Tác giả:

  Tạ Ngọc Uyên khi chết đi khi mới chỉ mười sáu tuổi. Nàng chết vì bị người ta treo cổ, biến thành quỷ treo cổ. Sau khi thành quỷ, nàng mới hay những oan hồn treo cổ trên cây hòe thì âm phủ sẽ không thu nhận. Cây hòe vốn có chữ “mộc” và chữ “quỷ” trong đó, là một loài cây linh. Hồn phách nàng quấn chặt lấy cây hòe ấy, chỉ đợi đến khi có một quỷ treo cổ khác xuất hiện thì nàng mới có thể xuống âm phủ mà đầu thai. Thế nhưng, sau khi nàng chết đi, ngôi viện này bị một cái khóa đồng khóa chặt, đừng nói là quỷ treo cổ, đến cái bóng người sống cũng chẳng thấy. Dường như ông trời cố ý nhốt nàng trong thân cây hòe này, ngày qua ngày, năm qua năm. Sống đã khổ, chết còn khổ hơn, Tạ Ngọc Uyên hận đến lạnh lòng. Điều khiến nàng hận hơn nữa là đêm nào vào đúng giờ tý, sẽ có một con quỷ thắt cổ từ dị thế đến, ngày ngày bám lấy nàng, dạy nàng về y thuật, về cách dùng ngân châm. Mỗi ngày lại châm nàng một kim bên trái, lại một kim bên phải, khiến toàn thân nàng bị đâm như tổ ong vò vẽ. Cuộc sống khổ…

