1. Quận chúa Minh Thành ôm mộng gả cho Bát hoàng tử. Bởi vậy, hôm nay nàng tận tâm lấy lòng hoàng hậu, không ngờ khi đang điểm trà lại bị tiểu thư phủ tướng quân khiêu khích. Hai người tranh cãi không ngừng, lời qua tiếng lại, cuối cùng lại để hoàng hậu nương nương nghe thấy. Hoàng hậu vốn đã không ưa gì quận chúa, nay càng thêm ghét bỏ. Khi cửa phòng mở, A Lục khẽ né mình, chiếc đèn lưu ly sượt qua mặt nàng, đập mạnh vào tường, vỡ tan thành trăm mảnh. Kiếp trước, mỗi lần tâm trạng quận chúa không tốt, đều cầm vật sắc nhọn ném thẳng vào mặt A Lục như vậy. Quận chúa ngã bệt xuống đất, đôi mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn A Lục. “Hôm nay trong tiệc xuân, ta mất hết mặt mũi trước hoàng hậu nương nương. “Là ngươi giở trò đúng không? “Là ngươi dẫn Sở Du Du đến phải không?” Sở Du Du chính là thiên kim phủ tướng quân. Thấy quận chúa ngồi dưới đất chẳng ra dáng vẻ gì, A Lục khép lại cửa phòng, rồi lắc đầu nói: “A Lục chỉ là một tiểu tỳ, đâu thể nào sai khiến được thiên kim tướng quân. Xin quận…
Chương 2: Chương 2
Người Xuyên Không Gặp Kẻ Trùng SinhTác giả: Khuyết DanhTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không1. Quận chúa Minh Thành ôm mộng gả cho Bát hoàng tử. Bởi vậy, hôm nay nàng tận tâm lấy lòng hoàng hậu, không ngờ khi đang điểm trà lại bị tiểu thư phủ tướng quân khiêu khích. Hai người tranh cãi không ngừng, lời qua tiếng lại, cuối cùng lại để hoàng hậu nương nương nghe thấy. Hoàng hậu vốn đã không ưa gì quận chúa, nay càng thêm ghét bỏ. Khi cửa phòng mở, A Lục khẽ né mình, chiếc đèn lưu ly sượt qua mặt nàng, đập mạnh vào tường, vỡ tan thành trăm mảnh. Kiếp trước, mỗi lần tâm trạng quận chúa không tốt, đều cầm vật sắc nhọn ném thẳng vào mặt A Lục như vậy. Quận chúa ngã bệt xuống đất, đôi mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn A Lục. “Hôm nay trong tiệc xuân, ta mất hết mặt mũi trước hoàng hậu nương nương. “Là ngươi giở trò đúng không? “Là ngươi dẫn Sở Du Du đến phải không?” Sở Du Du chính là thiên kim phủ tướng quân. Thấy quận chúa ngồi dưới đất chẳng ra dáng vẻ gì, A Lục khép lại cửa phòng, rồi lắc đầu nói: “A Lục chỉ là một tiểu tỳ, đâu thể nào sai khiến được thiên kim tướng quân. Xin quận… Lời ấy, quả nhiên không sai.Thuở bé, một bát cháo trắng cũng đủ khiến A Lục gục ngã, đánh mất cả kiêu hãnh.Lớn dần lên, chỉ cần một hai lượng bạc là đủ.Rồi sau đó, cần nhiều hơn nữa.Cho đến một ngày, khi A Lục hiểu được thế gian vốn dĩ bình đẳng, lại ngộ ra bao đạo lý, nàng không còn muốn bị giam cầm trong chiếc lồng son mang tên Quốc Công phủ.Phải sống co ro cả đời, đối với nàng mà nói, còn khổ sở hơn cả cái chết.Hỉ Tước tỷ tỷ nói rằng hoàng hậu nương nương đã tha thứ cho quận chúa. Quận chúa mừng rỡ vô cùng, quyết định thả A Lục ra.A Lục ngồi trong góc phòng chứa củi, nheo mắt nhìn ánh nắng nhàn nhạt lọt qua vai Hỉ Tước tỷ tỷ, khẽ cười.“Hỉ Tước tỷ tỷ, tỷ thực sự nghĩ rằng quận chúa thả ta ra là chuyện tốt sao?”Hỉ Tước ngây thơ đáp:“Chứ còn gì nữa. Chúng ta đều là thân phận hèn mọn, được chủ nhân coi trọng, ấy chẳng phải là phúc phận hay sao.”