Là một người thuộc thế kỷ 21 kiên định không tin vào thần, Cố Tâm Nguyệt vốn không tin vào vận mệnh hay chòm sao. Nhưng gân đây, nàng liên tục bị vả mặt. Mọi chuyện bắt đầu khi Cố Tâm Nguyệt liên tục mơ cùng một giấc mơ kỳ lạ suốt mấy đêm liền. Trong mơ, cảnh tượng không hề thay đổi: Một căn nhà tranh rách nát, một nam nhân nằm thoi thóp trên giường, cùng hai đứa trẻ xanh xao gọi nàng là "mẹ". Mỗi lần tỉnh dậy, trên mặt nàng vẫn còn vương nước mắt. Gần đây, trong mơ xuất hiện một tiên nữ xinh đẹp, nàng ta chỉ vào Cố Tâm Nguyệt và bảo rằng nàng còn một khoản nợ chưa trả ở thế giới khác, cần phải lập tức đi hoàn thành. Sau một cái búng tay của tiên nữ tỷ tỷ, Cố Tâm Nguyệt chỉ cảm thấy mắt nóng lên và mất đi ý thức. Khi tỉnh dậy, Cố Tâm Nguyệt phát hiện dưới mắt trái xuất hiện một nốt ruồi màu son. Chạm nhẹ vào nó, nàng phát hiện có thể mở ra một không gian kỳ lạ. Nếu giấc mơ chỉ là tưởng tượng, nàng có thể tự an ủi rằng mình đọc quá nhiều tiểu thuyết xuyên không. Nhưng không, không gian…
Chương 519
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi ConTác giả: Nấm Không LùnTruyện Điền Văn, Truyện Xuyên KhôngLà một người thuộc thế kỷ 21 kiên định không tin vào thần, Cố Tâm Nguyệt vốn không tin vào vận mệnh hay chòm sao. Nhưng gân đây, nàng liên tục bị vả mặt. Mọi chuyện bắt đầu khi Cố Tâm Nguyệt liên tục mơ cùng một giấc mơ kỳ lạ suốt mấy đêm liền. Trong mơ, cảnh tượng không hề thay đổi: Một căn nhà tranh rách nát, một nam nhân nằm thoi thóp trên giường, cùng hai đứa trẻ xanh xao gọi nàng là "mẹ". Mỗi lần tỉnh dậy, trên mặt nàng vẫn còn vương nước mắt. Gần đây, trong mơ xuất hiện một tiên nữ xinh đẹp, nàng ta chỉ vào Cố Tâm Nguyệt và bảo rằng nàng còn một khoản nợ chưa trả ở thế giới khác, cần phải lập tức đi hoàn thành. Sau một cái búng tay của tiên nữ tỷ tỷ, Cố Tâm Nguyệt chỉ cảm thấy mắt nóng lên và mất đi ý thức. Khi tỉnh dậy, Cố Tâm Nguyệt phát hiện dưới mắt trái xuất hiện một nốt ruồi màu son. Chạm nhẹ vào nó, nàng phát hiện có thể mở ra một không gian kỳ lạ. Nếu giấc mơ chỉ là tưởng tượng, nàng có thể tự an ủi rằng mình đọc quá nhiều tiểu thuyết xuyên không. Nhưng không, không gian… Lông mày hắn nhướng lên, như thể đang nói: "Ngươi tự mình chọn đi."Ngọc Nương ngẩn người một chút, nàng ta nín thở, nhanh chóng lấy một chiếc lọ nhỏ từ lòng bàn tay hắn ra.Nàng ta mở nắp lọ ra, một mùi thuốc thoang thoảng bay ra, Ngọc Nương liên cúi đầu xuống ngửi.Giang Tu Kỳ thấy nàng ta làm ra dáng vẻ muốn tránh mình như tránh tà, hắn không những không tức giận, ngược lại còn cảm thấy cực kỳ đáng yêu, liên cười tửm tỉm nhìn nàng ta. Ngọc Nương quan sát một lát, ngạc nhiên ngẩng đầu lên: "Đây là?”"