Tôi tỏ tình với hot boy của trường, anh ấy đáp: “Hẹn gặp ở tháp Đỉnh Phong.” Tôi lại nghe thành: “Hẹn gặp ở đỉnh cao.” Tưởng bị từ chối khéo, tôi lao vào học hành ngày đêm, quyết tâm chứng minh bản thân. Cuối cùng, vào ngày anh ấy giành giải quán quân trong một cuộc thi lớn, tôi cũng nhận được giải thưởng của mình. Lúc được cử đi phỏng vấn anh, tôi cố tình hỏi: “Hồi cấp ba, anh từng hứa hẹn gì với ai chưa?” Hot boy nghiến răng nghiến lợi: “Từng bị lừa đứng chờ ở tháp Đỉnh Phong cả đêm.” 1. Trước ngày thi đại học vài hôm. Có một nhóm em gái lớp dưới đến lớp tỏ tình với Lục Trầm. Tôi đang thu dọn sách vở, không hiểu sao cũng lẩm bẩm một câu: “Tôi cũng thích anh.” Đám đông đang ồn ào bỗng nhiên im bặt. Nhận ra có gì đó sai sai, tôi ngẩng đầu lên. Cả đám, bao gồm cả Lục Trầm, đều nhìn tôi đầy bất ngờ. Trong lúc ngại ngùng, tôi liếc thấy cuốn truyện tranh trong tay cô em gái và cây bút trong tay anh ấy. Lúc này tôi mới nhận ra họ không nói về kiểu “thích” như tôi tưởng. Quả nhiên,…
Chương 2
Lời Hẹn Năm ẤyTác giả: Khuyết DanhTruyện Đô ThịTôi tỏ tình với hot boy của trường, anh ấy đáp: “Hẹn gặp ở tháp Đỉnh Phong.” Tôi lại nghe thành: “Hẹn gặp ở đỉnh cao.” Tưởng bị từ chối khéo, tôi lao vào học hành ngày đêm, quyết tâm chứng minh bản thân. Cuối cùng, vào ngày anh ấy giành giải quán quân trong một cuộc thi lớn, tôi cũng nhận được giải thưởng của mình. Lúc được cử đi phỏng vấn anh, tôi cố tình hỏi: “Hồi cấp ba, anh từng hứa hẹn gì với ai chưa?” Hot boy nghiến răng nghiến lợi: “Từng bị lừa đứng chờ ở tháp Đỉnh Phong cả đêm.” 1. Trước ngày thi đại học vài hôm. Có một nhóm em gái lớp dưới đến lớp tỏ tình với Lục Trầm. Tôi đang thu dọn sách vở, không hiểu sao cũng lẩm bẩm một câu: “Tôi cũng thích anh.” Đám đông đang ồn ào bỗng nhiên im bặt. Nhận ra có gì đó sai sai, tôi ngẩng đầu lên. Cả đám, bao gồm cả Lục Trầm, đều nhìn tôi đầy bất ngờ. Trong lúc ngại ngùng, tôi liếc thấy cuốn truyện tranh trong tay cô em gái và cây bút trong tay anh ấy. Lúc này tôi mới nhận ra họ không nói về kiểu “thích” như tôi tưởng. Quả nhiên,… Không, là anh ấy nhìn tôi cười với ánh mắt khó hiểu.Còn tôi, đang cúi gằm mặt nhìn mũi chân, muốn độn thổ ngay tại chỗ.3.“Nhậm Hi…” Anh ấy nhìn tôi thật lâu, đột nhiên thu lại nụ cười. “Lần trước cậu cũng nói câu đó đúng không?”“Hả?” Tôi ngẩng đầu, ngơ ngác.Tôi cứ tưởng lần đó anh ấy ngủ rồi…Hôm ấy, trong lớp chỉ có tôi và anh ấy không đi học thể dục.Tôi vốn định hỏi bài.Nhưng vừa đến, đã thấy anh ấy nhắm mắt, gục trên bàn…Chắc do hôm đó ánh nắng quá đẹp, ánh sáng lấp lánh rọi lên gương mặt anh, đường nét hoàn hảo ấy chìm trong sắc vàng mê hoặc.Tim tôi đập loạn nhịp, bất giác buột miệng nói: “Tôi thích anh.”Chuyện đã qua lâu như vậy, tôi cứ nghĩ không ai hay biết.Không ngờ… anh ấy nghe thấy.4.Hai lần bị bắt quả tang, tôi không dám chối nữa.Lấy hết can đảm, tôi định mở miệng thừa nhận.