“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 458: Nhiều vậy sao?
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Giám đốc Tần muốn bàn bạc về vấn đề gì?”, Châu Phàm tò mò hỏi. “Tôi định mở thêm năm chi nhánh!”, Tần Kiệt nói. “Hả?”, Châu Phàm đứng bật dậy, vô cùng kinh ngạc. Tuy rằng Lưu Tuấn Mai không đến nỗi đứng bật dậy nhưng bà ấy cũng vô cùng kinh ngạc. “Giám đốc Châu, dù sao anh cũng là người quản lý, xúc động như thế làm gì?”, Tần Kiệt bảo Châu Phàm ngồi xuống. “Giám đốc Tần, chi nhánh thứ hai vừa mới khai trương mà anh lại muốn mở thêm năm chi nhánh nữa, đây không phải là trò đùa chứ?”, Châu Phàm cau mày. Anh ta vì siêu thị Kiệt Tuyết bỏ ra không ít công sức nên không muốn Tần Kiệt làm bừa, đi những bước đi quá lớn, hủy hoại siêu thị Kiệt Tuyết. “Giám đốc Châu đừng nóng vội, nghe tôi nói đã!”, Tần Kiệt cười, ấn Châu Phàm ngồi xuống. “Giám đốc Tần, đây là việc hệ trọng liên quan đến tương lai của công ty chúng ta, sao tôi không sốt ruột cho được?”, Châu Phàm nói. “Tôi biết anh đang lo lắng điều gì!”, Tần Kiệt cười nhẹ: “ Chỉ là lo lắng chuyện tiền bạc thôi đúng không?” “Đúng thế! Tôi lo lắng chuyện tiền bạc”, Châu Phàm không phủ nhận: “Giám đốc Tần, tháng này đã tiêu tốn một triệu tệ trả cho chủ đất của trung tâm thể thao, cộng với việc mở thêm chi nhánh mới, còn đầu tư cho Mao Hinh một triệu tệ. Tổng cộng là hơn ba triệu tệ rồi!” “Còn chưa tính lương của nhân viên, tiền trả cho nhà cung cấp. Anh còn muốn mở chi nhánh, đã vậy còn mở năm chi nhánh một lúc. Anh nói cho tôi biết, tiền ở đâu ra?” “Anh đừng nói với tôi là anh muốn đem tòa nhà ba tầng đứng tên anh đi thế chấp vay ngân hàng đấy nhé?” “Nếu anh định làm thế thì tôi không có ý kiến, không nói hai lời, nhiệt liệt ủng hộ!” Châu Phàm giống như đang bắn súng liên thanh, trong phút chốc đã nói ra hết những suy nghĩ trong lòng. Tần Kiệt cười. Anh cảm thấy con người Châu Phàm khá đáng yêu, tuy rằng có chút thẳng thắn nhưng đứng từ góc độ của công ty mà suy nghĩ thì có thể hiểu được. Người như này mới đáng để tin cậy. “Giám đốc Tần, anh còn cười được à? Tôi cười không nổi!”, Châu Phàm nói. “Giám đốc Châu, anh yên tâm, nếu không đến đường cùng thì tôi sẽ không đem tòa nhà ba tầng đi thế chấp đâu! Đây là con át chủ bài của tôi!”, Tần Kiệt nói. “Anh không thế chấp ngân hàng thì anh làm sao mở được năm chi nhánh, anh đừng nói với tôi là anh vừa trúng xổ số, còn là giải đặc biệt, một trăm triệu tệ!”, Châu Phàm nói. “Giám đốc Lưu, dì nghe mà xem, giám đốc Châu của chúng ta nói chuyện thật là hài hước, rất có tố chất của diễn viên hài nha!”, Tần Kiệt nhìn Lưu Tuấn Mai. “Giám đốc Tần, anh đừng có nói kháy nữa, nó không có tác dụng với tôi đâu! Nếu muốn tôi ủng hộ anh mở chi nhánh cũng được, cứ lấy tiền ra! Không có tiền thì miễn bàn! Tôi không thích sự mạo hiểm, tôi thích chậm mà chắc!”, Châu Phàm nói. “Giám đốc