Chương 12: Giấy Cam Kết

Cuộc Đời Mỹ Mãn Của Đích Nữ Tạ Ngọc UyênTác giả: Di NhiênTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh  Tạ Ngọc Uyên khi chết đi khi mới chỉ mười sáu tuổi. Nàng chết vì bị người ta treo cổ, biến thành quỷ treo cổ. Sau khi thành quỷ, nàng mới hay những oan hồn treo cổ trên cây hòe thì âm phủ sẽ không thu nhận. Cây hòe vốn có chữ “mộc” và chữ “quỷ” trong đó, là một loài cây linh. Hồn phách nàng quấn chặt lấy cây hòe ấy, chỉ đợi đến khi có một quỷ treo cổ khác xuất hiện thì nàng mới có thể xuống âm phủ mà đầu thai. Thế nhưng, sau khi nàng chết đi, ngôi viện này bị một cái khóa đồng khóa chặt, đừng nói là quỷ treo cổ, đến cái bóng người sống cũng chẳng thấy. Dường như ông trời cố ý nhốt nàng trong thân cây hòe này, ngày qua ngày, năm qua năm. Sống đã khổ, chết còn khổ hơn, Tạ Ngọc Uyên hận đến lạnh lòng. Điều khiến nàng hận hơn nữa là đêm nào vào đúng giờ tý, sẽ có một con quỷ thắt cổ từ dị thế đến, ngày ngày bám lấy nàng, dạy nàng về y thuật, về cách dùng ngân châm. Mỗi ngày lại châm nàng một kim bên trái, lại một kim bên phải, khiến toàn thân nàng bị đâm như tổ ong vò vẽ. Cuộc sống khổ…  Quả nhiên đúng như dự đoán.Tôn lão đại nhìn con gái, ánh mắt đầy vẻ áy náy: “A Uyên, con nhóm lửa đi, để cha nấu cơm.”Tạ Ngọc Uyên cười: “Cha, con chỉ giúp cha hôm nay thôi, mai con phải qua nhà Trương lang trung làm việc rồi.”“Nương mày, nói nhảm gì thế!”Lưu Thị lập tức đứng phắt dậy, nhìn đâu giống người vừa ngất xỉu?“Trương lang trung sao có thể để ngươi làm việc cho ông ấy, ban ngày ban mặt mà dám nằm mơ à?”Ai mà chẳng biết Trương lang trung là người keo kiệt, sợ người khác học lỏm nghề, mất miếng ăn của mình. Con trai thứ hai của trưởng thôn còn mang cả mấy lượng bạc đến cầu xin, đầu gối đập sưng cả lên chỉ mong được nhận phụ việc nhưng có được đâu.Tiếng của Lưu Thị làm Tôn lão nương cũng bước ra.“A Uyên, con nói linh tinh gì vậy?”“Tổ mẫu, con nhóc đầu óc chẳng khác gì nương nó, chả hiểu chuyện gì cả.” Tôn Lan Hoa bĩu môi, khinh khỉnh.Tôn lão đại lạnh lùng nhìn cháu gái, rồi quay sang hỏi con gái: “A Uyên, có thật không?”“Tất nhiên là thật.”Tạ Ngọc Uyên thoáng cười giễu cợt.“Trương lang trung còn nói sẽ trả con năm đồng mỗi tháng. Lan Hoa tỷ, nương tỷ đang mang bầu, sau này việc nhà chắc tỷ phải làm nhiều hơn rồi. Muội còn phải kiếm tiền cho nhà mình.”Tôn Lan Hoa cười nhạo: Tiểu tiện nhân này đúng là điên thật rồi.Lưu Thị cũng cười khẩy: Nương điên, con cũng điên, Tôn gia biến thành cái ổ điên mất thôi.Tôn lão nương thì thầm nghĩ: Nếu tiểu tiện nhân này mà kiếm được năm đồng mỗi tháng, bà đây gọi nó là tổ tông cũng được.Tạ Ngọc Uyên nhìn kỹ biểu cảm của cả ba người, rồi bước tới đưa cho Tôn lão nương tờ giấy: “Tổ mẫu, đây là giấy cam kết của Trương lang trung.”Tôn lão nương không biết chữ, cả nhà chỉ có Tôn Phú Quý là biết.Bà lập tức kéo hắn ta từ trong thư phòng ra, nôn nóng hỏi: “Đại tôn tử, con xem trên này viết gì?”“Thuê A Uyên làm người hầu, mỗi tháng năm đồng, có chuyện gì vậy Tổ mẫu?” Tôn Phú Quý ngơ ngác đọc.“Ôi trời ơi, tổ tông của ta đây rồi!” Tôn lão nương mừng rỡ, cười đến nỗi không thấy cả mắt.Tôn gia này sắp phát tài rồi!“Tổ mẫu, ai biết tờ giấy này thật hay giả, lỡ người ta biết được, chẳng phải thiên hạ sẽ cười vào mặt chúng ta sao?” Tôn Lan Hoa cười khẩy.Vừa dứt lời, Tôn lão nương vỗ mạnh vào đùi một cái.“Tạ Ngọc Uyên, nói thật cho ta biết, giấy này có thật không? Nếu dám lừa ta, ta bẻ gãy chân ngươi.”Tạ Ngọc Uyên giả vờ sợ hãi, nép vào sau lưng cha, cúi đầu không dám nói.Tôn Lan Hoa khẽ cười đầy ẩn ý: “Muội muội, nhà mình nghèo chứ không thể nói dối bừa được đâu.”“Phải đấy, suốt ngày nói bừa, ai dạy ngươi thế hả!” Lưu Thị chế nhạo, càng tỏ vẻ đắc ý.Tạ Ngọc Uyên ra vẻ sợ hãi, kéo áo cha: “Cha, con không có nói dối, không tin thì qua hỏi Trương lang trung đi.”“Đại bá, để con đi hỏi.”Nói rồi, Tôn Phú Quý lập tức chạy đi. Chỉ vài phút sau, hắn thở hổn hển chạy trở về.“Trương… Trương… Trương lang trung nói, sáng mai giờ Dần ba khắc, ông muốn có cháo nóng với bánh khoai, chậm một chút là trừ tiền công.”Nghe đến đây, mặt mày nương con Lưu Thị tối sầm như đưa đám.Còn Tôn lão nương thì cười tươi như hoa, nhìn Tạ Ngọc Uyên cứ như đang thấy thần tài.Năm đồng một tháng, mười tháng là năm mươi đồng, một năm là cả một món tiền lớn!Bà lập tức vung tay giáng cho Tôn Lan Hoa một cái tát rồi quát.“Miệng chó không nhả được ngà voi, còn không mau đi cho lợn, cho gà ăn, giặt giũ, nấu cơm. Việc nhà không làm xong thì khỏi ăn!”Tôn Lan Hoa ôm má, liếc Tạ Ngọc Uyên đầy căm phẫn.Tạ Ngọc Uyên nhếch mép, chẳng mảy may để ý đến ánh mắt đó, cúi đầu nói khẽ: “Cha, Lan Hoa tỷ nhìn con chằm chằm thế kia, chắc là không vui khi con kiếm tiền về cho nhà ta rồi.”  

