Tác giả:

“Chuột chuột, sau khi xuống hạ giới nhớ phải cực kì cẩn thận! Tôi nghe nói bây giờ con người nuôi rất nhiều mèo, cậu coi chừng….. ngao!” Bò sữa nhỏ có lông màu trắng đen đang tha thiết dặn dò một nhóc hamster cũng có lông màu tương tự, nhưng còn chưa nói xong đã bị đánh một cái làm nó kêu lên, “Kim Long, sao cậu đánh tôi?”1 Kim Long tức giận trừng mắt, nhẹ nhàng vung đuôi, đẩy bò sữa nhỏ sang bên cạnh, “Chuột chuột, cậu đừng lo lắng, tôi đã trộm được tiên đan ở chỗ Lão quân, sau khi xuống hạ giới thì mau ăn vào, khôi phục linh lực biến thành người rồi thì không cần phải sợ mèo nữa.” “Long long, cậu thật tốt!” Hamster nhỏ cảm động rưng rưng nước mắt, bò lên móng vuốt của Kim Long thân mật cọ cọ. Mắt thấy sắp muộn giờ, hamster nhỏ vội vàng nhảy xuống hạ giới. “Chờ đã! Cậu vẫn chưa lấy đan dược!” Kim Long đột nhiên nhớ ra, chạy nhanh tới ném đan dược qua. Nhưng mà không cẩn thận ném mạnh quá, trực tiếp ném trúng làm hamster nhỏ ngất xỉu. Mười con giáp còn lại: “…..”3 ….. Lúc hamster nhỏ…

Chương 2

Hamster nhỏ nhà thầy giáo TiêuTác giả: Loan Vân HạTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn, Truyện Hài Hước“Chuột chuột, sau khi xuống hạ giới nhớ phải cực kì cẩn thận! Tôi nghe nói bây giờ con người nuôi rất nhiều mèo, cậu coi chừng….. ngao!” Bò sữa nhỏ có lông màu trắng đen đang tha thiết dặn dò một nhóc hamster cũng có lông màu tương tự, nhưng còn chưa nói xong đã bị đánh một cái làm nó kêu lên, “Kim Long, sao cậu đánh tôi?”1 Kim Long tức giận trừng mắt, nhẹ nhàng vung đuôi, đẩy bò sữa nhỏ sang bên cạnh, “Chuột chuột, cậu đừng lo lắng, tôi đã trộm được tiên đan ở chỗ Lão quân, sau khi xuống hạ giới thì mau ăn vào, khôi phục linh lực biến thành người rồi thì không cần phải sợ mèo nữa.” “Long long, cậu thật tốt!” Hamster nhỏ cảm động rưng rưng nước mắt, bò lên móng vuốt của Kim Long thân mật cọ cọ. Mắt thấy sắp muộn giờ, hamster nhỏ vội vàng nhảy xuống hạ giới. “Chờ đã! Cậu vẫn chưa lấy đan dược!” Kim Long đột nhiên nhớ ra, chạy nhanh tới ném đan dược qua. Nhưng mà không cẩn thận ném mạnh quá, trực tiếp ném trúng làm hamster nhỏ ngất xỉu. Mười con giáp còn lại: “…..”3 ….. Lúc hamster nhỏ… Chủ nhân của đôi giày – Tiêu Thanh Thu cho rằng nhóc này là thú cưng của học sinh nào bị lạc, do dự một lát, cúi người thử vươn tay ra.Hamster nhỏ quen cửa quen nẻo bò lên, ngoan ngoãn nằm trong lòng bàn tay đối phương, ngước đôi mắt ngập nước đen lúng liếng lên nhìn.Tiêu Thanh Thu mỉm cười, nhẹ nhàng chọc chọc cái trán hamster nhỏ trong tay, “Nhóc thật ngoan.”Hamster nhỏ thẹn thùng dùng hai móng vuốt che mặt lại, bộ dáng khỏi phải nói có bao nhiêu đáng yêu.Tiêu Thanh Thu suy nghĩ một chút rồi thả hamster vào túi áo của mình, “Ta phải đi dạy học, nhóc tạm thời ở trong này, đừng lộn xộn.”Chỉ thấy hamster nhô cái đầu nhỏ ra, hai móng bám vào miệng túi áo, thân mật mà cọ cọ hắn.Hiện tại đang ở nơi xa lạ, không tìm lại được tiên đan, vì tránh phải làm thức ăn cho mèo hoang, cậu quyết định phải ôm chặt đùi vàng này!Không biết khi nào mới tìm được chủ nhân của hamster nhỏ, Tiêu Thanh Thu lấy di động ra vừa đi vừa tìm kiếm thức ăn và đồ dùng hằng ngày cho hamster.Sau đó hắn phát hiện ra một thế giới mới.Nhìn thấy lồng hamster màu sắc rực rỡ, bóng hamster, vòng chạy,… Tiêu Thanh Thu không thèm chớp mắt mà trực tiếp mua mua mua.2Sau khi đến căn tin, hắn chọn một ít đồ ăn hamster có thể ăn được đút cho nhóc.Nhìn hamster nhỏ ăn thật vui vẻ, Tiêu Thanh Thu ăn cơm cũng thấy ngon miệng, ý cười trên mặt chưa từng biến mất.Ở cùng con sen hốt phân vừa mới ra lò này không tới một giờ, hamster nhỏ đã cảm thấy thật vừa lòng, cậu càng không muốn buông đùi vàng này, run run lỗ tai hạ quyết tâm phải ăn vạ bám dính trên người đối phương.Hết chương 2.

