“201 điểm? Cũng được, nhiều hơn 200 điểm so với dự đoán của tao.” Ánh mắt Quách Di Trân dừng lại trên sân ga ngoài cửa sổ. Có vài hành khách đang vội vã kéo vali trèo lên toa xe, cũng có người thảnh thơi phả ra làn khói thuốc lượn lờ giữa không trung. Cùng một khung thời gian, nhưng những hình ảnh đó lại bị chia cắt thành các thế giới khác nhau một cách bí ẩn. “Học lại? Đùa gì thế? Học cùng một đám đàn em, bị cười cho chết mất.” Nhân viên sân ga dịu dàng nhắc nhở cửa toa tàu sẽ đóng sau một phút nữa. Người hành khách đang hút thuốc chẳng vội vã, dập tàn thuốc trên nắp thùng rác, lau đi lớp mồ hôi bị cái nắng hè hầm hập ép ra trên trán, rồi từ từ bước vào toa tàu. Tàn thuốc còn sót lại vẫn tiếp tục bốc lên làn khói trắng cuồn cuộn, như đang dùng ngôn ngữ của thế giới mà nó thuộc về để bày tỏ luyến tiếc. “Không học nữa, đi làm kiếm tiền, sớm bước vào xã hội, đợi đến lúc bọn mày tốt nghiệp đại học, tao đã là lão làng dày dạn kinh nghiệm rồi. Tao đi rồi, còn một trạm nữa là tới, công việc…
Chương 37
Chúng Ta Chưa Muộn - Mễ Hạ NhượcTác giả: Mễ Hạ NhượcTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“201 điểm? Cũng được, nhiều hơn 200 điểm so với dự đoán của tao.” Ánh mắt Quách Di Trân dừng lại trên sân ga ngoài cửa sổ. Có vài hành khách đang vội vã kéo vali trèo lên toa xe, cũng có người thảnh thơi phả ra làn khói thuốc lượn lờ giữa không trung. Cùng một khung thời gian, nhưng những hình ảnh đó lại bị chia cắt thành các thế giới khác nhau một cách bí ẩn. “Học lại? Đùa gì thế? Học cùng một đám đàn em, bị cười cho chết mất.” Nhân viên sân ga dịu dàng nhắc nhở cửa toa tàu sẽ đóng sau một phút nữa. Người hành khách đang hút thuốc chẳng vội vã, dập tàn thuốc trên nắp thùng rác, lau đi lớp mồ hôi bị cái nắng hè hầm hập ép ra trên trán, rồi từ từ bước vào toa tàu. Tàn thuốc còn sót lại vẫn tiếp tục bốc lên làn khói trắng cuồn cuộn, như đang dùng ngôn ngữ của thế giới mà nó thuộc về để bày tỏ luyến tiếc. “Không học nữa, đi làm kiếm tiền, sớm bước vào xã hội, đợi đến lúc bọn mày tốt nghiệp đại học, tao đã là lão làng dày dạn kinh nghiệm rồi. Tao đi rồi, còn một trạm nữa là tới, công việc… Mùa hè năm lấy được bằng thạc sĩ, Quách Di Trân đón nhận đám cưới hoành tráng của riêng mình.Tề Sở Sở vô cùng xúc động vì được vinh dự làm phù dâu cho nữ thần.Sau đó Quách Di Trân tiếp tục học tiến sĩ.Lãnh đạo Đại học A đã bí mật mời cô ở lại trường giảng dạy, đồng thời, lãnh đạo các trường đại học lân cận đều đang cố gắng tranh giành cô gái học bá xinh đẹp này về đội ngũ giảng dạy của trường mình.Cô vẫn chưa đưa ra quyết định.Cung Tịch Chiếu tốt nghiệp đại học vừa mới bước vào xã hội đã bị chia làm hai nửa. Một nửa tự mình khởi nghiệp, thành lập một công ty game, những tựa game do cậu thiết kế đều nổi tiếng toàn cầu; một nửa thì bị Cung Tịch Văn dùng tình thân ràng buộc, tiếp tục tham gia công việc với tư cách lãnh đạo trong tập đoàn ngày càng lớn mạnh của Cung Tịch Văn.Cậu thật sự rất bận.Cậu chỉ có thể tự an ủi mình: người có tài thì làm nhiều việc.Vợ cậu cũng khá bận. Nhưng hai người đảm bảo dù có bận rộn đến mấy, từ bữa tối trở đi đều phải như hình với bóng cho đến sáng hôm sau.Cuộc sống cứ thế trôi qua một cách ngọt ngào và ấm áp với nhịp điệu mà cả hai đều hài lòng. Nhưng trong lòng Quách Di Trân có một chuyện vẫn luôn canh cánh, đó là –“Trò chơi này em không thắng được anh, trò chơi do công ty anh thiết kế, em cũng không thắng được anh, em thật sự ngày càng nghi ngờ thực lực của mình rồi.”“Giấy nháp đã mang đến, mời em làm vài bài toán thi học sinh giỏi để tìm lại tự tin.” Cung Tịch Chiếu đã thành thạo cách dỗ dành vợ mình vui vẻ.“Từ từ thôi, rồi em sẽ thắng được anh.”“Anh đợi em.”
Mùa hè năm lấy được bằng thạc sĩ, Quách Di Trân đón nhận đám cưới hoành tráng của riêng mình.
Tề Sở Sở vô cùng xúc động vì được vinh dự làm phù dâu cho nữ thần.
Sau đó Quách Di Trân tiếp tục học tiến sĩ.
