“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 424: Hợp đồng còn có thể chơi như vậy?
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Có, chẳng qua tôi tạm thời không nói, giám đốc Châu xem trước đi rồi nói!", Tần Kiệt giữ nguyên dáng vẻ thần bí. Châu Phàm tò mò. Trên hợp đồng rốt cuộc có cái gì lại khiến Tần Kiệt thần bí như vậy. Anh ta bắt đầu tò mò đọc bản hợp đồng. Anh ta đọc từng điều khoản từ trên xuống dưới. Khác với Tần Kiệt, tốc độ đọc của Châu Phàm rất nhanh. Hợp đồng năm trang, sau khi Tần Kiệt đọc xong, tốn mất khoảng hai tiếng đồng hồ. Còn Châu Phàm chỉ dùng thời gian chưa tới mười lăm phút đã đọc xong rồi. Anh ta nhíu mày, "Giám đốc Tần, tôi cảm thấy không có vấn đề gì? Hợp đồng làm sao vậy? Chuyện anh chuyển khoản có liên quan gì đến hợp đồng chứ?" Tần Kiệt cười yếu ớt, ngón tay chỉ vào một vài điều khoản, tất cả đều là những điều khoản Uông Gia Tân nói đã thương lượng với chị Hoàng. Anh nói: "Trên những điều khoản này nói, Mao Hinh phải hát vài bài hát, đại diện công ty chúng ta hát, sau khi kết thúc hoạt động chủ đề, công ty chúng ta còn có quyền ưu tiên ký kết hợp đồng đại diện quảng cáo, trừ phi công ty chúng ta không ký, cô ta mới có quyền ký hợp đồng quảng cáo khác!" "Điều này rất bình thường mà, có gì không đúng sao?", Châu Phàm vẫn là không hiểu. Uông Gia Tân ở bên cạnh cũng nghĩ như vậy, anh ta vểnh tai lên muốn nghe Tần Kiệt giải thích. "Giám đốc Châu, trên hợp đồng viết hát mấy bài, cũng không có quy định cụ thể phải hát mấy bài đúng không?", Tần Kiệt nói. "À, là ý này!", Châu Phàm gật đầu. "Chúng ta có thể dựa vào điều khoản này, bắt mỗi ngày Mao Hinh đều phải lên sân khấu hát, mỗi ngày hát mấy bài sẽ do chúng ta quy định! Hát liên tục cho đến khi hoạt động chủ đề kết thúc mới thôi!" "Á?" Châu Phàm sửng sốt: "Hát liên tục cho đến khi hoạt động chủ đề kết thúc mới thôi? Thời gian hoạt động của chúng ta là ba tháng, bây giờ mới bắt đầu, còn chưa tới nửa tháng! Còn hơn hai tháng nữa! Như vậy được sao?" "Có gì không được? Trên hợp đồng viết như vậy! Cô ta phải làm theo quy định trên hợp đồng! Mỗi ngày hát mấy bài, hát bao lâu đều do công ty chúng ta quy định! Nếu không thì là cô ta làm trái lại điều ước trong hợp đồng!" "Dựa theo điều khoản ở trang cuối cùng, nếu cô ta vi phạm sẽ phải bồi thường gấp mười lần, chúng ta chuyển cho cô ta hai trăm ngàn tệ, gấp mười là hai triệu tệ, anh nói ai làm ăn lời hơn?" Tần Kiệt nói. Châu Phàm: "…" Uông Gia Tân: "…" Anh ta không ngờ điều khoản này lại còn có thể giải thích như vậy? Điều này… Cũng thâm hiểm quá rồi. Lúc này Uông Gia Tân cuối cùng mới hiểu được vì sao Tần Kiệt nói anh ta làm rất tốt rồi. Bởi vì hợp đồng công ty bọn họ luôn luôn đều quy định bên làm trái hợp đồng phải bồi thường gấp mười lần. Tần Kiệt đã bắt được lỗ hổng này. Thảo nào sau khi Tần Kiệt cầm được bản hợp đồng lại xem từng từ từng từ một, nghiền ngẫm từng câu từng chữ như vậy. Hóa ra là muốn dồn nén chiêu lớn này. Anh đúng là quá thâm hiểm rồi. Thâm hiểm đến mức không cho người khác kịp bàn bạc. Uông Gia Tân xem như phục anh rồi. "Không chỉ có những điều này đâu!", Tần Kiệt cười nói: "Sau khi hoạt động kết thúc, quyền đại diện quảng cáo, công