Đệ nhất chương Gió lạnh thổi qua, khiến cho người ta muốn nhăn mặt. Mạc Phi Trần cái mũi hút hấp (hít thở) mở mắt, trời đất đều bị bao phủ bởi một mảnh trắng xóa, giãy dụa một chút mới phát giác bản thân bị bao lại bằng một tấm chăn nhỏ, nhìn kỹ lại lần nữa.... Chính mình bị người ta ôm. Đây... đây là chuyện gì đang xảy ra? Rõ ràng trước khi thi cao đẳng xem tiểu thuyết võ hiệp bị mẹ phát hiện, nghe tiếng mẹ rít gào cơ hồ còn muốn ném cái bàn về phía chính mình, mình trái trốn phải tránh thiếu điều muốn chết, ai ngờ bị cái đấu kim loại đặt trước ván đập trúng thực thê thảm. Hắn thừa nhận mình có ngất đi, nhưng chính là vừa tỉnh dậy không nhìn thấy trần nhà, cũng không bị nằm trên cái giường bệnh rộng một thước? Mà mẹ đáng lý suốt đêm bên giường cũng không thấy? Gian nan cử động cái cổ, mà cái chăn bao mình cũng quá chặt đi, chẳng lẽ bị mẹ đập trúng đến nỗi cái cổ bị thương cần phải cố định rồi sao? Chắc là.... Không đâu a~.... Mạc Phi Trần phát hiện trước mắt hắn xuất hiện một gương…

Chương 58

Phi TrầnTác giả: Tiêu Đường Đông QuaTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngĐệ nhất chương Gió lạnh thổi qua, khiến cho người ta muốn nhăn mặt. Mạc Phi Trần cái mũi hút hấp (hít thở) mở mắt, trời đất đều bị bao phủ bởi một mảnh trắng xóa, giãy dụa một chút mới phát giác bản thân bị bao lại bằng một tấm chăn nhỏ, nhìn kỹ lại lần nữa.... Chính mình bị người ta ôm. Đây... đây là chuyện gì đang xảy ra? Rõ ràng trước khi thi cao đẳng xem tiểu thuyết võ hiệp bị mẹ phát hiện, nghe tiếng mẹ rít gào cơ hồ còn muốn ném cái bàn về phía chính mình, mình trái trốn phải tránh thiếu điều muốn chết, ai ngờ bị cái đấu kim loại đặt trước ván đập trúng thực thê thảm. Hắn thừa nhận mình có ngất đi, nhưng chính là vừa tỉnh dậy không nhìn thấy trần nhà, cũng không bị nằm trên cái giường bệnh rộng một thước? Mà mẹ đáng lý suốt đêm bên giường cũng không thấy? Gian nan cử động cái cổ, mà cái chăn bao mình cũng quá chặt đi, chẳng lẽ bị mẹ đập trúng đến nỗi cái cổ bị thương cần phải cố định rồi sao? Chắc là.... Không đâu a~.... Mạc Phi Trần phát hiện trước mắt hắn xuất hiện một gương… Đệ ngũ thập bát chương"Ta nghĩ.... Ngươi còn thích Ôn Tiềm Lưu..."Lục Khinh Mặc vùi mặt trên vai Mạc Phi Trần, "Ôn sư huynh của ta, tựa như một giấc mộng. Giấc mộng này không phải hắn dệt cho ta, mà là chính ta tự dệt nên cho mình."Mạc Phi Trần trầm mặc."Có phải ngươi cảm thấy mình không thể tiếp nhận ta, còn có, hưởng thụ ta đối thật tốt với ngươi, cảm thấy thực áy náy?"Mạc Phi Trần do dự trong chốc lát, gật đầu."Nhưng nếu ngươi không quan tâm ta đối tốt với ngươi, ta cũng rất khó chịu."————————————————–Mạc Phi Trần nghiêng đầu muốn nhìn biểu tình Lục Khinh Mặc, đối phương lại lấy tay che mắt hắn."Nếu ngươi cảm thấy vì không thể tiếp nhận ta mà áy náy, vậy tốt nhất bù đắp lại bằng cách cứ để ta đối tốt với ngươi đi."Khóe mắt Mạc Phi Trần cay cay, ngẫu nhiên hắn cũng đã tự hỏi mình, Lục Khinh Mặc đối với mình có phải hay không đã vượt qua giới hạn của một đại ca đối với tiểu đệ. Nhưng mỗi lần hắn lại tự an ủi mình 'Lục Khinh Mặc người ta là ai cơ chứ!' (Có lẽ em nghĩ mình không đủ tốt để Mặc Mặc thích á ^^) hoặc là, 'Lục Khinh Mặc luôn luôn hết lòng kính yêu Ôn Tiềm Lưu' (lại tự kỷ >"

Đệ ngũ thập bát chương

"Ta nghĩ.... Ngươi còn thích Ôn Tiềm Lưu..."