Đây là Trú Nhan Đan, có công dụng làm đẹp, dưỡng nhan, có thể làm chậm quá trình lão hóa."Ngọc Nương không còn để ý đến sự ngượng ngùng, vội vàng xem xét mấy lọ còn lại.Nàng ta cẩn thận ngửi từng lọ một, trong lòng Ngọc Nương khiếp sợ không thôi, thầm nghĩ nam tử này rốt cuộc là người phương nào.Những loại đan dược này nàng ta chỉ từng nghe sư phụ nhắc tới khi còn trẻ tuổi, đây đều là những loại đan dược bí truyền trong hoàng cung, người bình thường bên ngoài rất khó được thấy. Chẳng lẽ hắn là ngự y? Ngọc Nương áp chế suy nghĩ trong lòng, bình tĩnh nói: "Những thứ này quả thật đều là thuốc tốt, nhưng chúng ta chỉ là tiểu thương nhỏ lẻ, e rằng không dùng nổi thuốc tốt như vậy.""Không sao, ta cũng chỉ là cho ngươi xem thử, chứng minh ta không lừa ngươi là được, nếu tin tưởng ta, ta nhất định có thể điều chế ra loại đan dược mới cho cửa tiệm của các ngươi, công hiệu đương nhiên được bảo đảm, giá cả tất nhiên cũng dễ nói chuyện.""Không biết ngươi muốn hợp tác như thế nào?"Giang Tu Kỳ vốn định bàn chuyện hùn vốn làm ăn với Ngọc Nương, nhưng thấy thái độ của nàng ta đối với mình, hắn không khỏi cười khổ nói: "Không biết ta có thể để đan dược ở cửa hàng của các ngươi, nhờ các ngươi bán hộ được không?”Ngọc Nương thấy Cố Tâm Nguyệt dùng ánh mắt sáng rực nhìn mình, liên tục gật đầu với mình, bèn gật đầu nói: "Được, đến lúc đó ngươi hãy làm trước hai bình mang đến đây, chúng ta thử trước, nếu quả thật có công hiệu tốt, giá cả phải chăng, đương nhiên có thể bán ở đây."[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -"Vậy thì tốt, ta không quấy rây nữa, cáo từl" Giang Tu Kỳ thấy được liền rời đi.Lúc hắn đang định xoay người rời đi, thì nghe thấy tiếng gọi sau lưng: "Đan dược của ngươi!"Giang Tu Kỳ khẽ quay người lại cười nói: "Tặng cho ngươi, coi như là quà gặp mặt hợp tác!”Nói xong, hắn chỉ để lại một bóng lưng cao lớn.Ngọc Nương nhìn lọ thuốc trong tay, nhất thời ngây người: "Cái này...”Cố Tâm Nguyệt che miệng cười khúc khích: "Ngọc Nương, ta thấy đào hoa của ngươi nở rộ lắm!"Ngọc Nương lập tức đỏ bừng mặt, sống hơn ba mươi năm, bỗng nhiên bị một nha đầu nhỏ hơn mình mười mấy tuổi trêu chọc, nàng ta vội vàng từ chối: "Đào hoa gì chứ, chẳng phải ngươi muốn mở cửa tiệm à, thôi, đưa hết cho ngươi."Nói xong, nàng ta liền đưa hết mấy bình thuốc lúc nãy cho Cố Tâm Nguyệt.Cố Tâm Nguyệt nào dám nhận, vội vàng nhét vào lòng nàng ta: "Đây là người ta đặc biệt tặng cho ngươi, ngươi cứ giữ lấy mà dùng."Nói xong, nàng liền cười hì hì chạy mất.Ngọc Nương nhìn mấy bình thuốc trong tay, vứt đi cũng không được, mà giữ cũng không xong. Nàng ta chợt nghĩ, hay là giữ lại nghiên cứu một chút, thế là nàng ta liên lặng lẽ cất đi. Đợi đến khi tâm trạng đã ổn định lại, lúc này nàng ta mới xuống lầu.Người Cố gia làm việc gì cũng nhanh nhẹn tháo vát quen rồi.Đợi đến lúc Cố Tâm Nguyệt và Ngọc Nương mua được cửa tiệm, lại cùng nhau bàn bạc kỹ càng việc mở cửa hàng, nói với mọi người một tiếng, mọi người liền lập tức hành động.
