Lâm Lộc kéo lê bước chân đi vào thang máy. Cậu dùng sức bóp chặt giữa mày, vẫn có thể cảm giác được bên thái dương nhảy thình thịch như cũ, đầu lại trướng đau. Sau ba đêm liên tiếp, cậu cũng nhanh chóng đến giới hạn của mình. Liền đứng trong thang máy như vậy một hồi, cậu cảm thấy mí mắt của mình như muốn sụp xuống. Nếu không phải tiếng thang máy khi mở cửa truyền đến "Đinh." một tiếng, nói không chừng có thể đứng ngủ luôn. "Anh Lâm, rốt cuộc anh cũng trở lại!" Lâm Lộc mới ngẩng đầu, trợ lý của Ninh Trí Viễn đã đi tới, ôm cánh tay cậu kéo về phía cửa. "Anh, sao anh không trả lời điện thoại? Ninh tổng chờ anh nửa ngày rồi!" "Trí Viễn ca tới rồi?" "Đúng vậy! Cho người gọi vài cuộc điện thoại anh không trả lời, Ninh tổng rõ ràng rất tức giận...Anh Lâm à, anh làm gì đi? Gương mặt của Ninh tổng, rất dọa người..." Tiểu Chu còn đang lải nhải gì đó, Lâm Lộc nghe không lọt tai. Trái tim cậu đã bay đến nơi Ninh Trí Viễn. Rốt cuộc, suốt một thời gian không gặp. Tuy rằng mệt thành một bãi bùn,…
Chương 9: Anh Ấy Tới Rồi
Sau Khi Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà Tra Công Quỳ Xin Tôi Quay Đầu LạiTác giả: Đào Từ Bằng Khắc Thiếu NiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLâm Lộc kéo lê bước chân đi vào thang máy. Cậu dùng sức bóp chặt giữa mày, vẫn có thể cảm giác được bên thái dương nhảy thình thịch như cũ, đầu lại trướng đau. Sau ba đêm liên tiếp, cậu cũng nhanh chóng đến giới hạn của mình. Liền đứng trong thang máy như vậy một hồi, cậu cảm thấy mí mắt của mình như muốn sụp xuống. Nếu không phải tiếng thang máy khi mở cửa truyền đến "Đinh." một tiếng, nói không chừng có thể đứng ngủ luôn. "Anh Lâm, rốt cuộc anh cũng trở lại!" Lâm Lộc mới ngẩng đầu, trợ lý của Ninh Trí Viễn đã đi tới, ôm cánh tay cậu kéo về phía cửa. "Anh, sao anh không trả lời điện thoại? Ninh tổng chờ anh nửa ngày rồi!" "Trí Viễn ca tới rồi?" "Đúng vậy! Cho người gọi vài cuộc điện thoại anh không trả lời, Ninh tổng rõ ràng rất tức giận...Anh Lâm à, anh làm gì đi? Gương mặt của Ninh tổng, rất dọa người..." Tiểu Chu còn đang lải nhải gì đó, Lâm Lộc nghe không lọt tai. Trái tim cậu đã bay đến nơi Ninh Trí Viễn. Rốt cuộc, suốt một thời gian không gặp. Tuy rằng mệt thành một bãi bùn,… "Thầy Tiểu Lộc thầy làm sao vậy?"Giọng nói của Lệ Hàng từ bên tai Lâm Lộc bên tai vang lên: "Thầy bị thương? Hay là bị bệnh?"Giờ phút này tiếng bước chân ngoài cửa ngày càng rõ ràng, người tới đã lên đến cầu thang.Tiếng bước chân kia tiêu sái vững vàng, mang theo phong độ bình tĩnh.Lâm lộc dùng sức giãy giụa vài cái, xem như tránh khỏi ôm ấp của thiếu niên.Nhưng cánh tay vẫn bị Lệ Hàng nắm chặt như cũ.Như thế nào cũng tránh không ra."Lệ Hàng, em làm gì? Có người tới, buông thầy ra.""Thầy Tiểu Lộc, thầy gấp gì chứ?" Lệ Hàng thò qua tới, tươi cười ôn nhu, cùng với hành động cường ngạnh gông cùm xiềng xích đối lập: "Em là sợ thầy té ngã a.Thầy không thích, em liền buông tay."Dứt lời, hắn thật sự buông lỏng tay ra, còn thân sĩ mà cúi mình vái chào.Lâm Lộc không rảnh lo để ý đến hắn.Cậu bước lên phía trước