Tôi tỏ tình với hot boy của trường, anh ấy đáp: “Hẹn gặp ở tháp Đỉnh Phong.” Tôi lại nghe thành: “Hẹn gặp ở đỉnh cao.” Tưởng bị từ chối khéo, tôi lao vào học hành ngày đêm, quyết tâm chứng minh bản thân. Cuối cùng, vào ngày anh ấy giành giải quán quân trong một cuộc thi lớn, tôi cũng nhận được giải thưởng của mình. Lúc được cử đi phỏng vấn anh, tôi cố tình hỏi: “Hồi cấp ba, anh từng hứa hẹn gì với ai chưa?” Hot boy nghiến răng nghiến lợi: “Từng bị lừa đứng chờ ở tháp Đỉnh Phong cả đêm.” 1. Trước ngày thi đại học vài hôm. Có một nhóm em gái lớp dưới đến lớp tỏ tình với Lục Trầm. Tôi đang thu dọn sách vở, không hiểu sao cũng lẩm bẩm một câu: “Tôi cũng thích anh.” Đám đông đang ồn ào bỗng nhiên im bặt. Nhận ra có gì đó sai sai, tôi ngẩng đầu lên. Cả đám, bao gồm cả Lục Trầm, đều nhìn tôi đầy bất ngờ. Trong lúc ngại ngùng, tôi liếc thấy cuốn truyện tranh trong tay cô em gái và cây bút trong tay anh ấy. Lúc này tôi mới nhận ra họ không nói về kiểu “thích” như tôi tưởng. Quả nhiên,…
Chương 7
Lời Hẹn Năm ẤyTác giả: Khuyết DanhTruyện Đô ThịTôi tỏ tình với hot boy của trường, anh ấy đáp: “Hẹn gặp ở tháp Đỉnh Phong.” Tôi lại nghe thành: “Hẹn gặp ở đỉnh cao.” Tưởng bị từ chối khéo, tôi lao vào học hành ngày đêm, quyết tâm chứng minh bản thân. Cuối cùng, vào ngày anh ấy giành giải quán quân trong một cuộc thi lớn, tôi cũng nhận được giải thưởng của mình. Lúc được cử đi phỏng vấn anh, tôi cố tình hỏi: “Hồi cấp ba, anh từng hứa hẹn gì với ai chưa?” Hot boy nghiến răng nghiến lợi: “Từng bị lừa đứng chờ ở tháp Đỉnh Phong cả đêm.” 1. Trước ngày thi đại học vài hôm. Có một nhóm em gái lớp dưới đến lớp tỏ tình với Lục Trầm. Tôi đang thu dọn sách vở, không hiểu sao cũng lẩm bẩm một câu: “Tôi cũng thích anh.” Đám đông đang ồn ào bỗng nhiên im bặt. Nhận ra có gì đó sai sai, tôi ngẩng đầu lên. Cả đám, bao gồm cả Lục Trầm, đều nhìn tôi đầy bất ngờ. Trong lúc ngại ngùng, tôi liếc thấy cuốn truyện tranh trong tay cô em gái và cây bút trong tay anh ấy. Lúc này tôi mới nhận ra họ không nói về kiểu “thích” như tôi tưởng. Quả nhiên,… Bọn họ càng nói càng thái quá.Lục Trầm không nhịn được, lên tiếng đính chính: [Không dám trèo cao.]Cười xỉu, định chơi chiêu mỉa mai đúng không?Tôi khác đấy, tôi thẳng thắn: [Không dám với tới.]Mùi thuốc súng nồng nặc, bọn họ biết điều không nói thêm gì nữa.Dương Kỳ và Nhậm Việt cũng đỗ vào cùng thành phố, Dương Kỳ cười muốn rách miệng.Ngày nào cũng tìm cớ sang nhà tôi, nhưng không dám tỏ tình.Tôi bảo để tôi nhắc khéo Nhậm Việt, cô ấy cũng không chịu.Kết quả là, tôi phải làm “bóng đèn” cả mùa hè, còn hai người họ thì đến tay cũng chẳng dám nắm!Quá chán!12.Sau khi nhập học, rất lâu tôi không gặp lại Lục Trầm.Chúng tôi học khác khoa, khoảng cách khá xa.Ban đầu, giữa hai chúng tôi không có mấy liên quan.Tôi bận rộn tham gia các câu lạc bộ, sau đó còn gia nhập một studio truyền thông quảng cáo do chị khóa trên sáng lập.Mỗi ngày bận đến mức chân không chạm đất, chẳng còn thời gian nghĩ đến anh ấy.Cho đến một cuộc phỏng vấn trong trường lại kéo hai chúng tôi vào một chỗ, còn khiến tên tôi lên hot search.Có một blogger biết tôi và Lục Trầm – cậu hot boy học giỏi – từng là bạn học cấp ba.Họ đến phỏng vấn tôi về những điều liên quan đến anh ấy.Tôi liền tâng bốc Lục Trầm lên tận mây xanh.Blogger hỏi: “Thế còn khuyết điểm thì sao?”Tôi đánh giá: “Tự mãn.”Sau khi tôi và Lục Trầm nhập học, cả hai đều có chút nổi tiếng, nên video của blogger này thu hút khá nhiều lượt xem.Có người bình luận bên dưới: [Để công bằng, nên phỏng vấn luôn cả Lục Trầm chứ nhỉ?]Hai ngày sau, blogger thật sự tìm đến Lục Trầm hỏi anh ấy về tôi.Kết quả là tên keo kiệt đó, chẳng khen tôi lấy một câu.Chỉ nói một câu đầy ẩn ý: “Đào hoa.”Video lập tức leo lên bảng hot trong trường.Bọn con trai khoa Máy tính còn đồn tôi cắm sừng nam thần của họ.Không chịu nổi, tôi phải lên tiếng: [Anh ta không thèm để ý đến tôi, làm gì có cơ hội để tôi cắm sừng.]Lục Trầm cũng phản bác lại: [Mèo mù vớ cá rán.][Xí.][Hừ.]Cả hai chúng tôi cứ thế đấu qua đấu lại.Video này hot mấy ngày liền mới yên.Sau đó, chị khóa trên nhận một dự án quảng cáo từ khoa Máy tính và dẫn chúng tôi đi bàn công việc.Thật không ngờ, tôi lại gặp Lục Trầm ở đó.Thấy tôi định bước đến đối chất, chị khóa trên khuyên tôi nên vì đại cục mà nhẫn nhịn.Lục Trầm thì điềm nhiên, chỉ liếc tôi một cái rồi tiếp tục trò chuyện với người khác.Tôi đành đi theo chị, để chị thay mặt nhóm thảo luận.
Bọn họ càng nói càng thái quá.
Lục Trầm không nhịn được, lên tiếng đính chính: [Không dám trèo cao.]
Cười xỉu, định chơi chiêu mỉa mai đúng không?
Tôi khác đấy, tôi thẳng thắn: [Không dám với tới.]
Mùi thuốc súng nồng nặc, bọn họ biết điều không nói thêm gì nữa.
Dương Kỳ và Nhậm Việt cũng đỗ vào cùng thành phố, Dương Kỳ cười muốn rách miệng.
Ngày nào cũng tìm cớ sang nhà tôi, nhưng không dám tỏ tình.
Tôi bảo để tôi nhắc khéo Nhậm Việt, cô ấy cũng không chịu.
Kết quả là, tôi phải làm “bóng đèn” cả mùa hè, còn hai người họ thì đến tay cũng chẳng dám nắm!
Quá chán!
12.
Sau khi nhập học, rất lâu tôi không gặp lại Lục Trầm.
Chúng tôi học khác khoa, khoảng cách khá xa.