Châu, đừng sốt sắng! Tôi đã suy nghĩ về chuyện tiền vốn rồi, cũng đã bàn bạc trước với giám đốc Lưu, tiếp theo đây hãy để giám đốc Lưu nói cụ thể cho anh nghe. Tôi tin rằng, sau khi nghe xong, anh sẽ đồng ý với kế hoạch của tôi!” “Ơ, còn việc này nữa à?”, Châu Phàm nhíu chặt mày. “Được, tôi sẽ nghe thử, tôi cũng muốn biết giám đốc Lưu sẽ nói gì với tôi”. Lưu Tuấn Mai nói: “Giám đốc Châu, lợi nhuận một tháng của chúng ta hiện tại là bao nhiêu?” “Cái này… tôi phải hỏi dì mới đúng! Tôi làm sao mà biết được?”, Châu Phàm nói. “Không dưới hai triệu ba trăm ngàn tệ!”, Lưu Tuấn Mai nói. “Hả?”, Châu Phàm tưởng rằng mình nghe nhầm, từ lúc khai trương đến bây giờ, một tháng lời hai triệu ba trăm ngàn tệ? Nhiều vậy sao? Tôi đang nói là ít nhất hai triệu ba trăm ngàn tệ, con số cụ thể còn lớn hơn!”, Lưu Tuấn Mai nói. “Còn cao hơn?”, Châu Phàm đờ đẫn. Anh ta ngẫm nghĩ kĩ lại, cuối cùng cũng hiểu. Siêu thị quy mô lớn ở khu vực Nam Hồ hiện tại chỉ có một mình Kiệt Tuyết.
“Giám đốc Tần muốn bàn bạc về vấn đề gì?”, Châu Phàm tò mò hỏi.
“Tôi định mở thêm năm chi nhánh!”, Tần Kiệt nói.
“Hả?”, Châu Phàm đứng bật dậy, vô cùng kinh ngạc.
Tuy rằng Lưu Tuấn Mai không đến nỗi đứng bật dậy nhưng bà ấy cũng vô cùng kinh ngạc.
“Giám đốc Châu, dù sao anh cũng là người quản lý, xúc động như thế làm gì?”, Tần Kiệt bảo Châu Phàm ngồi xuống.
“Giám đốc Tần, chi nhánh thứ hai vừa mới khai trương mà anh lại muốn mở thêm năm chi nhánh nữa, đây không phải là trò đùa chứ?”, Châu Phàm cau mày.
Anh ta vì siêu thị Kiệt Tuyết bỏ ra không ít công sức nên không muốn Tần Kiệt làm bừa, đi những bước đi quá lớn, hủy hoại siêu thị Kiệt Tuyết.
“Giám đốc Châu đừng nóng vội, nghe tôi nói đã!”, Tần Kiệt cười, ấn Châu Phàm ngồi xuống.
“Giám đốc Tần, đây là việc hệ trọng liên quan đến tương lai của công ty chúng ta, sao tôi không sốt ruột cho được?”, Châu Phàm nói.
“Tôi biết anh đang lo lắng điều gì!”, Tần Kiệt cười nhẹ: “ Chỉ là lo lắng chuyện tiền bạc thôi đúng không?”
“Đúng thế! Tôi lo lắng chuyện tiền bạc”, Châu Phàm không phủ nhận: “Giám đốc Tần, tháng này đã tiêu tốn một triệu tệ trả cho chủ đất của trung tâm thể thao, cộng với việc mở thêm chi nhánh mới, còn đầu tư cho Mao Hinh một triệu tệ. Tổng cộng là hơn ba triệu tệ rồi!”
“Còn chưa tính lương của nhân viên, tiền trả cho nhà cung cấp. Anh còn muốn mở chi nhánh, đã vậy còn mở năm chi nhánh một lúc. Anh nói cho tôi biết, tiền ở đâu ra?”
“Anh đừng nói với tôi là anh muốn đem tòa nhà ba tầng đứng tên anh đi thế chấp vay ngân hàng đấy nhé?”
“Nếu anh định làm thế thì tôi không có ý kiến, không nói hai lời, nhiệt liệt ủng hộ!”
Châu Phàm giống như đang bắn súng liên thanh, trong phút chốc đã nói ra hết những suy nghĩ trong lòng.
Tần Kiệt cười.
Anh cảm thấy con người Châu Phàm khá đáng yêu, tuy rằng có chút thẳng thắn nhưng đứng từ góc độ của công ty mà suy nghĩ thì có thể hiểu được.