 

Quả nhiên đúng như dự đoán.

Tôn lão đại nhìn con gái, ánh mắt đầy vẻ áy náy: “A Uyên, con nhóm lửa đi, để cha nấu cơm.”

Tạ Ngọc Uyên cười: “Cha, con chỉ giúp cha hôm nay thôi, mai con phải qua nhà Trương lang trung làm việc rồi.”

“Nương mày, nói nhảm gì thế!”

Lưu Thị lập tức đứng phắt dậy, nhìn đâu giống người vừa ngất xỉu?

“Trương lang trung sao có thể để ngươi làm việc cho ông ấy, ban ngày ban mặt mà dám nằm mơ à?”

Ai mà chẳng biết Trương lang trung là người keo kiệt, sợ người khác học lỏm nghề, mất miếng ăn của mình. Con trai thứ hai của trưởng thôn còn mang cả mấy lượng bạc đến cầu xin, đầu gối đập sưng cả lên chỉ mong được nhận phụ việc nhưng có được đâu.

Tiếng của Lưu Thị làm Tôn lão nương cũng bước ra.

“A Uyên, con nói linh tinh gì vậy?”

“Tổ mẫu, con nhóc đầu óc chẳng khác gì nương nó, chả hiểu chuyện gì cả.” Tôn Lan Hoa bĩu môi, khinh khỉnh.

Tôn lão đại lạnh lùng nhìn cháu gái, rồi quay sang hỏi con gái: “A Uyên, có thật không?”

“Tất nhiên là thật.”

Tạ Ngọc Uyên thoáng cười giễu cợt.

“Trương lang trung còn nói sẽ trả con năm đồng mỗi tháng. Lan Hoa tỷ, nương tỷ đang mang bầu, sau này việc nhà chắc tỷ phải làm nhiều hơn rồi. Muội còn phải kiếm tiền cho nhà mình.”

Tôn Lan Hoa cười nhạo: Tiểu tiện nhân này đúng là điên thật rồi.

Lưu Thị cũng cười khẩy: Nương điên, con cũng điên, Tôn gia biến thành cái ổ điên mất thôi.

Tôn lão nương thì thầm nghĩ: Nếu tiểu tiện nhân này mà kiếm được năm đồng mỗi tháng, bà đây gọi nó là tổ tông cũng được.

Tạ Ngọc Uyên nhìn kỹ biểu cảm của cả ba người, rồi bước tới đưa cho Tôn lão nương tờ giấy: “Tổ mẫu, đây là giấy cam kết của Trương lang trung.”

Tôn lão nương không biết chữ, cả nhà chỉ có Tôn Phú Quý là biết.

Bà lập tức kéo hắn ta từ trong thư phòng ra, nôn nóng hỏi: “Đại tôn tử, con xem trên này viết gì?”

“Thuê A Uyên làm người hầu, mỗi tháng năm đồng, có chuyện gì vậy Tổ mẫu?” Tôn Phú Quý ngơ ngác đọc.

“Ôi trời ơi, tổ tông của ta đây rồi!” Tôn lão nương mừng rỡ, cười đến nỗi không thấy cả mắt.

Tôn gia này sắp phát tài rồi!

“Tổ mẫu, ai biết tờ giấy này thật hay giả, lỡ người ta biết được, chẳng phải thiên hạ sẽ cười vào mặt chúng ta sao?” Tôn Lan Hoa cười khẩy.

Vừa dứt lời, Tôn lão nương vỗ mạnh vào đùi một cái.

“Tạ Ngọc Uyên, nói thật cho ta biết, giấy này có thật không? Nếu dám lừa ta, ta bẻ gãy chân ngươi.”

Tạ Ngọc Uyên giả vờ sợ hãi, nép vào sau lưng cha, cúi đầu không dám nói.

Tôn Lan Hoa khẽ cười đầy ẩn ý: “Muội muội, nhà mình nghèo chứ không thể nói dối bừa được đâu.”

“Phải đấy, suốt ngày nói bừa, ai dạy ngươi thế hả!” Lưu Thị chế nhạo, càng tỏ vẻ đắc ý.

Tạ Ngọc Uyên ra vẻ sợ hãi, kéo áo cha: “Cha, con không có nói dối, không tin thì qua hỏi Trương lang trung đi.”

