Lúc này Mạc Thiên Hàm chỉ có một cảm giác duy nhất chính là đau, toàn thân đều vô cùng đau, một tiếng ngựa hí vang lọt vào trong tai, hắn mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng khoác một chiếc áo choàng đen giục ngựa rời đi, để lại một cây đèn chiếu rọi căn nhà tranh rách nát cùng với thân thể hiện tại của hắn và bốn năm bình rượu nằm nghiêng ngả. Ký ức gào thét lao đến, đầu đau như muốn nứt ra. Hắn chỉ nhớ rõ là đang trên đường lái xe về nhà, đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên, đau đớn đánh úp lại liền không còn cảm giác, chẳng lẽ là đụng xe hay có vụ nổ gas? Dù sao hắn biết trong nháy mắt đó hắn đã chết, nhưng hiện tại hắn tỉnh lại, chỉ là thân thể không phải thân thể cũ của hắn. Đoạn ngắn ký ức không ngừng hiện lên trong đầu làm cho Mạc Thiên Hàm biết được, chủ nhân của thân thể này thế nhưng có tên giống hắn, cũng gọi Mạc Thiên Hàm, tự Tuấn Chương, năm nay hai mươi lăm tuổi. Vốn là một Quan tiên phong tài giỏi, nhưng vì một lần chiến dịch vào ba năm trước, hắn đi theo đội ngũ…
Chương 25
Tướng Công Mạnh Mẽ Phu Lang Ngoan NgoãnTác giả: Sơ Vẫn Giang HồTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngLúc này Mạc Thiên Hàm chỉ có một cảm giác duy nhất chính là đau, toàn thân đều vô cùng đau, một tiếng ngựa hí vang lọt vào trong tai, hắn mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng khoác một chiếc áo choàng đen giục ngựa rời đi, để lại một cây đèn chiếu rọi căn nhà tranh rách nát cùng với thân thể hiện tại của hắn và bốn năm bình rượu nằm nghiêng ngả. Ký ức gào thét lao đến, đầu đau như muốn nứt ra. Hắn chỉ nhớ rõ là đang trên đường lái xe về nhà, đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên, đau đớn đánh úp lại liền không còn cảm giác, chẳng lẽ là đụng xe hay có vụ nổ gas? Dù sao hắn biết trong nháy mắt đó hắn đã chết, nhưng hiện tại hắn tỉnh lại, chỉ là thân thể không phải thân thể cũ của hắn. Đoạn ngắn ký ức không ngừng hiện lên trong đầu làm cho Mạc Thiên Hàm biết được, chủ nhân của thân thể này thế nhưng có tên giống hắn, cũng gọi Mạc Thiên Hàm, tự Tuấn Chương, năm nay hai mươi lăm tuổi. Vốn là một Quan tiên phong tài giỏi, nhưng vì một lần chiến dịch vào ba năm trước, hắn đi theo đội ngũ… Lúc Thu Nghiên nhìn thấy áo bông, thực kinh ngạc, từ bên ngoài nhìn áo bông đã thấy rất tốt, nhưng bên trong so với bên ngoài càng tốt, lớp lót bên trong là loại vải màu trắng ngà mà hắn cùng tướng công đã nhìn thấy ở tiệm vải trước đó, y dùng tay sờ sờ, cảm giác mềm mại bóng loáng kia, làm y không dám nghĩ đến giá của nó.Ngoài trừ cái này, còn dùng kiểu vải tương tự làm bốn cái áo trong cùng quần nhỏ bên người, cái này làm cho mặt của Thu Nghiên, bởi vì Mạc Thiên Hàm cầm đống lớn đồ bên người kia, mà đỏ bừng bừng, thật sự quá ngượng ngùng đến mức nóng nảy liền cướp lấy đống đồ vọt vào trong phòng ngủ, bỏ vào trong ngăn tủ, chỉ chừa lại tiếng cười vang vọng của Mạc