Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 450: Một lúc sau, Hoàng Mao mới hồi lại được.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Họ đánh giá năm người Hoàng Mao.    Bên ngoài da thịt cũng không thấy rõ thương tích cụ thể gì.    Nếu có, cũng chỉ rất nhỏ thôi.    Cũng không tính là gì cả.    Ngược lại Lâu béo mặt mày xưng vù.    Trên người cũng đầy vết bầm tím.     Năm người Hoàng Mao so với cậu ta thì còn kém xa.    Sắc mặt người đi đầu trong nhóm bảo vệ cũng trầm xuống.     Ở gần trường Đại học Công nghiệp Hồ có sinh viên bị đám du côn đánh cho mặt mày xưng húp lên, đám du côn kia lại còn vừa ăn cướp, vừa la làng.    Nếu thật sự làm theo lời đám du côn nói, chuyện này đồn ra ngoài họ liệu còn kiếm sống lăn lộn ở Đại học Công nghiệp Hồ được nữa không?    Đến lúc đó, sinh viên trường đại học Công nghiệp Hồ nhất định sẽ nhổ nước bọt phỉ báng họ mất.     “Tôi chẳng nhìn thấy gì cả!”, người đi đầu trong nhóm bảo vệ ra quyết định.    “Tôi cũng không thấy gì hết!”    “Tôi cũng vậy!”    “Tôi cũng thế!”    ...    Năm người bảo vệ nói xong liền xoay người rời đi, đến từ đâu thì về chỗ đó.    Tần Kiệt nở nụ cười.    Lâu béo cũng cười.    Đám người Vọng Vận Lai đương nhiên cũng cười.    Đồng loạt nhìn về phía năm người Hoàng Mao.    “Nghe thấy không, bọn họ không thấy gì đâu!”, Tần Kiệt cười nói: “Ở địa bàn trường Đại học Công nghiệp Hồ còn muốn bảo vệ bắt bọn tao về sao? Chúng mày cũng giỏi tưởng tượng đấy!”    “Mày, chúng mày đừng làm bậy!”    “Đúng, bọn tao...”    “Đúng cái đầu mày đấy!”    Tần Kiệt nắm tay lại thành quyền đấm thẳng vào cái bụng mỡ của một tên trong số đó.    Đau đến nỗi tên kia thiếu chút nôn ra mật vàng.    Đám người Vọng Vận Lai thấy Tần Kiệt ra tay, bọn họ đương nhiên cũng hiểu ý đồng thời xông lên.    Trong nháy mắt, năm người Hoàng Mao lại rơi vào tay giặc.    Bọn chúng rất cáu giận nhưng lại không thể làm gì được.    Bảo vệ không phải nên giữ trật tự an ninh sao?    Vì sao lại không quản chuyện này chứ?    Có phải quá bất công rồi không?    Tiếp đó, Hoàng Mao bị đánh không chừa chỗ nào.    Chúng lại bắt đầu xin tha thứ.    Đến cả Hoàng Mao cũng chủ động quỳ xuống xin tha.    Hi vọng Tần Kiệt có thể tha cho.    Tần Kiệt huých vào người Lâu béo nói: “Mày quỳ trước mặt tao cũng vô dụng thôi! Người mày cần cầu xin là Trương Lâu kìa!”    Hoàng Mao lại vội vàng thay đổi phương hướng quỳ gối trước mặt Trương Lâu, không ngừng xin tha: “Anh Lâu, tôi thật sự sai rồi! Tôi có mắt không thấy Thái Sơn! Xin anh tha cho tôi đi!”    Phanh ~    Lâu béo cũng nắm tay lại thành quyền, một quyền đấm thẳng vào bụng Hoàng Mao.    Lục phủ ngũ tạng Hoàng Mao như muốn dập nát.    Đau đến nỗi hắn phải gập người lại giống y con tôm.    Muốn nói gì đó nhưng trong lúc nhất thời lại không nói lên lời.    Mội lúc sau, Hoàng Mao mới hồi lại được.    “Phải, thực sự xin lỗi anh Lâu, chúng tôi thật sự biết sai rồi, anh tha cho chúng tôi đi, tha cho tôi đi! Được không vậy?”  

Họ đánh giá năm người Hoàng Mao.  

 

 

Bên ngoài da thịt cũng không thấy rõ thương tích cụ thể gì.  