Người như này mới đáng để tin cậy.
“Giám đốc Tần, anh còn cười được à? Tôi cười không nổi!”, Châu Phàm nói.
“Giám đốc Châu, anh yên tâm, nếu không đến đường cùng thì tôi sẽ không đem tòa nhà ba tầng đi thế chấp đâu! Đây là con át chủ bài của tôi!”, Tần Kiệt nói.
“Anh không thế chấp ngân hàng thì anh làm sao mở được năm chi nhánh, anh đừng nói với tôi là anh vừa trúng xổ số, còn là giải đặc biệt, một trăm triệu tệ!”, Châu Phàm nói.
“Giám đốc Lưu, dì nghe mà xem, giám đốc Châu của chúng ta nói chuyện thật là hài hước, rất có tố chất của diễn viên hài nha!”, Tần Kiệt nhìn Lưu Tuấn Mai.
“Giám đốc Tần, anh đừng có nói kháy nữa, nó không có tác dụng với tôi đâu! Nếu muốn tôi ủng hộ anh mở chi nhánh cũng được, cứ lấy tiền ra! Không có tiền thì miễn bàn! Tôi không thích sự mạo hiểm, tôi thích chậm mà chắc!”, Châu Phàm nói.
“Giám đốc Châu, đừng sốt sắng! Tôi đã suy nghĩ về chuyện tiền vốn rồi, cũng đã bàn bạc trước với giám đốc Lưu, tiếp theo đây hãy để giám đốc Lưu nói cụ thể cho anh nghe. Tôi tin rằng, sau khi nghe xong, anh sẽ đồng ý với kế hoạch của tôi!”
“Ơ, còn việc này nữa à?”, Châu Phàm nhíu chặt mày.
“Được, tôi sẽ nghe thử, tôi cũng muốn biết giám đốc Lưu sẽ nói gì với tôi”.
Lưu Tuấn Mai nói: “Giám đốc Châu, lợi nhuận một tháng của chúng ta hiện tại là bao nhiêu?”
“Cái này… tôi phải hỏi dì mới đúng! Tôi làm sao mà biết được?”, Châu Phàm nói.
“Không dưới hai triệu ba trăm ngàn tệ!”, Lưu Tuấn Mai nói.
“Hả?”, Châu Phàm tưởng rằng mình nghe nhầm, từ lúc khai trương đến bây giờ, một tháng lời hai triệu ba trăm ngàn tệ?
Nhiều vậy sao?
Tôi đang nói là ít nhất hai triệu ba trăm ngàn tệ, con số cụ thể còn lớn hơn!”, Lưu Tuấn Mai nói.
“Còn cao hơn?”, Châu Phàm đờ đẫn.
Anh ta ngẫm nghĩ kĩ lại, cuối cùng cũng hiểu.
Siêu thị quy mô lớn ở khu vực Nam Hồ hiện tại chỉ có một mình Kiệt Tuyết.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… “Giám đốc Tần muốn bàn bạc về vấn đề gì?”, Châu Phàm tò mò hỏi. “Tôi định mở thêm năm chi nhánh!”, Tần Kiệt nói. “Hả?”, Châu Phàm đứng bật dậy, vô cùng kinh ngạc. Tuy rằng Lưu Tuấn Mai không đến nỗi đứng bật dậy nhưng bà ấy cũng vô cùng kinh ngạc. “Giám đốc Châu, dù sao anh cũng là người quản lý, xúc động như thế làm gì?”, Tần Kiệt bảo Châu Phàm ngồi xuống. “Giám đốc Tần, chi nhánh thứ hai vừa mới khai trương mà anh lại muốn mở thêm năm chi nhánh nữa, đây không phải là trò đùa chứ?”, Châu Phàm cau mày. Anh ta vì siêu thị Kiệt Tuyết bỏ ra không ít công sức nên không muốn Tần Kiệt làm bừa, đi những bước đi quá lớn, hủy hoại siêu thị Kiệt Tuyết. “Giám đốc Châu đừng nóng vội, nghe tôi nói đã!”, Tần Kiệt cười, ấn Châu Phàm ngồi xuống. “Giám đốc Tần, đây là việc hệ trọng liên quan đến tương lai của công ty chúng ta, sao tôi không sốt ruột cho được?”, Châu Phàm nói. “Tôi biết anh đang lo lắng điều