Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 507: Vô cùng mệt mỏi.

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  “Vấn đề này…”, Lữ Bộ Thanh lắc đầu: “Tôi không biết!”    “Thật ra tôi cũng không biết!”, Tần Kiệt nhún nhún vai: “Nhưng bản năng mách bảo tôi rằng, Vương Đại Vĩ chắc là có chuyện gấp! Nếu không, ông ta sẽ không vội vàng bán đội xe trong khi công việc làm ăn vẫn tốt như vậy!”    “Nói thì nói như vậy, nhưng ngộ nhỡ công ty vận chuyển Vương Thị vì nợ nần hoặc gặp phải những rắc rối khác, ban nãy cậu làm như vậy, chẳng phải là bỏ lỡ cơ hội sao?”, Lữ Bộ Thanh lại hỏi.    “Phú quý hiểm trung cầu! Ban nãy tôi căn bản không suy xét đến những thứ khác, tôi chỉ đánh cược một canh bạc mà thôi! Nếu cược đúng, tôi có thể tiết kiệm được 550 ngàn tệ, nếu cược sai, tôi chỉ có thể tìm cơ hội khác!”    *Phú quý hiểm trung cầu: truy cầu phú quý trong cảnh hiểm nghèo.    “Thực tế chứng minh rằng, nữ thần May Mắn vẫn luôn ở bên cạnh tôi! Không phải sao?”     Tần Kiệt nở nụ cười.    Lữ Bộ Thanh không còn lời nào để nói nữa.    Ầm ĩ hồi lâu, hóa ra là đánh cược.    Lòng tham của Tần Kiệt lớn thật đó.     Giờ phút này, Lữ Bộ Thanh rốt cuộc hiểu được tại sao mình chỉ là nhân viên làm thuê mà Tần Kiệt còn trẻ như vậy lại có thể làm ông chủ.    Chỉ dựa vào những chuyện xảy ra ban nãy liền có thể nhìn ra.    Nếu đổi lại là ông ta, ông ta tuyệt đối không dám làm như vậy.    Bởi vì ông ta sợ thất bại.    Nhưng Tần Kiệt thì khác.    Cậu ta có một tâm thế tốt.    Thất bại, thua cuộc, cùng lắm thì tìm chỗ khác.    Đây có lẽ chính là số mệnh.    Ánh mắt Lữ Bộ Thanh nhìn Tần Kiệt lại càng thêm ngưỡng mộ.    Sau khi về công ty, Tần Kiệt mở một cuộc họp.    Anh thông báo về việc thành công mua lại đội xe của công ty vận chuyển Vương Thị cho tất cả các nhân viên quản lý cấp trung và cấp cao trong công ty nghe.    Đồng thời anh bổ nhiệm Lữ Bộ Thanh làm trưởng phòng vận chuyển, hoàn toàn chịu trách nhiệm về công tác vận chuyển của siêu thị Kiệt Tuyết.    Ngoài ra, tại cuộc họp, Tần Kiệt lại đề cập đến việc mở thêm 5 cửa hàng mới.    Thông qua thảo luận và bàn bạc cụ thể.    Kế hoạch mở cửa hàng mới được thông qua một cách suôn sẻ.    Công ty cũng chính thức đổi tên thành Tập đoàn Kiệt Tuyết.    Sau khi tan họp, Tần Kiệt gọi Châu Phàm, Lưu Tuấn Mai, Lữ Bộ Thanh và Uông Gia Tân ở lại.    Bọn họ thảo luận về kế hoạch tuyển dụng nhân tài.    Cuối cùng bọn họ cũng đạt được sự đồng thuận.    Châu Phàm và Lưu Tuấn Mai chịu trách nhiệm tuyển dụng sinh viên đã tốt nghiệp tại các trường đại học lớn ở thành phố Hán.    Lữ Bộ Thanh và Uông Gia Tân tuyển dụng nhân sự trong lĩnh vực hậu cần, vận chuyển hàng hóa và các vị trí liên quan trong siêu thị tại hai thị trường lớn là chợ nhân tài Trung Nam và chợ nhân tài Quang Cốc thành phố Hán.    Tần Kiệt lên kế hoạch tổng thể.    Sau khi phân công xong, Tần Kiệt và Châu Phàm ngay lập tức bắt đầu gọi điện cho những người phụ trách các thị trường nhân tài lớn.    Họ đặt trước các vị trí tuyển dụng.    Mãi cho đến khi tan sở, việc đặt trước các vị trí tuyển dụng trong thị trường nhân tài mới được giải quyết.    …    Một tuần sau đó, Tần Kiệt rất bận.    Anh không chỉ phải chú tâm đến việc tuyển dụng nhân tài của công ty mà còn phải khảo sát vị trí của các cửa hàng mới ở toàn thành phố Hán.    Ngày nào anh cũng đi sớm về muộn.    Vô cùng mệt mỏi.    Nhưng để kiếm được tiền, để có thể gây dựng được sự nghiệp ở Hỗ Hải trong vòng một năm rưỡi.    Cho dù có mệt như thế nào, anh cũng cảm thấy đáng.  

 “Vấn đề này…”, Lữ Bộ Thanh lắc đầu: “Tôi không biết!”  

 

 

“Thật ra tôi cũng không biết!”, Tần Kiệt nhún nhún vai: “Nhưng bản năng mách bảo tôi rằng, Vương Đại Vĩ chắc là có chuyện gấp! Nếu không, ông ta sẽ không vội vàng bán đội xe trong khi công việc làm ăn vẫn tốt như vậy!”  

 

 

“Nói thì nói như vậy, nhưng ngộ nhỡ công ty vận chuyển Vương Thị vì nợ nần hoặc gặp phải những rắc rối khác, ban nãy cậu làm như vậy, chẳng phải là bỏ lỡ cơ hội sao?”, Lữ Bộ Thanh lại hỏi.  

 

 

“Phú quý hiểm trung cầu! Ban nãy tôi căn bản không suy xét đến những thứ khác, tôi chỉ đánh cược một canh bạc mà thôi! Nếu cược đúng, tôi có thể tiết kiệm được 550 ngàn tệ, nếu cược sai, tôi chỉ có thể tìm cơ hội khác!”  

 

 

*Phú quý hiểm trung cầu: truy cầu phú quý trong cảnh hiểm nghèo.  

 

 

“Thực tế chứng minh rằng, nữ thần May Mắn vẫn luôn ở bên cạnh tôi! Không phải sao?”  

 

 

 

Tần Kiệt nở nụ cười.  

 

 

Lữ Bộ Thanh không còn lời nào để nói nữa.  

 

 

Ầm ĩ hồi lâu, hóa ra là đánh cược.  

 

 

Lòng tham của Tần Kiệt lớn thật đó.  

 

 

 

Giờ phút này, Lữ Bộ Thanh rốt cuộc hiểu được tại sao mình chỉ là nhân viên làm thuê mà Tần Kiệt còn trẻ như vậy lại có thể làm ông chủ.  

 

 

Chỉ dựa vào những chuyện xảy ra ban nãy liền có thể nhìn ra.  

 

 

Nếu đổi lại là ông ta, ông ta tuyệt đối không dám làm như vậy.  

 

 

Bởi vì ông ta sợ thất bại.  

 

 

Nhưng Tần Kiệt thì khác.  

 

 

Cậu ta có một tâm thế tốt.  

 

 

Thất bại, thua cuộc, cùng lắm thì tìm chỗ khác.  

 

 

Đây có lẽ chính là số mệnh.  

 

 

Ánh mắt Lữ Bộ Thanh nhìn Tần Kiệt lại càng thêm ngưỡng mộ.  

 

 

Sau khi về công ty, Tần Kiệt mở một cuộc họp.  

 

 

Anh thông báo về việc thành công mua lại đội xe của công ty vận chuyển Vương Thị cho tất cả các nhân viên quản lý cấp trung và cấp cao trong công ty nghe.  

