“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 508: Là Tô Nhuệ gọi đến.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Ngoài ra, Vương Tinh cũng nghe theo lời đề nghị của Tần Kiệt, tạm thời đóng cửa hai tiệm Internet Bar. Lý do là cửa hàng được nâng cấp và đang trong quá trình sửa chữa, mong quý khách hàng đợi một khoảng thời gian nữa. Với tư cách là người đề xuất, Tần Kiệt đương nhiên phải chịu trách nhiệm các công việc như thiết kế...để nâng cấp Internet Bar thành Internet Cafe. Ngày nào Vương Tinh cũng dành ra rất nhiều thời gian bàn bạc với Tần Kiệt. Bọn họ thảo luận và lập kế hoạch với nhau. Tần Kiệt bận rộn xoay như chong chóng. Cũng may, một tuần sau đó. Tần Kiệt và Vương Tinh quyết định xong chuyện thiết kế và trang trí quán Internet Cafe. Anh có thể trút bỏ gánh nặng, để Vương Tinh toàn quyền xử lý. Cuối cùng anh cũng được rảnh rang một chút, toàn tâm toàn ý cho việc tuyển dụng nhân tài và chọn vị trí cửa hàng. Chiến đấu suốt một tuần. Cuối tháng 3, anh cuối cùng cũng đã giải quyết xong vị trí của 5 cửa hàng và việc tuyển dụng nhân tài. Vị trí của một trong 5 cửa hàng được lựa chọn rất kỹ càng, không phải là chọn bừa. Cửa hàng đầu tiên ở chợ Bạch Sa Châu giáp với khu đô thị mới Nam Hồ. Chợ Bạch Sa Châu tiếp giáp với đại học Hồ Hoàng Gia. Vị trí này giúp ích rất nhiều cho việc mở rộng công việc chuyển phát nhanh của Tần Kiệt. Đến lúc đó, chuyển phát nhanh và siêu thị có thể kết hợp để hoạt động. Cửa hàng thứ hai và thứ ba, anh chọn gần Đại học Hồ Thang Tốn. Mục đích cũng giống như chợ Bạch Sa Châu! Tuy nhiên, không giống như chợ Bạch Sa Châu, việc mở hai cửa hàng cùng lúc là để đánh bóng tên tuổi của Kiệt Tuyết! Chi nhánh thứ tư được lựa chọn nằm ở giữa Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung và công viên phần mềm Quang Cốc. Sở dĩ lựa chọn chỗ này là vì đây là vùng mới phát triển, xung quanh còn rất nhiều khu đất chưa khai phá, không có siêu thị cỡ lỡn. Tuy nhiên, theo như trí nhớ của Tần Kiệt, thì mười năm sau, vùng này sẽ trở thành một trong những trung tâm phát triển nhất ở Quang Cốc, tiềm lực cực kỳ lớn. Sớm có kế hoạch, chuẩn bị cho tương lai là chiến lược tất yếu. Chi nhánh cuối cùng được Tần Kiệt chọn nằm tại Học viện Văn Hóa Hoa Đông, chỉ với một mục đích: Xây dựng hệ thống khách hàng là sinh viên tại Quang Cốc. Tuy là khu Quang Cốc đã có rất nhiều siêu thị cỡ lớn, ví dụ như Trung Bách, Wall-Mart, Carrefour,.v.v… Nhưng Tần Kiệt vẫn quyết định mở chi nhánh ở đây. Mục tiêu của anh là lâu dài chứ không phải ngắn hạn. “Rốt cuộc cũng xong rồi!”, Tần Kiệt duỗi lưng một cái. Bận bịu suốt nửa tháng, cuối cùng anh cũng đã hoàn thành đại khác các mục tiêu sắp tới của công ty. Việc tiếp theo là phân công cho nhân viên đi thực hiện thôi. Phía Vương Tinh cũng đã khẩn trương lắp đặt thiết bị. Anh tin, trong vòng nửa tháng, việc khai trương Internet Café sẽ khiến cho tất cả những người cùng ngành tại thành phố Hán hoang mang. Reng reng reng~ Bỗng nhiên, chuông điện thoại di động reo vang. Là Tô Nhuệ gọi đến. “Giám đốc Tô, có chuyện gì à?” “Tôi và chú Tôn sắp đến ga tàu cao tốc rồi, anh đang ở đâu vậy?”, trong điện thoại, giọng Tô Nhuệ có hơi u oán. “Hả?”, Tần Kiệt sửng sốt một lúc, cuối cùng anh cũng nhớ ra.
