Tác giả:

  Tạ Ngọc Uyên khi chết đi khi mới chỉ mười sáu tuổi. Nàng chết vì bị người ta treo cổ, biến thành quỷ treo cổ. Sau khi thành quỷ, nàng mới hay những oan hồn treo cổ trên cây hòe thì âm phủ sẽ không thu nhận. Cây hòe vốn có chữ “mộc” và chữ “quỷ” trong đó, là một loài cây linh. Hồn phách nàng quấn chặt lấy cây hòe ấy, chỉ đợi đến khi có một quỷ treo cổ khác xuất hiện thì nàng mới có thể xuống âm phủ mà đầu thai. Thế nhưng, sau khi nàng chết đi, ngôi viện này bị một cái khóa đồng khóa chặt, đừng nói là quỷ treo cổ, đến cái bóng người sống cũng chẳng thấy. Dường như ông trời cố ý nhốt nàng trong thân cây hòe này, ngày qua ngày, năm qua năm. Sống đã khổ, chết còn khổ hơn, Tạ Ngọc Uyên hận đến lạnh lòng. Điều khiến nàng hận hơn nữa là đêm nào vào đúng giờ tý, sẽ có một con quỷ thắt cổ từ dị thế đến, ngày ngày bám lấy nàng, dạy nàng về y thuật, về cách dùng ngân châm. Mỗi ngày lại châm nàng một kim bên trái, lại một kim bên phải, khiến toàn thân nàng bị đâm như tổ ong vò vẽ. Cuộc sống khổ…