Lông mày hắn nhướng lên, như thể đang nói: "Ngươi tự mình chọn đi."
Ngọc Nương ngẩn người một chút, nàng ta nín thở, nhanh chóng lấy một chiếc lọ nhỏ từ lòng bàn tay hắn ra.
Nàng ta mở nắp lọ ra, một mùi thuốc thoang thoảng bay ra, Ngọc Nương liên cúi đầu xuống ngửi.
Giang Tu Kỳ thấy nàng ta làm ra dáng vẻ muốn tránh mình như tránh tà, hắn không những không tức giận, ngược lại còn cảm thấy cực kỳ đáng yêu, liên cười tửm tỉm nhìn nàng ta. Ngọc Nương quan sát một lát, ngạc nhiên ngẩng đầu lên: "Đây là?”
"Đây là Trú Nhan Đan, có công dụng làm đẹp, dưỡng nhan, có thể làm chậm quá trình lão hóa."
Ngọc Nương không còn để ý đến sự ngượng ngùng, vội vàng xem xét mấy lọ còn lại.
Nàng ta cẩn thận ngửi từng lọ một, trong lòng Ngọc Nương khiếp sợ không thôi, thầm nghĩ nam tử này rốt cuộc là người phương nào.
Những loại đan dược này nàng ta chỉ từng nghe sư phụ nhắc tới khi còn trẻ tuổi, đây đều là những loại đan dược bí truyền trong hoàng cung, người bình thường bên ngoài rất khó được thấy. Chẳng lẽ hắn là ngự y? Ngọc Nương áp chế suy nghĩ trong lòng, bình tĩnh nói: "Những thứ này quả thật đều là thuốc tốt, nhưng chúng ta chỉ là tiểu thương nhỏ lẻ, e rằng không dùng nổi thuốc tốt như vậy."
"Không sao, ta cũng chỉ là cho ngươi xem thử, chứng minh ta không lừa ngươi là được, nếu tin tưởng ta, ta nhất định có thể điều chế ra loại đan dược mới cho cửa tiệm của các ngươi, công hiệu đương nhiên được bảo đảm, giá cả tất nhiên cũng dễ nói chuyện."
"Không biết ngươi muốn hợp tác như thế nào?"
Giang Tu Kỳ vốn định bàn chuyện hùn vốn làm ăn với Ngọc Nương, nhưng thấy thái độ của nàng ta đối với mình, hắn không khỏi cười khổ nói: "Không biết ta có thể để đan dược ở cửa hàng của các ngươi, nhờ các ngươi bán hộ được không?”
Ngọc Nương thấy Cố Tâm Nguyệt dùng ánh mắt sáng rực nhìn mình, liên tục gật đầu với mình, bèn gật đầu nói: "Được, đến lúc đó ngươi hãy làm trước hai bình mang đến đây, chúng ta thử trước, nếu quả thật có công hiệu tốt, giá cả phải chăng, đương nhiên có thể bán ở đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Vậy thì tốt, ta không quấy rây nữa, cáo từl" Giang Tu Kỳ thấy được liền rời đi.
Lúc hắn đang định xoay người rời đi, thì nghe thấy tiếng gọi sau lưng: "Đan dược của ngươi!"
Giang Tu Kỳ khẽ quay người lại cười nói: "Tặng cho ngươi, coi như là quà gặp mặt hợp tác!”
Nói xong, hắn chỉ để lại một bóng lưng cao lớn.
Ngọc Nương nhìn lọ thuốc trong tay, nhất thời ngây người: "Cái này...”
Cố Tâm Nguyệt che miệng cười khúc khích: "Ngọc Nương, ta thấy đào hoa của ngươi nở rộ lắm!"
Ngọc Nương lập tức đỏ bừng mặt, sống hơn ba mươi năm, bỗng nhiên bị một nha đầu nhỏ hơn mình mười mấy tuổi trêu chọc, nàng ta vội vàng từ chối: "Đào hoa gì chứ, chẳng phải ngươi muốn mở cửa tiệm à, thôi, đưa hết cho ngươi."
