Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 457: “Cảm ơn giám đốc Tần!”

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Anh có chút bực mình.   Sao có thể như thế?     Rõ ràng là tiền trảm hậu tấu.    Từ điểm này cho thấy cô của Tần Tuyết là một người phụ nữ rất cường thế, còn rất độc đoán, không cho phép người khác làm trái ý mình.    Người phụ nữ như vậy, Tần Kiệt không cần gặp cũng có thể tưởng tượng ra đại khái điệu bộ và phong cách như thế nào.    “Kiệt Tử, em sai rồi, em không nên giấu anh, nhưng em thật sự…”    “Thôi được rồi, đừng nói nữa, anh hiểu ý của em, bay chiều thứ sáu đúng không? Anh biết rồi! Anh sẽ xin phép cô Tôn để đi Hỗ Hải với em”, Tần Kiệt ngắt lời Tần Tuyết và nói.    “Anh… đi thật à?”, Tần Tuyết không dám tin Tần Kiệt thật sự đã đồng ý.     Tần Kiệt rất muốn nói là không muốn đi.    Nhưng cô của Tần Tuyết đã đặt vé máy bay rồi, nếu anh không đi thì cô của Tần Tuyết sẽ tức giận, bố mẹ Tần Tuyết cũng tức giận.    Lúc đó Tần Tuyết sẽ rất khó xử.    Là một người đàn ông, anh không muốn nhìn thấy bạn gái mình bị khó xử, đành chịu khó một tí vậy, cũng chỉ là đi từ thành phố Hán đến Hỗ Hải gặp mặt thôi mà, có gì ghê gớm chứ.    “Ừ, thật mà! Chiều thứ sáu anh đi cùng em!”, Tần Kiệt nói.    “Tốt quá! Không có việc gì nữa, em cúp đây!”     “Ừ!”    Tút tút~    Tần Tuyết cúp điện thoại xong thì thở ra một hơi.    Nói thật, cô thật sự lo Tần Kiệt sẽ không đi, sẽ tức giận, dù sao thì cũng quá đột ngột, mà cũng không phải là gặp bố mẹ cô.    Theo như phong tục trong nước thì không hợp quy củ lắm.    Bây giờ Tần Kiệt đã đồng ý rồi, khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm cả người.    Đi là được rồi, những cái khác nói sau.    Vì thế cô mỉm cười.    Còn Tần Kiệt thì lại cau mày.    Không ngờ Tần Tuyết lại có một người cô cường thế như vậy.    Xem ra chuyến đi Hỗ Hải lần này không hề thảnh thơi rồi, phải chuẩn bị thật tốt mới được.    Cốc cốc cốc!    Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.    Tần Kiệt mở cửa.    Là Mao Hinh và Châu Phàm.    “Giám đốc Châu, chị Mao, dậy sớm thế!”    Tần Kiệt chào hỏi: “Vẫn chưa ăn sáng đúng không? Cùng đi ăn nhé?”     “Chúng tôi cũng đang định thế!”, Châu Phàm với Mao Hinh cười.    “Được, đi thôi!”    Tần Kiệt, Châu Phàm và Mao Hinh còn có trợ lý Tiểu Lý cùng xuống dưới khách sạn, đến một tiệm bánh bao mới khai trương ở khu đô thị mới Nam Hồ.    “Tiểu Lý, đừng đứng như thế, cùng ngồi xuống ăn đi!”, Tần Kiệt nói.    “Có… Có được không ạ?”, Tiểu Lý chỉ là một trợ lý, cô ta tự biết thân phận.    “Chỉ là ăn sáng thôi mà, không phải ở công ty, có gì mà được với không được? Ngồi xuống đi!”, Tần Kiệt đi sang, kéo Tiểu Lý ngồi xuống ghế.    Tiểu Lý có chút đờ đẫn.    Tần Kiệt lắc đầu, gọi phục vụ đến gọi mấy món ăn sáng.    Có tào phớ, sữa, bánh hấp và bánh rán vừng, tất nhiên còn có hồng trà.    “Tối qua chị Mao Hinh ngủ có ngon không?”    “Rất ngon giấc!”    “Ngon giấc là tốt! Con người ấy à, trước tiên phải ngủ được, sau đó mới làm việc được!”, Tần Kiệt dùng tào phớ thay rượu chạm cốc sữa của Mao Hinh: “Cạn nào!”    “Haha~”    “Tiểu Lý, cô làm cho chị Mao Hinh mấy năm rồi?”    “Một năm!”    “Ồ, một năm rồi à, để ý chút, tương lai sẽ tươi sáng đó!”    “Cảm ơn giám đốc Tần!”    “Người một nhà cả, cảm ơn cái gì, cạn ly nào!”    “Cạn nào!”    “Haha~”    …    Bốn người họ ăn bữa sáng này như những người bình thường với nhau, rất hòa hợp, rất vui vẻ, rất hòa thuận.    Sau khi ăn xong, đây là lần cuối Mao Hinh hát cho siêu thị Kiệt Tuyết.    Mười một giờ trưa, Mao Hinh và Tiểu Lý đến Sở Công Thương để đăng kí, bắt đầu bận rộn với việc thành lập phòng làm việc.    Tần Kiệt, Châu Phàm va Lưu Tuấn Mai trực tiếp gặp mặt để bàn bạc về kế hoạch tiếp theo.    “Giám đốc Tô còn đang đi công tác, không về kịp. Hôm nay, ba người chúng ta cứ bàn sơ qua trước đi!”  Tần Kiệt đóng cửa.

