Mẹ Tống Thủ và mẹ Nhan Niên là hai chị em tốt của nhau. Tốt đến mức nếu hai ông bố không xuất hiện kịp thời, hai bà đã sẵn sàng tự bẻ cong rồi trao thân gửi phận cả đời cho người kia. Ngặt nỗi, thế giới của người trưởng thành luôn có những tình huống mà bản thân con người không thể can thiệp được. Công việc và hôn nhân cuối cùng cũng trói buộc mỗi người ở một thành phố khác nhau. Thế mới có chuyện, lúc mang thai hai bà mẹ thề non hẹn biển qua điện thoại rằng sẽ trở thành thông gia của nhau, nào ngờ đến lúc trả hàng mới ngã ngửa: cả hai đứa trẻ đều là con trai. Vì lí do trên mà lời hứa năm nào bỗng trở thành trò đùa vui của hai bên gia đình. Mỗi lần các mẹ hàn huyên, mẹ Nhan Niên thường chỉ vào Tống Thủ mà nói với cậu: “Đây là vợ con đó!” Tiểu Tống Thủ mịn màng trắng trẻo, xinh tươi rạng ngời, nom còn đáng yêu hơn cả các bạn gái ở cùng chung cư với Nhan Niên. c* cậu thấy vợ nhà mình xinh ơi là xinh, lần nào gặp cũng nắm tay người ta không chịu buông, miệng không ngừng ê a như con vẹt…
Chương 14
Vợ Yêu Ơi, Đâu Rồi?Tác giả: Ô Vân Quyển TướcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMẹ Tống Thủ và mẹ Nhan Niên là hai chị em tốt của nhau. Tốt đến mức nếu hai ông bố không xuất hiện kịp thời, hai bà đã sẵn sàng tự bẻ cong rồi trao thân gửi phận cả đời cho người kia. Ngặt nỗi, thế giới của người trưởng thành luôn có những tình huống mà bản thân con người không thể can thiệp được. Công việc và hôn nhân cuối cùng cũng trói buộc mỗi người ở một thành phố khác nhau. Thế mới có chuyện, lúc mang thai hai bà mẹ thề non hẹn biển qua điện thoại rằng sẽ trở thành thông gia của nhau, nào ngờ đến lúc trả hàng mới ngã ngửa: cả hai đứa trẻ đều là con trai. Vì lí do trên mà lời hứa năm nào bỗng trở thành trò đùa vui của hai bên gia đình. Mỗi lần các mẹ hàn huyên, mẹ Nhan Niên thường chỉ vào Tống Thủ mà nói với cậu: “Đây là vợ con đó!” Tiểu Tống Thủ mịn màng trắng trẻo, xinh tươi rạng ngời, nom còn đáng yêu hơn cả các bạn gái ở cùng chung cư với Nhan Niên. c* cậu thấy vợ nhà mình xinh ơi là xinh, lần nào gặp cũng nắm tay người ta không chịu buông, miệng không ngừng ê a như con vẹt… Quà tặng hằng ngày – mẩu truyện vụn vặtVừa tan làm về, Nhan Niên đã buông túi xách xuống, chạy vào ôm Tống Thủ đang ngồi làm việc trong phòng khách mà ngọt ngào nũng nịu: “Anh muốn nghe chuyện ma không nè?” Tống Thủ chẳng cần quay đầu cũng có thể cảm nhận được độ háo hức của Bé Mít Đặc. Hắn ngừng gõ bàn phím: “Xin rửa tai lắng nghe.” Nhan Niên hứng chí bừng bừng tách khỏi người hắn, ngồi xuống mặt đối mặt, đoạn hắng giọng bắt đầu: “Chuyện kể rằng có một tài xệ tắc-xi…”“Úi chà chà, ổng bị xệ bụng…”“Úi chà chà, ổng bị xệ mông…”“Úi chà chà, ổng bị xệ má…”“Ứ thèm kể nữa đâu…”Tống Thủ nén cười ôm mặt cậu: “Ôi trời ơi, đáng sợ quá, đúng là một bác tài – xệ – tất – cả – mọi – thứ mà ~”Mặt mũi Nhan Niên đỏ bừng lên. Cậu hằm hằm nhìn Tống Thủ, trở tay đẩy người nằm vật xuống sofa. Tống Thủ cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa: “A ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”“Không cho cười!” Nhan Niên tím mặt. Tống thủ tuân lời nín bặt, khóe miệng giật giật, phát ra vài tiếng phì cười đứt quãng.Nhan Niên có thể nhẫn chứ không thể chịu nhục, cúi đầu cắn lên cặp môi hư hỏng kia.Này thì cười nữa đi nè! -Hoàn-
Quà tặng hằng ngày – mẩu truyện vụn vặt
Vừa tan làm về, Nhan Niên đã buông túi xách xuống, chạy vào ôm Tống Thủ đang ngồi làm việc trong phòng khách mà ngọt ngào nũng nịu: “Anh muốn nghe chuyện ma không nè?”
