Lâm Lộc kéo lê bước chân đi vào thang máy. Cậu dùng sức bóp chặt giữa mày, vẫn có thể cảm giác được bên thái dương nhảy thình thịch như cũ, đầu lại trướng đau. Sau ba đêm liên tiếp, cậu cũng nhanh chóng đến giới hạn của mình. Liền đứng trong thang máy như vậy một hồi, cậu cảm thấy mí mắt của mình như muốn sụp xuống. Nếu không phải tiếng thang máy khi mở cửa truyền đến "Đinh." một tiếng, nói không chừng có thể đứng ngủ luôn. "Anh Lâm, rốt cuộc anh cũng trở lại!" Lâm Lộc mới ngẩng đầu, trợ lý của Ninh Trí Viễn đã đi tới, ôm cánh tay cậu kéo về phía cửa. "Anh, sao anh không trả lời điện thoại? Ninh tổng chờ anh nửa ngày rồi!" "Trí Viễn ca tới rồi?" "Đúng vậy! Cho người gọi vài cuộc điện thoại anh không trả lời, Ninh tổng rõ ràng rất tức giận...Anh Lâm à, anh làm gì đi? Gương mặt của Ninh tổng, rất dọa người..." Tiểu Chu còn đang lải nhải gì đó, Lâm Lộc nghe không lọt tai. Trái tim cậu đã bay đến nơi Ninh Trí Viễn. Rốt cuộc, suốt một thời gian không gặp. Tuy rằng mệt thành một bãi bùn,…