Anh có chút bực mình.  

 

Sao có thể như thế?   

 

 

Rõ ràng là tiền trảm hậu tấu.  

 

 

Từ điểm này cho thấy cô của Tần Tuyết là một người phụ nữ rất cường thế, còn rất độc đoán, không cho phép người khác làm trái ý mình.  

 

 

Người phụ nữ như vậy, Tần Kiệt không cần gặp cũng có thể tưởng tượng ra đại khái điệu bộ và phong cách như thế nào.  

 

 

“Kiệt Tử, em sai rồi, em không nên giấu anh, nhưng em thật sự…”  

 

 

“Thôi được rồi, đừng nói nữa, anh hiểu ý của em, bay chiều thứ sáu đúng không? Anh biết rồi! Anh sẽ xin phép cô Tôn để đi Hỗ Hải với em”, Tần Kiệt ngắt lời Tần Tuyết và nói.  

 

 

“Anh… đi thật à?”, Tần Tuyết không dám tin Tần Kiệt thật sự đã đồng ý.  

 

 

 

Tần Kiệt rất muốn nói là không muốn đi.  

 

 

Nhưng cô của Tần Tuyết đã đặt vé máy bay rồi, nếu anh không đi thì cô của Tần Tuyết sẽ tức giận, bố mẹ Tần Tuyết cũng tức giận.  

 

 

Lúc đó Tần Tuyết sẽ rất khó xử.  

 

 

Là một người đàn ông, anh không muốn nhìn thấy bạn gái mình bị khó xử, đành chịu khó một tí vậy, cũng chỉ là đi từ thành phố Hán đến Hỗ Hải gặp mặt thôi mà, có gì ghê gớm chứ.  

 

 

“Ừ, thật mà! Chiều thứ sáu anh đi cùng em!”, Tần Kiệt nói.  

 

 

“Tốt quá! Không có việc gì nữa, em cúp đây!”  

 

 

 

“Ừ!”  

 

 

Tút tút~  

 

 

Tần Tuyết cúp điện thoại xong thì thở ra một hơi.  

 

 

Nói thật, cô thật sự lo Tần Kiệt sẽ không đi, sẽ tức giận, dù sao thì cũng quá đột ngột, mà cũng không phải là gặp bố mẹ cô.  

 

 

Theo như phong tục trong nước thì không hợp quy củ lắm.  

 

 

Bây giờ Tần Kiệt đã đồng ý rồi, khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm cả người.  

 

 

Đi là được rồi, những cái khác nói sau.  

 

 

Vì thế cô mỉm cười.  

 

 

Còn Tần Kiệt thì lại cau mày.  

 

 

Không ngờ Tần Tuyết lại có một người cô cường thế như vậy.  

 

 

Xem ra chuyến đi Hỗ Hải lần này không hề thảnh thơi rồi, phải chuẩn bị thật tốt mới được.  

 

 

Cốc cốc cốc!  

 

 

Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.  

 

 

Tần Kiệt mở cửa.  

 

 

Là Mao Hinh và Châu Phàm.  

 

 

“Giám đốc Châu, chị Mao, dậy sớm thế!”  

