Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 425: "Giám đốc Tần yên tâm, tôi làm được mà!

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Giám đốc Tần, anh từng học luật sao?", Châu Phàm có chút tò mò.   "Không! Nhưng qua sự việc lần này, siêu thị chúng ta cần phải tuyển cố vấn pháp luật! Nếu không, sau này xảy ra sự cố rất khó giải quyết!", Tần Kiệt gõ bàn nói.    "Ừm, tôi cũng cảm thấy nên làm như vậy! Phòng pháp chế là một bộ phận mà công ty bình thường phải có, thông thể thiếu được!", Châu Phàm tán thành.    "Nếu giám đốc Châu cũng đã đồng ý, vậy thì anh dành chút thời gian đến trung tâm nhân tài một chuyến nhé!"    "Giám đốc Tần yên tâm, tôi làm được mà!", Châu Phàm gật đầu nói.    "Ừ!", lúc này Tần Kiệt mới nhìn về phía Uông Gia Tân: "Chuyện lần này, anh coi như là trong họa có phúc! Ưu khuyết điểm bù trừ cho nhau! Nếu có lần sau, anh không cần phải xuất hiện trước mặt tôi nữa, anh đã hiểu ý của tôi chưa?"     "Tôi hiểu rồi, hiểu rồi! Cảm ơn giám đốc Tần bỏ qua! Anh yên tâm, sau này tôi nhất định sẽ tận tâm một lòng một dạ làm tốt các công việc của siêu thị!", Uông Gia Tân vội vàng hứa hẹn.    "Ừ, vậy thì được! Không có chuyện của anh nữa, anh ra ngoài làm việc trước đi!", Tần Kiệt phất phất tay.    "Vâng giám đốc Tần!", Uông Gia Tân nhanh chóng xoay người bước ra cửa.    Mặc dù ống tay áo đã ướt đấm, nhưng vẫn không ngăn được anh ta lấy tay lau mồ hôi.     Ban nãy anh ta bị dọa đến nỗi tê liệt chân tay.    Cũng may không xảy ra chuyện gì, hại anh ta sợ bóng sợ gió.    "Đợi đã!"    Đột nhiên, giọng nói của Tần Kiệt từ phía sau truyền đến.    Trái tim nhỏ bé của Uông Gia Tân vừa mới thả lỏng được một chút, giờ lại đập loạn lên.    "Giám, giám đốc Tần, anh còn muốn dặn dò gì sao?", Uông Gia Tân nói lắp ba lắp bắp, thoạt nhìn rất sợ hãi.    "Không phải tôi đã nói rồi sao, công lao và lỗi lầm bù trừ cho nhau, anh sợ cái gì?", Tần Kiệt lắc đầu: "Tôi hỏi anh, lúc anh và Hoàng Di kí hợp đồng, anh có nói ông chủ siêu thị Kiệt Tuyết là tôi không?"    "Không, không có!"    Uông Gia Tân lắc lắc đầu.    "Anh không nhắc đến tên tôi trước mặt cô ta chứ?", Tần Kiệt lại hỏi.    "Không, không!", Uông Gia Tân lại nói.    "Ừ, vậy thì tốt!", Tần Kiệt cảm thấy yên tâm: "Anh đi được rồi!"    "Vâng, vâng giám đốc Tần!"    Uông Gia Tân vội vàng rời đi.    Trên lưng anh ta toát ra mồ hôi lạnh.    "Giám đốc Tần, anh đây là...", Châu Phàm có chút mông lung.    "Tôi không muốn Tần Tuyết biết siêu thị Kiệt Tuyết là của tôi!", Tần Kiệt nói: "Nếu không, tôi sẽ không kêu anh đổi tên người đại diện pháp luật sang tên của anh!"    "Ồ, hóa ra là như vậy! Tôi hiểu rồi! Vậy thì..."    Cốc cốc cốc~    Châu Phàm chưa kịp nói xong thì bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.    Tần Kiệt và Châu Phàm nhìn qua, là Lưu Tuấn Mai.    "Ồ, giám đốc Lưu à, sao rồi? Dì chuyển tiền chưa?", Tần Kiệt hỏi.    "Tôi vừa mới chuyển! Đây là hóa đơn chuyển tiền! Cậu xem qua đi!", Lưu Tuấn Mai bước vào, đưa hóa đơn chuyển tiền cho Tần Kiệt.    Tần Kiệt đảo mắt xem qua một lượt, sau khi xác nhận người thụ hưởng là Mao Hinh, anh bất giác mỉm cười.    "Được rồi, chuyện này cứ như vậy đi!"    "Không có chuyện gì nữa, tôi đi làm việc trước đây!"    "Ừ, giám đốc Lưu đi làm việc đi!"    Lưu Tuấn Mai rời đi.    Châu Phàm giơ ngón tay cái ra.    "Bằng cách này, Mao Hinh nhận được tiền, có nghĩa là hợp đồng đã có hiệu lực! Đến lúc đó, cô ta sẽ không thể thoát khỏi lòng bàn tay của giám đốc Tần!"    "Ha ha, lần này, tôi muốn Mao Hinh biết, là một ngôi sao không nên quá ngông cuồng!"    ...    Cùng lúc đó.  Khách sạn Cẩm Giang. 