Chương 3: Cứ Như Vậy Để Cậu Hôn Mê Ở Phòng Khách Mặc Cậu Tự Sinh Tự Diệt

Sau Khi Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà Tra Công Quỳ Xin Tôi Quay Đầu LạiTác giả: Đào Từ Bằng Khắc Thiếu NiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLâm Lộc kéo lê bước chân đi vào thang máy. Cậu dùng sức bóp chặt giữa mày, vẫn có thể cảm giác được bên thái dương nhảy thình thịch như cũ, đầu lại trướng đau. Sau ba đêm liên tiếp, cậu cũng nhanh chóng đến giới hạn của mình. Liền đứng trong thang máy như vậy một hồi, cậu cảm thấy mí mắt của mình như muốn sụp xuống. Nếu không phải tiếng thang máy khi mở cửa truyền đến "Đinh." một tiếng, nói không chừng có thể đứng ngủ luôn. "Anh Lâm, rốt cuộc anh cũng trở lại!" Lâm Lộc mới ngẩng đầu, trợ lý của Ninh Trí Viễn đã đi tới, ôm cánh tay cậu kéo về phía cửa. "Anh, sao anh không trả lời điện thoại? Ninh tổng chờ anh nửa ngày rồi!" "Trí Viễn ca tới rồi?" "Đúng vậy! Cho người gọi vài cuộc điện thoại anh không trả lời, Ninh tổng rõ ràng rất tức giận...Anh Lâm à, anh làm gì đi? Gương mặt của Ninh tổng, rất dọa người..." Tiểu Chu còn đang lải nhải gì đó, Lâm Lộc nghe không lọt tai. Trái tim cậu đã bay đến nơi Ninh Trí Viễn. Rốt cuộc, suốt một thời gian không gặp. Tuy rằng mệt thành một bãi bùn,… "Không cần...!Đừng..."Lâm Lộc phát ra tiếng run, đầu lại đau, từng đợt muốn nôn khan.Ninh Trí Viễn phía trên để trần, đùi rắn chắc đè ở g*** h** ch*n Lâm Lộc, gắt gao đè cậu trên bàn đá cẩm thạch.Khí lạnh từ sau lưng từ mặt bàn như tiến vào trong thân thể, vừa vặn người đàn ông trước mặt lại giống như ngọn lửa thiêu đốt.Lâm Lộc thở hổn hển.Trước mặt cậu đã trở nên say sẩm, cả người đều là mồ hôi lạnh.Bàn tay cậu theo bản năng run rẩy, nắm lấy tay Ninh Trí Viễn."Trí Viễn ca, em khó chịu...""A."Ninh Trí Viễn bẻ từng ngón tay của Lâm Lộc đặt trên cánh tay mình xuống, sau đó kéo hai tay cậu qua đỉnh đầu, dùng sức ấn trên bàn.Toàn bộ cánh tay Lâm Lộc đều theo ý hắn di chuyển, sau lưng đã nhướng lên tạo thành một đường cong.Hai đùi cũng bị Ninh Trí Viễn chặn lại, không thể động đậy.Gió phút này Lâm Lộc tự như một con thiên nga bị bắt lại, chỉ có thể mặc cho người ta xâu xé."Lâm Lộc, năm đó là chính cậu tự mình tìm tới cửa, cầu tôi mua cậu.Một tỷ liền bán mình cho tôi, hoặc là cùng tôi một hồi luyến ái, Lâm Lộc, tôi đã cho cậu lựa chọn."Lâm Lộc chợt cứng đờ."Lâm Lộc, là chính cậu chọn một tỷ kia.Nếu nói ra, có phải là bộ dáng bán mình hay không.Tôi có thể xem cậu như một tiểu tình nhân nhỏ, nhưng không có nghĩa là cậu thật sự có thể trờ thành người yêu của tôi, lúc trước tôi đã nói rồi, cậu không nhớ rõ sao?"Lâm Lộc cắn môi, nước mắt không nhịn được trào ra."Nếu là đã quên, hiện tại tôi sẽ khiến cho cậu nhớ ra.""Đừng, Trí Viễn ca....Em sai rồi...Buông tha cho em...Cầu xin anh..."Nhưng dù cầu xin như thế nào, Ninh Trí Viễn cũng không buông tha cho Lâm Lộc.Ánh mắt hắn trầm xuống, biểu tình lạnh nhạt, động tác lại thô bạo.Chỉ cần vài cái, liền đổ máu."A...Không muốn...Đau quá..."Lâm Lộc phảng phất như con thuyền cô độc trong sóng gió dữ dội, gần như bị cơn bão xé nát._______________________________________________________________Một đêm như vậy liền đi qua.Lâm Lộc giật mình, mở to mắt..Ngôn Tình NgượcNắng sớm từ phía đông trở nên mơ hồ.Lâm lộc từ cơn hôn mê tỉnh lại, tầm mắt mờ mịt nhìn xung quang phòng khách vài vòng, mới nhớ ra đã xảy ra chuyện gì.Đêm qua, Ninh Trí Viễn sau khi làm xong, Lâm Lộc đến ngón tay cũng không động đậy nổi.Mồ hôi lạnh đầm đìa, vô lực nằm trên bàn, hai chân buông thõng bên mép bàn.Lâm Lộc khẽ mở mắt, ánh mắt tan rã.Ao thun trên người đã bị xốc đến ngực, cái lưng tr*n tr** phía sau dán trên bàn đá lạnh băng.Trên người cậu toàn là mồ hôi, tóc mái cũng dính bên mặt.Mồ hôi dần dần lạnh thấu, dính nhớp dán trên người.Đã là mùa thu, trong phòng thực sự rất lạnh.Lâm Lộc không không chế được run run.Nhưng trong cổ họng cậu như đang có lửa bùng thiêu bên trong, đau đến nhịn không nổi.Trong phòng khách một mảnh tối đen.Trước mặt Lâm Lộc lại xuất hiện một hình ảnh, ánh trăng từ ngoài cửa số nhàn nhạt chiếu vào.Phác họa nên thân ảnh cao lớn của Ninh Trí Viễn.Bang một tiếng, một chút ánh lửa.Ninh Trí Viễn cầm một diếu thiếu, tàn thuốc lại vụt tắt trong bóng đêm.Lâm Lộc chống mặt bàn, chậm rãi ngồi dậy.Cả người đều đau, đau đến mức như muốn nứt ra, xương cốt cả người nhức đến mức không chịu được.Nhưng cậu đã nằm ở trên bàn một đêm, không thể lại nằm xuống nữa.Ninh Trí Viễn....!Nghĩ đến cái tên này, trong lòng Lâm Lộc đau xót, nước mắt lại trào ra.Cậu vội vàng xoa loạn lung tung, chống bàn dịch xuống mặt đất.Chân mới chạm nền nhà, hai chân lại mềm nhũn té ngã..