một bước, nhìn về phía cửa.Giờ phút này tiếng bước chân đã ngừng, nửa trong suốt phản trên cửa, hiện ra một bóng người cao lớn đĩnh bạt.Thân ảnh kia quên thuộc như thế, giống như đã gặp sáu năm trước, liền hoàn toàn chiếm cứ trái tim Lâm Lộc."Trí Viễn ca......"Dự cảm vừa rồi đã thành thật, Ninh Trí ca thế nhưng tới nhìn cậu?Lâm Lộc có chút không thể tin được, tim dần dần đập nhanh hơn, nhịn không được nâng lên khóe môi.Lâm Lộc tươi cười lưu luyến, trong ánh mắt tất cả đều là quyến luyến.Lệ Hàng đã nhận ra, hắn nhìn về phía bóng người ở cửa, lại quay lại nhìn Lâm Lộc, đột nhiên ý thức được điều gì.Ánh mắt hắn tối sầm lại, đột nhiên nắm lấy tay Lâm Lộc.Lâm Lộc đột nhiên không kịp chuẩn bị, bị hắn túm đến lảo đảo vài bước, ngã vào trong lòng ngực hắn."Lệ Hàng cậu làm gì vậy?""Không có gì."Âm thanh Lệ Hàng hết sức ôn nhu.Đầu lưỡi hắn l**m l**m kẽ răng, nhẹ giọng cười nói: "Thầy Tiểu Lộc, em chỉ muốn nhắc nhở thấy, trên miệng thầy dính nước tương salad."Cửa bị đẩy ra, bản lề phát ra âm thanh kẽo kẹt.Lâm Lộc quay đầu đi, nhìn đến góc áo bị gió thổi bay lên quen thuộc, một nửa bay lên ngoài cửa rồi lại biến mất.Lâm Lộc đột nhiên cảm giác được trên môi ngứa ngáy.Ngón cái Lệ Hàng thong thả mềm nhẹ chà sát lên cánh môi cậu, nói là giúp cậu lau môi, lại càng giống dùng đầu ngón tay miêu tả hình dạng môi cậu.Cả người Lệ Hằng cũng sáp lại gần, phảng phất lơ đãng mà cúi đầu đoan trang.Lông mi thật dài của hắn cơ hồ quét tới chóp mũi Lâm Lộc."Được rồi thầy Tiểu Lộc, sạch rồi."Lâm Lộc có chút sững sờ.Lệ Hằng trước giờ chưa từng thân mật với cậu như vậy, đây là có chuyện gì?Không đợi cậu suy nghĩ cẩn thận, trên cửa đột nhiên phát ra một tiếng vang lớn, là bị người một chân đá văng.Một trận gió từ cửa dũng mãnh thổi vào.Lâm lộc quay đầu lại.Bên cửa, Ninh Trí Viễn chậm rãi tháo kính râm xuống.Hàm mím chặt, đôi môi mỏng khẽ nhếch.Ánh mắt lạnh lùng đảo qua trên người Lệ Hàng, sau đó ngừng lại trên mặt Lâm Lộc."Trí Viễn ca......"Lẩm bẩm kêu gọi, lại không ai đáp lại.Trong lòng Lâm Lộc giật mình, phía sau lưng nổi lên một tầng mồ hôi lạnh..
"Thầy Tiểu Lộc thầy làm sao vậy?"
Giọng nói của Lệ Hàng từ bên tai Lâm Lộc bên tai vang lên: "Thầy bị thương? Hay là bị bệnh?"
Giờ phút này tiếng bước chân ngoài cửa ngày càng rõ ràng, người tới đã lên đến cầu thang.
Tiếng bước chân kia tiêu sái vững vàng, mang theo phong độ bình tĩnh.
Lâm lộc dùng sức giãy giụa vài cái, xem như tránh khỏi ôm ấp của thiếu niên.
Nhưng cánh tay vẫn bị Lệ Hàng nắm chặt như cũ.
Như thế nào cũng tránh không ra.
"Lệ Hàng, em làm gì? Có người tới, buông thầy ra."
"Thầy Tiểu Lộc, thầy gấp gì chứ?" Lệ Hàng thò qua tới, tươi cười ôn nhu, cùng với hành động cường ngạnh gông cùm xiềng xích đối lập: "Em là sợ thầy té ngã a.
Thầy không thích, em liền buông tay."
Dứt lời, hắn thật sự buông lỏng tay ra, còn thân sĩ mà cúi mình vái chào.
Lâm Lộc không rảnh lo để ý đến hắn.
Cậu bước lên phía trước một bước, nhìn về phía cửa.
Giờ phút này tiếng bước chân đã ngừng, nửa trong suốt phản trên cửa, hiện ra một bóng người cao lớn đĩnh bạt.