gì!”, Tần Kiệt cười nhẹ: “ Chỉ là lo lắng chuyện tiền bạc thôi đúng không?” “Đúng thế! Tôi lo lắng chuyện tiền bạc”, Châu Phàm không phủ nhận: “Giám đốc Tần, tháng này đã tiêu tốn một triệu tệ trả cho chủ đất của trung tâm thể thao, cộng với việc mở thêm chi nhánh mới, còn đầu tư cho Mao Hinh một triệu tệ. Tổng cộng là hơn ba triệu tệ rồi!” “Còn chưa tính lương của nhân viên, tiền trả cho nhà cung cấp. Anh còn muốn mở chi nhánh, đã vậy còn mở năm chi nhánh một lúc. Anh nói cho tôi biết, tiền ở đâu ra?” “Anh đừng nói với tôi là anh muốn đem tòa nhà ba tầng đứng tên anh đi thế chấp vay ngân hàng đấy nhé?” “Nếu anh định làm thế thì tôi không có ý kiến, không nói hai lời, nhiệt liệt ủng hộ!” Châu Phàm giống như đang bắn súng liên thanh, trong phút chốc đã nói ra hết những suy nghĩ trong lòng. Tần Kiệt cười. Anh cảm thấy con người Châu Phàm khá đáng yêu, tuy rằng có chút thẳng thắn nhưng đứng từ góc độ của công ty mà suy nghĩ thì có thể hiểu được. Người như này mới đáng để tin cậy. “Giám đốc Tần, anh còn cười được à? Tôi cười không nổi!”, Châu Phàm nói. “Giám đốc Châu, anh yên tâm, nếu không đến đường cùng thì tôi sẽ không đem tòa nhà ba tầng đi thế chấp đâu! Đây là con át chủ bài của tôi!”, Tần Kiệt nói. “Anh không thế chấp ngân hàng thì anh làm sao mở được năm chi nhánh, anh đừng nói với tôi là anh vừa trúng xổ số, còn là giải đặc biệt, một trăm triệu tệ!”, Châu Phàm nói. “Giám đốc Lưu, dì nghe mà xem, giám đốc Châu của chúng ta nói chuyện thật là hài hước, rất có tố chất của diễn viên hài nha!”, Tần Kiệt nhìn Lưu Tuấn Mai. “Giám đốc Tần, anh đừng có nói kháy nữa, nó không có tác dụng với tôi đâu! Nếu muốn tôi ủng hộ anh mở chi nhánh cũng được, cứ lấy tiền ra! Không có tiền thì miễn bàn! Tôi không thích sự mạo hiểm, tôi thích chậm mà chắc!”, Châu Phàm nói. “Giám đốc Châu, đừng sốt sắng! Tôi đã suy nghĩ về chuyện tiền vốn rồi, cũng đã bàn bạc trước với giám đốc Lưu, tiếp theo đây hãy để giám đốc Lưu nói cụ thể cho anh nghe. Tôi tin rằng, sau khi nghe xong, anh sẽ đồng ý với kế hoạch của tôi!” “Ơ, còn việc này nữa à?”, Châu Phàm nhíu chặt mày. “Được, tôi sẽ nghe thử, tôi cũng muốn biết giám đốc Lưu sẽ nói gì với tôi”. Lưu Tuấn Mai nói: “Giám đốc Châu, lợi nhuận một tháng của chúng ta hiện tại là bao nhiêu?” “Cái này… tôi phải hỏi dì mới đúng! Tôi làm sao mà biết được?”, Châu Phàm nói. “Không dưới hai triệu ba trăm ngàn tệ!”, Lưu Tuấn Mai nói. “Hả?”, Châu Phàm tưởng rằng mình nghe nhầm, từ lúc khai trương đến bây giờ, một tháng lời hai triệu ba trăm ngàn tệ? Nhiều vậy sao? Tôi đang nói là ít nhất hai triệu ba trăm ngàn tệ, con số cụ thể còn lớn hơn!”, Lưu Tuấn Mai nói. “Còn cao hơn?”, Châu Phàm đờ đẫn. Anh ta ngẫm nghĩ kĩ lại, cuối cùng cũng hiểu. Siêu thị quy mô lớn ở khu vực Nam Hồ hiện tại chỉ có một mình Kiệt Tuyết.