Ban đầu, giữa hai chúng tôi không có mấy liên quan.
Tôi bận rộn tham gia các câu lạc bộ, sau đó còn gia nhập một studio truyền thông quảng cáo do chị khóa trên sáng lập.
Mỗi ngày bận đến mức chân không chạm đất, chẳng còn thời gian nghĩ đến anh ấy.
Cho đến một cuộc phỏng vấn trong trường lại kéo hai chúng tôi vào một chỗ, còn khiến tên tôi lên hot search.
Có một blogger biết tôi và Lục Trầm – cậu hot boy học giỏi – từng là bạn học cấp ba.
Họ đến phỏng vấn tôi về những điều liên quan đến anh ấy.
Tôi liền tâng bốc Lục Trầm lên tận mây xanh.
Blogger hỏi: “Thế còn khuyết điểm thì sao?”
Tôi đánh giá: “Tự mãn.”
Sau khi tôi và Lục Trầm nhập học, cả hai đều có chút nổi tiếng, nên video của blogger này thu hút khá nhiều lượt xem.
Có người bình luận bên dưới: [Để công bằng, nên phỏng vấn luôn cả Lục Trầm chứ nhỉ?]
Hai ngày sau, blogger thật sự tìm đến Lục Trầm hỏi anh ấy về tôi.
Kết quả là tên keo kiệt đó, chẳng khen tôi lấy một câu.
Chỉ nói một câu đầy ẩn ý: “Đào hoa.”
Video lập tức leo lên bảng hot trong trường.
Bọn con trai khoa Máy tính còn đồn tôi cắm sừng nam thần của họ.
Không chịu nổi, tôi phải lên tiếng: [Anh ta không thèm để ý đến tôi, làm gì có cơ hội để tôi cắm sừng.]
Lục Trầm cũng phản bác lại: [Mèo mù vớ cá rán.]
[Xí.]
[Hừ.]
Cả hai chúng tôi cứ thế đấu qua đấu lại.
Video này hot mấy ngày liền mới yên.
Sau đó, chị khóa trên nhận một dự án quảng cáo từ khoa Máy tính và dẫn chúng tôi đi bàn công việc.
Thật không ngờ, tôi lại gặp Lục Trầm ở đó.
Thấy tôi định bước đến đối chất, chị khóa trên khuyên tôi nên vì đại cục mà nhẫn nhịn.
Lục Trầm thì điềm nhiên, chỉ liếc tôi một cái rồi tiếp tục trò chuyện với người khác.
Tôi đành đi theo chị, để chị thay mặt nhóm thảo luận.
Lời Hẹn Năm ẤyTác giả: Khuyết DanhTruyện Đô ThịTôi tỏ tình với hot boy của trường, anh ấy đáp: “Hẹn gặp ở tháp Đỉnh Phong.” Tôi lại nghe thành: “Hẹn gặp ở đỉnh cao.” Tưởng bị từ chối khéo, tôi lao vào học hành ngày đêm, quyết tâm chứng minh bản thân. Cuối cùng, vào ngày anh ấy giành giải quán quân trong một cuộc thi lớn, tôi cũng nhận được giải thưởng của mình. Lúc được cử đi phỏng vấn anh, tôi cố tình hỏi: “Hồi cấp ba, anh từng hứa hẹn gì với ai chưa?” Hot boy nghiến răng nghiến lợi: “Từng bị lừa đứng chờ ở tháp Đỉnh Phong cả đêm.” 1. Trước ngày thi đại học vài hôm. Có một nhóm em gái lớp dưới đến lớp tỏ tình với Lục Trầm. Tôi đang thu dọn sách vở, không hiểu sao cũng lẩm bẩm một câu: “Tôi cũng thích anh.” Đám đông đang ồn ào bỗng nhiên im bặt. Nhận ra có gì đó sai sai, tôi ngẩng đầu lên. Cả đám, bao gồm cả Lục Trầm, đều