"Giám đốc Tần, anh từng học luật sao?", Châu Phàm có chút tò mò.  

 

"Không! Nhưng qua sự việc lần này, siêu thị chúng ta cần phải tuyển cố vấn pháp luật! Nếu không, sau này xảy ra sự cố rất khó giải quyết!", Tần Kiệt gõ bàn nói.  

 

 

"Ừm, tôi cũng cảm thấy nên làm như vậy! Phòng pháp chế là một bộ phận mà công ty bình thường phải có, thông thể thiếu được!", Châu Phàm tán thành.  

 

 

"Nếu giám đốc Châu cũng đã đồng ý, vậy thì anh dành chút thời gian đến trung tâm nhân tài một chuyến nhé!"  

 

 

"Giám đốc Tần yên tâm, tôi làm được mà!", Châu Phàm gật đầu nói.  

 

 

"Ừ!", lúc này Tần Kiệt mới nhìn về phía Uông Gia Tân: "Chuyện lần này, anh coi như là trong họa có phúc! Ưu khuyết điểm bù trừ cho nhau! Nếu có lần sau, anh không cần phải xuất hiện trước mặt tôi nữa, anh đã hiểu ý của tôi chưa?"  

 

 

 

"Tôi hiểu rồi, hiểu rồi! Cảm ơn giám đốc Tần bỏ qua! Anh yên tâm, sau này tôi nhất định sẽ tận tâm một lòng một dạ làm tốt các công việc của siêu thị!", Uông Gia Tân vội vàng hứa hẹn.  

 

 

"Ừ, vậy thì được! Không có chuyện của anh nữa, anh ra ngoài làm việc trước đi!", Tần Kiệt phất phất tay.  

 

 

"Vâng giám đốc Tần!", Uông Gia Tân nhanh chóng xoay người bước ra cửa.  

 

 

Mặc dù ống tay áo đã ướt đấm, nhưng vẫn không ngăn được anh ta lấy tay lau mồ hôi.  

 

 

 

Ban nãy anh ta bị dọa đến nỗi tê liệt chân tay.  

 

 

Cũng may không xảy ra chuyện gì, hại anh ta sợ bóng sợ gió.  

 

 

"Đợi đã!"  

 

 

Đột nhiên, giọng nói của Tần Kiệt từ phía sau truyền đến.  

 

 

Trái tim nhỏ bé của Uông Gia Tân vừa mới thả lỏng được một chút, giờ lại đập loạn lên.  

 

 

"Giám, giám đốc Tần, anh còn muốn dặn dò gì sao?", Uông Gia Tân nói lắp ba lắp bắp, thoạt nhìn rất sợ hãi.  

 

 

"Không phải tôi đã nói rồi sao, công lao và lỗi lầm bù trừ cho nhau, anh sợ cái gì?", Tần Kiệt lắc đầu: "Tôi hỏi anh, lúc anh và Hoàng Di kí hợp đồng, anh có nói ông chủ siêu thị Kiệt Tuyết là tôi không?"  

