Lâm Lộc kéo lê bước chân đi vào thang máy. Cậu dùng sức bóp chặt giữa mày, vẫn có thể cảm giác được bên thái dương nhảy thình thịch như cũ, đầu lại trướng đau. Sau ba đêm liên tiếp, cậu cũng nhanh chóng đến giới hạn của mình. Liền đứng trong thang máy như vậy một hồi, cậu cảm thấy mí mắt của mình như muốn sụp xuống. Nếu không phải tiếng thang máy khi mở cửa truyền đến "Đinh." một tiếng, nói không chừng có thể đứng ngủ luôn. "Anh Lâm, rốt cuộc anh cũng trở lại!" Lâm Lộc mới ngẩng đầu, trợ lý của Ninh Trí Viễn đã đi tới, ôm cánh tay cậu kéo về phía cửa. "Anh, sao anh không trả lời điện thoại? Ninh tổng chờ anh nửa ngày rồi!" "Trí Viễn ca tới rồi?" "Đúng vậy! Cho người gọi vài cuộc điện thoại anh không trả lời, Ninh tổng rõ ràng rất tức giận...Anh Lâm à, anh làm gì đi? Gương mặt của Ninh tổng, rất dọa người..." Tiểu Chu còn đang lải nhải gì đó, Lâm Lộc nghe không lọt tai. Trái tim cậu đã bay đến nơi Ninh Trí Viễn. Rốt cuộc, suốt một thời gian không gặp. Tuy rằng mệt thành một bãi bùn,…
Chương 107: Anh Thật Sự Sẽ Đến Cứu Em Sao
Sau Khi Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà Tra Công Quỳ Xin Tôi Quay Đầu LạiTác giả: Đào Từ Bằng Khắc Thiếu NiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLâm Lộc kéo lê bước chân đi vào thang máy. Cậu dùng sức bóp chặt giữa mày, vẫn có thể cảm giác được bên thái dương nhảy thình thịch như cũ, đầu lại trướng đau. Sau ba đêm liên tiếp, cậu cũng nhanh chóng đến giới hạn của mình. Liền đứng trong thang máy như vậy một hồi, cậu cảm thấy mí mắt của mình như muốn sụp xuống. Nếu không phải tiếng thang máy khi mở cửa truyền đến "Đinh." một tiếng, nói không chừng có thể đứng ngủ luôn. "Anh Lâm, rốt cuộc anh cũng trở lại!" Lâm Lộc mới ngẩng đầu, trợ lý của Ninh Trí Viễn đã đi tới, ôm cánh tay cậu kéo về phía cửa. "Anh, sao anh không trả lời điện thoại? Ninh tổng chờ anh nửa ngày rồi!" "Trí Viễn ca tới rồi?" "Đúng vậy! Cho người gọi vài cuộc điện thoại anh không trả lời, Ninh tổng rõ ràng rất tức giận...Anh Lâm à, anh làm gì đi? Gương mặt của Ninh tổng, rất dọa người..." Tiểu Chu còn đang lải nhải gì đó, Lâm Lộc nghe không lọt tai. Trái tim cậu đã bay đến nơi Ninh Trí Viễn. Rốt cuộc, suốt một thời gian không gặp. Tuy rằng mệt thành một bãi bùn,… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Không được! Cứu mạng, buông tôi ra! Đừng tới đây! Đừng tới đây!!"Lâm Lộc kêu thảm khàn cả giọng, trực tiếp ngã từ trên ghế dựa xuống ngã xuống sàn nhà.Hết thảy xung quanh đều quá quen thuộc, ác mộng lần này lại chân thật hơn so với những lần trước đây! Thật giống như, cậu thật sự tới đáng sợ phòng kia......!