nhìn tôi đầy bất ngờ. Trong lúc ngại ngùng, tôi liếc thấy cuốn truyện tranh trong tay cô em gái và cây bút trong tay anh ấy. Lúc này tôi mới nhận ra họ không nói về kiểu “thích” như tôi tưởng. Quả nhiên,… Bọn họ càng nói càng thái quá.Lục Trầm không nhịn được, lên tiếng đính chính: [Không dám trèo cao.]Cười xỉu, định chơi chiêu mỉa mai đúng không?Tôi khác đấy, tôi thẳng thắn: [Không dám với tới.]Mùi thuốc súng nồng nặc, bọn họ biết điều không nói thêm gì nữa.Dương Kỳ và Nhậm Việt cũng đỗ vào cùng thành phố, Dương Kỳ cười muốn rách miệng.Ngày nào cũng tìm cớ sang nhà tôi, nhưng không dám tỏ tình.Tôi bảo để tôi nhắc khéo Nhậm Việt, cô ấy cũng không chịu.Kết quả là, tôi phải làm “bóng đèn” cả mùa hè, còn hai người họ thì đến tay cũng chẳng dám nắm!Quá chán!12.Sau khi nhập học, rất lâu tôi không gặp lại Lục Trầm.Chúng tôi học khác khoa, khoảng cách khá xa.Ban đầu, giữa hai chúng tôi không có mấy liên quan.Tôi bận rộn tham gia các câu lạc bộ, sau đó còn gia nhập một studio truyền thông quảng cáo do chị khóa trên sáng lập.Mỗi ngày bận đến mức chân không chạm đất, chẳng còn thời gian nghĩ đến anh ấy.Cho đến một cuộc phỏng vấn trong trường lại kéo hai chúng tôi vào một chỗ, còn khiến tên tôi lên hot search.Có một blogger biết tôi và Lục Trầm – cậu hot boy học giỏi – từng là bạn học cấp ba.Họ đến phỏng vấn tôi về những điều liên quan đến anh ấy.Tôi liền tâng bốc Lục Trầm lên tận mây xanh.Blogger hỏi: “Thế còn khuyết điểm thì sao?”Tôi đánh giá: “Tự mãn.”Sau khi tôi và Lục Trầm nhập học, cả hai đều có chút nổi tiếng, nên video của blogger này thu hút khá nhiều lượt xem.Có người bình luận bên dưới: [Để công bằng, nên phỏng vấn luôn cả Lục Trầm chứ nhỉ?]Hai ngày sau, blogger thật sự tìm đến Lục Trầm hỏi anh ấy về tôi.Kết quả là tên keo kiệt đó, chẳng khen tôi lấy một câu.Chỉ nói một câu đầy ẩn ý: “Đào hoa.”Video lập tức leo lên bảng hot trong trường.Bọn con trai khoa Máy tính còn đồn tôi cắm sừng nam thần của họ.Không chịu nổi, tôi phải lên tiếng: [Anh ta không thèm để ý đến tôi, làm gì có cơ hội để tôi cắm sừng.]Lục Trầm cũng phản bác lại: [Mèo mù vớ cá rán.][Xí.][Hừ.]Cả hai chúng tôi cứ thế đấu qua đấu lại.Video này hot mấy ngày liền mới yên.Sau đó, chị khóa trên nhận một dự án quảng cáo từ khoa Máy tính và dẫn chúng tôi đi bàn công việc.Thật không ngờ, tôi lại gặp Lục Trầm ở đó.Thấy tôi định bước đến đối chất, chị khóa trên khuyên tôi nên vì đại cục mà nhẫn nhịn.Lục Trầm thì điềm nhiên, chỉ liếc tôi một cái rồi tiếp tục trò chuyện với người khác.Tôi đành đi theo chị, để chị thay mặt nhóm thảo luận.