Thân ảnh kia quên thuộc như thế, giống như đã gặp sáu năm trước, liền hoàn toàn chiếm cứ trái tim Lâm Lộc.
"Trí Viễn ca......"
Dự cảm vừa rồi đã thành thật, Ninh Trí ca thế nhưng tới nhìn cậu?
Lâm Lộc có chút không thể tin được, tim dần dần đập nhanh hơn, nhịn không được nâng lên khóe môi.
Lâm Lộc tươi cười lưu luyến, trong ánh mắt tất cả đều là quyến luyến.
Lệ Hàng đã nhận ra, hắn nhìn về phía bóng người ở cửa, lại quay lại nhìn Lâm Lộc, đột nhiên ý thức được điều gì.
Ánh mắt hắn tối sầm lại, đột nhiên nắm lấy tay Lâm Lộc.
Lâm Lộc đột nhiên không kịp chuẩn bị, bị hắn túm đến lảo đảo vài bước, ngã vào trong lòng ngực hắn.
"Lệ Hàng cậu làm gì vậy?"
"Không có gì."
Âm thanh Lệ Hàng hết sức ôn nhu.
Đầu lưỡi hắn l**m l**m kẽ răng, nhẹ giọng cười nói: "Thầy Tiểu Lộc, em chỉ muốn nhắc nhở thấy, trên miệng thầy dính nước tương salad."
Cửa bị đẩy ra, bản lề phát ra âm thanh kẽo kẹt.
Lâm Lộc quay đầu đi, nhìn đến góc áo bị gió thổi bay lên quen thuộc, một nửa bay lên ngoài cửa rồi lại biến mất.
Lâm Lộc đột nhiên cảm giác được trên môi ngứa ngáy.
Ngón cái Lệ Hàng thong thả mềm nhẹ chà sát lên cánh môi cậu, nói là giúp cậu lau môi, lại càng giống dùng đầu ngón tay miêu tả hình dạng môi cậu.
Cả người Lệ Hằng cũng sáp lại gần, phảng phất lơ đãng mà cúi đầu đoan trang.
Lông mi thật dài của hắn cơ hồ quét tới chóp mũi Lâm Lộc.
"Được rồi thầy Tiểu Lộc, sạch rồi."
Lâm Lộc có chút sững sờ.
Lệ Hằng trước giờ chưa từng thân mật với cậu như vậy, đây là có chuyện gì?
Không đợi cậu suy nghĩ cẩn thận, trên cửa đột nhiên phát ra một tiếng vang lớn, là bị người một chân đá văng.
Một trận gió từ cửa dũng mãnh thổi vào.
Lâm lộc quay đầu lại.
Bên cửa, Ninh Trí Viễn chậm rãi tháo kính râm xuống.
Hàm mím chặt, đôi môi mỏng khẽ nhếch.
Ánh mắt lạnh lùng đảo qua trên người Lệ Hàng, sau đó ngừng lại trên mặt Lâm Lộc.
"Trí Viễn ca......"
Lẩm bẩm kêu gọi, lại không ai đáp lại.
Trong lòng Lâm Lộc giật mình, phía sau lưng nổi lên một tầng mồ hôi lạnh..
Sau Khi Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà Tra Công Quỳ Xin Tôi Quay Đầu LạiTác giả: Đào Từ Bằng Khắc Thiếu NiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLâm Lộc kéo lê bước chân đi vào thang máy. Cậu dùng sức bóp chặt giữa mày, vẫn có thể cảm giác được bên thái dương nhảy thình thịch như cũ, đầu lại trướng đau. Sau ba đêm liên tiếp, cậu cũng nhanh chóng đến giới hạn của mình. Liền đứng trong thang máy như vậy một hồi, cậu cảm thấy mí mắt của mình như muốn sụp xuống. Nếu không phải tiếng thang máy khi mở cửa truyền đến "Đinh." một tiếng, nói không chừng có thể đứng ngủ luôn. "Anh Lâm, rốt cuộc anh cũng trở lại!" Lâm Lộc mới ngẩng đầu, trợ lý của Ninh Trí Viễn đã đi tới, ôm cánh tay cậu kéo về phía cửa. "Anh, sao anh không trả lời điện thoại? Ninh tổng chờ anh nửa ngày rồi!" "Trí Viễn ca tới rồi?" "Đúng vậy! Cho người gọi vài cuộc điện thoại anh không trả lời, Ninh tổng rõ ràng rất tức giận...Anh Lâm à, anh làm gì đi? Gương mặt của Ninh tổng, rất dọa người..." Tiểu Chu còn đang lải nhải gì đó, Lâm Lộc nghe không lọt tai. Trái tim cậu đã bay đến nơi Ninh Trí Viễn. Rốt cuộc, suốt một thời gian không gặp. Tuy rằng mệt thành một bãi bùn,… "Thầy Tiểu Lộc thầy làm sao vậy?"Giọng nói của Lệ Hàng từ bên tai Lâm Lộc bên tai vang lên: "Thầy bị thương? Hay là bị bệnh?"Giờ phút này tiếng bước chân ngoài cửa ngày càng rõ ràng, người tới đã lên đến cầu thang.Tiếng bước chân kia tiêu sái vững vàng, mang theo phong độ bình tĩnh.Lâm lộc dùng sức giãy giụa vài cái, xem như tránh khỏi ôm ấp của thiếu niên.Nhưng cánh tay vẫn bị Lệ Hàng nắm chặt như cũ.Như thế nào cũng tránh không ra."Lệ Hàng, em làm gì? Có người tới, buông thầy ra.""Thầy Tiểu Lộc, thầy gấp gì chứ?" Lệ Hàng thò qua tới, tươi cười ôn nhu, cùng với hành động cường ngạnh gông cùm xiềng xích đối lập: "Em là sợ thầy té ngã a.Thầy không thích, em liền buông tay."Dứt lời, hắn thật sự buông lỏng tay ra, còn thân sĩ mà cúi mình vái chào.Lâm Lộc không rảnh lo để ý đến hắn.Cậu bước lên phía trước một bước, nhìn về phía cửa.Giờ phút này tiếng bước chân đã ngừng, nửa trong suốt phản trên cửa, hiện ra một bóng người cao lớn đĩnh bạt.Thân ảnh kia quên thuộc như thế, giống như đã gặp sáu năm trước, liền hoàn toàn chiếm cứ trái tim Lâm Lộc."Trí Viễn ca......"Dự cảm vừa rồi đã thành thật, Ninh Trí ca thế nhưng tới nhìn cậu?Lâm Lộc có chút không thể tin được, tim dần dần đập nhanh hơn, nhịn không được nâng lên khóe môi.Lâm Lộc tươi cười lưu luyến, trong ánh mắt tất cả đều là quyến luyến.Lệ Hàng đã nhận ra, hắn nhìn về phía bóng người ở cửa, lại quay lại nhìn Lâm Lộc, đột nhiên ý thức được điều gì.Ánh mắt hắn tối sầm lại, đột nhiên nắm lấy tay Lâm Lộc.Lâm Lộc đột nhiên không kịp chuẩn bị, bị hắn túm đến lảo đảo vài bước, ngã vào trong lòng ngực hắn."Lệ Hàng cậu làm gì vậy?""Không có gì."Âm thanh Lệ Hàng hết sức ôn nhu.Đầu lưỡi hắn l**m l**m kẽ răng, nhẹ giọng cười nói: "Thầy Tiểu Lộc, em chỉ muốn nhắc nhở thấy, trên miệng thầy dính nước tương salad."Cửa bị đẩy ra, bản lề phát ra âm thanh kẽo kẹt.Lâm Lộc quay đầu đi, nhìn đến góc áo bị gió thổi bay lên quen thuộc, một nửa bay lên ngoài cửa rồi lại biến mất.Lâm Lộc đột nhiên cảm giác được trên môi ngứa ngáy.Ngón cái Lệ Hàng thong thả mềm nhẹ chà sát lên cánh môi cậu, nói là giúp cậu lau môi, lại càng giống dùng đầu ngón tay miêu tả hình dạng môi cậu.Cả người Lệ Hằng cũng sáp lại gần, phảng phất lơ đãng mà cúi đầu đoan trang.Lông mi thật dài của hắn cơ hồ quét tới chóp mũi Lâm Lộc."Được rồi thầy Tiểu Lộc, sạch rồi."Lâm Lộc có chút sững sờ.Lệ Hằng trước giờ chưa từng thân mật với cậu như vậy, đây là có chuyện gì?Không đợi cậu suy nghĩ cẩn thận, trên cửa đột nhiên phát ra một tiếng vang lớn, là bị người một chân đá văng.Một trận gió từ cửa dũng mãnh thổi vào.Lâm lộc quay đầu lại.Bên cửa, Ninh Trí Viễn chậm rãi tháo kính râm xuống.Hàm mím chặt, đôi môi mỏng khẽ nhếch.Ánh mắt lạnh lùng đảo qua trên người Lệ Hàng, sau đó ngừng lại trên mặt Lâm Lộc."Trí Viễn ca......"Lẩm bẩm kêu gọi, lại không ai đáp lại.Trong lòng Lâm Lộc giật mình, phía sau lưng nổi lên một tầng mồ hôi lạnh..