 

 

Nếu có, cũng chỉ rất nhỏ thôi.  

 

 

Cũng không tính là gì cả.  

 

 

Ngược lại Lâu béo mặt mày xưng vù.  

 

 

Trên người cũng đầy vết bầm tím.  

 

 

 

Năm người Hoàng Mao so với cậu ta thì còn kém xa.  

 

 

Sắc mặt người đi đầu trong nhóm bảo vệ cũng trầm xuống.   

 

 

Ở gần trường Đại học Công nghiệp Hồ có sinh viên bị đám du côn đánh cho mặt mày xưng húp lên, đám du côn kia lại còn vừa ăn cướp, vừa la làng.  

 

 

Nếu thật sự làm theo lời đám du côn nói, chuyện này đồn ra ngoài họ liệu còn kiếm sống lăn lộn ở Đại học Công nghiệp Hồ được nữa không?  

 

 

Đến lúc đó, sinh viên trường đại học Công nghiệp Hồ nhất định sẽ nhổ nước bọt phỉ báng họ mất.  

 

 

 

“Tôi chẳng nhìn thấy gì cả!”, người đi đầu trong nhóm bảo vệ ra quyết định.  

 

 

“Tôi cũng không thấy gì hết!”  

 

 

“Tôi cũng vậy!”  

 

 

“Tôi cũng thế!”  

 

 

...  

 

 

Năm người bảo vệ nói xong liền xoay người rời đi, đến từ đâu thì về chỗ đó.  

 

 

Tần Kiệt nở nụ cười.  

 

 

Lâu béo cũng cười.  

 

 

Đám người Vọng Vận Lai đương nhiên cũng cười.  

 

 

Đồng loạt nhìn về phía năm người Hoàng Mao.  

 

 

“Nghe thấy không, bọn họ không thấy gì đâu!”, Tần Kiệt cười nói: “Ở địa bàn trường Đại học Công nghiệp Hồ còn muốn bảo vệ bắt bọn tao về sao? Chúng mày cũng giỏi tưởng tượng đấy!”  

 

 

“Mày, chúng mày đừng làm bậy!”  

 

 

“Đúng, bọn tao...”  

 

 

“Đúng cái đầu mày đấy!”  

 

 

Tần Kiệt nắm tay lại thành quyền đấm thẳng vào cái bụng mỡ của một tên trong số đó.  

 

 

Đau đến nỗi tên kia thiếu chút nôn ra mật vàng.  

 

 

Đám người Vọng Vận Lai thấy Tần Kiệt ra tay, bọn họ đương nhiên cũng hiểu ý đồng thời xông lên.  

 

 

Trong nháy mắt, năm người Hoàng Mao lại rơi vào tay giặc.  

 

 

Bọn chúng rất cáu giận nhưng lại không thể làm gì được.  

 

 

Bảo vệ không phải nên giữ trật tự an ninh sao?  

 

 

Vì sao lại không quản chuyện này chứ?  

 

 

Có phải quá bất công rồi không?  

 

 

Tiếp đó, Hoàng Mao bị đánh không chừa chỗ nào.  

 

 

Chúng lại bắt đầu xin tha thứ.  

 

 

Đến cả Hoàng Mao cũng chủ động quỳ xuống xin tha.  

 

 

Hi vọng Tần Kiệt có thể tha cho.  

 

 

Tần Kiệt huých vào người Lâu béo nói: “Mày quỳ trước mặt tao cũng vô dụng thôi! Người mày cần cầu xin là Trương Lâu kìa!”  

 

 

Hoàng Mao lại vội vàng thay đổi phương hướng quỳ gối trước mặt Trương Lâu, không ngừng xin tha: “Anh Lâu, tôi thật sự sai rồi! Tôi có mắt không thấy Thái Sơn! Xin anh tha cho tôi đi!”  

 

 

Phanh ~  

 

 

Lâu béo cũng nắm tay lại thành quyền, một quyền đấm thẳng vào bụng Hoàng Mao.  

 

 

Lục phủ ngũ tạng Hoàng Mao như muốn dập nát.  

 

 

Đau đến nỗi hắn phải gập người lại giống y con tôm.  

 

 

Muốn nói gì đó nhưng trong lúc nhất thời lại không nói lên lời.  

 

 

Mội lúc sau, Hoàng Mao mới hồi lại được.  