ty chúng ta có quyền ưu tiên. Chuyện tốt như vậy, tôi nghĩ lúc đó tâm lí của Hoàng Di sẽ suy nghĩ như thế này!" "Mao Hinh là một ngôi sao nhỏ tuyến 18! Độ nổi tiếng không cao! Mà Uông Gia Tân còn bị cô ta hù dọa linh tinh đã ký hợp đồng rồi, cô ta chắc chắn sẽ cho rằng công ty chúng ta dễ bắt nạt!" "Là một nơi dễ kiếm tiền! Thay vì cố gắng khua môi múa mép còn chưa chắc đã có thể có được một mức giá tốt ở các công ty khác, chi bằng bọn họ tiếp tục bắt nạt một công ty nhỏ như chúng ta, sau đó kiếm một đống tiền từ công ty chúng ta!" "Cho dù đến lúc đó công ty của chúng ta không ký hợp đồng đại diện quảng cáo, bọn họ cũng không lỗ gì! Cùng lắm là đi tìm công ty khác là được rồi!" "Nhưng Hoàng Di không ngờ rằng thông minh bị thông minh hại! Chỉ cần một điều khoản này, công ty chúng ta hoàn toàn có thể nắn chặt Mao Hinh ở trong tay, muốn thả cô ta ra thì thả, không muốn thả cô ta ra thì không thả! Tất cả đều do chúng ta định đoạt!" Châu Phàm: "…" Uông Gia Tân: "…" Hợp đồng còn có thể chơi như vậy? Cao minh. Thật cao minh. Giám đốc Tần, chắc anh không phải xuất thân từ ngành luật đấy chứ?
"Có, chẳng qua tôi tạm thời không nói, giám đốc Châu xem trước đi rồi nói!", Tần Kiệt giữ nguyên dáng vẻ thần bí.
Châu Phàm tò mò.
Trên hợp đồng rốt cuộc có cái gì lại khiến Tần Kiệt thần bí như vậy.
Anh ta bắt đầu tò mò đọc bản hợp đồng.
Anh ta đọc từng điều khoản từ trên xuống dưới.
Khác với Tần Kiệt, tốc độ đọc của Châu Phàm rất nhanh.
Hợp đồng năm trang, sau khi Tần Kiệt đọc xong, tốn mất khoảng hai tiếng đồng hồ.
Còn Châu Phàm chỉ dùng thời gian chưa tới mười lăm phút đã đọc xong rồi.
Anh ta nhíu mày, "Giám đốc Tần, tôi cảm thấy không có vấn đề gì? Hợp đồng làm sao vậy? Chuyện anh chuyển khoản có liên quan gì đến hợp đồng chứ?"
Tần Kiệt cười yếu ớt, ngón tay chỉ vào một vài điều khoản, tất cả đều là những điều khoản Uông Gia Tân nói đã thương lượng với chị Hoàng.
Anh nói: "Trên những điều khoản này nói, Mao Hinh phải hát vài bài hát, đại diện công ty chúng ta hát, sau khi kết thúc hoạt động chủ đề, công ty chúng ta còn có quyền ưu tiên ký kết hợp đồng đại diện quảng cáo, trừ phi công ty chúng ta không ký, cô ta mới có quyền ký hợp đồng quảng cáo khác!"
"Điều này rất bình thường mà, có gì không đúng sao?", Châu Phàm vẫn là không hiểu.
Uông Gia Tân ở bên cạnh cũng nghĩ như vậy, anh ta vểnh tai lên muốn nghe Tần Kiệt giải thích.
"Giám đốc Châu, trên hợp đồng viết hát mấy bài, cũng không có quy định cụ thể phải hát mấy bài đúng không?", Tần Kiệt nói.
"À, là ý này!", Châu Phàm gật đầu.
"Chúng ta có thể dựa vào điều khoản này, bắt mỗi ngày Mao Hinh đều phải lên sân khấu hát, mỗi ngày hát mấy bài sẽ do chúng ta quy định! Hát liên tục cho đến khi hoạt động chủ đề kết thúc mới thôi!"
"Á?" Châu Phàm sửng sốt: "Hát liên tục cho đến khi hoạt động chủ đề kết thúc mới thôi? Thời gian hoạt động của chúng ta là ba tháng, bây giờ mới bắt đầu, còn chưa tới nửa tháng! Còn hơn hai tháng nữa! Như vậy được sao?"
"Có gì không được? Trên hợp đồng viết như vậy! Cô ta phải làm theo quy định trên hợp đồng! Mỗi ngày hát mấy bài, hát bao lâu đều do công ty chúng ta quy định! Nếu không thì là cô ta làm trái lại điều ước trong hợp đồng!"
