Lâm Yến chết rồi. Từ nơi khác bắt tàu về quê, Ninh Thiệu cả đêm không ngủ nên không giấu được vẻ mệt mỏi. Ngước mắt lên, con ngươi dưới bầu trời xám xịt âm u, phản chiếu khu nhà tập thể cũ nát trước mắt. Mưa rơi tí tách đập vào bức tường màu xám đậm phủ đầy cây thường xuân, màn mưa lạnh lẽo giăng khắp nơi. So với khu nhà trong ký ức, chẳng có gì thay đổi. Khiến cô ngỡ như đã qua một đời, ký ức chôn sâu dưới đáy lòng không kìm được mà hiện về trước mắt, đôi lông mày nhạt màu cụp xuống, ẩn hiện một nét u ám. Ninh Thiệu không ngừng tự trấn an trong lòng. —— Anh ta chết rồi, mọi thứ nên kết thúc cùng với cái chết của anh ta. … Hành lang khu nhà ẩm ướt, tối tăm. Miền nam mưa nhiều, nấm mốc đen sì mọc loang lổ dọc theo góc tường. Đã qua quá lâu, lan can kim loại của cầu thang đã sớm gỉ sét rơi rụng, bậc thang lồi lõm không đều, trên tường dán chi chít những tờ quảng cáo nhỏ. Ninh Thiệu xách túi hành lý đi từ tầng một lên tầng ba. Ở mỗi góc cầu thang đều đặt lư hương đang đốt nhang, mùi…
Tác giả: