Lúc này Mạc Thiên Hàm chỉ có một cảm giác duy nhất chính là đau, toàn thân đều vô cùng đau, một tiếng ngựa hí vang lọt vào trong tai, hắn mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng khoác một chiếc áo choàng đen giục ngựa rời đi, để lại một cây đèn chiếu rọi căn nhà tranh rách nát cùng với thân thể hiện tại của hắn và bốn năm bình rượu nằm nghiêng ngả. Ký ức gào thét lao đến, đầu đau như muốn nứt ra. Hắn chỉ nhớ rõ là đang trên đường lái xe về nhà, đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên, đau đớn đánh úp lại liền không còn cảm giác, chẳng lẽ là đụng xe hay có vụ nổ gas? Dù sao hắn biết trong nháy mắt đó hắn đã chết, nhưng hiện tại hắn tỉnh lại, chỉ là thân thể không phải thân thể cũ của hắn. Đoạn ngắn ký ức không ngừng hiện lên trong đầu làm cho Mạc Thiên Hàm biết được, chủ nhân của thân thể này thế nhưng có tên giống hắn, cũng gọi Mạc Thiên Hàm, tự Tuấn Chương, năm nay hai mươi lăm tuổi. Vốn là một Quan tiên phong tài giỏi, nhưng vì một lần chiến dịch vào ba năm trước, hắn đi theo đội ngũ…

Chương 62

Tướng Công Mạnh Mẽ Phu Lang Ngoan NgoãnTác giả: Sơ Vẫn Giang HồTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngLúc này Mạc Thiên Hàm chỉ có một cảm giác duy nhất chính là đau, toàn thân đều vô cùng đau, một tiếng ngựa hí vang lọt vào trong tai, hắn mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng khoác một chiếc áo choàng đen giục ngựa rời đi, để lại một cây đèn chiếu rọi căn nhà tranh rách nát cùng với thân thể hiện tại của hắn và bốn năm bình rượu nằm nghiêng ngả. Ký ức gào thét lao đến, đầu đau như muốn nứt ra. Hắn chỉ nhớ rõ là đang trên đường lái xe về nhà, đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên, đau đớn đánh úp lại liền không còn cảm giác, chẳng lẽ là đụng xe hay có vụ nổ gas? Dù sao hắn biết trong nháy mắt đó hắn đã chết, nhưng hiện tại hắn tỉnh lại, chỉ là thân thể không phải thân thể cũ của hắn. Đoạn ngắn ký ức không ngừng hiện lên trong đầu làm cho Mạc Thiên Hàm biết được, chủ nhân của thân thể này thế nhưng có tên giống hắn, cũng gọi Mạc Thiên Hàm, tự Tuấn Chương, năm nay hai mươi lăm tuổi. Vốn là một Quan tiên phong tài giỏi, nhưng vì một lần chiến dịch vào ba năm trước, hắn đi theo đội ngũ… Những người đó thấy thôn trưởng rời đi, liền chia ra đứng nghiêm, không hề nhúc nhích, chỉ có vị tiểu công tử kia, nhàn nhã vào nhà, nhìn nhìn lầu trên lầu dưới, cuối cùng Thu Nghiên mời vị công tử này ngồi xuống đại sảnh ở lầu một, vội vàng muốn đi nấu nước, công tử kia không cho, sai một người đi nấu nước pha trà, để y ngồi trong đại sảnh, hỏi về chuyện của tướng công."Ngươi là phu lang của Mạc Thiên Hàm?" Thanh âm của tiểu công tử quạnh quẽ, lọt vào tai Thu Nghiên làm y rét run, nhưng lại không muốn làm cho tướng công mất mặt."Đúng vậy." Thu Nghiên bình tĩnh trả lời."Thành thân lúc nào?""Đầu thu năm trước.""Ừm." Im lặng một lát: "Mạc tiên phong rất thương ngươi a, ở nhà cũng khoác áo choàng.""Mỗi ngày tướng công đều sẽ khoác áo choàng xong mới có thể ra cửa.""Hiện tại hắn đi đâu?""Trong núi, mấy hôm nay phải làm ổ cho thỏ con, không thể đi săn thú, hôm qua làm ổ xong, nên hôm nay vào núi xem con mồi.""Chủ tử uống trà." Thị vệ của công tử bưng ra một ly trà, đặt lên bàn trước mặt công tử.Công tử nhìn cái ly đựng trà, là bằng trúc, từ cây trúc to bằng miệng chén, vành chén được mài bóng loáng, cái đáy là mắc của cây trúc không đâm thủng, phần còn lại là ống trúc dài khoảng một gang tay, trên thân ống dùng dao nhỏ khắc hình phong lan đơn giản, không hoa lệ, nhưng tao nhã.Bưng ly trúc lên nhìn nhìn, ngẩng đầu hỏi Thu Nghiên: "Đây là do Mạc tiên phong làm sao?""Đúng vậy, vết khắc cũng là của tướng công." Cái này là lời nói thật, đồ vật trong nhà, cơ hồ đều là do Mạc Thiên Hàm lúc rảnh rỗi nghiên cứu làm ra."Ừ." Uống ngụm nước trà, vừa lòng gật gật đầu: "Không tồi."Thu Nghiên lớn như vậy cũng chưa từng chính thức tiếp đón khách qua đường lần nào huống nhi vị khách này nhìn sao cũng thấy không giống những người y thường gặp, cho nên Thu Nghiên có chút câu nệ ngồi trên ghế, trong lòng không ngừng mong ngóng tướng công mau trở lại, Nghiên nhi không biết phải làm gì tiếp đón những người bạn này của ngươi a!Giữa trưa thấy Mạc Thiên Hàm không về, thị vệ của công tử liền muốn chuẩn bị đồ ăn cho chủ tử của bọn họ."Trong bếp có sẵn thịt khô, chưng lại là được, trong tủ có gạo, có thể nấu cơm, trong viện có rau, hái chút xào lên là được, trong nhà còn chút thịt hong gió cùng đầu thỏ, cũng có thể ăn." Đây đều là đồ Mạc Thiên Hàm làm ra cho Thu Nghiên ăn, đều là bán thành phẩm hoặc thành phẩm, hâm nóng chút liền có thể ăn, vị cũng rất ngon.Thu Nghiên nhìn ra công tử chắc là xuất thân nhà giàu có, đến gặp tướng công, có thể là quen biết cũ của tướng công, càng có thể là người trong quân, nhà y tuy rằng nghèo, nhưng y không muốn để người khác coi thường tướng công, vì thế đều đem đồ tốt trong nhà mang ra.Bao gồm hai mươi lăm đầu thỏ sốt cay, thịt sói hong gió, thịt khô xào tỏi, lại dùng gà rừng hầm nấm, cuối cùng còn chưng ba con cá xông khói.Vốn là có hai thị vệ vào phòng bếp hỗ trợ, nhưng nồi của nhà bọn họ tương đối đặc biệt, nồi nấu cơm có đáy khá sâu, bọn họ chư từng thấy không biết phải sử dụng thế nào, Thu Nghiên liền dạy bọn họ, đầu tiên ngâm gạo một lát, sau đó bỏ vào ống trúc, không thể nhét đầy, chỉ khoảng hai phần ba, đổ nước vào, bỏ vô nồi, lại đổ nước vào nồi cho đầy, chờ đến lúc có mùi cơm cùng mùi trúc bay ra, ủ than một lát liền có thể ăn.