"Không cần...!Đừng..."

Lâm Lộc phát ra tiếng run, đầu lại đau, từng đợt muốn nôn khan.

Ninh Trí Viễn phía trên để trần, đùi rắn chắc đè ở g*** h** ch*n Lâm Lộc, gắt gao đè cậu trên bàn đá cẩm thạch.

Khí lạnh từ sau lưng từ mặt bàn như tiến vào trong thân thể, vừa vặn người đàn ông trước mặt lại giống như ngọn lửa thiêu đốt.

Lâm Lộc thở hổn hển.

Trước mặt cậu đã trở nên say sẩm, cả người đều là mồ hôi lạnh.

Bàn tay cậu theo bản năng run rẩy, nắm lấy tay Ninh Trí Viễn.

"Trí Viễn ca, em khó chịu..."

"A."

Ninh Trí Viễn bẻ từng ngón tay của Lâm Lộc đặt trên cánh tay mình xuống, sau đó kéo hai tay cậu qua đỉnh đầu, dùng sức ấn trên bàn.

Toàn bộ cánh tay Lâm Lộc đều theo ý hắn di chuyển, sau lưng đã nhướng lên tạo thành một đường cong.

Hai đùi cũng bị Ninh Trí Viễn chặn lại, không thể động đậy.

Gió phút này Lâm Lộc tự như một con thiên nga bị bắt lại, chỉ có thể mặc cho người ta xâu xé.

"Lâm Lộc, năm đó là chính cậu tự mình tìm tới cửa, cầu tôi mua cậu.

Một tỷ liền bán mình cho tôi, hoặc là cùng tôi một hồi luyến ái, Lâm Lộc, tôi đã cho cậu lựa chọn."

Lâm Lộc chợt cứng đờ.

"Lâm Lộc, là chính cậu chọn một tỷ kia.

Nếu nói ra, có phải là bộ dáng bán mình hay không.

Tôi có thể xem cậu như một tiểu tình nhân nhỏ, nhưng không có nghĩa là cậu thật sự có thể trờ thành người yêu của tôi, lúc trước tôi đã nói rồi, cậu không nhớ rõ sao?"

Lâm Lộc cắn môi, nước mắt không nhịn được trào ra.

"Nếu là đã quên, hiện tại tôi sẽ khiến cho cậu nhớ ra."

"Đừng, Trí Viễn ca....Em sai rồi...Buông tha cho em...Cầu xin anh..."

Nhưng dù cầu xin như thế nào, Ninh Trí Viễn cũng không buông tha cho Lâm Lộc.

Ánh mắt hắn trầm xuống, biểu tình lạnh nhạt, động tác lại thô bạo.

Chỉ cần vài cái, liền đổ máu.

"A...Không muốn...Đau quá..."

Lâm Lộc phảng phất như con thuyền cô độc trong sóng gió dữ dội, gần như bị cơn bão xé nát.

_______________________________________________________________

Một đêm như vậy liền đi qua.

Lâm Lộc giật mình, mở to mắt.

.

Ngôn Tình Ngược

Nắng sớm từ phía đông trở nên mơ hồ.

Lâm lộc từ cơn hôn mê tỉnh lại, tầm mắt mờ mịt nhìn xung quang phòng khách vài vòng, mới nhớ ra đã xảy ra chuyện gì.

Đêm qua, Ninh Trí Viễn sau khi làm xong, Lâm Lộc đến ngón tay cũng không động đậy nổi.

Mồ hôi lạnh đầm đìa, vô lực nằm trên bàn, hai chân buông thõng bên mép bàn.

Lâm Lộc khẽ mở mắt, ánh mắt tan rã.

Ao thun trên người đã bị xốc đến ngực, cái lưng tr*n tr** phía sau dán trên bàn đá lạnh băng.

Trên người cậu toàn là mồ hôi, tóc mái cũng dính bên mặt.

Mồ hôi dần dần lạnh thấu, dính nhớp dán trên người.