Thiên Hàm."Tướng công, ngươi đang làm gì?" Thu Nghiên thấy tướng công mấy ngày hôm nay vẫn luôn thần thần bí bí, tránh né y mang thêm đồ vào nhà, y đều tò mò muốn chết, rốt cục không nhịn được, đến lúc thấy Mạc Thiên Hàm lại vác bao lớn bao nhỏ vào nhà liền hỏi."Cái này a, mấy ngày nữa là tới lúc chúng ta làm lễ hồi môn, này đó đều là lễ hồi môn." Mạc Thiên Hàm vừa đặt đồ xuống vừa trả lời phu lang.Mạc Thiên Hàm chuẩn bị một đống lớn lễ vật, để mang theo lúc dẫn Thu Nghiên về đưa lễ hồi môn, lễ hồi môn này cũng có chuyện để nói, Mạc Thiên Hàm luôn cảm thấy hôn lễ đã rất đơn giản, đương nhiên đơn giản này là trong mắt hắn, cho nên hắn tốn càng nhiều tâm tư vào lễ hồi môn, ít nhất phải để cho người khác biết, Thu Nghiên gả cho một tướng công tốt."Này đó đều là?" Thu Nghiên có chút líu lưỡi, nhiều như vậy?"Đương nhiên rồi!"Mạc Thiên Hàm là dựa vào phong tục nơi này mà chuẩn bị, đồ đều có đôi có cặp: Mười cặp gà cảnh, mười cặp thỏ hoang, mười túi thịt hong gió, sáu cây vải mịn, sáu cây vải thô, bốn vò rượu ngon, sáu hộp bánh lễ, sáu hộp trái cây, mười túi kẹo mừng, hai túi gạo trắng, hai túi bột mì, hai đệm giường bằng da sói, hai chiếc chăn bông mới, mười cặp trâm bạc, một cặp trâm vàng, một đôi chim nhạn, hai giường chiếu trúc, một trăm trứng gà, hai cân đậu phộng, hai cân táo đỏ, hai cân hạt sen, hai cân long nhãn, hai cân ngũ cốc.Tân phu lang hồi môn, lễ vật mang về càng nhiều đại biểu nhà chồng càng coi trọng tân phu lang, ca tử đã thành hôn ngoài so sánh tướng công cùng hài tử chính là lễ hồi môn, mà Mạc Thiên Hàm biết Thu Nghiên nhà hắn lúc chưa lập gia đình sống rất không tốt, hơn nữa có rất nhiều người đều nói, quan xứng đều là ca nhi không tốt, đều không coi trọng mối hôn sự này, cho nên hắn phải để cho phu lang của mình nở mày nở mặt mới được!Này đó ngày thường đều là lúc hắn đến chỗ Lý đại phu nghe Lý gia phu lang nói, bản lĩnh khác của Lý gia phu lang hắn không nhìn ra, nhưng những tin tức nhỏ nhặt truyền miệng giữa các ca nhi ca tử thì ông rất rành, hơn nữa Lý gia phu lang là một ca tử rất có tinh thần trọng nghĩa, có ấn tượng rất tốt với Thu Nghiên, luôn ân cần dạy bảo hắn phải đối xử tử tế với Thu Nghiên.Hồi môn cũng là có cách nói, sau khi thành thân được một tháng, tân lang quan mang tân phu lang về nhà, nhà lang quan cũng tặng kèm lễ vật đại biểu cho đánh giá cùng địa vị của tân phu lang ở nhà chồng, cho nên nói, lễ hồi môn có long trọng hay không, là tiêu chuẩn quan trọng để đánh giá tân phu lang.Mà Mạc Thiên Hàm tốn nhiều công sức chuẩn bị như vậy, cũng là vì trước đó Thu Nghiên không phải ở nhà xuất giá mà là ở từ đường xuất giá, hắn mang lễ hồi môn, tự nhiên là đưa cho ông lão ở trong từ đường làm vai trưởng bối cho Thu Nghiên, nghe nói ông lão không con không cái, người thân đều qua đời, nhưng ông lão có tâm địa thiện lương, rất chăm sóc Thu Nghiên, Mạc Thiên Hàm tự nhiên cũng rất kính trọng ông lão.
