1. Quận chúa Minh Thành ôm mộng gả cho Bát hoàng tử. Bởi vậy, hôm nay nàng tận tâm lấy lòng hoàng hậu, không ngờ khi đang điểm trà lại bị tiểu thư phủ tướng quân khiêu khích. Hai người tranh cãi không ngừng, lời qua tiếng lại, cuối cùng lại để hoàng hậu nương nương nghe thấy. Hoàng hậu vốn đã không ưa gì quận chúa, nay càng thêm ghét bỏ. Khi cửa phòng mở, A Lục khẽ né mình, chiếc đèn lưu ly sượt qua mặt nàng, đập mạnh vào tường, vỡ tan thành trăm mảnh. Kiếp trước, mỗi lần tâm trạng quận chúa không tốt, đều cầm vật sắc nhọn ném thẳng vào mặt A Lục như vậy. Quận chúa ngã bệt xuống đất, đôi mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn A Lục. “Hôm nay trong tiệc xuân, ta mất hết mặt mũi trước hoàng hậu nương nương. “Là ngươi giở trò đúng không? “Là ngươi dẫn Sở Du Du đến phải không?” Sở Du Du chính là thiên kim phủ tướng quân. Thấy quận chúa ngồi dưới đất chẳng ra dáng vẻ gì, A Lục khép lại cửa phòng, rồi lắc đầu nói: “A Lục chỉ là một tiểu tỳ, đâu thể nào sai khiến được thiên kim tướng quân. Xin quận…
Chương 17: Chương 17
Người Xuyên Không Gặp Kẻ Trùng SinhTác giả: Khuyết DanhTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không1. Quận chúa Minh Thành ôm mộng gả cho Bát hoàng tử. Bởi vậy, hôm nay nàng tận tâm lấy lòng hoàng hậu, không ngờ khi đang điểm trà lại bị tiểu thư phủ tướng quân khiêu khích. Hai người tranh cãi không ngừng, lời qua tiếng lại, cuối cùng lại để hoàng hậu nương nương nghe thấy. Hoàng hậu vốn đã không ưa gì quận chúa, nay càng thêm ghét bỏ. Khi cửa phòng mở, A Lục khẽ né mình, chiếc đèn lưu ly sượt qua mặt nàng, đập mạnh vào tường, vỡ tan thành trăm mảnh. Kiếp trước, mỗi lần tâm trạng quận chúa không tốt, đều cầm vật sắc nhọn ném thẳng vào mặt A Lục như vậy. Quận chúa ngã bệt xuống đất, đôi mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn A Lục. “Hôm nay trong tiệc xuân, ta mất hết mặt mũi trước hoàng hậu nương nương. “Là ngươi giở trò đúng không? “Là ngươi dẫn Sở Du Du đến phải không?” Sở Du Du chính là thiên kim phủ tướng quân. Thấy quận chúa ngồi dưới đất chẳng ra dáng vẻ gì, A Lục khép lại cửa phòng, rồi lắc đầu nói: “A Lục chỉ là một tiểu tỳ, đâu thể nào sai khiến được thiên kim tướng quân. Xin quận… “Ngươi không nghĩ thử xem, nếu như thật sự là vì chuyện đó, thì vương gia sao lại không dùng một kiếm mà g.i.ế.c c.h.ế.t ta đi, lại còn để cho ta sống đến tận giờ này cơ chứ?”“Chẳng lẽ… vương gia thực sự có ý với ngươi sao, đồ tiện nhân này?”A Lục đổi một tư thế khác, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào nàng ta, thản nhiên cất tiếng nói:“Chúng ta đã lớn lên ở bên cạnh nhau, nếu như không có ngươi, thì e rằng ta vẫn sẽ cứ sống một cuộc đời mơ hồ cho qua ngày, giống như là Hỉ Tước tỷ tỷ, hay là giống như đứa trẻ mà ta đã từng cứu ở ngoài phố vậy.“Hóa ra khi con người ta có được tư tưởng, thì xương cốt cũng sẽ từ trong m.á.u thịt mà dần dần mọc lên.”Minh Thành thoáng lộ ra vẻ chấn động, rồi theo bản năng mà lùi lại phía sau một bước:[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -“Ngươi rốt cuộc là muốn nói cái gì hả?”“Quận chúa, đây sẽ là lần cuối cùng mà ta gọi ngươi như vậy. Ngươi còn nhớ… những gì mà ngươi đã từng nói với ta hay không. Rằng ‘nhân sinh vốn bình đẳng’.“Ngươi chính là người ở trên cao, đã quen với việc ban phát và cả việc đòi hỏi. Nhưng ta, từ khi còn nhỏ đã phải sống ở trong bóng tối, cho nên luôn ôm ấp ở trong lòng mình một niềm hy vọng.”“Hy vọng gì chứ?”“Đó là được đường đường chính chính sống ở dưới ánh mặt trời.”A Lục nhớ lại, ở kiếp trước nàng đã đem lòng ngưỡng mộ Bát hoàng tử, chỉ vì khi nàng rơi vào trong cảnh khốn cùng nhất, hắn đã ban cho nàng một bát cháo.Đó chính là một chút hơi ấm hiếm hoi trong cả cuộc đời của nàng.
“Ngươi không nghĩ thử xem, nếu như thật sự là vì chuyện đó, thì vương gia sao lại không dùng một kiếm mà g.i.ế.c c.h.ế.t ta đi, lại còn để cho ta sống đến tận giờ này cơ chứ?”