Chương 446: Năm mới, tâm tư rối bời

Cuộc Đời Mỹ Mãn Của Đích Nữ Tạ Ngọc UyênTác giả: Di NhiênTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh  Tạ Ngọc Uyên khi chết đi khi mới chỉ mười sáu tuổi. Nàng chết vì bị người ta treo cổ, biến thành quỷ treo cổ. Sau khi thành quỷ, nàng mới hay những oan hồn treo cổ trên cây hòe thì âm phủ sẽ không thu nhận. Cây hòe vốn có chữ “mộc” và chữ “quỷ” trong đó, là một loài cây linh. Hồn phách nàng quấn chặt lấy cây hòe ấy, chỉ đợi đến khi có một quỷ treo cổ khác xuất hiện thì nàng mới có thể xuống âm phủ mà đầu thai. Thế nhưng, sau khi nàng chết đi, ngôi viện này bị một cái khóa đồng khóa chặt, đừng nói là quỷ treo cổ, đến cái bóng người sống cũng chẳng thấy. Dường như ông trời cố ý nhốt nàng trong thân cây hòe này, ngày qua ngày, năm qua năm. Sống đã khổ, chết còn khổ hơn, Tạ Ngọc Uyên hận đến lạnh lòng. Điều khiến nàng hận hơn nữa là đêm nào vào đúng giờ tý, sẽ có một con quỷ thắt cổ từ dị thế đến, ngày ngày bám lấy nàng, dạy nàng về y thuật, về cách dùng ngân châm. Mỗi ngày lại châm nàng một kim bên trái, lại một kim bên phải, khiến toàn thân nàng bị đâm như tổ ong vò vẽ. Cuộc sống khổ… “Dạ có.”“Vậy thì… ta không đi nữa!” Tô Trường Sam cười nhạt, ánh mắt lấp lánh một nỗi buồn sâu thẳm: “Ngươi đi báo với Lý Cẩm Dạ, bảo hắn cẩn thận. Ta e rằng bọn họ còn mưu tính phía sau.” “Dạ, thưa gia!” Tô Trường Sam nhìn theo bóng người vừa nhún chân biến mất trên đầu tường, đôi mắt đen khép hờ, giọng khàn khàn: “Nhị Khánh, đi thôi. Đi uống rượu với ta, không say không về!” Nhị Khánh nhìn thấy sự cô đơn trên khuôn mặt chủ nhân, lòng không nỡ: “Gia, hay là người sang đó một lát? Trong phủ vắng vẻ thế này, chẳng có chút không khí tết. Để tiểu nhân đi cùng, cũng bớt trống trải mà!” Tô Trường Sam lắc đầu, môi nhếch lên, dường như muốn cười nhưng lại không thể. “Không đi. Ta sợ đến rồi lại không kiềm chế được.” *Một đêm tiệc tàn, khiến Cao Ngọc Uyên mệt mỏi rã rời. Về đến phủ, nàng thay lễ phục, khoác lên mình bộ quần áo thường ngày, uống vài ngụm trà nóng, cảm thấy nhẹ nhõm đôi phần. Lý Cẩm Dạ nhận lấy tách trà từ tay nàng, ánh mắt đong đầy yêu thương: “Nàng cứ nghỉ ngơi trong phòng đi, phía trước ta lo được rồi.” “Làm gì mà nghiêm trọng thế? Tam thúc, Hàn tiên sinh, bọn họ vẫn đang đợi ta phát lì xì mà!” Nàng nghịch ngợm cọ trán vào ngực hắn, giọng nhỏ nhẹ: “Đây là cái tết đầu tiên chúng ta cùng đón sau khi thành thân, ta không muốn qua loa.” “Vậy thì đi!” Lý Cẩm Dạ khom lưng xuống, cười cười: “Lên nào, ta cõng nàng.” Cao Ngọc Uyên không ngần ngại nhảy lên lưng hắn. Phía trước, Thanh Sơn và Loạn Sơn cầm đèn lồng dẫn đường, phía sau La ma ma và vài gia nhân lặng lẽ đi theo. Hai người bước chậm rãi giữa ánh đèn đêm. Nàng chợt nghĩ ra điều gì đó: “Lý Cẩm Dạ, chàng có thấy ta giống một người đàn bà đanh đá không?” “Ta thích nàng đanh đá.” Hắn ngẫm nghĩ một lúc, rồi bổ sung: “Nếu nàng không đanh đá, làm sao dám xông vào tiểu viện của Trương lang trung mà