Đã là mùa thu, trong phòng thực sự rất lạnh.

Lâm Lộc không không chế được run run.

Nhưng trong cổ họng cậu như đang có lửa bùng thiêu bên trong, đau đến nhịn không nổi.

Trong phòng khách một mảnh tối đen.

Trước mặt Lâm Lộc lại xuất hiện một hình ảnh, ánh trăng từ ngoài cửa số nhàn nhạt chiếu vào.

Phác họa nên thân ảnh cao lớn của Ninh Trí Viễn.

Bang một tiếng, một chút ánh lửa.

Ninh Trí Viễn cầm một diếu thiếu, tàn thuốc lại vụt tắt trong bóng đêm.

Lâm Lộc chống mặt bàn, chậm rãi ngồi dậy.

Cả người đều đau, đau đến mức như muốn nứt ra, xương cốt cả người nhức đến mức không chịu được.

Nhưng cậu đã nằm ở trên bàn một đêm, không thể lại nằm xuống nữa.

Ninh Trí Viễn....!

Nghĩ đến cái tên này, trong lòng Lâm Lộc đau xót, nước mắt lại trào ra.

Cậu vội vàng xoa loạn lung tung, chống bàn dịch xuống mặt đất.

Chân mới chạm nền nhà, hai chân lại mềm nhũn té ngã..