"Dựa theo điều khoản ở trang cuối cùng, nếu cô ta vi phạm sẽ phải bồi thường gấp mười lần, chúng ta chuyển cho cô ta hai trăm ngàn tệ, gấp mười là hai triệu tệ, anh nói ai làm ăn lời hơn?"
Tần Kiệt nói.
Châu Phàm: "…"
Uông Gia Tân: "…"
Anh ta không ngờ điều khoản này lại còn có thể giải thích như vậy?
Điều này…
Cũng thâm hiểm quá rồi.
Lúc này Uông Gia Tân cuối cùng mới hiểu được vì sao Tần Kiệt nói anh ta làm rất tốt rồi.
Bởi vì hợp đồng công ty bọn họ luôn luôn đều quy định bên làm trái hợp đồng phải bồi thường gấp mười lần.
Tần Kiệt đã bắt được lỗ hổng này.
Thảo nào sau khi Tần Kiệt cầm được bản hợp đồng lại xem từng từ từng từ một, nghiền ngẫm từng câu từng chữ như vậy.
Hóa ra là muốn dồn nén chiêu lớn này.
Anh đúng là quá thâm hiểm rồi.
Thâm hiểm đến mức không cho người khác kịp bàn bạc.
Uông Gia Tân xem như phục anh rồi.
"Không chỉ có những điều này đâu!", Tần Kiệt cười nói: "Sau khi hoạt động kết thúc, quyền đại diện quảng cáo, công ty chúng ta có quyền ưu tiên. Chuyện tốt như vậy, tôi nghĩ lúc đó tâm lí của Hoàng Di sẽ suy nghĩ như thế này!"
"Mao Hinh là một ngôi sao nhỏ tuyến 18! Độ nổi tiếng không cao! Mà Uông Gia Tân còn bị cô ta hù dọa linh tinh đã ký hợp đồng rồi, cô ta chắc chắn sẽ cho rằng công ty chúng ta dễ bắt nạt!"
"Là một nơi dễ kiếm tiền! Thay vì cố gắng khua môi múa mép còn chưa chắc đã có thể có được một mức giá tốt ở các công ty khác, chi bằng bọn họ tiếp tục bắt nạt một công ty nhỏ như chúng ta, sau đó kiếm một đống tiền từ công ty chúng ta!"
"Cho dù đến lúc đó công ty của chúng ta không ký hợp đồng đại diện quảng cáo, bọn họ cũng không lỗ gì! Cùng lắm là đi tìm công ty khác là được rồi!"
"Nhưng Hoàng Di không ngờ rằng thông minh bị thông minh hại! Chỉ cần một điều khoản này, công ty chúng ta hoàn toàn có thể nắn chặt Mao Hinh ở trong tay, muốn thả cô ta ra thì thả, không muốn thả cô ta ra thì không thả! Tất cả đều do chúng ta định đoạt!"
Châu Phàm: "…"
Uông Gia Tân: "…"
Hợp đồng còn có thể chơi như vậy?
Cao minh.
Thật cao minh.
Giám đốc Tần, chắc anh không phải xuất thân từ ngành luật đấy chứ?
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Có, chẳng qua tôi tạm thời không nói, giám đốc Châu xem trước đi rồi nói!", Tần Kiệt giữ nguyên dáng vẻ thần bí. Châu Phàm tò mò. Trên hợp đồng rốt cuộc có cái gì lại khiến Tần Kiệt thần bí như vậy. Anh ta bắt đầu tò mò đọc bản hợp đồng. Anh ta đọc từng điều khoản từ trên xuống dưới. Khác với Tần Kiệt, tốc độ đọc của Châu Phàm rất nhanh. Hợp đồng năm trang, sau khi Tần Kiệt đọc xong, tốn mất khoảng hai tiếng đồng hồ. Còn Châu Phàm chỉ dùng thời gian chưa tới mười lăm phút đã đọc xong rồi. Anh ta nhíu mày, "Giám đốc Tần, tôi cảm thấy không có vấn đề gì? Hợp đồng làm sao vậy? Chuyện anh chuyển khoản có liên quan gì đến hợp đồng chứ?" Tần Kiệt cười yếu ớt, ngón tay chỉ vào một vài điều khoản, tất cả đều là những điều khoản Uông Gia Tân nói đã thương lượng với chị Hoàng. Anh nói: "Trên những điều khoản này nói, Mao Hinh phải hát vài bài hát, đại diện công ty chúng ta hát, sau khi kết thúc hoạt động chủ đề, công ty chúng ta còn có quyền ưu tiên ký kết hợp đồng đại diện quảng cáo, trừ phi