cứu người?” Cao Ngọc Uyên bật cười đắc ý, bàn tay lạnh buốt luồn vào cổ hắn trêu ghẹo. *Đêm sâu, ánh sáng từ đèn lồng chiếu rọi rực rỡ trước sảnh chính. Bàn tiệc giao thừa đã bày sẵn, có hai bàn, bàn chính chỉ có bốn người: Trương Hư Hoài, Tạ Dịch Vi và hai vị trắc phi. Khi vợ chồng Lý Cẩm Dạ vừa ngồi xuống, một người hầu từ phủ Tô Trường Sam tiến vào: “Bẩm vương gia, gia của tiểu nhân nói rằng ngài ấy đang bị cấm túc, không thể đến, sợ gây phiền phức.” Lý Cẩm Dạ nhíu mày. “Tên đó từ khi nào mà hiểu chuyện thế? Trước đây bị cấm túc có lần nào không lẻn sang đây ăn uống đâu?” Hắn phất tay: “Ngươi mang hai bình rượu ngon này về cho gia nhà ngươi.” “Bẩm vương gia, để ta đi!” Tạ Dịch Vi đột ngột lên tiếng. Lý Cẩm Dạ cảm thấy hơi đau đầu: “Tam gia, ngày lễ lớn ngươi đừng chạy tới chạy lui. Hơn nữa…” “Ta đã hứa sẽ thường xuyên sang thăm hắn. Nhưng cuối năm bận quá, không có thời gian. Hôm nay là giao thừa, sau này ta có gia đình, muốn đến chơi chắc cũng khó.” “Để tam thúc đi đi!” Cao Ngọc Uyên không hiểu nguyên nhân trong đó, khuyên: “Hắn vốn thích náo nhiệt, giờ lại bị cấm túc, trông thật đáng thương.” Lý Cẩm Dạ cười khổ: “Vậy làm phiền tam gia rồi.” Tạ Dịch Vi đứng dậy, cúi người chào mọi người, cười lớn: “Nếu uống say, hôm nay ta ngủ lại bên đó, A Uyên không cần chờ!” “Tam thúc, còn tiền mừng tuổi của con đâu?” “Ái chà, ta quên mất! Để sau rồi nói!” Nghe vậy, Hàn tiên sinh ngượng ngùng, vội lấy từ trong áo ra một chiếc túi thêu, đưa cho nàng: “A Uyên, đây là của lão phu. Năm năm như một, mỗi năm đều đầy đủ!” “Đa tạ tiên sinh. Đáng ra là ta phải phát lì xì cho mọi người mới đúng.” Nàng vui vẻ nhận lấy, rồi ra hiệu cho Giang Phong. Giang Phong tiến lên, lấy bao lì xì chuẩn bị sẵn phát cho mọi người, ngay cả hai vị trắc phi cũng có phần. *Tiệc bắt đầu, Cao Ngọc Uyên ngồi bên cạnh Lý Cẩm Dạ. Trong lúc mọi người trò chuyện rôm rả, nàng chợt cảm thấy ánh mắt của một người. Đó là trắc phi Tô Vân Mặc, ánh mắt say mê nhìn chăm chăm Lý Cẩm Dạ, như muốn nuốt trọn lấy hắn. Lý Cẩm Dạ vốn có nét đẹp pha trộn ngoại tộc, góc cạnh nhưng không mất phần tinh tế. Khi không cười, hắn toát ra vẻ xa cách, lạnh lùng. Nhưng chỉ cần nhếch môi, lại giống như cơn gió xuân nhẹ nhàng. Tô Vân Mặc nhìn đến si mê, lòng thầm nghĩ: “Được người như vậy ôm vào lòng, chẳng phải là hạnh phúc đỉnh cao sao?” Lý Cẩm Dạ vẫn điềm nhiên, ánh mắt ấm áp nhìn sang nàng: “A Uyên, gắp cho ta miếng sườn nướng đi.” Cao Ngọc Uyên chạm đầu gối vào hắn, trách: “Sườn nướng chẳng phải cũng dầu mỡ sao? Chàng khiến Tô trắc phi khó xử rồi!” Ánh mắt Lý Cẩm Dạ sáng lên, cười hờ hững: “Ta chỉ thích ăn đồ nàng gắp. Khó xử? Liên quan gì đến ta?” Cao Ngọc Uyên cúi đầu, cười. Tô Vân Mặc nhận đòn nặng nề, cúi mặt tránh đi. Trong lòng lại nghĩ: “Bốn tháng thành thân, sao vẫn chưa chán nhau sao?” Không khí náo nhiệt, chỉ mình nàng tự rối lòng. Trương Hư Hoài uống một ngụm rượu, bất giác thở dài: “A Uyên, năm này… đúng là khiến người ta rầu rĩ!” 