Đột nhiên truyền đến tiếng bước chân ngoài cửa, ngay sau đó nắm tay cửa chuyển động.Lâm Lộc không quan tâm đứng dậy, dùng sức muốn chặn cửa lại."Không! Đừng vào! Không được!""Lâm Lộc, là tôi!""Buông tha tôi, cứu mạng! Đừng tra tấn tôi nữa, cầu cậu......Giết tôi, để tôi chết đi, để tôi chết!""Là tôi! Lâm Lộc, là tôi mà, tôi là Ninh Trí Viễn, cậu mở cửa cho tôi!"".....Trí Viễn ca?"Phần này mình post ở link drive sau.Mật khẩu là tên họ ĐẦY ĐỦ của trợ lý của Ninh Trí Viễn + tên của Đội trưởng đội trị an.Viết liền không dấu không cách, gồm 15 ký tự.Gợi ý: (******un*******)https://drive.google.com/file/d/1clh44GyBlDkvVjVAYCg7evMydkLZN9R7/viewMình sẽ không reply bất cứ câu trả lời nào về mật khẩu.Nếu bạn nào theo dõi từ đầu đến cuối thì nó cũng khá dễ thôi.Bọn nó muốn repost thì không thiếu gì cách.Nhưmg mình không muốn nó lấy dễ vậy được, có thể mình sẽ áp dụng cách này cho các chương sau nữa.Truyện chỉ được post tại tài khoản wattpad VyLeThuy4.Còn lại đều là repost.Xin lỗi mọi người về sự bất tiện này.Tại mình ghét mấy con mặt l*z reup ghê.*** mẹ nó hề hước thiệt á chớ.Như vậy......Nếu không nói cho hắn thì sao? Nhìn dáng vẻ, là chính hắn không nhận thấy chút gìLại giương mắt nhìn nhìn, Ninh Trí Viễn đã chạy tới bãi đỗ xe bên cạnh.Môi bác sĩ Lý giật giật, cuối cùng lại chỉ nhìn kia chiếc xe Bentley màu xám bạc biến mất khỏi tầm mắt, không nói gì.Tác giả: ai cũng không phải là thần..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Không được! Cứu mạng, buông tôi ra! Đừng tới đây! Đừng tới đây!!"
Lâm Lộc kêu thảm khàn cả giọng, trực tiếp ngã từ trên ghế dựa xuống ngã xuống sàn nhà.
Hết thảy xung quanh đều quá quen thuộc, ác mộng lần này lại chân thật hơn so với những lần trước đây! Thật giống như, cậu thật sự tới đáng sợ phòng kia......!
Đột nhiên truyền đến tiếng bước chân ngoài cửa, ngay sau đó nắm tay cửa chuyển động.
Lâm Lộc không quan tâm đứng dậy, dùng sức muốn chặn cửa lại.
"Không! Đừng vào! Không được!"
"Lâm Lộc, là tôi!"
"Buông tha tôi, cứu mạng! Đừng tra tấn tôi nữa, cầu cậu......Giết tôi, để tôi chết đi, để tôi chết!"
"Là tôi! Lâm Lộc, là tôi mà, tôi là Ninh Trí Viễn, cậu mở cửa cho tôi!"
".....Trí Viễn ca?"
Phần này mình post ở link drive sau.
Mật khẩu là tên họ ĐẦY ĐỦ của trợ lý của Ninh Trí Viễn + tên của Đội trưởng đội trị an.
Viết liền không dấu không cách, gồm 15 ký tự.
Gợi ý: (******un*******)
https://drive.google.com/file/d/1clh44GyBlDkvVjVAYCg7evMydkLZN9R7/view
Mình sẽ không reply bất cứ câu trả lời nào về mật khẩu.
Nếu bạn nào theo dõi từ đầu đến cuối thì nó cũng khá dễ thôi.
Bọn nó muốn repost thì không thiếu gì cách.
Nhưmg mình không muốn nó lấy dễ vậy được, có thể mình sẽ áp dụng cách này cho các chương sau nữa.
Truyện chỉ được post tại tài khoản wattpad VyLeThuy4.
Còn lại đều là repost.
Xin lỗi mọi người về sự bất tiện này.
Tại mình ghét mấy con mặt l*z reup ghê.
*** mẹ nó hề hước thiệt á chớ.
Như vậy......Nếu không nói cho hắn thì sao? Nhìn dáng vẻ, là chính hắn không nhận thấy chút gì
Lại giương mắt nhìn nhìn, Ninh Trí Viễn đã chạy tới bãi đỗ xe bên cạnh.
Môi bác sĩ Lý giật giật, cuối cùng lại chỉ nhìn kia chiếc xe Bentley màu xám bạc biến mất khỏi tầm mắt, không nói gì.
Tác giả: ai cũng không phải là thần..