 

 

“Phải, thực sự xin lỗi anh Lâu, chúng tôi thật sự biết sai rồi, anh tha cho chúng tôi đi, tha cho tôi đi! Được không vậy?”  

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Họ đánh giá năm người Hoàng Mao.    Bên ngoài da thịt cũng không thấy rõ thương tích cụ thể gì.    Nếu có, cũng chỉ rất nhỏ thôi.    Cũng không tính là gì cả.    Ngược lại Lâu béo mặt mày xưng vù.    Trên người cũng đầy vết bầm tím.     Năm người Hoàng Mao so với cậu ta thì còn kém xa.    Sắc mặt người đi đầu trong nhóm bảo vệ cũng trầm xuống.     Ở gần trường Đại học Công nghiệp Hồ có sinh viên bị đám du côn đánh cho mặt mày xưng húp lên, đám du côn kia lại còn vừa ăn cướp, vừa la làng.    Nếu thật sự làm theo lời đám du côn nói, chuyện này đồn ra ngoài họ liệu còn kiếm sống lăn lộn ở Đại học Công nghiệp Hồ được nữa không?    Đến lúc đó, sinh viên trường đại học Công nghiệp Hồ nhất định sẽ nhổ nước bọt phỉ báng họ mất.     “Tôi chẳng nhìn thấy gì cả!”, người đi đầu trong nhóm bảo vệ ra quyết định.    “Tôi cũng không thấy gì hết!”    “Tôi cũng vậy!”    “Tôi cũng thế!”    ...    Năm người bảo vệ nói xong liền xoay người rời đi, đến từ đâu thì về chỗ đó.    Tần Kiệt nở nụ cười.    Lâu béo cũng cười.    Đám người Vọng Vận Lai đương nhiên cũng cười.    Đồng loạt nhìn về phía năm người Hoàng Mao.    “Nghe thấy không, bọn họ không thấy gì đâu!”, Tần Kiệt cười nói: “Ở địa bàn trường Đại học Công nghiệp Hồ còn muốn bảo vệ bắt bọn tao về sao? Chúng mày cũng giỏi tưởng tượng đấy!”    “Mày, chúng mày đừng làm bậy!”    “Đúng, bọn tao...”    “Đúng cái đầu mày đấy!”    Tần Kiệt nắm tay lại thành quyền đấm thẳng vào cái bụng mỡ của một tên trong số đó.    Đau đến nỗi tên kia thiếu chút nôn ra mật vàng.    Đám người Vọng Vận Lai thấy Tần Kiệt ra tay, bọn họ đương nhiên cũng hiểu ý đồng thời xông lên.    Trong nháy mắt, năm người Hoàng Mao lại rơi vào tay giặc.    Bọn chúng rất cáu giận nhưng lại không thể làm gì được.    Bảo vệ không phải nên giữ trật tự an ninh sao?    Vì sao lại không quản chuyện này chứ?    Có phải quá bất công rồi không?    Tiếp đó, Hoàng Mao bị đánh không chừa chỗ nào.    Chúng lại bắt đầu xin tha thứ.    Đến cả Hoàng Mao cũng chủ động quỳ xuống xin tha.    Hi vọng Tần Kiệt có thể tha cho.    Tần Kiệt huých vào người Lâu béo nói: “Mày quỳ trước mặt tao cũng vô dụng thôi! Người mày cần cầu xin là Trương Lâu kìa!”    Hoàng Mao lại vội vàng thay đổi phương hướng quỳ gối trước mặt Trương Lâu, không ngừng xin tha: “Anh Lâu, tôi thật sự sai rồi! Tôi có mắt không thấy Thái Sơn! Xin anh tha cho tôi đi!”    Phanh ~    Lâu béo cũng nắm tay lại thành quyền, một quyền đấm thẳng vào bụng Hoàng Mao.    Lục phủ ngũ tạng Hoàng Mao như muốn dập nát.    Đau đến nỗi hắn phải gập người lại giống y con tôm.    Muốn nói gì đó nhưng trong lúc nhất thời lại không nói lên lời.    Mội lúc sau, Hoàng Mao mới hồi lại được.    “Phải, thực sự xin lỗi anh Lâu, chúng tôi thật sự biết sai rồi, anh tha cho chúng tôi đi, tha cho tôi đi! Được không vậy?”  

Chương 450: Một lúc sau, Hoàng Mao mới hồi lại được.