Những người đó thấy thôn trưởng rời đi, liền chia ra đứng nghiêm, không hề nhúc nhích, chỉ có vị tiểu công tử kia, nhàn nhã vào nhà, nhìn nhìn lầu trên lầu dưới, cuối cùng Thu Nghiên mời vị công tử này ngồi xuống đại sảnh ở lầu một, vội vàng muốn đi nấu nước, công tử kia không cho, sai một người đi nấu nước pha trà, để y ngồi trong đại sảnh, hỏi về chuyện của tướng công.

"Ngươi là phu lang của Mạc Thiên Hàm?" Thanh âm của tiểu công tử quạnh quẽ, lọt vào tai Thu Nghiên làm y rét run, nhưng lại không muốn làm cho tướng công mất mặt.

"Đúng vậy." Thu Nghiên bình tĩnh trả lời.

"Thành thân lúc nào?"

"Đầu thu năm trước."

"Ừm." Im lặng một lát: "Mạc tiên phong rất thương ngươi a, ở nhà cũng khoác áo choàng."

"Mỗi ngày tướng công đều sẽ khoác áo choàng xong mới có thể ra cửa."

"Hiện tại hắn đi đâu?"

"Trong núi, mấy hôm nay phải làm ổ cho thỏ con, không thể đi săn thú, hôm qua làm ổ xong, nên hôm nay vào núi xem con mồi."

"Chủ tử uống trà." Thị vệ của công tử bưng ra một ly trà, đặt lên bàn trước mặt công tử.