 

 

"Không, không có!"  

 

 

Uông Gia Tân lắc lắc đầu.  

 

 

"Anh không nhắc đến tên tôi trước mặt cô ta chứ?", Tần Kiệt lại hỏi.  

 

 

"Không, không!", Uông Gia Tân lại nói.  

 

 

"Ừ, vậy thì tốt!", Tần Kiệt cảm thấy yên tâm: "Anh đi được rồi!"  

 

 

"Vâng, vâng giám đốc Tần!"  

 

 

Uông Gia Tân vội vàng rời đi.  

 

 

Trên lưng anh ta toát ra mồ hôi lạnh.  

 

 

"Giám đốc Tần, anh đây là...", Châu Phàm có chút mông lung.  

 

 

"Tôi không muốn Tần Tuyết biết siêu thị Kiệt Tuyết là của tôi!", Tần Kiệt nói: "Nếu không, tôi sẽ không kêu anh đổi tên người đại diện pháp luật sang tên của anh!"  

 

 

"Ồ, hóa ra là như vậy! Tôi hiểu rồi! Vậy thì..."  

 

 

Cốc cốc cốc~  

 

 

Châu Phàm chưa kịp nói xong thì bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.  

 

 

Tần Kiệt và Châu Phàm nhìn qua, là Lưu Tuấn Mai.  

 

 

"Ồ, giám đốc Lưu à, sao rồi? Dì chuyển tiền chưa?", Tần Kiệt hỏi.  

 

 

"Tôi vừa mới chuyển! Đây là hóa đơn chuyển tiền! Cậu xem qua đi!", Lưu Tuấn Mai bước vào, đưa hóa đơn chuyển tiền cho Tần Kiệt.  

 

 

Tần Kiệt đảo mắt xem qua một lượt, sau khi xác nhận người thụ hưởng là Mao Hinh, anh bất giác mỉm cười.  

 

 

"Được rồi, chuyện này cứ như vậy đi!"  

 

 

"Không có chuyện gì nữa, tôi đi làm việc trước đây!"  

 

 

"Ừ, giám đốc Lưu đi làm việc đi!"  

 

 

Lưu Tuấn Mai rời đi.  

 

 

Châu Phàm giơ ngón tay cái ra.  

 

 

"Bằng cách này, Mao Hinh nhận được tiền, có nghĩa là hợp đồng đã có hiệu lực! Đến lúc đó, cô ta sẽ không thể thoát khỏi lòng bàn tay của giám đốc Tần!"  

 

 

"Ha ha, lần này, tôi muốn Mao Hinh biết, là một ngôi sao không nên quá ngông cuồng!"  

 

 

...  

 

 

Cùng lúc đó.  