Nói xong, nàng ta liền đưa hết mấy bình thuốc lúc nãy cho Cố Tâm Nguyệt.
Cố Tâm Nguyệt nào dám nhận, vội vàng nhét vào lòng nàng ta: "Đây là người ta đặc biệt tặng cho ngươi, ngươi cứ giữ lấy mà dùng."
Nói xong, nàng liền cười hì hì chạy mất.
Ngọc Nương nhìn mấy bình thuốc trong tay, vứt đi cũng không được, mà giữ cũng không xong. Nàng ta chợt nghĩ, hay là giữ lại nghiên cứu một chút, thế là nàng ta liên lặng lẽ cất đi. Đợi đến khi tâm trạng đã ổn định lại, lúc này nàng ta mới xuống lầu.
Người Cố gia làm việc gì cũng nhanh nhẹn tháo vát quen rồi.
Đợi đến lúc Cố Tâm Nguyệt và Ngọc Nương mua được cửa tiệm, lại cùng nhau bàn bạc kỹ càng việc mở cửa hàng, nói với mọi người một tiếng, mọi người liền lập tức hành động.
Xuyên Tới Năm Mất Mùa, Ta Trữ Lương Thực Nuôi Nhãi ConTác giả: Nấm Không LùnTruyện Điền Văn, Truyện Xuyên KhôngLà một người thuộc thế kỷ 21 kiên định không tin vào thần, Cố Tâm Nguyệt vốn không tin vào vận mệnh hay chòm sao. Nhưng gân đây, nàng liên tục bị vả mặt. Mọi chuyện bắt đầu khi Cố Tâm Nguyệt liên tục mơ cùng một giấc mơ kỳ lạ suốt mấy đêm liền. Trong mơ, cảnh tượng không hề thay đổi: Một căn nhà tranh rách nát, một nam nhân nằm thoi thóp trên giường, cùng hai đứa trẻ xanh xao gọi nàng là "mẹ". Mỗi lần tỉnh dậy, trên mặt nàng vẫn còn vương nước mắt. Gần đây, trong mơ xuất hiện một tiên nữ xinh đẹp, nàng ta chỉ vào Cố Tâm Nguyệt và bảo rằng nàng còn một khoản nợ chưa trả ở thế giới khác, cần phải lập tức đi hoàn thành. Sau một cái búng tay của tiên nữ tỷ tỷ, Cố Tâm Nguyệt chỉ cảm thấy mắt nóng lên và mất đi ý thức. Khi tỉnh dậy, Cố Tâm Nguyệt phát hiện dưới mắt trái xuất hiện một nốt ruồi màu son. Chạm nhẹ vào nó, nàng phát hiện có thể mở ra một không gian kỳ lạ. Nếu giấc mơ chỉ là tưởng tượng, nàng có thể tự an ủi rằng mình đọc quá nhiều tiểu thuyết xuyên không. Nhưng không, không gian… Lông mày hắn nhướng lên, như thể đang nói: "Ngươi tự mình chọn đi."Ngọc Nương ngẩn người một chút, nàng ta nín thở, nhanh chóng lấy một chiếc lọ nhỏ từ lòng bàn tay hắn ra.Nàng ta mở nắp lọ ra, một mùi thuốc thoang thoảng bay ra, Ngọc Nương liên cúi đầu xuống ngửi.Giang Tu Kỳ thấy nàng ta làm ra dáng vẻ muốn tránh mình như tránh tà, hắn không những không tức giận, ngược lại còn cảm thấy cực kỳ đáng yêu, liên cười tửm tỉm nhìn nàng ta. Ngọc Nương quan sát một lát, ngạc nhiên ngẩng đầu lên: "Đây là?”"