Lúc Thu Nghiên nhìn thấy áo bông, thực kinh ngạc, từ bên ngoài nhìn áo bông đã thấy rất tốt, nhưng bên trong so với bên ngoài càng tốt, lớp lót bên trong là loại vải màu trắng ngà mà hắn cùng tướng công đã nhìn thấy ở tiệm vải trước đó, y dùng tay sờ sờ, cảm giác mềm mại bóng loáng kia, làm y không dám nghĩ đến giá của nó.
Ngoài trừ cái này, còn dùng kiểu vải tương tự làm bốn cái áo trong cùng quần nhỏ bên người, cái này làm cho mặt của Thu Nghiên, bởi vì Mạc Thiên Hàm cầm đống lớn đồ bên người kia, mà đỏ bừng bừng, thật sự quá ngượng ngùng đến mức nóng nảy liền cướp lấy đống đồ vọt vào trong phòng ngủ, bỏ vào trong ngăn tủ, chỉ chừa lại tiếng cười vang vọng của Mạc Thiên Hàm.
"Tướng công, ngươi đang làm gì?" Thu Nghiên thấy tướng công mấy ngày hôm nay vẫn luôn thần thần bí bí, tránh né y mang thêm đồ vào nhà, y đều tò mò muốn chết, rốt cục không nhịn được, đến lúc thấy Mạc Thiên Hàm lại vác bao lớn bao nhỏ vào nhà liền hỏi.
"Cái này a, mấy ngày nữa là tới lúc chúng ta làm lễ hồi môn, này đó đều là lễ hồi môn." Mạc Thiên Hàm vừa đặt đồ xuống vừa trả lời phu lang.
Mạc Thiên Hàm chuẩn bị một đống lớn lễ vật, để mang theo lúc dẫn Thu Nghiên về đưa lễ hồi môn, lễ hồi môn này cũng có chuyện để nói, Mạc Thiên Hàm luôn cảm thấy hôn lễ đã rất đơn giản, đương nhiên đơn giản này là trong mắt hắn, cho nên hắn tốn càng nhiều tâm tư vào lễ hồi môn, ít nhất phải để cho người khác biết, Thu Nghiên gả cho một tướng công tốt.
"Này đó đều là?" Thu Nghiên có chút líu lưỡi, nhiều như vậy?
"Đương nhiên rồi!"
Mạc Thiên Hàm là dựa vào phong tục nơi này mà chuẩn bị, đồ đều có đôi có cặp: Mười cặp gà cảnh, mười cặp thỏ hoang, mười túi thịt hong gió, sáu cây vải mịn, sáu cây vải thô, bốn vò rượu ngon, sáu hộp bánh lễ, sáu hộp trái cây, mười túi kẹo mừng, hai túi gạo trắng, hai túi bột mì, hai đệm giường bằng da sói, hai chiếc chăn bông mới, mười cặp trâm bạc, một cặp trâm vàng, một đôi chim nhạn, hai giường chiếu trúc, một trăm trứng gà, hai cân đậu phộng, hai cân táo đỏ, hai cân hạt sen, hai cân long nhãn, hai cân ngũ cốc.
Tân phu lang hồi môn, lễ vật mang về càng nhiều đại biểu nhà chồng càng coi trọng tân phu lang, ca tử đã thành hôn ngoài so sánh tướng công cùng hài tử chính là lễ hồi môn, mà Mạc Thiên Hàm biết Thu Nghiên nhà hắn lúc chưa lập gia đình sống rất không tốt, hơn nữa có rất nhiều người đều nói, quan xứng đều là ca nhi không tốt, đều không coi trọng mối hôn sự này, cho nên hắn phải để cho phu lang của mình nở mày nở mặt mới được!