“Đại bá, để con đi hỏi.”

Nói rồi, Tôn Phú Quý lập tức chạy đi. Chỉ vài phút sau, hắn thở hổn hển chạy trở về.

“Trương… Trương… Trương lang trung nói, sáng mai giờ Dần ba khắc, ông muốn có cháo nóng với bánh khoai, chậm một chút là trừ tiền công.”

Nghe đến đây, mặt mày nương con Lưu Thị tối sầm như đưa đám.

Còn Tôn lão nương thì cười tươi như hoa, nhìn Tạ Ngọc Uyên cứ như đang thấy thần tài.

Năm đồng một tháng, mười tháng là năm mươi đồng, một năm là cả một món tiền lớn!

Bà lập tức vung tay giáng cho Tôn Lan Hoa một cái tát rồi quát.

“Miệng chó không nhả được ngà voi, còn không mau đi cho lợn, cho gà ăn, giặt giũ, nấu cơm. Việc nhà không làm xong thì khỏi ăn!”

Tôn Lan Hoa ôm má, liếc Tạ Ngọc Uyên đầy căm phẫn.

Tạ Ngọc Uyên nhếch mép, chẳng mảy may để ý đến ánh mắt đó, cúi đầu nói khẽ: “Cha, Lan Hoa tỷ nhìn con chằm chằm thế kia, chắc là không vui khi con kiếm tiền về cho nhà ta rồi.” 

 