“Chẳng lẽ… vương gia thực sự có ý với ngươi sao, đồ tiện nhân này?”
A Lục đổi một tư thế khác, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào nàng ta, thản nhiên cất tiếng nói:
“Chúng ta đã lớn lên ở bên cạnh nhau, nếu như không có ngươi, thì e rằng ta vẫn sẽ cứ sống một cuộc đời mơ hồ cho qua ngày, giống như là Hỉ Tước tỷ tỷ, hay là giống như đứa trẻ mà ta đã từng cứu ở ngoài phố vậy.
“Hóa ra khi con người ta có được tư tưởng, thì xương cốt cũng sẽ từ trong m.á.u thịt mà dần dần mọc lên.”
Minh Thành thoáng lộ ra vẻ chấn động, rồi theo bản năng mà lùi lại phía sau một bước:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngươi rốt cuộc là muốn nói cái gì hả?”
“Quận chúa, đây sẽ là lần cuối cùng mà ta gọi ngươi như vậy. Ngươi còn nhớ… những gì mà ngươi đã từng nói với ta hay không. Rằng ‘nhân sinh vốn bình đẳng’.
“Ngươi chính là người ở trên cao, đã quen với việc ban phát và cả việc đòi hỏi. Nhưng ta, từ khi còn nhỏ đã phải sống ở trong bóng tối, cho nên luôn ôm ấp ở trong lòng mình một niềm hy vọng.”
“Hy vọng gì chứ?”
“Đó là được đường đường chính chính sống ở dưới ánh mặt trời.”
A Lục nhớ lại, ở kiếp trước nàng đã đem lòng ngưỡng mộ Bát hoàng tử, chỉ vì khi nàng rơi vào trong cảnh khốn cùng nhất, hắn đã ban cho nàng một bát cháo.
Đó chính là một chút hơi ấm hiếm hoi trong cả cuộc đời của nàng.
Người Xuyên Không Gặp Kẻ Trùng SinhTác giả: Khuyết DanhTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không1. Quận chúa Minh Thành ôm mộng gả cho Bát hoàng tử. Bởi vậy, hôm nay nàng tận tâm lấy lòng hoàng hậu, không ngờ khi đang điểm trà lại bị tiểu thư phủ tướng quân khiêu khích. Hai người tranh cãi không ngừng, lời qua tiếng lại, cuối cùng lại để hoàng hậu nương nương nghe thấy. Hoàng hậu vốn đã không ưa gì quận chúa, nay càng thêm ghét bỏ. Khi cửa phòng mở, A Lục khẽ né mình, chiếc đèn lưu ly sượt qua mặt nàng, đập mạnh vào tường, vỡ tan thành trăm mảnh. Kiếp trước, mỗi lần tâm trạng quận chúa không tốt, đều cầm vật sắc nhọn ném thẳng vào mặt A Lục như vậy. Quận chúa ngã bệt xuống đất, đôi mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn A Lục. “Hôm nay trong tiệc xuân, ta mất hết mặt mũi trước hoàng hậu nương nương. “Là ngươi giở trò đúng không? “Là ngươi dẫn Sở Du Du đến phải không?” Sở Du Du chính là thiên kim phủ tướng quân. Thấy quận chúa ngồi dưới đất chẳng ra dáng vẻ gì, A Lục khép lại cửa phòng, rồi lắc đầu nói: “A Lục chỉ là một tiểu tỳ, đâu thể nào sai khiến được thiên kim tướng quân. Xin quận… “Ngươi không nghĩ thử xem, nếu như thật sự là vì chuyện đó, thì vương gia sao lại không dùng một kiếm mà g.i.ế.c c.h.ế.t ta đi, lại còn để cho ta sống đến tận giờ này cơ chứ?”“Chẳng lẽ… vương gia thực sự có ý với ngươi sao, đồ tiện nhân này?”A Lục đổi một tư thế khác, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào nàng ta, thản nhiên cất tiếng nói:“Chúng ta đã lớn lên ở bên cạnh nhau, nếu như không có ngươi, thì e rằng ta vẫn sẽ cứ sống một cuộc đời mơ hồ cho qua ngày, giống như là Hỉ Tước tỷ tỷ, hay là giống như đứa trẻ mà ta đã từng cứu ở ngoài phố vậy.“Hóa ra khi con người ta có được tư tưởng, thì xương cốt cũng sẽ từ trong m.á.u thịt mà dần dần mọc lên.”Minh Thành thoáng lộ ra vẻ chấn động, rồi theo bản năng mà lùi lại phía sau một bước:[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -“Ngươi rốt cuộc là muốn nói cái gì hả?”“Quận chúa, đây sẽ là lần cuối cùng mà ta gọi ngươi như vậy. Ngươi còn nhớ… những gì mà ngươi đã từng nói với ta hay không. Rằng ‘nhân sinh vốn bình đẳng’.“Ngươi chính là người ở trên cao, đã quen với việc ban phát và cả việc đòi hỏi. Nhưng ta, từ khi còn nhỏ đã phải sống ở trong bóng tối, cho nên luôn ôm ấp ở trong lòng mình một niềm hy vọng.”“Hy vọng gì chứ?”“Đó là được đường đường chính chính sống ở dưới ánh mặt trời.”A Lục nhớ lại, ở kiếp trước nàng đã đem lòng ngưỡng mộ Bát hoàng tử, chỉ vì khi nàng rơi vào trong cảnh khốn cùng nhất, hắn đã ban cho nàng một bát cháo.Đó chính là một chút hơi ấm hiếm hoi trong cả cuộc đời của nàng.