công ty chúng ta không ký, cô ta mới có quyền ký hợp đồng quảng cáo khác!" "Điều này rất bình thường mà, có gì không đúng sao?", Châu Phàm vẫn là không hiểu. Uông Gia Tân ở bên cạnh cũng nghĩ như vậy, anh ta vểnh tai lên muốn nghe Tần Kiệt giải thích. "Giám đốc Châu, trên hợp đồng viết hát mấy bài, cũng không có quy định cụ thể phải hát mấy bài đúng không?", Tần Kiệt nói. "À, là ý này!", Châu Phàm gật đầu. "Chúng ta có thể dựa vào điều khoản này, bắt mỗi ngày Mao Hinh đều phải lên sân khấu hát, mỗi ngày hát mấy bài sẽ do chúng ta quy định! Hát liên tục cho đến khi hoạt động chủ đề kết thúc mới thôi!" "Á?" Châu Phàm sửng sốt: "Hát liên tục cho đến khi hoạt động chủ đề kết thúc mới thôi? Thời gian hoạt động của chúng ta là ba tháng, bây giờ mới bắt đầu, còn chưa tới nửa tháng! Còn hơn hai tháng nữa! Như vậy được sao?" "Có gì không được? Trên hợp đồng viết như vậy! Cô ta phải làm theo quy định trên hợp đồng! Mỗi ngày hát mấy bài, hát bao lâu đều do công ty chúng ta quy định! Nếu không thì là cô ta làm trái lại điều ước trong hợp đồng!" "Dựa theo điều khoản ở trang cuối cùng, nếu cô ta vi phạm sẽ phải bồi thường gấp mười lần, chúng ta chuyển cho cô ta hai trăm ngàn tệ, gấp mười là hai triệu tệ, anh nói ai làm ăn lời hơn?" Tần Kiệt nói. Châu Phàm: "…" Uông Gia Tân: "…" Anh ta không ngờ điều khoản này lại còn có thể giải thích như vậy? Điều này… Cũng thâm hiểm quá rồi. Lúc này Uông Gia Tân cuối cùng mới hiểu được vì sao Tần Kiệt nói anh ta làm rất tốt rồi. Bởi vì hợp đồng công ty bọn họ luôn luôn đều quy định bên làm trái hợp đồng phải bồi thường gấp mười lần. Tần Kiệt đã bắt được lỗ hổng này. Thảo nào sau khi Tần Kiệt cầm được bản hợp đồng lại xem từng từ từng từ một, nghiền ngẫm từng câu từng chữ như vậy. Hóa ra là muốn dồn nén chiêu lớn này. Anh đúng là quá thâm hiểm rồi. Thâm hiểm đến mức không cho người khác kịp bàn bạc. Uông Gia Tân xem như phục anh rồi. "Không chỉ có những điều này đâu!", Tần Kiệt cười nói: "Sau khi hoạt động kết thúc, quyền đại diện quảng cáo, công ty chúng ta có quyền ưu tiên. Chuyện tốt như vậy, tôi nghĩ lúc đó tâm lí của Hoàng Di sẽ suy nghĩ như thế này!" "Mao Hinh là một ngôi sao nhỏ tuyến 18! Độ nổi tiếng không cao! Mà Uông Gia Tân còn bị cô ta hù dọa linh tinh đã ký hợp đồng rồi, cô ta chắc chắn sẽ cho rằng công ty chúng ta dễ bắt nạt!" "Là một nơi dễ kiếm tiền! Thay vì cố gắng khua môi múa mép còn chưa chắc đã có thể có được một mức giá tốt ở các công ty khác, chi bằng bọn họ tiếp tục bắt nạt một công ty nhỏ như chúng ta, sau đó kiếm một đống tiền từ công ty chúng ta!" "Cho dù đến lúc đó công ty của chúng ta không ký hợp đồng đại diện quảng cáo, bọn họ cũng không lỗ gì! Cùng lắm là đi tìm công ty khác là được rồi!" "Nhưng Hoàng Di không ngờ rằng thông minh bị thông minh hại! Chỉ cần một điều khoản này, công ty chúng ta hoàn toàn có thể nắn chặt Mao Hinh ở trong tay, muốn thả cô ta ra thì thả, không muốn thả cô ta ra thì không thả! Tất cả đều do chúng ta định đoạt!" Châu Phàm: "…" Uông Gia Tân: "…" Hợp đồng còn có thể chơi như vậy? Cao minh. Thật cao minh. Giám đốc Tần, chắc anh không phải xuất thân từ ngành luật đấy chứ?