Sau Khi Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà Tra Công Quỳ Xin Tôi Quay Đầu LạiTác giả: Đào Từ Bằng Khắc Thiếu NiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLâm Lộc kéo lê bước chân đi vào thang máy. Cậu dùng sức bóp chặt giữa mày, vẫn có thể cảm giác được bên thái dương nhảy thình thịch như cũ, đầu lại trướng đau. Sau ba đêm liên tiếp, cậu cũng nhanh chóng đến giới hạn của mình. Liền đứng trong thang máy như vậy một hồi, cậu cảm thấy mí mắt của mình như muốn sụp xuống. Nếu không phải tiếng thang máy khi mở cửa truyền đến "Đinh." một tiếng, nói không chừng có thể đứng ngủ luôn. "Anh Lâm, rốt cuộc anh cũng trở lại!" Lâm Lộc mới ngẩng đầu, trợ lý của Ninh Trí Viễn đã đi tới, ôm cánh tay cậu kéo về phía cửa. "Anh, sao anh không trả lời điện thoại? Ninh tổng chờ anh nửa ngày rồi!" "Trí Viễn ca tới rồi?" "Đúng vậy! Cho người gọi vài cuộc điện thoại anh không trả lời, Ninh tổng rõ ràng rất tức giận...Anh Lâm à, anh làm gì đi? Gương mặt của Ninh tổng, rất dọa người..." Tiểu Chu còn đang lải nhải gì đó, Lâm Lộc nghe không lọt tai. Trái tim cậu đã bay đến nơi Ninh Trí Viễn. Rốt cuộc, suốt một thời gian không gặp. Tuy rằng mệt thành một bãi bùn,… "Không cần...!Đừng..."Lâm Lộc phát ra tiếng run, đầu lại đau, từng đợt muốn nôn khan.Ninh Trí Viễn phía trên để trần, đùi rắn chắc đè ở g*** h** ch*n Lâm Lộc, gắt gao đè cậu trên bàn đá cẩm thạch.Khí lạnh từ sau lưng từ mặt bàn như tiến vào trong thân thể, vừa vặn người đàn ông trước mặt lại giống như ngọn lửa thiêu đốt.Lâm Lộc thở hổn hển.Trước mặt cậu đã trở nên say sẩm, cả người đều là mồ hôi lạnh.Bàn tay cậu theo bản năng run rẩy, nắm lấy tay Ninh Trí Viễn."Trí Viễn ca, em khó chịu...""A."Ninh Trí Viễn bẻ từng ngón tay của Lâm Lộc đặt trên cánh tay mình xuống, sau đó kéo hai tay cậu qua đỉnh đầu, dùng sức ấn trên bàn.Toàn bộ cánh tay Lâm Lộc đều theo ý hắn di chuyển, sau lưng đã nhướng lên tạo thành một đường cong.Hai đùi cũng bị Ninh Trí Viễn chặn lại, không thể động đậy.Gió phút này Lâm Lộc tự như một con thiên nga bị bắt lại, chỉ có thể mặc cho người ta xâu xé."Lâm Lộc, năm đó là chính cậu tự mình tìm tới cửa, cầu tôi mua cậu.Một tỷ liền bán mình cho tôi, hoặc là cùng tôi một hồi luyến ái, Lâm Lộc, tôi đã cho cậu lựa chọn."Lâm Lộc chợt cứng đờ."Lâm Lộc, là chính cậu chọn một tỷ kia.Nếu nói ra, có phải là bộ dáng bán mình hay không.Tôi có thể xem cậu như một tiểu tình nhân nhỏ, nhưng không có nghĩa là cậu thật sự có thể trờ thành người yêu của tôi, lúc trước tôi đã nói rồi, cậu không nhớ rõ sao?"Lâm Lộc cắn môi, nước mắt không nhịn được trào ra."Nếu là đã quên, hiện tại tôi sẽ khiến cho cậu nhớ ra.""Đừng, Trí Viễn ca....Em sai rồi...Buông tha cho em...Cầu xin anh..."Nhưng dù cầu xin như thế nào, Ninh Trí Viễn cũng không buông tha cho Lâm Lộc.Ánh mắt hắn trầm xuống, biểu tình lạnh nhạt, động tác lại thô bạo.Chỉ cần vài cái, liền đổ máu."A...Không muốn...Đau quá..."Lâm Lộc phảng phất như con thuyền cô độc trong sóng gió dữ dội, gần như bị cơn bão xé nát._______________________________________________________________Một đêm như vậy liền đi qua.Lâm Lộc giật mình, mở to mắt..Ngôn Tình NgượcNắng sớm từ phía đông trở nên mơ hồ.Lâm lộc từ cơn hôn mê tỉnh lại, tầm mắt mờ mịt nhìn xung quang phòng khách vài vòng, mới nhớ ra đã xảy ra chuyện gì.Đêm qua, Ninh Trí Viễn sau khi làm xong, Lâm Lộc đến ngón tay cũng không động đậy nổi.Mồ hôi lạnh đầm đìa, vô lực nằm trên bàn, hai chân buông thõng bên mép bàn.Lâm Lộc khẽ mở mắt, ánh mắt tan rã.Ao thun trên người đã bị xốc đến ngực, cái lưng tr*n tr** phía sau dán trên bàn đá lạnh băng.Trên người cậu toàn là mồ hôi, tóc mái cũng dính bên mặt.Mồ hôi dần dần lạnh thấu, dính nhớp dán trên người.Đã là mùa thu, trong phòng thực sự rất lạnh.Lâm Lộc không không chế được run run.Nhưng trong cổ họng cậu như đang có lửa bùng thiêu bên trong, đau đến nhịn không nổi.Trong phòng khách một mảnh tối đen.Trước mặt Lâm Lộc lại xuất hiện một hình ảnh, ánh trăng từ ngoài cửa số nhàn nhạt chiếu vào.Phác họa nên thân ảnh cao lớn của Ninh Trí Viễn.Bang một tiếng, một chút ánh lửa.Ninh Trí Viễn cầm một diếu thiếu, tàn thuốc lại vụt tắt trong bóng đêm.Lâm Lộc chống mặt bàn, chậm rãi ngồi dậy.Cả người đều đau, đau đến mức như muốn nứt ra, xương cốt cả người nhức đến mức không chịu được.Nhưng cậu đã nằm ở trên bàn một đêm, không thể lại nằm xuống nữa.Ninh Trí Viễn....!Nghĩ đến cái tên này, trong lòng Lâm Lộc đau xót, nước mắt lại trào ra.Cậu vội vàng xoa loạn lung tung, chống bàn dịch xuống mặt đất.Chân mới chạm nền nhà, hai chân lại mềm nhũn té ngã..

Chương 3: Cứ Như Vậy Để Cậu Hôn Mê Ở Phòng Khách Mặc Cậu Tự Sinh Tự Diệt