Chủ nhân của đôi giày – Tiêu Thanh Thu cho rằng nhóc này là thú cưng của học sinh nào bị lạc, do dự một lát, cúi người thử vươn tay ra.

Hamster nhỏ quen cửa quen nẻo bò lên, ngoan ngoãn nằm trong lòng bàn tay đối phương, ngước đôi mắt ngập nước đen lúng liếng lên nhìn.

Tiêu Thanh Thu mỉm cười, nhẹ nhàng chọc chọc cái trán hamster nhỏ trong tay, “Nhóc thật ngoan.”

Hamster nhỏ thẹn thùng dùng hai móng vuốt che mặt lại, bộ dáng khỏi phải nói có bao nhiêu đáng yêu.

Tiêu Thanh Thu suy nghĩ một chút rồi thả hamster vào túi áo của mình, “Ta phải đi dạy học, nhóc tạm thời ở trong này, đừng lộn xộn.”

Chỉ thấy hamster nhô cái đầu nhỏ ra, hai móng bám vào miệng túi áo, thân mật mà cọ cọ hắn.

Hiện tại đang ở nơi xa lạ, không tìm lại được tiên đan, vì tránh phải làm thức ăn cho mèo hoang, cậu quyết định phải ôm chặt đùi vàng này!

Không biết khi nào mới tìm được chủ nhân của hamster nhỏ, Tiêu Thanh Thu lấy di động ra vừa đi vừa tìm kiếm thức ăn và đồ dùng hằng ngày cho hamster.

Sau đó hắn phát hiện ra một thế giới mới.

Nhìn thấy lồng hamster màu sắc rực rỡ, bóng hamster, vòng chạy,… Tiêu Thanh Thu không thèm chớp mắt mà trực tiếp mua mua mua.2

Sau khi đến căn tin, hắn chọn một ít đồ ăn hamster có thể ăn được đút cho nhóc.

Nhìn hamster nhỏ ăn thật vui vẻ, Tiêu Thanh Thu ăn cơm cũng thấy ngon miệng, ý cười trên mặt chưa từng biến mất.

Ở cùng con sen hốt phân vừa mới ra lò này không tới một giờ, hamster nhỏ đã cảm thấy thật vừa lòng, cậu càng không muốn buông đùi vàng này, run run lỗ tai hạ quyết tâm phải ăn vạ bám dính trên người đối phương.

Hết chương 2.