“Dạ có.”

“Vậy thì… ta không đi nữa!” Tô Trường Sam cười nhạt, ánh mắt lấp lánh một nỗi buồn sâu thẳm: “Ngươi đi báo với Lý Cẩm Dạ, bảo hắn cẩn thận. Ta e rằng bọn họ còn mưu tính phía sau.” 

“Dạ, thưa gia!” 

Tô Trường Sam nhìn theo bóng người vừa nhún chân biến mất trên đầu tường, đôi mắt đen khép hờ, giọng khàn khàn: “Nhị Khánh, đi thôi. Đi uống rượu với ta, không say không về!” 

Nhị Khánh nhìn thấy sự cô đơn trên khuôn mặt chủ nhân, lòng không nỡ: “Gia, hay là người sang đó một lát? Trong phủ vắng vẻ thế này, chẳng có chút không khí tết. Để tiểu nhân đi cùng, cũng bớt trống trải mà!” 

Tô Trường Sam lắc đầu, môi nhếch lên, dường như muốn cười nhưng lại không thể. 

“Không đi. Ta sợ đến rồi lại không kiềm chế được.” 

*

Một đêm tiệc tàn, khiến Cao Ngọc Uyên mệt mỏi rã rời. Về đến phủ, nàng thay lễ phục, khoác lên mình bộ quần áo thường ngày, uống vài ngụm trà nóng, cảm thấy nhẹ nhõm đôi phần. 

Lý Cẩm Dạ nhận lấy tách trà từ tay nàng, ánh mắt đong đầy yêu thương: “Nàng cứ nghỉ ngơi trong phòng đi, phía trước ta lo được rồi.” 

“Làm gì mà nghiêm trọng thế? Tam thúc, Hàn tiên sinh, bọn họ vẫn đang đợi ta phát lì xì mà!” 

Nàng nghịch ngợm cọ trán vào ngực hắn, giọng nhỏ nhẹ: “Đây là cái tết đầu tiên chúng ta cùng đón sau khi thành thân, ta không muốn qua loa.” 

“Vậy thì đi!” Lý Cẩm Dạ khom lưng xuống, cười cười: “Lên nào, ta cõng nàng.” 

Cao Ngọc Uyên không ngần ngại nhảy lên lưng hắn. 

Phía trước, Thanh Sơn và Loạn Sơn cầm đèn lồng dẫn đường, phía sau La ma ma và vài gia nhân lặng lẽ đi theo. Hai người bước chậm rãi giữa ánh đèn đêm. 

Nàng chợt nghĩ ra điều gì đó: “Lý Cẩm Dạ, chàng có thấy ta giống một người đàn bà đanh đá không?” 

“Ta thích nàng đanh đá.” Hắn ngẫm nghĩ một lúc, rồi bổ sung: “Nếu nàng không đanh đá, làm sao dám xông vào tiểu viện của Trương lang trung mà cứu người?” 

Cao Ngọc Uyên bật cười đắc ý, bàn tay lạnh buốt luồn vào cổ hắn trêu ghẹo. 

*

Đêm sâu, ánh sáng từ đèn lồng chiếu rọi rực rỡ trước sảnh chính. Bàn tiệc giao thừa đã bày sẵn, có hai bàn, bàn chính chỉ có bốn người: Trương Hư Hoài, Tạ Dịch Vi và hai vị trắc phi. 

Khi vợ chồng Lý Cẩm Dạ vừa ngồi xuống, một người hầu từ phủ Tô Trường Sam tiến vào: “Bẩm vương gia, gia của tiểu nhân nói rằng ngài ấy đang bị cấm túc, không thể đến, sợ gây phiền phức.” 

Lý Cẩm Dạ nhíu mày. 

“Tên đó từ khi nào mà hiểu chuyện thế? Trước đây bị cấm túc có lần nào không lẻn sang đây ăn uống đâu?” 

Hắn phất tay: “Ngươi mang hai bình rượu ngon này về cho gia nhà ngươi.” 

“Bẩm vương gia, để ta đi!” Tạ Dịch Vi đột ngột lên tiếng. 

Lý Cẩm Dạ cảm thấy hơi đau đầu: “Tam gia, ngày lễ lớn ngươi đừng chạy tới chạy lui. Hơn nữa…” 

“Ta đã hứa sẽ thường xuyên sang thăm hắn. Nhưng cuối năm bận quá, không có thời gian. Hôm nay là giao thừa, sau này ta có gia đình, muốn đến chơi chắc cũng khó.” 

“Để tam thúc đi đi!” Cao Ngọc Uyên không hiểu nguyên nhân trong đó, khuyên: “Hắn vốn thích náo nhiệt, giờ lại bị cấm túc, trông thật đáng thương.” 

Lý Cẩm Dạ cười khổ: “Vậy làm phiền tam gia rồi.” 

Tạ Dịch Vi đứng dậy, cúi người chào mọi người, cười lớn: “Nếu uống say, hôm nay ta ngủ lại bên đó, A Uyên không cần chờ!” 

“Tam thúc, còn tiền mừng tuổi của con đâu?” 

“Ái chà, ta quên mất! Để sau rồi nói!” 