Công tử nhìn cái ly đựng trà, là bằng trúc, từ cây trúc to bằng miệng chén, vành chén được mài bóng loáng, cái đáy là mắc của cây trúc không đâm thủng, phần còn lại là ống trúc dài khoảng một gang tay, trên thân ống dùng dao nhỏ khắc hình phong lan đơn giản, không hoa lệ, nhưng tao nhã.

Bưng ly trúc lên nhìn nhìn, ngẩng đầu hỏi Thu Nghiên: "Đây là do Mạc tiên phong làm sao?"

"Đúng vậy, vết khắc cũng là của tướng công." Cái này là lời nói thật, đồ vật trong nhà, cơ hồ đều là do Mạc Thiên Hàm lúc rảnh rỗi nghiên cứu làm ra.

"Ừ." Uống ngụm nước trà, vừa lòng gật gật đầu: "Không tồi."

Thu Nghiên lớn như vậy cũng chưa từng chính thức tiếp đón khách qua đường lần nào huống nhi vị khách này nhìn sao cũng thấy không giống những người y thường gặp, cho nên Thu Nghiên có chút câu nệ ngồi trên ghế, trong lòng không ngừng mong ngóng tướng công mau trở lại, Nghiên nhi không biết phải làm gì tiếp đón những người bạn này của ngươi a!

Giữa trưa thấy Mạc Thiên Hàm không về, thị vệ của công tử liền muốn chuẩn bị đồ ăn cho chủ tử của bọn họ.

"Trong bếp có sẵn thịt khô, chưng lại là được, trong tủ có gạo, có thể nấu cơm, trong viện có rau, hái chút xào lên là được, trong nhà còn chút thịt hong gió cùng đầu thỏ, cũng có thể ăn." Đây đều là đồ Mạc Thiên Hàm làm ra cho Thu Nghiên ăn, đều là bán thành phẩm hoặc thành phẩm, hâm nóng chút liền có thể ăn, vị cũng rất ngon.

Thu Nghiên nhìn ra công tử chắc là xuất thân nhà giàu có, đến gặp tướng công, có thể là quen biết cũ của tướng công, càng có thể là người trong quân, nhà y tuy rằng nghèo, nhưng y không muốn để người khác coi thường tướng công, vì thế đều đem đồ tốt trong nhà mang ra.

Bao gồm hai mươi lăm đầu thỏ sốt cay, thịt sói hong gió, thịt khô xào tỏi, lại dùng gà rừng hầm nấm, cuối cùng còn chưng ba con cá xông khói.

Vốn là có hai thị vệ vào phòng bếp hỗ trợ, nhưng nồi của nhà bọn họ tương đối đặc biệt, nồi nấu cơm có đáy khá sâu, bọn họ chư từng thấy không biết phải sử dụng thế nào, Thu Nghiên liền dạy bọn họ, đầu tiên ngâm gạo một lát, sau đó bỏ vào ống trúc, không thể nhét đầy, chỉ khoảng hai phần ba, đổ nước vào, bỏ vô nồi, lại đổ nước vào nồi cho đầy, chờ đến lúc có mùi cơm cùng mùi trúc bay ra, ủ than một lát liền có thể ăn.