Cuộc Đời Mỹ Mãn Của Đích Nữ Tạ Ngọc UyênTác giả: Di NhiênTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh  Tạ Ngọc Uyên khi chết đi khi mới chỉ mười sáu tuổi. Nàng chết vì bị người ta treo cổ, biến thành quỷ treo cổ. Sau khi thành quỷ, nàng mới hay những oan hồn treo cổ trên cây hòe thì âm phủ sẽ không thu nhận. Cây hòe vốn có chữ “mộc” và chữ “quỷ” trong đó, là một loài cây linh. Hồn phách nàng quấn chặt lấy cây hòe ấy, chỉ đợi đến khi có một quỷ treo cổ khác xuất hiện thì nàng mới có thể xuống âm phủ mà đầu thai. Thế nhưng, sau khi nàng chết đi, ngôi viện này bị một cái khóa đồng khóa chặt, đừng nói là quỷ treo cổ, đến cái bóng người sống cũng chẳng thấy. Dường như ông trời cố ý nhốt nàng trong thân cây hòe này, ngày qua ngày, năm qua năm. Sống đã khổ, chết còn khổ hơn, Tạ Ngọc Uyên hận đến lạnh lòng. Điều khiến nàng hận hơn nữa là đêm nào vào đúng giờ tý, sẽ có một con quỷ thắt cổ từ dị thế đến, ngày ngày bám lấy nàng, dạy nàng về y thuật, về cách dùng ngân châm. Mỗi ngày lại châm nàng một kim bên trái, lại một kim bên phải, khiến toàn thân nàng bị đâm như tổ ong vò vẽ. Cuộc sống khổ…  Quả nhiên đúng như dự đoán.Tôn lão đại nhìn con gái, ánh mắt đầy vẻ áy náy: “A Uyên, con nhóm lửa đi, để cha nấu cơm.”Tạ Ngọc Uyên cười: “Cha, con chỉ giúp cha hôm nay thôi, mai con phải qua nhà Trương lang trung làm việc rồi.”“Nương mày, nói nhảm gì thế!”Lưu Thị lập tức đứng phắt dậy, nhìn đâu giống người vừa ngất xỉu?“Trương lang trung sao có thể để ngươi làm việc cho ông ấy, ban ngày ban mặt mà dám nằm mơ à?”Ai mà chẳng biết Trương lang trung là người keo kiệt, sợ người khác học lỏm nghề, mất miếng ăn của mình. Con trai thứ hai của trưởng thôn còn mang cả mấy lượng bạc đến cầu xin, đầu gối đập sưng cả lên chỉ mong được nhận phụ việc nhưng có được đâu.Tiếng của Lưu Thị làm Tôn lão nương cũng bước ra.“A Uyên, con nói linh tinh gì vậy?”“Tổ mẫu, con nhóc đầu óc chẳng khác gì nương nó, chả hiểu chuyện gì cả.” Tôn Lan Hoa bĩu môi, khinh khỉnh.Tôn lão đại lạnh lùng nhìn cháu gái, rồi quay sang hỏi con gái: “A Uyên, có thật không?”“Tất nhiên là thật.”Tạ Ngọc Uyên thoáng cười giễu cợt.“Trương lang trung còn nói sẽ trả con năm đồng mỗi tháng. Lan Hoa tỷ, nương tỷ đang mang bầu, sau này việc nhà chắc tỷ phải làm nhiều hơn rồi. Muội còn phải kiếm tiền cho nhà mình.”Tôn Lan Hoa cười nhạo: Tiểu tiện nhân này đúng là điên thật rồi.Lưu Thị cũng cười khẩy: Nương điên, con cũng điên, Tôn gia biến thành cái ổ điên mất thôi.Tôn lão nương thì thầm nghĩ: Nếu tiểu tiện nhân này mà kiếm được năm đồng mỗi tháng, bà đây gọi nó là tổ tông cũng được.Tạ Ngọc Uyên nhìn kỹ biểu cảm của cả ba người, rồi bước tới đưa cho Tôn lão nương tờ giấy: “Tổ mẫu, đây là giấy cam kết của Trương lang trung.”Tôn lão nương không biết chữ, cả nhà chỉ có Tôn Phú Quý là biết.Bà lập tức kéo hắn ta từ trong thư phòng ra, nôn nóng hỏi: “Đại tôn tử, con xem trên này viết gì?”“Thuê A Uyên làm người hầu, mỗi tháng năm đồng, có chuyện gì vậy Tổ mẫu?” Tôn Phú Quý ngơ ngác đọc.“Ôi trời ơi, tổ tông của ta đây rồi!” Tôn lão nương mừng rỡ, cười đến nỗi không thấy cả mắt.Tôn gia này sắp phát tài rồi!“Tổ mẫu, ai biết tờ giấy này thật hay giả, lỡ người ta biết được, chẳng phải thiên hạ sẽ cười vào mặt chúng ta sao?” Tôn Lan Hoa cười khẩy.Vừa dứt lời, Tôn lão nương vỗ mạnh vào đùi một cái.“Tạ Ngọc Uyên, nói thật cho ta biết, giấy này có thật không? Nếu dám lừa ta, ta bẻ gãy chân ngươi.”Tạ Ngọc Uyên giả vờ sợ hãi, nép vào sau lưng cha, cúi đầu không dám nói.Tôn Lan Hoa khẽ cười đầy ẩn ý: “Muội muội, nhà mình nghèo chứ không thể nói dối bừa được đâu.”“Phải đấy, suốt ngày nói bừa, ai dạy ngươi thế hả!” Lưu Thị chế nhạo, càng tỏ vẻ đắc ý.Tạ Ngọc Uyên ra vẻ sợ hãi, kéo áo cha: “Cha, con không có nói dối, không tin thì qua hỏi Trương lang trung đi.”“Đại bá, để con đi hỏi.”Nói rồi, Tôn Phú Quý lập tức chạy đi. Chỉ vài phút sau, hắn thở hổn hển chạy trở về.“Trương… Trương… Trương lang trung nói, sáng mai giờ Dần ba khắc, ông muốn có cháo nóng với bánh khoai, chậm một chút là trừ tiền công.”Nghe đến đây, mặt mày nương con Lưu Thị tối sầm như đưa đám.Còn Tôn lão nương thì cười tươi như hoa, nhìn Tạ Ngọc Uyên cứ như đang thấy thần tài.Năm đồng một tháng, mười tháng là năm mươi đồng, một năm là cả một món tiền lớn!Bà lập tức vung tay giáng cho Tôn Lan Hoa một cái tát rồi quát.“Miệng chó không nhả được ngà voi, còn không mau đi cho lợn, cho gà ăn, giặt giũ, nấu cơm. Việc nhà không làm xong thì khỏi ăn!”Tôn Lan Hoa ôm má, liếc Tạ Ngọc Uyên đầy căm phẫn.Tạ Ngọc Uyên nhếch mép, chẳng mảy may để ý đến ánh mắt đó, cúi đầu nói khẽ: “Cha, Lan Hoa tỷ nhìn con chằm chằm thế kia, chắc là không vui khi con kiếm tiền về cho nhà ta rồi.”  

Chương 12: Giấy Cam Kết