

 

Sao có cảm giác giống người từ quê lên vậy.  

 

 

"Vẻ mặt của các cậu là như thế nào đó, tôi chưa xem thật mà!", Tần Kiệt gãi gãi đầu, nhưng đám người Tần Tuyết vẫn mặc kệ anh.  

 

 

Không biết phải làm sao, anh chỉ có thể đứng sang một bên không nói gì.  

 

 

Anh nhìn về phía 4 người phụ nữ.  

 

 

Một trong số đó là Tôn Ngọc Phương- cô giáo cố vấn của anh.  

 

 

Ba người còn lại đều rất đẹp.  

 

 

Một trong số họ có chút già hơn so với hai người kia.  

 

 

Cô ấy đeo một cặp kính tròn gọng vàng và trên mặt luôn nở nụ cười.  

 

 

Thoạt nhìn trông rất nhã nhặn.  

 

 

Hai cô gái còn lại, một người sánh bước cùng Tôn Ngọc Phương, người còn lại đi sát ở phía sau.  

 

 

Nhìn sơ qua, có thể thấy cô gái phía sau là trợ lý.  

 

 

Như vậy Mao Hinh là ai, không cần đoán cũng biết.  

 

 

Tần Kiệt nhìn chằm chằm vào Mao Hinh đáng giá qua một lượt.  

 

 

Mặt vuông chữ điền.  

 

 

Trang điểm vừa phải không quá đậm.  

 

 

Chắc là có chuyên gia đến trang điểm nên rất phù hợp với hình dạng khuôn mặt của cô ta.  

 

 

Trên mặt luôn nở một nụ cười tươi rói.  

 

 

Trông rất nhẹ nhàng ấm áp.  

 

 

Nhìn vẻ bề ngoài, trông khá được.  

 

 

Nhưng vẫn chưa đến nỗi nghiêng nước nghiêng thành.  

 

 

Một cô gái như vậy, muốn trở thành một ngôi sao hạng nhất là điều không thể.  

 

 

Tần Kiệt tự hỏi, tại sao đám sinh viên trường đại học công nghiệp Hồ nhìn thấy Mao Hinh, lại điên cuồng như vậy nhỉ?  

Thật là kỳ lạ mà!

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  "Tôi nói này Kiệt Tử, gần đây có một bộ phim rất nổi tiếng, cậu đã xem chưa?", Lâu béo hỏi.   "Phim gì?", Tần Kiệt hỏi.    "Thời đại lớn!"    "Là phim quay ở thành phố phía Nam, diễn viên chính là Lưu Thanh Vận đúng không?", Tần Kiệt suy nghĩ một chút rồi nói.    "..."    Lâu béo rốt cuộc phải chịu thua Tần Kiệt.     Cậu ta chỉ có thể giơ ngón tay cái ra.    "Kiệt Tử, cậu lợi hại thật đó! Bộ phim thời đại lớn mà Lưu Thanh Vận thủ vai đã chiếu được mấy năm rồi, sao cậu còn nhắc tới?"    "Không phải là bộ phim đó sao?", Tần Kiệt sờ sờ đầu nói.    "Đương nhiên không phải rồi! Là bộ phim quay ở đại lục!", Lâu béo không nói nên lời.     "Nếu là quay ở đại lục thì tôi vẫn chưa xem qua!", Tần Kiệt nói.    "..."    Lâu béo bất lực.    Tần Tuyết và những người khác cũng còn lời nào để nói nữa.    Dạo gần đây bộ phim thời đại lớn rất nổi tiếng.    Là phim hot ở trên Internet.    Vậy mà Tần Kiệt vẫn chưa xem.    Có còn là sinh viên đại học nữa không?    Sao có cảm giác giống người từ quê lên vậy.    "Vẻ mặt của các cậu là như thế nào đó, tôi chưa xem thật mà!", Tần Kiệt gãi gãi đầu, nhưng đám người Tần Tuyết vẫn mặc kệ anh.    Không biết phải làm sao, anh chỉ có thể đứng sang một bên không nói gì.    Anh nhìn về phía 4 người phụ nữ.    Một trong số đó là Tôn Ngọc Phương- cô giáo cố vấn của anh.    Ba người còn lại đều rất đẹp.    Một trong số họ có chút già hơn so với hai người kia.    Cô ấy đeo một cặp kính tròn gọng vàng và trên mặt luôn nở nụ cười.    Thoạt nhìn trông rất nhã nhặn.    Hai cô gái còn lại, một người sánh bước cùng Tôn Ngọc Phương, người còn lại đi sát ở phía sau.    Nhìn sơ qua, có thể thấy cô gái phía sau là trợ lý.    Như vậy Mao Hinh là ai, không cần đoán cũng biết.    Tần Kiệt nhìn chằm chằm vào Mao Hinh đáng giá qua một lượt.    Mặt vuông chữ điền.    Trang điểm vừa phải không quá đậm.    Chắc là có chuyên gia đến trang điểm nên rất phù hợp với hình dạng khuôn mặt của cô ta.    Trên mặt luôn nở một nụ cười tươi rói.    Trông rất nhẹ nhàng ấm áp.    Nhìn vẻ bề ngoài, trông khá được.    Nhưng vẫn chưa đến nỗi nghiêng nước nghiêng thành.    Một cô gái như vậy, muốn trở thành một ngôi sao hạng nhất là điều không thể.    Tần Kiệt tự hỏi, tại sao đám sinh viên trường đại học công nghiệp Hồ nhìn thấy Mao Hinh, lại điên cuồng như vậy nhỉ?  Thật là kỳ lạ mà!

Chương 405: Thật là kỳ lạ mà!