Đúng lúc đó, bạn thân của anh là Trần Trác xuất hiện ở cửa lớp.“Đi thôi Lục Trầm, đã hẹn sân bóng rồi, còn chần chừ gì nữa? Trời sắp mưa lớn rồi.”Tôi như bắt được chiếc phao cứu sinh, vội cầm lấy cặp định chuồn đi.Lại bị anh ấy gọi giật lại: “Chạy cái gì? Chưa nói xong đâu.”Trần Trác đảo mắt qua lại giữa hai chúng tôi, cười gian xảo.“Hai người… đang làm gì mờ ám đấy à?”Lục Trầm liếc anh ta một cái, Trần Trác lập tức biết điều, nói “Xuống dưới chờ” rồi biến mất.Tôi đành đứng đó, số phận phó mặc cho anh ấy xử lý.Ai ngờ anh chỉ dịu dàng nói: “Đưa cặp đây cho tôi.”“Hả?” Tôi ngớ người.Tôi cứ tưởng nếu không bị mắng thì cũng sẽ bị từ chối khéo như những người khác.Nhưng anh lại rất tự nhiên cầm lấy cặp của tôi.Đối mặt với ánh mắt ngạc nhiên của tôi, anh chỉ mỉm cười hỏi: “Tối nay rảnh chứ?”Tuần sau thi đại học, thầy cô cho chúng tôi nghỉ ba ngày, ngoài việc nghỉ ngơi thì tôi chẳng có kế hoạch gì khác.“Rảnh.”“Vậy thì tốt.” Anh vừa đi vừa nói.Mưa càng lúc càng lớn, tôi đi theo anh ra ngoài.Khi qua đoạn hành lang có mái che dẫn ra cổng trường, thấy có thầy cô ở đó, tôi cố ý giữ khoảng cách với anh.Kết quả là câu anh nói bị tiếng mưa rơi át mất.Tôi chỉ nghe loáng thoáng: “Chăm chỉ học hành… không… yêu đương… chúng ta gặp nhau ở đỉnh cao… tôi sẽ gửi chiến lược cho cậu.”Đến khi ra đến cổng trường, cuối cùng tôi cũng nghe rõ một câu: “Dự báo thời tiết nói hai tiếng nữa mưa sẽ tạnh.”Nhưng tôi chẳng còn tâm trí để quan tâm trời hai tiếng nữa có tạnh không, chỉ nghĩ mãi về câu “gặp nhau ở đỉnh cao” mà anh nói.Là đang từ chối khéo, hay chờ thi xong rồi mới quyết định?Chắc thấy tôi thẫn thờ, anh dừng bước.“Sao thế?”
Không, là anh ấy nhìn tôi cười với ánh mắt khó hiểu.
Còn tôi, đang cúi gằm mặt nhìn mũi chân, muốn độn thổ ngay tại chỗ.
3.
“Nhậm Hi…” Anh ấy nhìn tôi thật lâu, đột nhiên thu lại nụ cười. “Lần trước cậu cũng nói câu đó đúng không?”
“Hả?” Tôi ngẩng đầu, ngơ ngác.
Tôi cứ tưởng lần đó anh ấy ngủ rồi…
Hôm ấy, trong lớp chỉ có tôi và anh ấy không đi học thể dục.
Tôi vốn định hỏi bài.
Nhưng vừa đến, đã thấy anh ấy nhắm mắt, gục trên bàn…
Chắc do hôm đó ánh nắng quá đẹp, ánh sáng lấp lánh rọi lên gương mặt anh, đường nét hoàn hảo ấy chìm trong sắc vàng mê hoặc.
Tim tôi đập loạn nhịp, bất giác buột miệng nói: “Tôi thích anh.”
Chuyện đã qua lâu như vậy, tôi cứ nghĩ không ai hay biết.
Không ngờ… anh ấy nghe thấy.
4.