 

 

Tần Kiệt chào hỏi: “Vẫn chưa ăn sáng đúng không? Cùng đi ăn nhé?”   

 

 

“Chúng tôi cũng đang định thế!”, Châu Phàm với Mao Hinh cười.  

 

 

“Được, đi thôi!”  

 

 

Tần Kiệt, Châu Phàm và Mao Hinh còn có trợ lý Tiểu Lý cùng xuống dưới khách sạn, đến một tiệm bánh bao mới khai trương ở khu đô thị mới Nam Hồ.  

 

 

“Tiểu Lý, đừng đứng như thế, cùng ngồi xuống ăn đi!”, Tần Kiệt nói.  

 

 

“Có… Có được không ạ?”, Tiểu Lý chỉ là một trợ lý, cô ta tự biết thân phận.  

 

 

“Chỉ là ăn sáng thôi mà, không phải ở công ty, có gì mà được với không được? Ngồi xuống đi!”, Tần Kiệt đi sang, kéo Tiểu Lý ngồi xuống ghế.  

 

 

Tiểu Lý có chút đờ đẫn.  

 

 

Tần Kiệt lắc đầu, gọi phục vụ đến gọi mấy món ăn sáng.  

 

 

Có tào phớ, sữa, bánh hấp và bánh rán vừng, tất nhiên còn có hồng trà.  

 

 

“Tối qua chị Mao Hinh ngủ có ngon không?”  

 

 

“Rất ngon giấc!”  

 

 

“Ngon giấc là tốt! Con người ấy à, trước tiên phải ngủ được, sau đó mới làm việc được!”, Tần Kiệt dùng tào phớ thay rượu chạm cốc sữa của Mao Hinh: “Cạn nào!”  

 

 

“Haha~”  

 

 

“Tiểu Lý, cô làm cho chị Mao Hinh mấy năm rồi?”  

 

 

“Một năm!”  

 

 

“Ồ, một năm rồi à, để ý chút, tương lai sẽ tươi sáng đó!”  

 

 

“Cảm ơn giám đốc Tần!”  

 

 

“Người một nhà cả, cảm ơn cái gì, cạn ly nào!”  

 

 

“Cạn nào!”  

 

 

“Haha~”  

 

 

…  

 

 

Bốn người họ ăn bữa sáng này như những người bình thường với nhau, rất hòa hợp, rất vui vẻ, rất hòa thuận.  

 

 

Sau khi ăn xong, đây là lần cuối Mao Hinh hát cho siêu thị Kiệt Tuyết.  

 

 

Mười một giờ trưa, Mao Hinh và Tiểu Lý đến Sở Công Thương để đăng kí, bắt đầu bận rộn với việc thành lập phòng làm việc.  

 

 

Tần Kiệt, Châu Phàm va Lưu Tuấn Mai trực tiếp gặp mặt để bàn bạc về kế hoạch tiếp theo.  

 

 

“Giám đốc Tô còn đang đi công tác, không về kịp. Hôm nay, ba người chúng ta cứ bàn sơ qua trước đi!”  

