Đệ nhất chương Gió lạnh thổi qua, khiến cho người ta muốn nhăn mặt. Mạc Phi Trần cái mũi hút hấp (hít thở) mở mắt, trời đất đều bị bao phủ bởi một mảnh trắng xóa, giãy dụa một chút mới phát giác bản thân bị bao lại bằng một tấm chăn nhỏ, nhìn kỹ lại lần nữa.... Chính mình bị người ta ôm. Đây... đây là chuyện gì đang xảy ra? Rõ ràng trước khi thi cao đẳng xem tiểu thuyết võ hiệp bị mẹ phát hiện, nghe tiếng mẹ rít gào cơ hồ còn muốn ném cái bàn về phía chính mình, mình trái trốn phải tránh thiếu điều muốn chết, ai ngờ bị cái đấu kim loại đặt trước ván đập trúng thực thê thảm. Hắn thừa nhận mình có ngất đi, nhưng chính là vừa tỉnh dậy không nhìn thấy trần nhà, cũng không bị nằm trên cái giường bệnh rộng một thước? Mà mẹ đáng lý suốt đêm bên giường cũng không thấy? Gian nan cử động cái cổ, mà cái chăn bao mình cũng quá chặt đi, chẳng lẽ bị mẹ đập trúng đến nỗi cái cổ bị thương cần phải cố định rồi sao? Chắc là.... Không đâu a~.... Mạc Phi Trần phát hiện trước mắt hắn xuất hiện một gương…
Chương 35
Phi TrầnTác giả: Tiêu Đường Đông QuaTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngĐệ nhất chương Gió lạnh thổi qua, khiến cho người ta muốn nhăn mặt. Mạc Phi Trần cái mũi hút hấp (hít thở) mở mắt, trời đất đều bị bao phủ bởi một mảnh trắng xóa, giãy dụa một chút mới phát giác bản thân bị bao lại bằng một tấm chăn nhỏ, nhìn kỹ lại lần nữa.... Chính mình bị người ta ôm. Đây... đây là chuyện gì đang xảy ra? Rõ ràng trước khi thi cao đẳng xem tiểu thuyết võ hiệp bị mẹ phát hiện, nghe tiếng mẹ rít gào cơ hồ còn muốn ném cái bàn về phía chính mình, mình trái trốn phải tránh thiếu điều muốn chết, ai ngờ bị cái đấu kim loại đặt trước ván đập trúng thực thê thảm. Hắn thừa nhận mình có ngất đi, nhưng chính là vừa tỉnh dậy không nhìn thấy trần nhà, cũng không bị nằm trên cái giường bệnh rộng một thước? Mà mẹ đáng lý suốt đêm bên giường cũng không thấy? Gian nan cử động cái cổ, mà cái chăn bao mình cũng quá chặt đi, chẳng lẽ bị mẹ đập trúng đến nỗi cái cổ bị thương cần phải cố định rồi sao? Chắc là.... Không đâu a~.... Mạc Phi Trần phát hiện trước mắt hắn xuất hiện một gương… Đệ tam thập ngũ chương."Vậy ăn nhiều một chút, bằng không sau bữa cơm trưa này, ba ngày nữa ngươi sẽ không được ăn đâu đó."Mạc Phi Trần vừa nghe vậy, bật cười tự giác nhanh chóng ăn cho đầy bụng, ăn đến độ cái bụng muốn căng tròn, hắn mới phát giác chính mình cũng ăn mất phần của Hà Uẩn Phong chỉ để lại chút cơm cùng rau cải cho y."Hắc hắc.... Uẩn Phong....""Không sao." Hà Uẩn Phong không nhanh không chậm đem mâm đồ ăn bị Mạc Phi Trần trộn tới thức ăn của cẩu còn thua xa ăn hết, sau đó mang hắn rời khỏi nhà tranh, đem biển gỗ trước nhà quay lại mặt chữ 'Đừng tới quấy rầy'."Uẩn Phong, chúng ta không ở trong nhà làm sao?""Không thể, nơi này mỗi ngày đều có đệ tử đưa đồ ăn tới hoặc bẩm báo một vài chuyện nhàm chán, chúng ta vào sơn cốc."Mạc Phi Trần gật gật đầu, cùng Hà Uẩn Phong nhảy xuống đám sương mù, đáp tới trên bờ thủy đàm, hai người nắm tay nhau đi vào trong động (a~~~ 'nắm tay nhau' >"
Đệ tam thập ngũ chương.