Nghe vậy, Hàn tiên sinh ngượng ngùng, vội lấy từ trong áo ra một chiếc túi thêu, đưa cho nàng: “A Uyên, đây là của lão phu. Năm năm như một, mỗi năm đều đầy đủ!” 

“Đa tạ tiên sinh. Đáng ra là ta phải phát lì xì cho mọi người mới đúng.” 

Nàng vui vẻ nhận lấy, rồi ra hiệu cho Giang Phong. 

Giang Phong tiến lên, lấy bao lì xì chuẩn bị sẵn phát cho mọi người, ngay cả hai vị trắc phi cũng có phần. 

*

Tiệc bắt đầu, Cao Ngọc Uyên ngồi bên cạnh Lý Cẩm Dạ. Trong lúc mọi người trò chuyện rôm rả, nàng chợt cảm thấy ánh mắt của một người. 

Đó là trắc phi Tô Vân Mặc, ánh mắt say mê nhìn chăm chăm Lý Cẩm Dạ, như muốn nuốt trọn lấy hắn. 

Lý Cẩm Dạ vốn có nét đẹp pha trộn ngoại tộc, góc cạnh nhưng không mất phần tinh tế. Khi không cười, hắn toát ra vẻ xa cách, lạnh lùng. Nhưng chỉ cần nhếch môi, lại giống như cơn gió xuân nhẹ nhàng. 

Tô Vân Mặc nhìn đến si mê, lòng thầm nghĩ: “Được người như vậy ôm vào lòng, chẳng phải là hạnh phúc đỉnh cao sao?” 

Lý Cẩm Dạ vẫn điềm nhiên, ánh mắt ấm áp nhìn sang nàng: “A Uyên, gắp cho ta miếng sườn nướng đi.” 

Cao Ngọc Uyên chạm đầu gối vào hắn, trách: “Sườn nướng chẳng phải cũng dầu mỡ sao? Chàng khiến Tô trắc phi khó xử rồi!” 

Ánh mắt Lý Cẩm Dạ sáng lên, cười hờ hững: “Ta chỉ thích ăn đồ nàng gắp. Khó xử? Liên quan gì đến ta?” 

Cao Ngọc Uyên cúi đầu, cười. 

Tô Vân Mặc nhận đòn nặng nề, cúi mặt tránh đi. Trong lòng lại nghĩ: “Bốn tháng thành thân, sao vẫn chưa chán nhau sao?” 

Không khí náo nhiệt, chỉ mình nàng tự rối lòng. 

Trương Hư Hoài uống một ngụm rượu, bất giác thở dài: “A Uyên, năm này… đúng là khiến người ta rầu rĩ!” 