Này đó ngày thường đều là lúc hắn đến chỗ Lý đại phu nghe Lý gia phu lang nói, bản lĩnh khác của Lý gia phu lang hắn không nhìn ra, nhưng những tin tức nhỏ nhặt truyền miệng giữa các ca nhi ca tử thì ông rất rành, hơn nữa Lý gia phu lang là một ca tử rất có tinh thần trọng nghĩa, có ấn tượng rất tốt với Thu Nghiên, luôn ân cần dạy bảo hắn phải đối xử tử tế với Thu Nghiên.
Hồi môn cũng là có cách nói, sau khi thành thân được một tháng, tân lang quan mang tân phu lang về nhà, nhà lang quan cũng tặng kèm lễ vật đại biểu cho đánh giá cùng địa vị của tân phu lang ở nhà chồng, cho nên nói, lễ hồi môn có long trọng hay không, là tiêu chuẩn quan trọng để đánh giá tân phu lang.
Mà Mạc Thiên Hàm tốn nhiều công sức chuẩn bị như vậy, cũng là vì trước đó Thu Nghiên không phải ở nhà xuất giá mà là ở từ đường xuất giá, hắn mang lễ hồi môn, tự nhiên là đưa cho ông lão ở trong từ đường làm vai trưởng bối cho Thu Nghiên, nghe nói ông lão không con không cái, người thân đều qua đời, nhưng ông lão có tâm địa thiện lương, rất chăm sóc Thu Nghiên, Mạc Thiên Hàm tự nhiên cũng rất kính trọng ông lão.
Tướng Công Mạnh Mẽ Phu Lang Ngoan NgoãnTác giả: Sơ Vẫn Giang HồTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngLúc này Mạc Thiên Hàm chỉ có một cảm giác duy nhất chính là đau, toàn thân đều vô cùng đau, một tiếng ngựa hí vang lọt vào trong tai, hắn mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng khoác một chiếc áo choàng đen giục ngựa rời đi, để lại một cây đèn chiếu rọi căn nhà tranh rách nát cùng với thân thể hiện tại của hắn và bốn năm bình rượu nằm nghiêng ngả. Ký ức gào thét lao đến, đầu đau như muốn nứt ra. Hắn chỉ nhớ rõ là đang trên đường lái xe về nhà, đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên, đau đớn đánh úp lại liền không còn cảm giác, chẳng lẽ là đụng xe hay có vụ nổ gas? Dù sao hắn biết trong nháy mắt đó hắn đã chết, nhưng hiện tại hắn tỉnh lại, chỉ là thân thể không phải thân thể cũ của hắn. Đoạn ngắn ký ức không ngừng hiện lên trong đầu làm cho Mạc Thiên Hàm biết được, chủ nhân của thân thể này thế nhưng có tên giống hắn, cũng gọi Mạc Thiên Hàm, tự Tuấn Chương, năm nay hai mươi lăm tuổi. Vốn là một Quan tiên phong tài giỏi, nhưng vì một lần chiến dịch vào ba năm trước, hắn đi theo đội ngũ… Lúc Thu Nghiên nhìn thấy áo bông, thực kinh ngạc, từ bên ngoài nhìn áo bông đã thấy rất tốt, nhưng bên trong so với bên ngoài càng tốt, lớp lót bên trong là loại vải màu trắng ngà mà hắn cùng tướng công đã nhìn thấy ở tiệm vải trước đó, y dùng tay sờ sờ, cảm giác mềm mại bóng loáng kia, làm y không dám nghĩ đến giá của nó.Ngoài trừ cái này, còn dùng kiểu vải tương tự làm bốn cái áo trong cùng quần nhỏ bên người, cái này làm cho mặt của Thu Nghiên, bởi vì Mạc Thiên Hàm cầm đống lớn đồ bên người kia, mà đỏ bừng bừng, thật sự quá ngượng ngùng đến mức nóng nảy liền cướp lấy đống đồ vọt vào trong phòng ngủ, bỏ vào trong ngăn tủ, chỉ chừa lại