 

 

Đồng thời anh bổ nhiệm Lữ Bộ Thanh làm trưởng phòng vận chuyển, hoàn toàn chịu trách nhiệm về công tác vận chuyển của siêu thị Kiệt Tuyết.  

 

 

Ngoài ra, tại cuộc họp, Tần Kiệt lại đề cập đến việc mở thêm 5 cửa hàng mới.  

 

 

Thông qua thảo luận và bàn bạc cụ thể.  

 

 

Kế hoạch mở cửa hàng mới được thông qua một cách suôn sẻ.  

 

 

Công ty cũng chính thức đổi tên thành Tập đoàn Kiệt Tuyết.  

 

 

Sau khi tan họp, Tần Kiệt gọi Châu Phàm, Lưu Tuấn Mai, Lữ Bộ Thanh và Uông Gia Tân ở lại.  

 

 

Bọn họ thảo luận về kế hoạch tuyển dụng nhân tài.  

 

 

Cuối cùng bọn họ cũng đạt được sự đồng thuận.  

 

 

Châu Phàm và Lưu Tuấn Mai chịu trách nhiệm tuyển dụng sinh viên đã tốt nghiệp tại các trường đại học lớn ở thành phố Hán.  

 

 

Lữ Bộ Thanh và Uông Gia Tân tuyển dụng nhân sự trong lĩnh vực hậu cần, vận chuyển hàng hóa và các vị trí liên quan trong siêu thị tại hai thị trường lớn là chợ nhân tài Trung Nam và chợ nhân tài Quang Cốc thành phố Hán.  

 

 

Tần Kiệt lên kế hoạch tổng thể.  

 

 

Sau khi phân công xong, Tần Kiệt và Châu Phàm ngay lập tức bắt đầu gọi điện cho những người phụ trách các thị trường nhân tài lớn.  

 

 

Họ đặt trước các vị trí tuyển dụng.  

 

 

Mãi cho đến khi tan sở, việc đặt trước các vị trí tuyển dụng trong thị trường nhân tài mới được giải quyết.  

 

 

…  

 

 

Một tuần sau đó, Tần Kiệt rất bận.  

 

 

Anh không chỉ phải chú tâm đến việc tuyển dụng nhân tài của công ty mà còn phải khảo sát vị trí của các cửa hàng mới ở toàn thành phố Hán.  

 

 

Ngày nào anh cũng đi sớm về muộn.  

 

 

Vô cùng mệt mỏi.  

 

 

Nhưng để kiếm được tiền, để có thể gây dựng được sự nghiệp ở Hỗ Hải trong vòng một năm rưỡi.  

 

 

Cho dù có mệt như thế nào, anh cũng cảm thấy đáng.  