“Cho dù là làm bất kỳ điều gì, tỷ cũng coi đó là phúc phận sao?”“Đúng vậy.”“Cho dù là đi chịu chết?”“Quận chúa tốt bụng như vậy, chắc hẳn sẽ không làm thế đâu. Nhưng đã là tôi tớ trung thành, tất nhiên phải vì chủ mà hy sinh rồi.”A Lục mỉm cười, chậm rãi đứng dậy, phủi đi những vết bẩn trên tay áo.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Quận chúa muốn thả nàng ra, thực chất là để nàng bày kế trừ khử tiểu thư phủ tướng quân, Sở Du Du.Sở Du Du văn võ song toàn, đi đâu cũng có cả đoàn hộ vệ bảo vệ nghiêm ngặt, muốn ám hại nàng, quả thực là chuyện viển vông.Nhưng quận chúa lại cố chấp muốn làm bằng được.“A Lục, ngươi phải nhớ, bổn quận chúa không nuôi kẻ vô dụng. Trước đây ngươi đã phạm sai lầm một lần, đừng để ta thất vọng thêm lần nữa.”Ánh mắt quận chúa nhìn A Lục như thần linh đang cúi xuống nhìn kẻ phàm trần.A Lục không cam lòng.Quận chúa khẽ cười, giọng nói nhẹ như làn tơ:“A Lục, ngươi đừng không biết điều.”A Lục quả nhiên không biết điều, nàng lặng lẽ quay lưng, tự bước vào phòng chứa củi một lần nữa.Lần này, không còn Hỉ Tước tỷ tỷ lén lút mang bánh bao tới cho A Lục ăn nữa.Về sau, A Lục nghe được từ lời đồn đại của hạ nhân, rằng Hỉ Tước bị quận chúa sai đi ám hại Sở Du Du.Nào ngờ việc không thành, Hỉ Tước bị loạn tiễn b.ắ.n xuyên qua thân thể mà chết.Nghe nói lúc ấy vẫn chưa tắt thở ngay, còn bị Sở Du Du sai người treo trên cổng lớn của phủ tướng quân suốt một ngày một đêm, đến khi m.á.u chảy cạn kiệt mới thực sự lìa đời.Hỉ Tước c.h.ế.t đi, quận chúa lại hiếm khi có được tâm trạng tốt, thậm chí còn tha thứ cho A Lục, kéo nàng lại bên người, khen rằng nàng thông minh.“Không hổ là A Lục của ta. Hẳn là ngươi đã biết chuyện này sẽ có người chết, liền khéo léo khuyên Hỉ Tước ngốc nghếch kia thay ngươi mà chịu c.h.ế.t đúng không?“Sở Du Du ngu xuẩn kia còn treo xác trên cổng lớn, không biết rằng chuyện này đã khiến triều đình nghị luận xôn xao. Cứ để mọi chuyện lan rộng ra, ta muốn xem Sở Du Du còn dám hống hách với ta nữa hay không.“Dù sao nói cho cùng, phủ Quốc Công chúng ta vẫn cao hơn phủ Tướng Quân một bậc. Như vậy, hôn sự giữa ta và Bát hoàng tử nhất định sẽ càng thêm vững chắc.”
Lời ấy, quả nhiên không sai.
Thuở bé, một bát cháo trắng cũng đủ khiến A Lục gục ngã, đánh mất cả kiêu hãnh.
Lớn dần lên, chỉ cần một hai lượng bạc là đủ.
Rồi sau đó, cần nhiều hơn nữa.
Cho đến một ngày, khi A Lục hiểu được thế gian vốn dĩ bình đẳng, lại ngộ ra bao đạo lý, nàng không còn muốn bị giam cầm trong chiếc lồng son mang tên Quốc Công phủ.
Phải sống co ro cả đời, đối với nàng mà nói, còn khổ sở hơn cả cái chết.
Hỉ Tước tỷ tỷ nói rằng hoàng hậu nương nương đã tha thứ cho quận chúa. Quận chúa mừng rỡ vô cùng, quyết định thả A Lục ra.
A Lục ngồi trong góc phòng chứa củi, nheo mắt nhìn ánh nắng nhàn nhạt lọt qua vai Hỉ Tước tỷ tỷ, khẽ cười.
“Hỉ Tước tỷ tỷ, tỷ thực sự nghĩ rằng quận chúa thả ta ra là chuyện tốt sao?”
Hỉ Tước ngây thơ đáp:
“Chứ còn gì nữa. Chúng ta đều là thân phận hèn mọn, được chủ nhân coi trọng, ấy chẳng phải là phúc phận hay sao.”
“Cho dù là làm bất kỳ điều gì, tỷ cũng coi đó là phúc phận sao?”
“Đúng vậy.”