Tần Kiệt đóng cửa.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Anh có chút bực mình.   Sao có thể như thế?     Rõ ràng là tiền trảm hậu tấu.    Từ điểm này cho thấy cô của Tần Tuyết là một người phụ nữ rất cường thế, còn rất độc đoán, không cho phép người khác làm trái ý mình.    Người phụ nữ như vậy, Tần Kiệt không cần gặp cũng có thể tưởng tượng ra đại khái điệu bộ và phong cách như thế nào.    “Kiệt Tử, em sai rồi, em không nên giấu anh, nhưng em thật sự…”    “Thôi được rồi, đừng nói nữa, anh hiểu ý của em, bay chiều thứ sáu đúng không? Anh biết rồi! Anh sẽ xin phép cô Tôn để đi Hỗ Hải với em”, Tần Kiệt ngắt lời Tần Tuyết và nói.    “Anh… đi thật à?”, Tần Tuyết không dám tin Tần Kiệt thật sự đã đồng ý.     Tần Kiệt rất muốn nói là không muốn đi.    Nhưng cô của Tần Tuyết đã đặt vé máy bay rồi, nếu anh không đi thì cô của Tần Tuyết sẽ tức giận, bố mẹ Tần Tuyết cũng tức giận.    Lúc đó Tần Tuyết sẽ rất khó xử.    Là một người đàn ông, anh không muốn nhìn thấy bạn gái mình bị khó xử, đành chịu khó một tí vậy, cũng chỉ là đi từ thành phố Hán đến Hỗ Hải gặp mặt thôi mà, có gì ghê gớm chứ.    “Ừ, thật mà! Chiều thứ sáu anh đi cùng em!”, Tần Kiệt nói.    “Tốt quá! Không có việc gì nữa, em cúp đây!”     “Ừ!”    Tút tút~    Tần Tuyết cúp điện thoại xong thì thở ra một hơi.    Nói thật, cô thật sự lo Tần Kiệt sẽ không đi, sẽ tức giận, dù sao thì cũng quá đột ngột, mà cũng không phải là gặp bố mẹ cô.    Theo như phong tục trong nước thì không hợp quy củ lắm.    Bây giờ Tần Kiệt đã đồng ý rồi, khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm cả người.    Đi là được rồi, những cái khác nói sau.    Vì thế cô mỉm cười.    Còn Tần Kiệt thì lại cau mày.    Không ngờ Tần Tuyết lại có một người cô cường thế như vậy.    Xem ra chuyến đi Hỗ Hải lần này không hề thảnh thơi rồi, phải chuẩn bị thật tốt mới được.    Cốc cốc cốc!    Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.    Tần Kiệt mở cửa.    Là Mao Hinh và Châu Phàm.    “Giám đốc Châu, chị Mao, dậy sớm thế!”    Tần Kiệt chào hỏi: “Vẫn chưa ăn sáng đúng không? Cùng đi ăn nhé?”     “Chúng tôi cũng đang định thế!”, Châu Phàm với Mao Hinh cười.    “Được, đi thôi!”    Tần Kiệt, Châu Phàm và Mao Hinh còn có trợ lý Tiểu Lý cùng xuống dưới khách sạn, đến một tiệm bánh bao mới khai trương ở khu đô thị mới Nam Hồ.    “Tiểu Lý, đừng đứng như thế, cùng ngồi xuống ăn đi!”, Tần Kiệt nói.    “Có… Có được không ạ?”, Tiểu Lý chỉ là một trợ lý, cô ta tự biết thân phận.    “Chỉ là ăn sáng thôi mà, không phải ở công ty, có gì mà được với không được? Ngồi xuống đi!”, Tần Kiệt đi sang, kéo Tiểu Lý ngồi xuống ghế.    Tiểu Lý có chút đờ đẫn.    Tần Kiệt lắc đầu, gọi phục vụ đến gọi mấy món ăn sáng.    Có tào phớ, sữa, bánh hấp và bánh rán vừng, tất nhiên còn có hồng trà.    “Tối qua chị Mao Hinh ngủ có ngon không?”    “Rất ngon giấc!”    “Ngon giấc là tốt! Con người ấy à, trước tiên phải ngủ được, sau đó mới làm việc được!”, Tần Kiệt dùng tào phớ thay rượu chạm cốc sữa của Mao Hinh: “Cạn nào!”    “Haha~”    “Tiểu Lý, cô làm cho chị Mao Hinh mấy năm rồi?”    “Một năm!”    “Ồ, một năm rồi à, để ý chút, tương lai sẽ tươi sáng đó!”    “Cảm ơn giám đốc Tần!”    “Người một nhà cả, cảm ơn cái gì, cạn ly nào!”    “Cạn nào!”    “Haha~”    …    Bốn người họ ăn bữa sáng này như những người bình thường với nhau, rất hòa hợp, rất vui vẻ, rất hòa thuận.    Sau khi ăn xong, đây là lần cuối Mao Hinh hát cho siêu thị Kiệt Tuyết.    Mười một giờ trưa, Mao Hinh và Tiểu Lý đến Sở Công Thương để đăng kí, bắt đầu bận rộn với việc thành lập phòng làm việc.    Tần Kiệt, Châu Phàm va Lưu Tuấn Mai trực tiếp gặp mặt để bàn bạc về kế hoạch tiếp theo.    “Giám đốc Tô còn đang đi công tác, không về kịp. Hôm nay, ba người chúng ta cứ bàn sơ qua trước đi!”  Tần Kiệt đóng cửa.

Chương 457: “Cảm ơn giám đốc Tần!”