Ngoài ra, Vương Tinh cũng nghe theo lời đề nghị của Tần Kiệt, tạm thời đóng cửa hai tiệm Internet Bar.
Lý do là cửa hàng được nâng cấp và đang trong quá trình sửa chữa, mong quý khách hàng đợi một khoảng thời gian nữa.
Với tư cách là người đề xuất, Tần Kiệt đương nhiên phải chịu trách nhiệm các công việc như thiết kế...để nâng cấp Internet Bar thành Internet Cafe.
Ngày nào Vương Tinh cũng dành ra rất nhiều thời gian bàn bạc với Tần Kiệt.
Bọn họ thảo luận và lập kế hoạch với nhau.
Tần Kiệt bận rộn xoay như chong chóng.
Cũng may, một tuần sau đó.
Tần Kiệt và Vương Tinh quyết định xong chuyện thiết kế và trang trí quán Internet Cafe.
Anh có thể trút bỏ gánh nặng, để Vương Tinh toàn quyền xử lý.
Cuối cùng anh cũng được rảnh rang một chút, toàn tâm toàn ý cho việc tuyển dụng nhân tài và chọn vị trí cửa hàng.
Chiến đấu suốt một tuần.
Cuối tháng 3, anh cuối cùng cũng đã giải quyết xong vị trí của 5 cửa hàng và việc tuyển dụng nhân tài.
Vị trí của một trong 5 cửa hàng được lựa chọn rất kỹ càng, không phải là chọn bừa.
Cửa hàng đầu tiên ở chợ Bạch Sa Châu giáp với khu đô thị mới Nam Hồ.
Chợ Bạch Sa Châu tiếp giáp với đại học Hồ Hoàng Gia.
Vị trí này giúp ích rất nhiều cho việc mở rộng công việc chuyển phát nhanh của Tần Kiệt.
Đến lúc đó, chuyển phát nhanh và siêu thị có thể kết hợp để hoạt động.
Cửa hàng thứ hai và thứ ba, anh chọn gần Đại học Hồ Thang Tốn.
Mục đích cũng giống như chợ Bạch Sa Châu!
Tuy nhiên, không giống như chợ Bạch Sa Châu, việc mở hai cửa hàng cùng lúc là để đánh bóng tên tuổi của Kiệt Tuyết!
Chi nhánh thứ tư được lựa chọn nằm ở giữa Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung và công viên phần mềm Quang Cốc.
Sở dĩ lựa chọn chỗ này là vì đây là vùng mới phát triển, xung quanh còn rất nhiều khu đất chưa khai phá, không có siêu thị cỡ lỡn.
Tuy nhiên, theo như trí nhớ của Tần Kiệt, thì mười năm sau, vùng này sẽ trở thành một trong những trung tâm phát triển nhất ở Quang Cốc, tiềm lực cực kỳ lớn.
Sớm có kế hoạch, chuẩn bị cho tương lai là chiến lược tất yếu.
Chi nhánh cuối cùng được Tần Kiệt chọn nằm tại Học viện Văn Hóa Hoa Đông, chỉ với một mục đích: Xây dựng hệ thống khách hàng là sinh viên tại Quang Cốc.
Tuy là khu Quang Cốc đã có rất nhiều siêu thị cỡ lớn, ví dụ như Trung Bách, Wall-Mart, Carrefour,.v.v…
Nhưng Tần Kiệt vẫn quyết định mở chi nhánh ở đây.
Mục tiêu của anh là lâu dài chứ không phải ngắn hạn.
“Rốt cuộc cũng xong rồi!”, Tần Kiệt duỗi lưng một cái.
Bận bịu suốt nửa tháng, cuối cùng anh cũng đã hoàn thành đại khác các mục tiêu sắp tới của công ty.
Việc tiếp theo là phân công cho nhân viên đi thực hiện thôi.
Phía Vương Tinh cũng đã khẩn trương lắp đặt thiết bị.
Anh tin, trong vòng nửa tháng, việc khai trương Internet Café sẽ khiến cho tất cả những người cùng ngành tại thành phố Hán hoang mang.
Reng reng reng~
Bỗng nhiên, chuông điện thoại di động reo vang.
Là Tô Nhuệ gọi đến.
“Giám đốc Tô, có chuyện gì à?”
“Tôi và chú Tôn sắp đến ga tàu cao tốc rồi, anh đang ở đâu vậy?”, trong điện thoại, giọng Tô Nhuệ có hơi u oán.