"Vậy ăn nhiều một chút, bằng không sau bữa cơm trưa này, ba ngày nữa ngươi sẽ không được ăn đâu đó."
Mạc Phi Trần vừa nghe vậy, bật cười tự giác nhanh chóng ăn cho đầy bụng, ăn đến độ cái bụng muốn căng tròn, hắn mới phát giác chính mình cũng ăn mất phần của Hà Uẩn Phong chỉ để lại chút cơm cùng rau cải cho y.
"Hắc hắc.... Uẩn Phong...."
"Không sao." Hà Uẩn Phong không nhanh không chậm đem mâm đồ ăn bị Mạc Phi Trần trộn tới thức ăn của cẩu còn thua xa ăn hết, sau đó mang hắn rời khỏi nhà tranh, đem biển gỗ trước nhà quay lại mặt chữ 'Đừng tới quấy rầy'.
"Uẩn Phong, chúng ta không ở trong nhà làm sao?"
"Không thể, nơi này mỗi ngày đều có đệ tử đưa đồ ăn tới hoặc bẩm báo một vài chuyện nhàm chán, chúng ta vào sơn cốc."
Mạc Phi Trần gật gật đầu, cùng Hà Uẩn Phong nhảy xuống đám sương mù, đáp tới trên bờ thủy đàm, hai người nắm tay nhau đi vào trong động (a~~~ 'nắm tay nhau' >"
Phi TrầnTác giả: Tiêu Đường Đông QuaTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngĐệ nhất chương Gió lạnh thổi qua, khiến cho người ta muốn nhăn mặt. Mạc Phi Trần cái mũi hút hấp (hít thở) mở mắt, trời đất đều bị bao phủ bởi một mảnh trắng xóa, giãy dụa một chút mới phát giác bản thân bị bao lại bằng một tấm chăn nhỏ, nhìn kỹ lại lần nữa.... Chính mình bị người ta ôm. Đây... đây là chuyện gì đang xảy ra? Rõ ràng trước khi thi cao đẳng xem tiểu thuyết võ hiệp bị mẹ phát hiện, nghe tiếng mẹ rít gào cơ hồ còn muốn ném cái bàn về phía chính mình, mình trái trốn phải tránh thiếu điều muốn chết, ai ngờ bị cái đấu kim loại đặt trước ván đập trúng thực thê thảm. Hắn thừa nhận mình có ngất đi, nhưng chính là vừa tỉnh dậy không nhìn thấy trần nhà, cũng không bị nằm trên cái giường bệnh rộng một thước? Mà mẹ đáng lý suốt đêm bên giường cũng không thấy? Gian nan cử động cái cổ, mà cái chăn bao mình cũng quá chặt đi, chẳng lẽ bị mẹ đập trúng đến nỗi cái cổ bị thương cần phải cố định rồi sao? Chắc là.... Không đâu a~.... Mạc Phi Trần phát hiện trước mắt hắn xuất hiện một gương… Đệ tam thập ngũ chương."Vậy ăn nhiều một chút, bằng không sau bữa cơm trưa này, ba ngày nữa ngươi sẽ không được ăn đâu đó."Mạc Phi Trần vừa nghe vậy, bật cười tự giác nhanh chóng ăn cho đầy bụng, ăn đến độ cái bụng muốn căng tròn, hắn mới phát giác chính mình cũng ăn mất phần của Hà Uẩn Phong chỉ để lại chút cơm cùng rau cải cho y."Hắc hắc.... Uẩn Phong....""Không sao." Hà Uẩn Phong không nhanh không chậm đem mâm đồ ăn bị Mạc Phi Trần trộn tới thức ăn của cẩu còn thua xa ăn hết, sau đó mang hắn rời khỏi nhà tranh, đem biển gỗ trước nhà quay lại mặt chữ 'Đừng tới quấy rầy'."Uẩn Phong, chúng ta không ở trong nhà làm sao?""Không thể, nơi này mỗi ngày đều có đệ tử đưa đồ ăn tới hoặc bẩm báo một vài chuyện nhàm chán, chúng ta vào sơn cốc."Mạc Phi Trần gật gật đầu, cùng Hà Uẩn Phong nhảy xuống đám sương mù, đáp tới trên bờ thủy đàm, hai người nắm tay nhau đi vào trong động (a~~~ 'nắm tay nhau' >"