Lục Khinh Mặc vùi mặt trên vai Mạc Phi Trần, "Ôn sư huynh của ta, tựa như một giấc mộng. Giấc mộng này không phải hắn dệt cho ta, mà là chính ta tự dệt nên cho mình."

Mạc Phi Trần trầm mặc.

"Có phải ngươi cảm thấy mình không thể tiếp nhận ta, còn có, hưởng thụ ta đối thật tốt với ngươi, cảm thấy thực áy náy?"

Mạc Phi Trần do dự trong chốc lát, gật đầu.

"Nhưng nếu ngươi không quan tâm ta đối tốt với ngươi, ta cũng rất khó chịu."

————————————————–

Mạc Phi Trần nghiêng đầu muốn nhìn biểu tình Lục Khinh Mặc, đối phương lại lấy tay che mắt hắn.

"Nếu ngươi cảm thấy vì không thể tiếp nhận ta mà áy náy, vậy tốt nhất bù đắp lại bằng cách cứ để ta đối tốt với ngươi đi."

Khóe mắt Mạc Phi Trần cay cay, ngẫu nhiên hắn cũng đã tự hỏi mình, Lục Khinh Mặc đối với mình có phải hay không đã vượt qua giới hạn của một đại ca đối với tiểu đệ. Nhưng mỗi lần hắn lại tự an ủi mình 'Lục Khinh Mặc người ta là ai cơ chứ!' (Có lẽ em nghĩ mình không đủ tốt để Mặc Mặc thích á ^^) hoặc là, 'Lục Khinh Mặc luôn luôn hết lòng kính yêu Ôn Tiềm Lưu' (lại tự kỷ >"

Phi TrầnTác giả: Tiêu Đường Đông QuaTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngĐệ nhất chương Gió lạnh thổi qua, khiến cho người ta muốn nhăn mặt. Mạc Phi Trần cái mũi hút hấp (hít thở) mở mắt, trời đất đều bị bao phủ bởi một mảnh trắng xóa, giãy dụa một chút mới phát giác bản thân bị bao lại bằng một tấm chăn nhỏ, nhìn kỹ lại lần nữa.... Chính mình bị người ta ôm. Đây... đây là chuyện gì đang xảy ra? Rõ ràng trước khi thi cao đẳng xem tiểu thuyết võ hiệp bị mẹ phát hiện, nghe tiếng mẹ rít gào cơ hồ còn muốn ném cái bàn về phía chính mình, mình trái trốn phải tránh thiếu điều muốn chết, ai ngờ bị cái đấu kim loại đặt trước ván đập trúng thực thê thảm. Hắn thừa nhận mình có ngất đi, nhưng chính là vừa tỉnh dậy không nhìn thấy trần nhà, cũng không bị nằm trên cái giường bệnh rộng một thước? Mà mẹ đáng lý suốt đêm bên giường cũng không thấy? Gian nan cử động cái cổ, mà cái chăn bao mình cũng quá chặt đi, chẳng lẽ bị mẹ đập trúng đến nỗi cái cổ bị thương cần phải cố định rồi sao? Chắc là.... Không đâu a~.... Mạc Phi Trần phát hiện trước mắt hắn xuất hiện một gương… Đệ ngũ thập bát chương"Ta nghĩ.... Ngươi còn thích Ôn Tiềm Lưu..."Lục Khinh Mặc vùi mặt trên vai Mạc Phi Trần, "Ôn sư huynh của ta, tựa như một giấc mộng. Giấc mộng này không phải hắn dệt cho ta, mà là chính ta tự dệt nên cho mình."Mạc Phi Trần trầm mặc."Có phải ngươi cảm thấy mình không thể tiếp nhận ta, còn có, hưởng thụ ta đối thật tốt với ngươi, cảm thấy thực áy náy?"Mạc Phi Trần do dự trong chốc lát, gật đầu."Nhưng nếu ngươi không quan tâm ta đối tốt với ngươi, ta cũng rất khó chịu."————————————————–Mạc Phi Trần nghiêng đầu muốn nhìn biểu tình Lục Khinh Mặc, đối phương lại lấy tay che mắt hắn."Nếu ngươi cảm thấy vì không thể tiếp nhận ta mà áy náy, vậy tốt nhất bù đắp lại bằng cách cứ để ta đối tốt với ngươi đi."Khóe mắt Mạc Phi Trần cay cay, ngẫu nhiên hắn cũng đã tự hỏi mình, Lục Khinh Mặc đối với mình có phải hay không đã vượt qua giới hạn của một đại ca đối với tiểu đệ. Nhưng mỗi lần hắn lại tự an ủi mình 'Lục Khinh Mặc người ta là ai cơ chứ!' (Có lẽ em nghĩ mình không đủ tốt để Mặc Mặc thích á ^^) hoặc là, 'Lục Khinh Mặc luôn luôn hết lòng kính yêu Ôn Tiềm Lưu' (lại tự kỷ >"

Chương 58