Hamster nhỏ nhà thầy giáo TiêuTác giả: Loan Vân HạTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn, Truyện Hài Hước“Chuột chuột, sau khi xuống hạ giới nhớ phải cực kì cẩn thận! Tôi nghe nói bây giờ con người nuôi rất nhiều mèo, cậu coi chừng….. ngao!” Bò sữa nhỏ có lông màu trắng đen đang tha thiết dặn dò một nhóc hamster cũng có lông màu tương tự, nhưng còn chưa nói xong đã bị đánh một cái làm nó kêu lên, “Kim Long, sao cậu đánh tôi?”1 Kim Long tức giận trừng mắt, nhẹ nhàng vung đuôi, đẩy bò sữa nhỏ sang bên cạnh, “Chuột chuột, cậu đừng lo lắng, tôi đã trộm được tiên đan ở chỗ Lão quân, sau khi xuống hạ giới thì mau ăn vào, khôi phục linh lực biến thành người rồi thì không cần phải sợ mèo nữa.” “Long long, cậu thật tốt!” Hamster nhỏ cảm động rưng rưng nước mắt, bò lên móng vuốt của Kim Long thân mật cọ cọ. Mắt thấy sắp muộn giờ, hamster nhỏ vội vàng nhảy xuống hạ giới. “Chờ đã! Cậu vẫn chưa lấy đan dược!” Kim Long đột nhiên nhớ ra, chạy nhanh tới ném đan dược qua. Nhưng mà không cẩn thận ném mạnh quá, trực tiếp ném trúng làm hamster nhỏ ngất xỉu. Mười con giáp còn lại: “…..”3 ….. Lúc hamster nhỏ… Chủ nhân của đôi giày – Tiêu Thanh Thu cho rằng nhóc này là thú cưng của học sinh nào bị lạc, do dự một lát, cúi người thử vươn tay ra.Hamster nhỏ quen cửa quen nẻo bò lên, ngoan ngoãn nằm trong lòng bàn tay đối phương, ngước đôi mắt ngập nước đen lúng liếng lên nhìn.Tiêu Thanh Thu mỉm cười, nhẹ nhàng chọc chọc cái trán hamster nhỏ trong tay, “Nhóc thật ngoan.”Hamster nhỏ thẹn thùng dùng hai móng vuốt che mặt lại, bộ dáng khỏi phải nói có bao nhiêu đáng yêu.Tiêu Thanh Thu suy nghĩ một chút rồi thả hamster vào túi áo của mình, “Ta phải đi dạy học, nhóc tạm thời ở trong này, đừng lộn xộn.”Chỉ thấy hamster nhô cái đầu nhỏ ra, hai móng bám vào miệng túi áo, thân mật mà cọ cọ hắn.Hiện tại đang ở nơi xa lạ, không tìm lại được tiên đan, vì tránh phải làm thức ăn cho mèo hoang, cậu quyết định phải ôm chặt đùi vàng này!Không biết khi nào mới tìm được chủ nhân của hamster nhỏ, Tiêu Thanh Thu lấy di động ra vừa đi vừa tìm kiếm thức ăn và đồ dùng hằng ngày cho hamster.Sau đó hắn phát hiện ra một thế giới mới.Nhìn thấy lồng hamster màu sắc rực rỡ, bóng hamster, vòng chạy,… Tiêu Thanh Thu không thèm chớp mắt mà trực tiếp mua mua mua.2Sau khi đến căn tin, hắn chọn một ít đồ ăn hamster có thể ăn được đút cho nhóc.Nhìn hamster nhỏ ăn thật vui vẻ, Tiêu Thanh Thu ăn cơm cũng thấy ngon miệng, ý cười trên mặt chưa từng biến mất.Ở cùng con sen hốt phân vừa mới ra lò này không tới một giờ, hamster nhỏ đã cảm thấy thật vừa lòng, cậu càng không muốn buông đùi vàng này, run run lỗ tai hạ quyết tâm phải ăn vạ bám dính trên người đối phương.Hết chương 2.

Chương 2