Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 449: Mắt đã sáng rực lên.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Cái gì?”   Vừa nghe được lời Tần Kiệt nói, năm người Hoàng Mao cũng thấy luống cuống.    Một người kiêu ngạo như vậy, gia đình chắc hẳn phải rất có tiềm lực.    Hắn vội xua tay, muốn giải thích một chút.    Đám người Vọng Vận Lai đã muốn ra tay.    “Từ từ đã!”, Tần Kiệt nói: “Đều cần dùng đồ bảo hộ, đeo bao tay vào đi!”     “Hả?”, đám người Vọng Vận Lai cũng sững sờ.    Trong lúc nhất thời không kịp phản ứng lại.    Năm người Hoàng Mao nghe xong mặt cũng biến sắc.    Đánh nhau còn phải đeo bao tay vào nữa sao?     Tên này cũng quá lõi đời rồi.    Gia đình có thế lực lại còn già đời.    Cái này...    Năm người Hoàng Mao lại nhìn lẫn nhau, họ đều ý thức được năm người có thể bị đánh đến bầm dập mất.    Trong lúc nhất thời cả đám đều trợn tròn mắt lên.    Đúng vào lúc này, đám người Vọng Vận Lai động thủ.    Bang bang ~    Năm người Hoàng Mao chống cự theo bản năng vài cú.    Trong chớp mắt tất cả đã bị mười mấy người của Vọng Vận Lai xử gọn rồi.    “Đừng đánh nữa! Cầu xin mấy người đừng đánh nữa!”    “Chúng tôi sai rồi!”    “Chúng tôi thực sự sai rồi!”    ...    Năm người Hoàng Mao ngồi xổm trên mặt đất, không ngừng cầu xin tha thứ.    Có điều Tần Kiệt không nói lời nào, đám người Vọng Vận Lai cũng không dừng tay.    “Xảy ra chuyện gì vậy?”    Bỗng nhiên bên tai truyền đến một giọng nói.    Tần Kiệt nhìn lại.    Có năm người bảo vệ đang đi tới.    Trong tay mỗi người đều cầm một cái dùi cui điện.    Họ vội vàng đi tới.    Vọng Vận Lai thấy bảo vệ tới, theo bản năng kêu mọi người dừng tay.    Nhân viên bảo vệ nhìn thấy mấy người Tần Kiệt.    Mắt đã sáng rực lên.    Bởi Tần Kiệt giờ đang là nhân vật nổi danh ở Đại học Công nghiệp Hồ.    Hôm nay hiệu trưởng còn đặc biệt nhắc tới Tần Kiệt trên radio.    Trên radio, sáng, trưa chiều, tối mỗi ngày đều quảng bá tuyên truyền cho chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.    Có thể nói mọi người trong Đại học Công nghiệp Hồ đều biết đến Tần Kiệt.    Họ làm bảo vệ của trường đương nhiên cũng biết Tần Kiệt.    Họ đang định lên tiếng chào hỏi đột nhiên Hoàng Mao đứng lên, tố cáo với bảo vệ: “Các anh, các anh, sinh viên trường các anh ỷ đông h**p yếu! Anh mau đến giải quyết đi! Đưa họ đến phòng giáo vụ xử phạt đi!”    “Đúng vậy mười mấy người bọn họ vây đánh năm người chúng tôi! Mau dẫn họ về xử phạt đi!”    “Mấy người còn đứng đờ ra đấy làm gì nữa? Mấy người không phải bảo vệ sao? Nhiệm vụ của bảo vệ không phải là giữ gìn trật tự an ninh sao?”    ...  Người đi đầu trong nhóm bảo vệ nghe thấy năm người Hoàng Mao ồn ào kể khổ liền tiến lại gần. 

“Cái gì?”  

 

Vừa nghe được lời Tần Kiệt nói, năm người Hoàng Mao cũng thấy luống cuống.  