Sau Khi Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà Tra Công Quỳ Xin Tôi Quay Đầu LạiTác giả: Đào Từ Bằng Khắc Thiếu NiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLâm Lộc kéo lê bước chân đi vào thang máy. Cậu dùng sức bóp chặt giữa mày, vẫn có thể cảm giác được bên thái dương nhảy thình thịch như cũ, đầu lại trướng đau. Sau ba đêm liên tiếp, cậu cũng nhanh chóng đến giới hạn của mình. Liền đứng trong thang máy như vậy một hồi, cậu cảm thấy mí mắt của mình như muốn sụp xuống. Nếu không phải tiếng thang máy khi mở cửa truyền đến "Đinh." một tiếng, nói không chừng có thể đứng ngủ luôn. "Anh Lâm, rốt cuộc anh cũng trở lại!" Lâm Lộc mới ngẩng đầu, trợ lý của Ninh Trí Viễn đã đi tới, ôm cánh tay cậu kéo về phía cửa. "Anh, sao anh không trả lời điện thoại? Ninh tổng chờ anh nửa ngày rồi!" "Trí Viễn ca tới rồi?" "Đúng vậy! Cho người gọi vài cuộc điện thoại anh không trả lời, Ninh tổng rõ ràng rất tức giận...Anh Lâm à, anh làm gì đi? Gương mặt của Ninh tổng, rất dọa người..." Tiểu Chu còn đang lải nhải gì đó, Lâm Lộc nghe không lọt tai. Trái tim cậu đã bay đến nơi Ninh Trí Viễn. Rốt cuộc, suốt một thời gian không gặp. Tuy rằng mệt thành một bãi bùn,… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Không được! Cứu mạng, buông tôi ra! Đừng tới đây! Đừng tới đây!!"Lâm Lộc kêu thảm khàn cả giọng, trực tiếp ngã từ trên ghế dựa xuống ngã xuống sàn nhà.Hết thảy xung quanh đều quá quen thuộc, ác mộng lần này lại chân thật hơn so với những lần trước đây! Thật giống như, cậu thật sự tới đáng sợ phòng kia......!Đột nhiên truyền đến tiếng bước chân ngoài cửa, ngay sau đó nắm tay cửa chuyển động.Lâm Lộc không quan tâm đứng dậy, dùng sức muốn chặn cửa lại."Không! Đừng vào! Không được!""Lâm Lộc, là tôi!""Buông tha tôi, cứu mạng! Đừng tra tấn tôi nữa, cầu cậu......Giết tôi, để tôi chết đi, để tôi chết!""Là tôi! Lâm Lộc, là tôi mà, tôi là Ninh Trí Viễn, cậu mở cửa cho tôi!"".....Trí Viễn ca?"Phần này mình post ở link drive sau.Mật khẩu là tên họ ĐẦY ĐỦ của trợ lý của Ninh Trí Viễn + tên của Đội trưởng đội trị an.Viết liền không dấu không cách, gồm 15 ký tự.Gợi ý: (******un*******)https://drive.google.com/file/d/1clh44GyBlDkvVjVAYCg7evMydkLZN9R7/viewMình sẽ không reply bất cứ câu trả lời nào về mật khẩu.Nếu bạn nào theo dõi từ đầu đến cuối thì nó cũng khá dễ thôi.Bọn nó muốn repost thì không thiếu gì cách.Nhưmg mình không muốn nó lấy dễ vậy được, có thể mình sẽ áp dụng cách này cho các chương sau nữa.Truyện chỉ được post tại tài khoản wattpad VyLeThuy4.Còn lại đều là repost.Xin lỗi mọi người về sự bất tiện này.Tại mình ghét mấy con mặt l*z reup ghê.*** mẹ nó hề hước thiệt á chớ.Như vậy......Nếu không nói cho hắn thì sao? Nhìn dáng vẻ, là chính hắn không nhận thấy chút gìLại giương mắt nhìn nhìn, Ninh Trí Viễn đã chạy tới bãi đỗ xe bên cạnh.Môi bác sĩ Lý giật giật, cuối cùng lại chỉ nhìn kia chiếc xe Bentley màu xám bạc biến mất khỏi tầm mắt, không nói gì.Tác giả: ai cũng không phải là thần..