Hai lần bị bắt quả tang, tôi không dám chối nữa.
Lấy hết can đảm, tôi định mở miệng thừa nhận.
Đúng lúc đó, bạn thân của anh là Trần Trác xuất hiện ở cửa lớp.
“Đi thôi Lục Trầm, đã hẹn sân bóng rồi, còn chần chừ gì nữa? Trời sắp mưa lớn rồi.”
Tôi như bắt được chiếc phao cứu sinh, vội cầm lấy cặp định chuồn đi.
Lại bị anh ấy gọi giật lại: “Chạy cái gì? Chưa nói xong đâu.”
Trần Trác đảo mắt qua lại giữa hai chúng tôi, cười gian xảo.
“Hai người… đang làm gì mờ ám đấy à?”
Lục Trầm liếc anh ta một cái, Trần Trác lập tức biết điều, nói “Xuống dưới chờ” rồi biến mất.
Tôi đành đứng đó, số phận phó mặc cho anh ấy xử lý.
Ai ngờ anh chỉ dịu dàng nói: “Đưa cặp đây cho tôi.”
“Hả?” Tôi ngớ người.
Tôi cứ tưởng nếu không bị mắng thì cũng sẽ bị từ chối khéo như những người khác.
Nhưng anh lại rất tự nhiên cầm lấy cặp của tôi.
Đối mặt với ánh mắt ngạc nhiên của tôi, anh chỉ mỉm cười hỏi: “Tối nay rảnh chứ?”
Tuần sau thi đại học, thầy cô cho chúng tôi nghỉ ba ngày, ngoài việc nghỉ ngơi thì tôi chẳng có kế hoạch gì khác.
“Rảnh.”
“Vậy thì tốt.” Anh vừa đi vừa nói.
Mưa càng lúc càng lớn, tôi đi theo anh ra ngoài.
Khi qua đoạn hành lang có mái che dẫn ra cổng trường, thấy có thầy cô ở đó, tôi cố ý giữ khoảng cách với anh.
Kết quả là câu anh nói bị tiếng mưa rơi át mất.
Tôi chỉ nghe loáng thoáng: “Chăm chỉ học hành… không… yêu đương… chúng ta gặp nhau ở đỉnh cao… tôi sẽ gửi chiến lược cho cậu.”
Đến khi ra đến cổng trường, cuối cùng tôi cũng nghe rõ một câu: “Dự báo thời tiết nói hai tiếng nữa mưa sẽ tạnh.”
Nhưng tôi chẳng còn tâm trí để quan tâm trời hai tiếng nữa có tạnh không, chỉ nghĩ mãi về câu “gặp nhau ở đỉnh cao” mà anh nói.
Là đang từ chối khéo, hay chờ thi xong rồi mới quyết định?
Chắc thấy tôi thẫn thờ, anh dừng bước.
“Sao thế?”
Lời Hẹn Năm ẤyTác giả: Khuyết DanhTruyện Đô ThịTôi tỏ tình với hot boy của trường, anh ấy đáp: “Hẹn gặp ở tháp Đỉnh Phong.” Tôi lại nghe thành: “Hẹn gặp ở đỉnh cao.” Tưởng bị từ chối khéo, tôi lao vào học hành ngày đêm, quyết tâm chứng minh bản thân. Cuối cùng, vào ngày anh ấy giành giải quán quân trong một cuộc thi lớn, tôi cũng nhận được giải thưởng của mình. Lúc được cử đi phỏng vấn anh, tôi cố tình hỏi: “Hồi cấp ba, anh từng hứa hẹn gì với ai chưa?” Hot boy nghiến răng nghiến lợi: “Từng bị lừa đứng chờ ở tháp Đỉnh Phong cả đêm.” 1. Trước ngày thi đại học vài hôm. Có một nhóm em gái lớp dưới đến lớp tỏ tình với Lục Trầm. Tôi đang thu dọn sách vở, không hiểu sao cũng lẩm bẩm một câu: “Tôi cũng thích anh.” Đám đông đang ồn ào bỗng nhiên im bặt. Nhận ra có gì đó sai sai, tôi ngẩng đầu lên. Cả đám, bao gồm cả Lục Trầm, đều nhìn tôi đầy bất ngờ. Trong lúc ngại ngùng, tôi liếc thấy cuốn truyện tranh trong tay cô em gái và cây bút trong tay anh ấy. Lúc này tôi mới nhận ra họ không nói về kiểu “thích” như tôi tưởng. Quả nhiên,… Không, là anh ấy nhìn tôi cười với ánh mắt khó hiểu.Còn tôi, đang cúi gằm mặt nhìn mũi chân, muốn độn thổ ngay tại chỗ.3.