“Hả?”, Tần Kiệt sửng sốt một lúc, cuối cùng anh cũng nhớ ra.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Ngoài ra, Vương Tinh cũng nghe theo lời đề nghị của Tần Kiệt, tạm thời đóng cửa hai tiệm Internet Bar. Lý do là cửa hàng được nâng cấp và đang trong quá trình sửa chữa, mong quý khách hàng đợi một khoảng thời gian nữa. Với tư cách là người đề xuất, Tần Kiệt đương nhiên phải chịu trách nhiệm các công việc như thiết kế...để nâng cấp Internet Bar thành Internet Cafe. Ngày nào Vương Tinh cũng dành ra rất nhiều thời gian bàn bạc với Tần Kiệt. Bọn họ thảo luận và lập kế hoạch với nhau. Tần Kiệt bận rộn xoay như chong chóng. Cũng may, một tuần sau đó. Tần Kiệt và Vương Tinh quyết định xong chuyện thiết kế và trang trí quán Internet Cafe. Anh có thể trút bỏ gánh nặng, để Vương Tinh toàn quyền xử lý. Cuối cùng anh cũng được rảnh rang một chút, toàn tâm toàn ý cho việc tuyển dụng nhân tài và chọn vị trí cửa hàng. Chiến đấu suốt một tuần. Cuối tháng 3, anh cuối cùng cũng đã giải quyết xong vị trí của 5 cửa hàng và việc tuyển dụng nhân tài. Vị trí của một trong 5 cửa hàng được lựa chọn rất kỹ càng, không phải là chọn bừa. Cửa hàng đầu tiên ở chợ Bạch Sa Châu giáp với khu đô thị mới Nam Hồ. Chợ Bạch Sa Châu tiếp giáp với đại học Hồ Hoàng Gia. Vị trí này giúp ích rất nhiều cho việc mở rộng công việc chuyển phát nhanh của Tần Kiệt. Đến lúc đó, chuyển phát nhanh và siêu thị có thể kết hợp để hoạt động. Cửa hàng thứ hai và thứ ba, anh chọn gần Đại học Hồ Thang Tốn. Mục đích cũng giống như chợ Bạch Sa Châu! Tuy nhiên, không giống như chợ Bạch Sa Châu, việc mở hai cửa hàng cùng lúc là để đánh bóng tên tuổi của Kiệt Tuyết! Chi nhánh thứ tư được lựa chọn nằm ở giữa Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung và công viên phần mềm Quang Cốc. Sở dĩ lựa chọn chỗ này là vì đây là vùng mới phát triển, xung quanh còn rất nhiều khu đất chưa khai phá, không có siêu thị cỡ lỡn. Tuy nhiên, theo như trí nhớ của Tần Kiệt, thì mười năm sau, vùng này sẽ trở thành một trong những trung tâm phát triển nhất ở Quang Cốc, tiềm lực cực kỳ lớn. Sớm có kế hoạch, chuẩn bị cho tương lai là chiến lược tất yếu. Chi nhánh cuối cùng được Tần Kiệt chọn nằm tại Học viện Văn Hóa Hoa Đông, chỉ với một mục đích: Xây dựng hệ thống khách hàng là sinh viên tại Quang Cốc. Tuy là khu Quang Cốc đã có rất nhiều siêu thị cỡ lớn, ví dụ như Trung Bách, Wall-Mart, Carrefour,.v.v… Nhưng Tần Kiệt vẫn quyết định mở chi nhánh ở đây. Mục tiêu của anh là lâu dài chứ không phải ngắn hạn. “Rốt cuộc cũng xong rồi!”, Tần Kiệt duỗi lưng một cái. Bận bịu suốt nửa tháng, cuối cùng anh cũng đã hoàn thành đại khác các mục tiêu sắp tới của công ty. Việc tiếp theo là phân công cho nhân viên đi thực hiện thôi. Phía Vương Tinh cũng đã khẩn trương lắp đặt thiết bị. Anh tin, trong vòng nửa tháng, việc khai trương Internet Café sẽ khiến cho tất cả những người cùng ngành tại thành phố Hán hoang mang. Reng reng reng~ Bỗng nhiên, chuông điện thoại di động reo vang. Là Tô Nhuệ gọi đến. “Giám đốc Tô, có chuyện gì à?” “Tôi và chú Tôn sắp đến ga tàu cao tốc rồi, anh đang ở đâu vậy?”, trong điện thoại, giọng Tô Nhuệ có hơi u oán. “Hả?”, Tần Kiệt sửng sốt một lúc, cuối cùng anh cũng nhớ ra.