“Cho dù là đi chịu chết?”
“Quận chúa tốt bụng như vậy, chắc hẳn sẽ không làm thế đâu. Nhưng đã là tôi tớ trung thành, tất nhiên phải vì chủ mà hy sinh rồi.”
A Lục mỉm cười, chậm rãi đứng dậy, phủi đi những vết bẩn trên tay áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quận chúa muốn thả nàng ra, thực chất là để nàng bày kế trừ khử tiểu thư phủ tướng quân, Sở Du Du.
Sở Du Du văn võ song toàn, đi đâu cũng có cả đoàn hộ vệ bảo vệ nghiêm ngặt, muốn ám hại nàng, quả thực là chuyện viển vông.
Nhưng quận chúa lại cố chấp muốn làm bằng được.
“A Lục, ngươi phải nhớ, bổn quận chúa không nuôi kẻ vô dụng. Trước đây ngươi đã phạm sai lầm một lần, đừng để ta thất vọng thêm lần nữa.”
Ánh mắt quận chúa nhìn A Lục như thần linh đang cúi xuống nhìn kẻ phàm trần.
A Lục không cam lòng.
Quận chúa khẽ cười, giọng nói nhẹ như làn tơ:
“A Lục, ngươi đừng không biết điều.”
A Lục quả nhiên không biết điều, nàng lặng lẽ quay lưng, tự bước vào phòng chứa củi một lần nữa.
Lần này, không còn Hỉ Tước tỷ tỷ lén lút mang bánh bao tới cho A Lục ăn nữa.
Về sau, A Lục nghe được từ lời đồn đại của hạ nhân, rằng Hỉ Tước bị quận chúa sai đi ám hại Sở Du Du.
Nào ngờ việc không thành, Hỉ Tước bị loạn tiễn b.ắ.n xuyên qua thân thể mà chết.
Nghe nói lúc ấy vẫn chưa tắt thở ngay, còn bị Sở Du Du sai người treo trên cổng lớn của phủ tướng quân suốt một ngày một đêm, đến khi m.á.u chảy cạn kiệt mới thực sự lìa đời.
Hỉ Tước c.h.ế.t đi, quận chúa lại hiếm khi có được tâm trạng tốt, thậm chí còn tha thứ cho A Lục, kéo nàng lại bên người, khen rằng nàng thông minh.
“Không hổ là A Lục của ta. Hẳn là ngươi đã biết chuyện này sẽ có người chết, liền khéo léo khuyên Hỉ Tước ngốc nghếch kia thay ngươi mà chịu c.h.ế.t đúng không?
“Sở Du Du ngu xuẩn kia còn treo xác trên cổng lớn, không biết rằng chuyện này đã khiến triều đình nghị luận xôn xao. Cứ để mọi chuyện lan rộng ra, ta muốn xem Sở Du Du còn dám hống hách với ta nữa hay không.
“Dù sao nói cho cùng, phủ Quốc Công chúng ta vẫn cao hơn phủ Tướng Quân một bậc. Như vậy, hôn sự giữa ta và Bát hoàng tử nhất định sẽ càng thêm vững chắc.”
Người Xuyên Không Gặp Kẻ Trùng SinhTác giả: Khuyết DanhTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không1. Quận chúa Minh Thành ôm mộng gả cho Bát hoàng tử. Bởi vậy, hôm nay nàng tận tâm lấy lòng hoàng hậu, không ngờ khi đang điểm trà lại bị tiểu thư phủ tướng quân khiêu khích. Hai người tranh cãi không ngừng, lời qua tiếng lại, cuối cùng lại để hoàng hậu nương nương nghe thấy. Hoàng hậu vốn đã không ưa gì quận chúa, nay càng thêm ghét bỏ. Khi cửa phòng mở, A Lục khẽ né mình, chiếc đèn lưu ly sượt qua mặt nàng, đập mạnh vào tường, vỡ tan thành trăm mảnh. Kiếp trước, mỗi lần tâm trạng quận chúa không tốt, đều cầm vật sắc nhọn ném thẳng vào mặt A Lục như vậy. Quận chúa ngã bệt xuống đất, đôi mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn A Lục. “Hôm nay trong tiệc xuân, ta mất hết mặt mũi trước hoàng hậu nương nương. “Là ngươi giở trò đúng không? “Là ngươi dẫn Sở Du Du đến phải không?” Sở Du Du chính là thiên kim phủ tướng quân. Thấy quận chúa ngồi dưới đất chẳng ra dáng vẻ gì, A Lục khép lại