tiếng cười vang vọng của Mạc Thiên Hàm."Tướng công, ngươi đang làm gì?" Thu Nghiên thấy tướng công mấy ngày hôm nay vẫn luôn thần thần bí bí, tránh né y mang thêm đồ vào nhà, y đều tò mò muốn chết, rốt cục không nhịn được, đến lúc thấy Mạc Thiên Hàm lại vác bao lớn bao nhỏ vào nhà liền hỏi."Cái này a, mấy ngày nữa là tới lúc chúng ta làm lễ hồi môn, này đó đều là lễ hồi môn." Mạc Thiên Hàm vừa đặt đồ xuống vừa trả lời phu lang.Mạc Thiên Hàm chuẩn bị một đống lớn lễ vật, để mang theo lúc dẫn Thu Nghiên về đưa lễ hồi môn, lễ hồi môn này cũng có chuyện để nói, Mạc Thiên Hàm luôn cảm thấy hôn lễ đã rất đơn giản, đương nhiên đơn giản này là trong mắt hắn, cho nên hắn tốn càng nhiều tâm tư vào lễ hồi môn, ít nhất phải để cho người khác biết, Thu Nghiên gả cho một tướng công tốt."Này đó đều là?" Thu Nghiên có chút líu lưỡi, nhiều như vậy?"Đương nhiên rồi!"Mạc Thiên Hàm là dựa vào phong tục nơi này mà chuẩn bị, đồ đều có đôi có cặp: Mười cặp gà cảnh, mười cặp thỏ hoang, mười túi thịt hong gió, sáu cây vải mịn, sáu cây vải thô, bốn vò rượu ngon, sáu hộp bánh lễ, sáu hộp trái cây, mười túi kẹo mừng, hai túi gạo trắng, hai túi bột mì, hai đệm giường bằng da sói, hai chiếc chăn bông mới, mười cặp trâm bạc, một cặp trâm vàng, một đôi chim nhạn, hai giường chiếu trúc, một trăm trứng gà, hai cân đậu phộng, hai cân táo đỏ, hai cân hạt sen, hai cân long nhãn, hai cân ngũ cốc.Tân phu lang hồi môn, lễ vật mang về càng nhiều đại biểu nhà chồng càng coi trọng tân phu lang, ca tử đã thành hôn ngoài so sánh tướng công cùng hài tử chính là lễ hồi môn, mà Mạc Thiên Hàm biết Thu Nghiên nhà hắn lúc chưa lập gia đình sống rất không tốt, hơn nữa có rất nhiều người đều nói, quan xứng đều là ca nhi không tốt, đều không coi trọng mối hôn sự này, cho nên hắn phải để cho phu lang của mình nở mày nở mặt mới được!Này đó ngày thường đều là lúc hắn đến chỗ Lý đại phu nghe Lý gia phu lang nói, bản lĩnh khác của Lý gia phu lang hắn không nhìn ra, nhưng những tin tức nhỏ nhặt truyền miệng giữa các ca nhi ca tử thì ông rất rành, hơn nữa Lý gia phu lang là một ca tử rất có tinh thần trọng nghĩa, có ấn tượng rất tốt với Thu Nghiên, luôn ân cần dạy bảo hắn phải đối xử tử tế với Thu Nghiên.Hồi môn cũng là có cách nói, sau khi thành thân được một tháng, tân lang quan mang tân phu lang về nhà, nhà lang quan cũng tặng kèm lễ vật đại biểu cho đánh giá cùng địa vị của tân phu lang ở nhà chồng, cho nên nói, lễ hồi môn có long trọng hay không, là tiêu chuẩn quan trọng để đánh giá tân phu lang.Mà Mạc Thiên Hàm tốn nhiều công sức chuẩn bị như vậy, cũng là vì trước đó Thu Nghiên không phải ở nhà xuất giá mà là ở từ đường xuất giá, hắn mang lễ hồi môn, tự nhiên là đưa cho ông lão ở trong từ đường làm vai trưởng bối cho Thu Nghiên, nghe nói ông lão không con không cái, người thân đều qua đời, nhưng ông lão có tâm địa thiện lương, rất chăm sóc Thu Nghiên, Mạc Thiên Hàm tự nhiên cũng rất kính trọng ông lão.