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  “Vấn đề này…”, Lữ Bộ Thanh lắc đầu: “Tôi không biết!”    “Thật ra tôi cũng không biết!”, Tần Kiệt nhún nhún vai: “Nhưng bản năng mách bảo tôi rằng, Vương Đại Vĩ chắc là có chuyện gấp! Nếu không, ông ta sẽ không vội vàng bán đội xe trong khi công việc làm ăn vẫn tốt như vậy!”    “Nói thì nói như vậy, nhưng ngộ nhỡ công ty vận chuyển Vương Thị vì nợ nần hoặc gặp phải những rắc rối khác, ban nãy cậu làm như vậy, chẳng phải là bỏ lỡ cơ hội sao?”, Lữ Bộ Thanh lại hỏi.    “Phú quý hiểm trung cầu! Ban nãy tôi căn bản không suy xét đến những thứ khác, tôi chỉ đánh cược một canh bạc mà thôi! Nếu cược đúng, tôi có thể tiết kiệm được 550 ngàn tệ, nếu cược sai, tôi chỉ có thể tìm cơ hội khác!”    *Phú quý hiểm trung cầu: truy cầu phú quý trong cảnh hiểm nghèo.    “Thực tế chứng minh rằng, nữ thần May Mắn vẫn luôn ở bên cạnh tôi! Không phải sao?”     Tần Kiệt nở nụ cười.    Lữ Bộ Thanh không còn lời nào để nói nữa.    Ầm ĩ hồi lâu, hóa ra là đánh cược.    Lòng tham của Tần Kiệt lớn thật đó.     Giờ phút này, Lữ Bộ Thanh rốt cuộc hiểu được tại sao mình chỉ là nhân viên làm thuê mà Tần Kiệt còn trẻ như vậy lại có thể làm ông chủ.    Chỉ dựa vào những chuyện xảy ra ban nãy liền có thể nhìn ra.    Nếu đổi lại là ông ta, ông ta tuyệt đối không dám làm như vậy.    Bởi vì ông ta sợ thất bại.    Nhưng Tần Kiệt thì khác.    Cậu ta có một tâm thế tốt.    Thất bại, thua cuộc, cùng lắm thì tìm chỗ khác.    Đây có lẽ chính là số mệnh.    Ánh mắt Lữ Bộ Thanh nhìn Tần Kiệt lại càng thêm ngưỡng mộ.    Sau khi về công ty, Tần Kiệt mở một cuộc họp.    Anh thông báo về việc thành công mua lại đội xe của công ty vận chuyển Vương Thị cho tất cả các nhân viên quản lý cấp trung và cấp cao trong công ty nghe.    Đồng thời anh bổ nhiệm Lữ Bộ Thanh làm trưởng phòng vận chuyển, hoàn toàn chịu trách nhiệm về công tác vận chuyển của siêu thị Kiệt Tuyết.    Ngoài ra, tại cuộc họp, Tần Kiệt lại đề cập đến việc mở thêm 5 cửa hàng mới.    Thông qua thảo luận và bàn bạc cụ thể.    Kế hoạch mở cửa hàng mới được thông qua một cách suôn sẻ.    Công ty cũng chính thức đổi tên thành Tập đoàn Kiệt Tuyết.    Sau khi tan họp, Tần Kiệt gọi Châu Phàm, Lưu Tuấn Mai, Lữ Bộ Thanh và Uông Gia Tân ở lại.    Bọn họ thảo luận về kế hoạch tuyển dụng nhân tài.    Cuối cùng bọn họ cũng đạt được sự đồng thuận.    Châu Phàm và Lưu Tuấn Mai chịu trách nhiệm tuyển dụng sinh viên đã tốt nghiệp tại các trường đại học lớn ở thành phố Hán.    Lữ Bộ Thanh và Uông Gia Tân tuyển dụng nhân sự trong lĩnh vực hậu cần, vận chuyển hàng hóa và các vị trí liên quan trong siêu thị tại hai thị trường lớn là chợ nhân tài Trung Nam và chợ nhân tài Quang Cốc thành phố Hán.    Tần Kiệt lên kế hoạch tổng thể.    Sau khi phân công xong, Tần Kiệt và Châu Phàm ngay lập tức bắt đầu gọi điện cho những người phụ trách các thị trường nhân tài lớn.    Họ đặt trước các vị trí tuyển dụng.    Mãi cho đến khi tan sở, việc đặt trước các vị trí tuyển dụng trong thị trường nhân tài mới được giải quyết.    …    Một tuần sau đó, Tần Kiệt rất bận.    Anh không chỉ phải chú tâm đến việc tuyển dụng nhân tài của công ty mà còn phải khảo sát vị trí của các cửa hàng mới ở toàn thành phố Hán.    Ngày nào anh cũng đi sớm về muộn.    Vô cùng mệt mỏi.    Nhưng để kiếm được tiền, để có thể gây dựng được sự nghiệp ở Hỗ Hải trong vòng một năm rưỡi.    Cho dù có mệt như thế nào, anh cũng cảm thấy đáng.  

Chương 507: Vô cùng mệt mỏi.