 

 

Một người kiêu ngạo như vậy, gia đình chắc hẳn phải rất có tiềm lực.  

 

 

Hắn vội xua tay, muốn giải thích một chút.  

 

 

Đám người Vọng Vận Lai đã muốn ra tay.  

 

 

“Từ từ đã!”, Tần Kiệt nói: “Đều cần dùng đồ bảo hộ, đeo bao tay vào đi!”  

 

 

 

“Hả?”, đám người Vọng Vận Lai cũng sững sờ.  

 

 

Trong lúc nhất thời không kịp phản ứng lại.  

 

 

Năm người Hoàng Mao nghe xong mặt cũng biến sắc.  

 

 

Đánh nhau còn phải đeo bao tay vào nữa sao?  

 

 

 

Tên này cũng quá lõi đời rồi.  

 

 

Gia đình có thế lực lại còn già đời.  

 

 

Cái này...  

 

 

Năm người Hoàng Mao lại nhìn lẫn nhau, họ đều ý thức được năm người có thể bị đánh đến bầm dập mất.  

 

 

Trong lúc nhất thời cả đám đều trợn tròn mắt lên.  

 

 

Đúng vào lúc này, đám người Vọng Vận Lai động thủ.  

 

 

Bang bang ~  

 

 

Năm người Hoàng Mao chống cự theo bản năng vài cú.  

 

 

Trong chớp mắt tất cả đã bị mười mấy người của Vọng Vận Lai xử gọn rồi.  

 

 

“Đừng đánh nữa! Cầu xin mấy người đừng đánh nữa!”  

 

 

“Chúng tôi sai rồi!”  

 

 

“Chúng tôi thực sự sai rồi!”  

 

 

...  

 

 

Năm người Hoàng Mao ngồi xổm trên mặt đất, không ngừng cầu xin tha thứ.  

 

 

Có điều Tần Kiệt không nói lời nào, đám người Vọng Vận Lai cũng không dừng tay.  

 

 

“Xảy ra chuyện gì vậy?”  

 

 

Bỗng nhiên bên tai truyền đến một giọng nói.  

 

 

Tần Kiệt nhìn lại.  

 

 

Có năm người bảo vệ đang đi tới.  

 

 

Trong tay mỗi người đều cầm một cái dùi cui điện.  

 

 

Họ vội vàng đi tới.  

 

 

Vọng Vận Lai thấy bảo vệ tới, theo bản năng kêu mọi người dừng tay.  

 

 

Nhân viên bảo vệ nhìn thấy mấy người Tần Kiệt.  

 

 

Mắt đã sáng rực lên.  

 

 

Bởi Tần Kiệt giờ đang là nhân vật nổi danh ở Đại học Công nghiệp Hồ.  

 

 

Hôm nay hiệu trưởng còn đặc biệt nhắc tới Tần Kiệt trên radio.  

 

 

Trên radio, sáng, trưa chiều, tối mỗi ngày đều quảng bá tuyên truyền cho chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.  

 

 

Có thể nói mọi người trong Đại học Công nghiệp Hồ đều biết đến Tần Kiệt.  

 

 

Họ làm bảo vệ của trường đương nhiên cũng biết Tần Kiệt.  

 

 

Họ đang định lên tiếng chào hỏi đột nhiên Hoàng Mao đứng lên, tố cáo với bảo vệ: “Các anh, các anh, sinh viên trường các anh ỷ đông h**p yếu! Anh mau đến giải quyết đi! Đưa họ đến phòng giáo vụ xử phạt đi!”  

 

 

“Đúng vậy mười mấy người bọn họ vây đánh năm người chúng tôi! Mau dẫn họ về xử phạt đi!”  

 

 

“Mấy người còn đứng đờ ra đấy làm gì nữa? Mấy người không phải bảo vệ sao? Nhiệm vụ của bảo vệ không phải là giữ gìn trật tự an ninh sao?”  

 

 

...  