Cuộc Đời Mỹ Mãn Của Đích Nữ Tạ Ngọc UyênTác giả: Di NhiênTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Trọng Sinh  Tạ Ngọc Uyên khi chết đi khi mới chỉ mười sáu tuổi. Nàng chết vì bị người ta treo cổ, biến thành quỷ treo cổ. Sau khi thành quỷ, nàng mới hay những oan hồn treo cổ trên cây hòe thì âm phủ sẽ không thu nhận. Cây hòe vốn có chữ “mộc” và chữ “quỷ” trong đó, là một loài cây linh. Hồn phách nàng quấn chặt lấy cây hòe ấy, chỉ đợi đến khi có một quỷ treo cổ khác xuất hiện thì nàng mới có thể xuống âm phủ mà đầu thai. Thế nhưng, sau khi nàng chết đi, ngôi viện này bị một cái khóa đồng khóa chặt, đừng nói là quỷ treo cổ, đến cái bóng người sống cũng chẳng thấy. Dường như ông trời cố ý nhốt nàng trong thân cây hòe này, ngày qua ngày, năm qua năm. Sống đã khổ, chết còn khổ hơn, Tạ Ngọc Uyên hận đến lạnh lòng. Điều khiến nàng hận hơn nữa là đêm nào vào đúng giờ tý, sẽ có một con quỷ thắt cổ từ dị thế đến, ngày ngày bám lấy nàng, dạy nàng về y thuật, về cách dùng ngân châm. Mỗi ngày lại châm nàng một kim bên trái, lại một kim bên phải, khiến toàn thân nàng bị đâm như tổ ong vò vẽ. Cuộc sống khổ… “Dạ có.”“Vậy thì… ta không đi nữa!” Tô Trường Sam cười nhạt, ánh mắt lấp lánh một nỗi buồn sâu thẳm: “Ngươi đi báo với Lý Cẩm Dạ, bảo hắn cẩn thận. Ta e rằng bọn họ còn mưu tính phía sau.” “Dạ, thưa gia!” Tô Trường Sam nhìn theo bóng người vừa nhún chân biến mất trên đầu tường, đôi mắt đen khép hờ, giọng khàn khàn: “Nhị Khánh, đi thôi. Đi uống rượu với ta, không say không về!” Nhị Khánh nhìn thấy sự cô đơn trên khuôn mặt chủ nhân, lòng không nỡ: “Gia, hay là người sang đó một lát? Trong phủ vắng vẻ thế này, chẳng có chút không khí tết. Để tiểu nhân đi cùng, cũng bớt trống trải mà!” Tô Trường Sam lắc đầu, môi nhếch lên, dường như muốn cười nhưng lại không thể. “Không đi. Ta sợ đến rồi lại không kiềm chế được.” *Một đêm tiệc tàn, khiến Cao Ngọc Uyên mệt mỏi rã rời. Về đến phủ, nàng thay lễ phục, khoác lên mình bộ quần áo thường ngày, uống vài ngụm trà nóng, cảm thấy nhẹ nhõm đôi phần. Lý Cẩm Dạ nhận lấy tách trà từ tay nàng, ánh mắt đong đầy yêu thương: “Nàng cứ nghỉ ngơi trong phòng đi, phía trước ta lo được rồi.” “Làm gì mà nghiêm trọng thế? Tam thúc, Hàn tiên sinh, bọn họ vẫn đang đợi ta phát lì xì mà!” Nàng nghịch ngợm cọ trán vào ngực hắn, giọng nhỏ nhẹ: “Đây là cái tết đầu tiên chúng ta cùng đón sau khi thành thân, ta không muốn qua loa.” “Vậy thì đi!” Lý Cẩm Dạ khom lưng xuống, cười cười: “Lên nào, ta cõng nàng.” Cao Ngọc Uyên không ngần ngại nhảy lên lưng hắn. Phía trước, Thanh Sơn và Loạn Sơn cầm đèn lồng dẫn đường, phía sau La ma ma và vài gia nhân lặng lẽ đi theo. Hai người bước chậm rãi giữa ánh đèn đêm. Nàng chợt nghĩ ra điều gì đó: “Lý Cẩm Dạ, chàng có thấy ta giống một người đàn bà đanh đá không?” “Ta thích nàng đanh đá.” Hắn ngẫm nghĩ một lúc, rồi bổ sung: “Nếu nàng không đanh đá, làm sao dám xông vào tiểu viện của Trương lang trung mà cứu người?” Cao Ngọc Uyên bật