Đây là Trú Nhan Đan, có công dụng làm đẹp, dưỡng nhan, có thể làm chậm quá trình lão hóa."Ngọc Nương không còn để ý đến sự ngượng ngùng, vội vàng xem xét mấy lọ còn lại.Nàng ta cẩn thận ngửi từng lọ một, trong lòng Ngọc Nương khiếp sợ không thôi, thầm nghĩ nam tử này rốt cuộc là người phương nào.Những loại đan dược này nàng ta chỉ từng nghe sư phụ nhắc tới khi còn trẻ tuổi, đây đều là những loại đan dược bí truyền trong hoàng cung, người bình thường bên ngoài rất khó được thấy. Chẳng lẽ hắn là ngự y? Ngọc Nương áp chế suy nghĩ trong lòng, bình tĩnh nói: "Những thứ này quả thật đều là thuốc tốt, nhưng chúng ta chỉ là tiểu thương nhỏ lẻ, e rằng không dùng nổi thuốc tốt như vậy.""Không sao, ta cũng chỉ là cho ngươi xem thử, chứng minh ta không lừa ngươi là được, nếu tin tưởng ta, ta nhất định có thể điều chế ra loại đan dược mới cho cửa tiệm của các ngươi, công hiệu đương nhiên được bảo đảm, giá cả tất nhiên cũng dễ nói chuyện.""Không biết ngươi muốn hợp tác như thế nào?"Giang Tu Kỳ vốn định bàn chuyện hùn vốn làm ăn với Ngọc Nương, nhưng thấy thái độ của nàng ta đối với mình, hắn không khỏi cười khổ nói: "Không biết ta có thể để đan dược ở cửa hàng của các ngươi, nhờ các ngươi bán hộ được không?”Ngọc Nương thấy Cố Tâm Nguyệt dùng ánh mắt sáng rực nhìn mình, liên tục gật đầu với mình, bèn gật đầu nói: "Được, đến lúc đó ngươi hãy làm trước hai bình mang đến đây, chúng ta thử trước, nếu quả thật có công hiệu tốt, giá cả phải chăng, đương nhiên có thể bán ở đây."[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -"Vậy thì tốt, ta không quấy rây nữa, cáo từl" Giang Tu Kỳ thấy được liền rời đi.Lúc hắn đang định xoay người rời đi, thì nghe thấy tiếng gọi sau lưng: "Đan dược của ngươi!"Giang Tu Kỳ khẽ quay người lại cười nói: "Tặng cho ngươi, coi như là quà gặp mặt hợp tác!”Nói xong, hắn chỉ để lại một bóng lưng cao lớn.Ngọc Nương nhìn lọ thuốc trong tay, nhất thời ngây người: "Cái này...”Cố Tâm Nguyệt che miệng cười khúc khích: "Ngọc Nương, ta thấy đào hoa của ngươi nở rộ lắm!"Ngọc Nương lập tức đỏ bừng mặt, sống hơn ba mươi năm, bỗng nhiên bị một nha đầu nhỏ hơn mình mười mấy tuổi trêu chọc, nàng ta vội vàng từ chối: "Đào hoa gì chứ, chẳng phải ngươi muốn mở cửa tiệm à, thôi, đưa hết cho ngươi."Nói xong, nàng ta liền đưa hết mấy bình thuốc lúc nãy cho Cố Tâm Nguyệt.Cố Tâm Nguyệt nào dám nhận, vội vàng nhét vào lòng nàng ta: "Đây là người ta đặc biệt tặng cho ngươi, ngươi cứ giữ lấy mà dùng."Nói xong, nàng liền cười hì hì chạy mất.Ngọc Nương nhìn mấy bình thuốc trong tay, vứt đi cũng không được, mà giữ cũng không xong. Nàng ta chợt nghĩ, hay là giữ lại nghiên cứu một chút, thế là nàng ta liên lặng lẽ cất đi. Đợi đến khi tâm trạng đã ổn định lại, lúc này nàng ta mới xuống lầu.Người Cố gia làm việc gì cũng nhanh nhẹn tháo vát quen rồi.Đợi đến lúc Cố Tâm Nguyệt và Ngọc Nương mua được cửa tiệm, lại cùng nhau bàn bạc kỹ càng việc mở cửa hàng, nói với mọi người một tiếng, mọi người liền lập tức hành động.