Tống Thủ chẳng cần quay đầu cũng có thể cảm nhận được độ háo hức của Bé Mít Đặc. Hắn ngừng gõ bàn phím: “Xin rửa tai lắng nghe.”
Nhan Niên hứng chí bừng bừng tách khỏi người hắn, ngồi xuống mặt đối mặt, đoạn hắng giọng bắt đầu: “Chuyện kể rằng có một tài
xệ
tắc-xi…”
“Úi chà chà, ổng bị xệ bụng…”
“Úi chà chà, ổng bị xệ mông…”
“Úi chà chà, ổng bị xệ má…”
“Ứ thèm kể nữa đâu…”
Tống Thủ nén cười ôm mặt cậu: “Ôi trời ơi, đáng sợ quá, đúng là một bác tài – xệ – tất – cả – mọi – thứ mà ~”
Mặt mũi Nhan Niên đỏ bừng lên. Cậu hằm hằm nhìn Tống Thủ, trở tay đẩy người nằm vật xuống sofa. Tống Thủ cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa: “A ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”
“Không cho cười!” Nhan Niên tím mặt.
Tống thủ tuân lời nín bặt, khóe miệng giật giật, phát ra vài tiếng phì cười đứt quãng.
Nhan Niên có thể nhẫn chứ không thể chịu nhục, cúi đầu cắn lên cặp môi hư hỏng kia.
Này thì cười nữa đi nè!
-Hoàn-
Vợ Yêu Ơi, Đâu Rồi?Tác giả: Ô Vân Quyển TướcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMẹ Tống Thủ và mẹ Nhan Niên là hai chị em tốt của nhau. Tốt đến mức nếu hai ông bố không xuất hiện kịp thời, hai bà đã sẵn sàng tự bẻ cong rồi trao thân gửi phận cả đời cho người kia. Ngặt nỗi, thế giới của người trưởng thành luôn có những tình huống mà bản thân con người không thể can thiệp được. Công việc và hôn nhân cuối cùng cũng trói buộc mỗi người ở một thành phố khác nhau. Thế mới có chuyện, lúc mang thai hai bà mẹ thề non hẹn biển qua điện thoại rằng sẽ trở thành thông gia của nhau, nào ngờ đến lúc trả hàng mới ngã ngửa: cả hai đứa trẻ đều là con trai. Vì lí do trên mà lời hứa năm nào bỗng trở thành trò đùa vui của hai bên gia đình. Mỗi lần các mẹ hàn huyên, mẹ Nhan Niên thường chỉ vào Tống Thủ mà nói với cậu: “Đây là vợ con đó!” Tiểu Tống Thủ mịn màng trắng trẻo, xinh tươi rạng ngời, nom còn đáng yêu hơn cả các bạn gái ở cùng chung cư với Nhan Niên. c* cậu thấy vợ nhà mình xinh ơi là xinh, lần nào gặp cũng nắm tay người ta không chịu buông, miệng không ngừng ê a như con vẹt… Quà tặng hằng ngày – mẩu truyện vụn vặtVừa tan làm về, Nhan Niên đã buông túi xách xuống, chạy vào ôm Tống Thủ đang ngồi làm việc trong phòng khách mà ngọt ngào nũng nịu: “Anh muốn nghe chuyện ma không nè?” Tống Thủ chẳng cần quay đầu cũng có thể cảm nhận được độ háo hức của Bé Mít Đặc. Hắn ngừng gõ bàn phím: “Xin rửa tai lắng nghe.” Nhan Niên hứng chí bừng bừng tách khỏi người hắn, ngồi xuống mặt đối mặt, đoạn hắng giọng bắt đầu: “Chuyện kể rằng có một tài xệ tắc-xi…”“Úi chà chà, ổng bị xệ bụng…”“Úi chà chà, ổng bị xệ mông…”“Úi chà chà, ổng bị xệ má…”“Ứ thèm kể nữa đâu…”Tống Thủ nén cười ôm mặt cậu: “Ôi trời ơi, đáng sợ quá, đúng là một bác tài – xệ – tất – cả – mọi – thứ mà ~”Mặt mũi Nhan Niên đỏ bừng lên. Cậu hằm hằm nhìn Tống Thủ, trở tay đẩy người nằm vật xuống sofa. Tống Thủ cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa: “A ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”“Không cho cười!” Nhan Niên tím mặt. Tống thủ tuân lời nín bặt, khóe miệng giật giật, phát ra vài tiếng phì cười đứt quãng.Nhan Niên có thể nhẫn chứ không thể chịu nhục, cúi đầu cắn lên cặp môi hư hỏng kia.Này thì cười nữa đi nè! -Hoàn-