Lãnh đạo Đại học A đã bí mật mời cô ở lại trường giảng dạy, đồng thời, lãnh đạo các trường đại học lân cận đều đang cố gắng tranh giành cô gái học bá xinh đẹp này về đội ngũ giảng dạy của trường mình.
Cô vẫn chưa đưa ra quyết định.
Cung Tịch Chiếu tốt nghiệp đại học vừa mới bước vào xã hội đã bị chia làm hai nửa. Một nửa tự mình khởi nghiệp, thành lập một công ty game, những tựa game do cậu thiết kế đều nổi tiếng toàn cầu; một nửa thì bị Cung Tịch Văn dùng tình thân ràng buộc, tiếp tục tham gia công việc với tư cách lãnh đạo trong tập đoàn ngày càng lớn mạnh của Cung Tịch Văn.
Cậu thật sự rất bận.
Cậu chỉ có thể tự an ủi mình: người có tài thì làm nhiều việc.
Vợ cậu cũng khá bận. Nhưng hai người đảm bảo dù có bận rộn đến mấy, từ bữa tối trở đi đều phải như hình với bóng cho đến sáng hôm sau.
Cuộc sống cứ thế trôi qua một cách ngọt ngào và ấm áp với nhịp điệu mà cả hai đều hài lòng.
Nhưng trong lòng Quách Di Trân có một chuyện vẫn luôn canh cánh, đó là –
“Trò chơi này em không thắng được anh, trò chơi do công ty anh thiết kế, em cũng không thắng được anh, em thật sự ngày càng nghi ngờ thực lực của mình rồi.”
“Giấy nháp đã mang đến, mời em làm vài bài toán thi học sinh giỏi để tìm lại tự tin.” Cung Tịch Chiếu đã thành thạo cách dỗ dành vợ mình vui vẻ.
“Từ từ thôi, rồi em sẽ thắng được anh.”
“Anh đợi em.”
Chúng Ta Chưa Muộn - Mễ Hạ NhượcTác giả: Mễ Hạ NhượcTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“201 điểm? Cũng được, nhiều hơn 200 điểm so với dự đoán của tao.” Ánh mắt Quách Di Trân dừng lại trên sân ga ngoài cửa sổ. Có vài hành khách đang vội vã kéo vali trèo lên toa xe, cũng có người thảnh thơi phả ra làn khói thuốc lượn lờ giữa không trung. Cùng một khung thời gian, nhưng những hình ảnh đó lại bị chia cắt thành các thế giới khác nhau một cách bí ẩn. “Học lại? Đùa gì thế? Học cùng một đám đàn em, bị cười cho chết mất.” Nhân viên sân ga dịu dàng nhắc nhở cửa toa tàu sẽ đóng sau một phút nữa. Người hành khách đang hút thuốc chẳng vội vã, dập tàn thuốc trên nắp thùng rác, lau đi lớp mồ hôi bị cái nắng hè hầm hập ép ra trên trán, rồi từ từ bước vào toa tàu. Tàn thuốc còn sót lại vẫn tiếp tục bốc lên làn khói trắng cuồn cuộn, như đang dùng ngôn ngữ của thế giới mà nó thuộc về để bày tỏ luyến tiếc. “Không học nữa, đi làm kiếm tiền, sớm bước vào xã hội, đợi đến lúc bọn mày tốt nghiệp đại học, tao đã là lão làng dày dạn kinh nghiệm rồi. Tao đi rồi, còn một trạm nữa là tới, công việc… Mùa hè năm lấy được bằng thạc sĩ, Quách Di Trân đón nhận đám cưới hoành tráng của riêng mình.Tề Sở Sở vô cùng xúc động vì được vinh dự làm phù dâu cho nữ thần.Sau đó Quách Di Trân tiếp tục học tiến sĩ.Lãnh đạo Đại học A đã bí mật mời cô ở lại trường giảng dạy, đồng thời, lãnh đạo các trường đại học lân cận đều đang cố gắng tranh giành cô gái học bá xinh đẹp này về đội ngũ giảng dạy của trường mình.Cô vẫn chưa đưa ra quyết định.Cung Tịch Chiếu tốt nghiệp đại học vừa mới bước vào xã hội đã bị chia làm hai nửa. Một nửa tự mình khởi nghiệp, thành lập một công ty game, những tựa game do cậu thiết kế đều nổi tiếng toàn cầu; một nửa thì bị Cung Tịch Văn dùng tình thân ràng buộc, tiếp tục tham gia công việc với tư cách lãnh đạo trong tập đoàn ngày càng lớn mạnh của Cung Tịch Văn.Cậu thật sự rất bận.Cậu chỉ có thể tự an ủi mình: người có tài thì làm nhiều việc.Vợ cậu cũng khá bận. Nhưng hai người đảm bảo dù có bận rộn đến mấy, từ bữa tối trở đi đều phải như hình với bóng cho đến sáng hôm sau.Cuộc sống cứ thế trôi qua một cách ngọt ngào và ấm áp với nhịp điệu mà cả hai đều hài lòng. Nhưng trong lòng Quách Di Trân có một chuyện vẫn luôn canh cánh, đó là –“Trò chơi này em không thắng được anh, trò chơi do công ty anh thiết kế, em cũng không thắng được anh, em thật sự ngày càng nghi ngờ thực lực của mình rồi.”“Giấy nháp đã mang đến, mời em làm vài bài toán thi học sinh giỏi để tìm lại tự tin.” Cung Tịch Chiếu đã thành thạo cách dỗ dành vợ mình vui vẻ.“Từ từ thôi, rồi em sẽ thắng được anh.”“Anh đợi em.”