Tướng Công Mạnh Mẽ Phu Lang Ngoan NgoãnTác giả: Sơ Vẫn Giang HồTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngLúc này Mạc Thiên Hàm chỉ có một cảm giác duy nhất chính là đau, toàn thân đều vô cùng đau, một tiếng ngựa hí vang lọt vào trong tai, hắn mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng khoác một chiếc áo choàng đen giục ngựa rời đi, để lại một cây đèn chiếu rọi căn nhà tranh rách nát cùng với thân thể hiện tại của hắn và bốn năm bình rượu nằm nghiêng ngả. Ký ức gào thét lao đến, đầu đau như muốn nứt ra. Hắn chỉ nhớ rõ là đang trên đường lái xe về nhà, đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên, đau đớn đánh úp lại liền không còn cảm giác, chẳng lẽ là đụng xe hay có vụ nổ gas? Dù sao hắn biết trong nháy mắt đó hắn đã chết, nhưng hiện tại hắn tỉnh lại, chỉ là thân thể không phải thân thể cũ của hắn. Đoạn ngắn ký ức không ngừng hiện lên trong đầu làm cho Mạc Thiên Hàm biết được, chủ nhân của thân thể này thế nhưng có tên giống hắn, cũng gọi Mạc Thiên Hàm, tự Tuấn Chương, năm nay hai mươi lăm tuổi. Vốn là một Quan tiên phong tài giỏi, nhưng vì một lần chiến dịch vào ba năm trước, hắn đi theo đội ngũ… Những người đó thấy thôn trưởng rời đi, liền chia ra đứng nghiêm, không hề nhúc nhích, chỉ có vị tiểu công tử kia, nhàn nhã vào nhà, nhìn nhìn lầu trên lầu dưới, cuối cùng Thu Nghiên mời vị công tử này ngồi xuống đại sảnh ở lầu một, vội vàng muốn đi nấu nước, công tử kia không cho, sai một người đi nấu nước pha trà, để y ngồi trong đại sảnh, hỏi về chuyện của tướng công."Ngươi là phu lang của Mạc Thiên Hàm?" Thanh âm của tiểu công tử quạnh quẽ, lọt vào tai Thu Nghiên làm y rét run, nhưng lại không muốn làm cho tướng công mất mặt."Đúng vậy." Thu Nghiên bình tĩnh trả lời."Thành thân lúc nào?""Đầu thu năm trước.""Ừm." Im lặng một lát: "Mạc tiên phong rất thương ngươi a, ở nhà cũng khoác áo choàng.""Mỗi ngày tướng công đều sẽ khoác áo choàng xong mới có thể ra cửa.""Hiện tại hắn đi đâu?""Trong núi, mấy hôm nay phải làm ổ cho thỏ con, không thể đi săn thú, hôm qua làm ổ xong, nên hôm nay vào núi xem con mồi.""Chủ tử uống trà." Thị vệ của công tử bưng ra một ly trà, đặt lên bàn trước mặt công tử.Công tử nhìn cái ly đựng trà, là bằng trúc, từ cây trúc to bằng miệng chén, vành chén được mài bóng loáng, cái đáy là mắc của cây trúc không đâm thủng, phần còn lại là ống trúc dài khoảng một gang tay, trên thân ống dùng dao nhỏ khắc hình phong lan đơn giản, không hoa lệ, nhưng tao nhã.Bưng ly trúc lên nhìn nhìn, ngẩng đầu hỏi Thu Nghiên: "Đây là do Mạc tiên phong làm sao?""Đúng vậy, vết khắc cũng là của tướng công." Cái này là lời nói thật, đồ vật trong nhà, cơ hồ đều là do Mạc Thiên Hàm lúc rảnh rỗi nghiên cứu làm ra."Ừ." Uống ngụm nước trà, vừa lòng gật gật đầu: "Không tồi."Thu Nghiên lớn như vậy cũng chưa từng chính thức tiếp đón khách qua đường lần nào huống nhi vị khách này nhìn sao cũng thấy không giống những người y thường gặp, cho nên Thu Nghiên có chút câu nệ ngồi trên ghế, trong lòng không ngừng mong ngóng tướng công mau trở lại, Nghiên nhi không biết phải làm gì tiếp đón những người bạn này của ngươi a!Giữa trưa thấy Mạc Thiên Hàm không về, thị vệ của công tử liền muốn chuẩn bị đồ ăn cho chủ tử của bọn họ."Trong bếp có sẵn thịt khô, chưng lại là được, trong tủ có gạo, có thể nấu cơm, trong viện có rau, hái chút xào lên là được, trong nhà còn chút thịt hong gió cùng đầu thỏ, cũng có thể ăn." Đây đều là đồ Mạc Thiên Hàm làm ra cho Thu Nghiên ăn, đều là bán thành phẩm hoặc thành phẩm, hâm nóng chút liền có thể ăn, vị cũng rất ngon.Thu Nghiên nhìn ra công tử chắc là xuất thân nhà giàu có, đến gặp tướng công, có thể là quen biết cũ của tướng công, càng có thể là người trong quân, nhà y tuy rằng nghèo, nhưng y không muốn để người khác coi thường tướng công, vì thế đều đem đồ tốt trong nhà mang ra.Bao gồm hai mươi lăm đầu thỏ sốt cay, thịt sói hong gió, thịt khô xào tỏi, lại dùng gà rừng hầm nấm, cuối cùng còn chưng ba con cá xông khói.Vốn là có hai thị vệ vào phòng bếp hỗ trợ, nhưng nồi của nhà bọn họ tương đối đặc biệt, nồi nấu cơm có đáy khá sâu, bọn họ chư từng thấy không biết phải sử dụng thế nào, Thu Nghiên liền dạy bọn họ, đầu tiên ngâm gạo một lát, sau đó bỏ vào ống trúc, không thể nhét đầy, chỉ khoảng hai phần ba, đổ nước vào, bỏ vô nồi, lại đổ nước vào nồi cho đầy, chờ đến lúc có mùi cơm cùng mùi trúc bay ra, ủ than một lát liền có thể ăn.

Chương 62