cười đắc ý, bàn tay lạnh buốt luồn vào cổ hắn trêu ghẹo. *Đêm sâu, ánh sáng từ đèn lồng chiếu rọi rực rỡ trước sảnh chính. Bàn tiệc giao thừa đã bày sẵn, có hai bàn, bàn chính chỉ có bốn người: Trương Hư Hoài, Tạ Dịch Vi và hai vị trắc phi. Khi vợ chồng Lý Cẩm Dạ vừa ngồi xuống, một người hầu từ phủ Tô Trường Sam tiến vào: “Bẩm vương gia, gia của tiểu nhân nói rằng ngài ấy đang bị cấm túc, không thể đến, sợ gây phiền phức.” Lý Cẩm Dạ nhíu mày. “Tên đó từ khi nào mà hiểu chuyện thế? Trước đây bị cấm túc có lần nào không lẻn sang đây ăn uống đâu?” Hắn phất tay: “Ngươi mang hai bình rượu ngon này về cho gia nhà ngươi.” “Bẩm vương gia, để ta đi!” Tạ Dịch Vi đột ngột lên tiếng. Lý Cẩm Dạ cảm thấy hơi đau đầu: “Tam gia, ngày lễ lớn ngươi đừng chạy tới chạy lui. Hơn nữa…” “Ta đã hứa sẽ thường xuyên sang thăm hắn. Nhưng cuối năm bận quá, không có thời gian. Hôm nay là giao thừa, sau này ta có gia đình, muốn đến chơi chắc cũng khó.” “Để tam thúc đi đi!” Cao Ngọc Uyên không hiểu nguyên nhân trong đó, khuyên: “Hắn vốn thích náo nhiệt, giờ lại bị cấm túc, trông thật đáng thương.” Lý Cẩm Dạ cười khổ: “Vậy làm phiền tam gia rồi.” Tạ Dịch Vi đứng dậy, cúi người chào mọi người, cười lớn: “Nếu uống say, hôm nay ta ngủ lại bên đó, A Uyên không cần chờ!” “Tam thúc, còn tiền mừng tuổi của con đâu?” “Ái chà, ta quên mất! Để sau rồi nói!” Nghe vậy, Hàn tiên sinh ngượng ngùng, vội lấy từ trong áo ra một chiếc túi thêu, đưa cho nàng: “A Uyên, đây là của lão phu. Năm năm như một, mỗi năm đều đầy đủ!” “Đa tạ tiên sinh. Đáng ra là ta phải phát lì xì cho mọi người mới đúng.” Nàng vui vẻ nhận lấy, rồi ra hiệu cho Giang Phong. Giang Phong tiến lên, lấy bao lì xì chuẩn bị sẵn phát cho mọi người, ngay cả hai vị trắc phi cũng có phần. *Tiệc bắt đầu, Cao Ngọc Uyên ngồi bên cạnh Lý Cẩm Dạ. Trong lúc mọi người trò chuyện rôm rả, nàng chợt cảm thấy ánh mắt của một người. Đó là trắc phi Tô Vân Mặc, ánh mắt say mê nhìn chăm chăm Lý Cẩm Dạ, như muốn nuốt trọn lấy hắn. Lý Cẩm Dạ vốn có nét đẹp pha trộn ngoại tộc, góc cạnh nhưng không mất phần tinh tế. Khi không cười, hắn toát ra vẻ xa cách, lạnh lùng. Nhưng chỉ cần nhếch môi, lại giống như cơn gió xuân nhẹ nhàng. Tô Vân Mặc nhìn đến si mê, lòng thầm nghĩ: “Được người như vậy ôm vào lòng, chẳng phải là hạnh phúc đỉnh cao sao?” Lý Cẩm Dạ vẫn điềm nhiên, ánh mắt ấm áp nhìn sang nàng: “A Uyên, gắp cho ta miếng sườn nướng đi.” Cao Ngọc Uyên chạm đầu gối vào hắn, trách: “Sườn nướng chẳng phải cũng dầu mỡ sao? Chàng khiến Tô trắc phi khó xử rồi!” Ánh mắt Lý Cẩm Dạ sáng lên, cười hờ hững: “Ta chỉ thích ăn đồ nàng gắp. Khó xử? Liên quan gì đến ta?” Cao Ngọc Uyên cúi đầu, cười. Tô Vân Mặc nhận đòn nặng nề, cúi mặt tránh đi. Trong lòng lại nghĩ: “Bốn tháng thành thân, sao vẫn chưa chán nhau sao?” Không khí náo nhiệt, chỉ mình nàng tự rối lòng. Trương Hư Hoài uống một ngụm rượu, bất giác thở dài: “A Uyên, năm này… đúng là khiến người ta rầu rĩ!” 

Chương 446: Năm mới, tâm tư rối bời