“Nhậm Hi…” Anh ấy nhìn tôi thật lâu, đột nhiên thu lại nụ cười. “Lần trước cậu cũng nói câu đó đúng không?”“Hả?” Tôi ngẩng đầu, ngơ ngác.Tôi cứ tưởng lần đó anh ấy ngủ rồi…Hôm ấy, trong lớp chỉ có tôi và anh ấy không đi học thể dục.Tôi vốn định hỏi bài.Nhưng vừa đến, đã thấy anh ấy nhắm mắt, gục trên bàn…Chắc do hôm đó ánh nắng quá đẹp, ánh sáng lấp lánh rọi lên gương mặt anh, đường nét hoàn hảo ấy chìm trong sắc vàng mê hoặc.Tim tôi đập loạn nhịp, bất giác buột miệng nói: “Tôi thích anh.”Chuyện đã qua lâu như vậy, tôi cứ nghĩ không ai hay biết.Không ngờ… anh ấy nghe thấy.4.Hai lần bị bắt quả tang, tôi không dám chối nữa.Lấy hết can đảm, tôi định mở miệng thừa nhận.Đúng lúc đó, bạn thân của anh là Trần Trác xuất hiện ở cửa lớp.“Đi thôi Lục Trầm, đã hẹn sân bóng rồi, còn chần chừ gì nữa? Trời sắp mưa lớn rồi.”Tôi như bắt được chiếc phao cứu sinh, vội cầm lấy cặp định chuồn đi.Lại bị anh ấy gọi giật lại: “Chạy cái gì? Chưa nói xong đâu.”Trần Trác đảo mắt qua lại giữa hai chúng tôi, cười gian xảo.“Hai người… đang làm gì mờ ám đấy à?”Lục Trầm liếc anh ta một cái, Trần Trác lập tức biết điều, nói “Xuống dưới chờ” rồi biến mất.Tôi đành đứng đó, số phận phó mặc cho anh ấy xử lý.Ai ngờ anh chỉ dịu dàng nói: “Đưa cặp đây cho tôi.”“Hả?” Tôi ngớ người.Tôi cứ tưởng nếu không bị mắng thì cũng sẽ bị từ chối khéo như những người khác.Nhưng anh lại rất tự nhiên cầm lấy cặp của tôi.Đối mặt với ánh mắt ngạc nhiên của tôi, anh chỉ mỉm cười hỏi: “Tối nay rảnh chứ?”Tuần sau thi đại học, thầy cô cho chúng tôi nghỉ ba ngày, ngoài việc nghỉ ngơi thì tôi chẳng có kế hoạch gì khác.“Rảnh.”“Vậy thì tốt.” Anh vừa đi vừa nói.Mưa càng lúc càng lớn, tôi đi theo anh ra ngoài.Khi qua đoạn hành lang có mái che dẫn ra cổng trường, thấy có thầy cô ở đó, tôi cố ý giữ khoảng cách với anh.Kết quả là câu anh nói bị tiếng mưa rơi át mất.Tôi chỉ nghe loáng thoáng: “Chăm chỉ học hành… không… yêu đương… chúng ta gặp nhau ở đỉnh cao… tôi sẽ gửi chiến lược cho cậu.”Đến khi ra đến cổng trường, cuối cùng tôi cũng nghe rõ một câu: “Dự báo thời tiết nói hai tiếng nữa mưa sẽ tạnh.”Nhưng tôi chẳng còn tâm trí để quan tâm trời hai tiếng nữa có tạnh không, chỉ nghĩ mãi về câu “gặp nhau ở đỉnh cao” mà anh nói.Là đang từ chối khéo, hay chờ thi xong rồi mới quyết định?Chắc thấy tôi thẫn thờ, anh dừng bước.“Sao thế?”