Người đi đầu trong nhóm bảo vệ nghe thấy năm người Hoàng Mao ồn ào kể khổ liền tiến lại gần. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Cái gì?”   Vừa nghe được lời Tần Kiệt nói, năm người Hoàng Mao cũng thấy luống cuống.    Một người kiêu ngạo như vậy, gia đình chắc hẳn phải rất có tiềm lực.    Hắn vội xua tay, muốn giải thích một chút.    Đám người Vọng Vận Lai đã muốn ra tay.    “Từ từ đã!”, Tần Kiệt nói: “Đều cần dùng đồ bảo hộ, đeo bao tay vào đi!”     “Hả?”, đám người Vọng Vận Lai cũng sững sờ.    Trong lúc nhất thời không kịp phản ứng lại.    Năm người Hoàng Mao nghe xong mặt cũng biến sắc.    Đánh nhau còn phải đeo bao tay vào nữa sao?     Tên này cũng quá lõi đời rồi.    Gia đình có thế lực lại còn già đời.    Cái này...    Năm người Hoàng Mao lại nhìn lẫn nhau, họ đều ý thức được năm người có thể bị đánh đến bầm dập mất.    Trong lúc nhất thời cả đám đều trợn tròn mắt lên.    Đúng vào lúc này, đám người Vọng Vận Lai động thủ.    Bang bang ~    Năm người Hoàng Mao chống cự theo bản năng vài cú.    Trong chớp mắt tất cả đã bị mười mấy người của Vọng Vận Lai xử gọn rồi.    “Đừng đánh nữa! Cầu xin mấy người đừng đánh nữa!”    “Chúng tôi sai rồi!”    “Chúng tôi thực sự sai rồi!”    ...    Năm người Hoàng Mao ngồi xổm trên mặt đất, không ngừng cầu xin tha thứ.    Có điều Tần Kiệt không nói lời nào, đám người Vọng Vận Lai cũng không dừng tay.    “Xảy ra chuyện gì vậy?”    Bỗng nhiên bên tai truyền đến một giọng nói.    Tần Kiệt nhìn lại.    Có năm người bảo vệ đang đi tới.    Trong tay mỗi người đều cầm một cái dùi cui điện.    Họ vội vàng đi tới.    Vọng Vận Lai thấy bảo vệ tới, theo bản năng kêu mọi người dừng tay.    Nhân viên bảo vệ nhìn thấy mấy người Tần Kiệt.    Mắt đã sáng rực lên.    Bởi Tần Kiệt giờ đang là nhân vật nổi danh ở Đại học Công nghiệp Hồ.    Hôm nay hiệu trưởng còn đặc biệt nhắc tới Tần Kiệt trên radio.    Trên radio, sáng, trưa chiều, tối mỗi ngày đều quảng bá tuyên truyền cho chuyển phát nhanh Ngũ Kiếm Khách.    Có thể nói mọi người trong Đại học Công nghiệp Hồ đều biết đến Tần Kiệt.    Họ làm bảo vệ của trường đương nhiên cũng biết Tần Kiệt.    Họ đang định lên tiếng chào hỏi đột nhiên Hoàng Mao đứng lên, tố cáo với bảo vệ: “Các anh, các anh, sinh viên trường các anh ỷ đông h**p yếu! Anh mau đến giải quyết đi! Đưa họ đến phòng giáo vụ xử phạt đi!”    “Đúng vậy mười mấy người bọn họ vây đánh năm người chúng tôi! Mau dẫn họ về xử phạt đi!”    “Mấy người còn đứng đờ ra đấy làm gì nữa? Mấy người không phải bảo vệ sao? Nhiệm vụ của bảo vệ không phải là giữ gìn trật tự an ninh sao?”    ...  Người đi đầu trong nhóm bảo vệ nghe thấy năm người Hoàng Mao ồn ào kể khổ liền tiến lại gần. 

Chương 449: Mắt đã sáng rực lên.