Khách sạn Cẩm Giang. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… "Giám đốc Tần, anh từng học luật sao?", Châu Phàm có chút tò mò.   "Không! Nhưng qua sự việc lần này, siêu thị chúng ta cần phải tuyển cố vấn pháp luật! Nếu không, sau này xảy ra sự cố rất khó giải quyết!", Tần Kiệt gõ bàn nói.    "Ừm, tôi cũng cảm thấy nên làm như vậy! Phòng pháp chế là một bộ phận mà công ty bình thường phải có, thông thể thiếu được!", Châu Phàm tán thành.    "Nếu giám đốc Châu cũng đã đồng ý, vậy thì anh dành chút thời gian đến trung tâm nhân tài một chuyến nhé!"    "Giám đốc Tần yên tâm, tôi làm được mà!", Châu Phàm gật đầu nói.    "Ừ!", lúc này Tần Kiệt mới nhìn về phía Uông Gia Tân: "Chuyện lần này, anh coi như là trong họa có phúc! Ưu khuyết điểm bù trừ cho nhau! Nếu có lần sau, anh không cần phải xuất hiện trước mặt tôi nữa, anh đã hiểu ý của tôi chưa?"     "Tôi hiểu rồi, hiểu rồi! Cảm ơn giám đốc Tần bỏ qua! Anh yên tâm, sau này tôi nhất định sẽ tận tâm một lòng một dạ làm tốt các công việc của siêu thị!", Uông Gia Tân vội vàng hứa hẹn.    "Ừ, vậy thì được! Không có chuyện của anh nữa, anh ra ngoài làm việc trước đi!", Tần Kiệt phất phất tay.    "Vâng giám đốc Tần!", Uông Gia Tân nhanh chóng xoay người bước ra cửa.    Mặc dù ống tay áo đã ướt đấm, nhưng vẫn không ngăn được anh ta lấy tay lau mồ hôi.     Ban nãy anh ta bị dọa đến nỗi tê liệt chân tay.    Cũng may không xảy ra chuyện gì, hại anh ta sợ bóng sợ gió.    "Đợi đã!"    Đột nhiên, giọng nói của Tần Kiệt từ phía sau truyền đến.    Trái tim nhỏ bé của Uông Gia Tân vừa mới thả lỏng được một chút, giờ lại đập loạn lên.    "Giám, giám đốc Tần, anh còn muốn dặn dò gì sao?", Uông Gia Tân nói lắp ba lắp bắp, thoạt nhìn rất sợ hãi.    "Không phải tôi đã nói rồi sao, công lao và lỗi lầm bù trừ cho nhau, anh sợ cái gì?", Tần Kiệt lắc đầu: "Tôi hỏi anh, lúc anh và Hoàng Di kí hợp đồng, anh có nói ông chủ siêu thị Kiệt Tuyết là tôi không?"    "Không, không có!"    Uông Gia Tân lắc lắc đầu.    "Anh không nhắc đến tên tôi trước mặt cô ta chứ?", Tần Kiệt lại hỏi.    "Không, không!", Uông Gia Tân lại nói.    "Ừ, vậy thì tốt!", Tần Kiệt cảm thấy yên tâm: "Anh đi được rồi!"    "Vâng, vâng giám đốc Tần!"    Uông Gia Tân vội vàng rời đi.    Trên lưng anh ta toát ra mồ hôi lạnh.    "Giám đốc Tần, anh đây là...", Châu Phàm có chút mông lung.    "Tôi không muốn Tần Tuyết biết siêu thị Kiệt Tuyết là của tôi!", Tần Kiệt nói: "Nếu không, tôi sẽ không kêu anh đổi tên người đại diện pháp luật sang tên của anh!"    "Ồ, hóa ra là như vậy! Tôi hiểu rồi! Vậy thì..."    Cốc cốc cốc~    Châu Phàm chưa kịp nói xong thì bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.    Tần Kiệt và Châu Phàm nhìn qua, là Lưu Tuấn Mai.    "Ồ, giám đốc Lưu à, sao rồi? Dì chuyển tiền chưa?", Tần Kiệt hỏi.    "Tôi vừa mới chuyển! Đây là hóa đơn chuyển tiền! Cậu xem qua đi!", Lưu Tuấn Mai bước vào, đưa hóa đơn chuyển tiền cho Tần Kiệt.    Tần Kiệt đảo mắt xem qua một lượt, sau khi xác nhận người thụ hưởng là Mao Hinh, anh bất giác mỉm cười.    "Được rồi, chuyện này cứ như vậy đi!"    "Không có chuyện gì nữa, tôi đi làm việc trước đây!"    "Ừ, giám đốc Lưu đi làm việc đi!"    Lưu Tuấn Mai rời đi.    Châu Phàm giơ ngón tay cái ra.    "Bằng cách này, Mao Hinh nhận được tiền, có nghĩa là hợp đồng đã có hiệu lực! Đến lúc đó, cô ta sẽ không thể thoát khỏi lòng bàn tay của giám đốc Tần!"    "Ha ha, lần này, tôi muốn Mao Hinh biết, là một ngôi sao không nên quá ngông cuồng!"    ...    Cùng lúc đó.  Khách sạn Cẩm Giang. 

Chương 425: "Giám đốc Tần yên tâm, tôi làm được mà!