cửa phòng, rồi lắc đầu nói: “A Lục chỉ là một tiểu tỳ, đâu thể nào sai khiến được thiên kim tướng quân. Xin quận… Lời ấy, quả nhiên không sai.Thuở bé, một bát cháo trắng cũng đủ khiến A Lục gục ngã, đánh mất cả kiêu hãnh.Lớn dần lên, chỉ cần một hai lượng bạc là đủ.Rồi sau đó, cần nhiều hơn nữa.Cho đến một ngày, khi A Lục hiểu được thế gian vốn dĩ bình đẳng, lại ngộ ra bao đạo lý, nàng không còn muốn bị giam cầm trong chiếc lồng son mang tên Quốc Công phủ.Phải sống co ro cả đời, đối với nàng mà nói, còn khổ sở hơn cả cái chết.Hỉ Tước tỷ tỷ nói rằng hoàng hậu nương nương đã tha thứ cho quận chúa. Quận chúa mừng rỡ vô cùng, quyết định thả A Lục ra.A Lục ngồi trong góc phòng chứa củi, nheo mắt nhìn ánh nắng nhàn nhạt lọt qua vai Hỉ Tước tỷ tỷ, khẽ cười.“Hỉ Tước tỷ tỷ, tỷ thực sự nghĩ rằng quận chúa thả ta ra là chuyện tốt sao?”Hỉ Tước ngây thơ đáp:“Chứ còn gì nữa. Chúng ta đều là thân phận hèn mọn, được chủ nhân coi trọng, ấy chẳng phải là phúc phận hay sao.”“Cho dù là làm bất kỳ điều gì, tỷ cũng coi đó là phúc phận sao?”“Đúng vậy.”“Cho dù là đi chịu chết?”“Quận chúa tốt bụng như vậy, chắc hẳn sẽ không làm thế đâu. Nhưng đã là tôi tớ trung thành, tất nhiên phải vì chủ mà hy sinh rồi.”A Lục mỉm cười, chậm rãi đứng dậy, phủi đi những vết bẩn trên tay áo.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Quận chúa muốn thả nàng ra, thực chất là để nàng bày kế trừ khử tiểu thư phủ tướng quân, Sở Du Du.Sở Du Du văn võ song toàn, đi đâu cũng có cả đoàn hộ vệ bảo vệ nghiêm ngặt, muốn ám hại nàng, quả thực là chuyện viển vông.Nhưng quận chúa lại cố chấp muốn làm bằng được.“A Lục, ngươi phải nhớ, bổn quận chúa không nuôi kẻ vô dụng. Trước đây ngươi đã phạm sai lầm một lần, đừng để ta thất vọng thêm lần nữa.”Ánh mắt quận chúa nhìn A Lục như thần linh đang cúi xuống nhìn kẻ phàm trần.A Lục không cam lòng.Quận chúa khẽ cười, giọng nói nhẹ như làn tơ:“A Lục, ngươi đừng không biết điều.”A Lục quả nhiên không biết điều, nàng lặng lẽ quay lưng, tự bước vào phòng chứa củi một lần nữa.Lần này, không còn Hỉ Tước tỷ tỷ lén lút mang bánh bao tới cho A Lục ăn nữa.Về sau, A Lục nghe được từ lời đồn đại của hạ nhân, rằng Hỉ Tước bị quận chúa sai đi ám hại Sở Du Du.Nào ngờ việc không thành, Hỉ Tước bị loạn tiễn b.ắ.n xuyên qua thân thể mà chết.Nghe nói lúc ấy vẫn chưa tắt thở ngay, còn bị Sở Du Du sai người treo trên cổng lớn của phủ tướng quân suốt một ngày một đêm, đến khi m.á.u chảy cạn kiệt mới thực sự lìa đời.Hỉ Tước c.h.ế.t đi, quận chúa lại hiếm khi có được tâm trạng tốt, thậm chí còn tha thứ cho A Lục, kéo nàng lại bên người, khen rằng nàng thông minh.“Không hổ là A Lục của ta. Hẳn là ngươi đã biết chuyện này sẽ có người chết, liền khéo léo khuyên Hỉ Tước ngốc nghếch kia thay ngươi mà chịu c.h.ế.t đúng không?“Sở Du Du ngu xuẩn kia còn treo xác trên cổng lớn, không biết rằng chuyện này đã khiến triều đình nghị luận xôn xao. Cứ để mọi chuyện lan rộng ra, ta muốn xem Sở Du Du còn dám hống hách với ta nữa hay không.“Dù sao nói cho cùng, phủ Quốc Công chúng ta vẫn cao hơn phủ Tướng Quân một bậc. Như vậy, hôn sự giữa ta và Bát hoàng tử nhất định sẽ càng thêm vững chắc.”