Tỷ tỷ của ta là thợ kim hoàn, vào cung đưa trang sức, lại bị Nghi Phi đánh ngất. Nghi Phi vừa mới giận dỗi với Hoàng thượng, bèn đánh ngất tỷ tỷ, thay y phục của tỷ tỷ, lấy đi lệnh bài xuất cung của tỷ ấy, hờn dỗi chạy ra khỏi cung chơi. Hoàng thượng vừa tức vừa giận, một kiếm ch//ém chếc tỷ tỷ, rồi đích thân ra khỏi cung tìm Nghi Phi. Cuối cùng, t.h.i t.h.ể của tỷ tỷ ta bị ném vào bãi tha ma. Còn Hoàng thượng và Nghi Phi cùng cưỡi một ngựa, ngọt ngào về cung, được truyền tụng thành một giai thoại. Nửa năm sau, ta trở thành mỹ nhân bên cạnh Hoàng thượng. Đúng rồi, ta không phải người, ta là “điêu”. (“Điêu” nghĩa là chồn. Một loài chuột to như con rái cá, đuôi to lông rậm dài hơn một tấc, sắc vàng và đen, sinh ở xứ rét, da nó làm áo mặc rất ấm, nên rất quý báu) Hồ ly tinh có thể mê hoặc quân chủ, thì dòng dõi điêu nhà ta cũng thế. 1 Tối nay là dạ yến hoàng gia, nhưng trong đại điện lại vô cùng yên tĩnh, ngay cả tiếng ăn uống cũng không có. Mọi người đều nín thở dõi…
Chương 2: Chương 2
Tỷ Tỷ Của TaTác giả: Khuyết DanhTruyện Cổ ĐạiTỷ tỷ của ta là thợ kim hoàn, vào cung đưa trang sức, lại bị Nghi Phi đánh ngất. Nghi Phi vừa mới giận dỗi với Hoàng thượng, bèn đánh ngất tỷ tỷ, thay y phục của tỷ tỷ, lấy đi lệnh bài xuất cung của tỷ ấy, hờn dỗi chạy ra khỏi cung chơi. Hoàng thượng vừa tức vừa giận, một kiếm ch//ém chếc tỷ tỷ, rồi đích thân ra khỏi cung tìm Nghi Phi. Cuối cùng, t.h.i t.h.ể của tỷ tỷ ta bị ném vào bãi tha ma. Còn Hoàng thượng và Nghi Phi cùng cưỡi một ngựa, ngọt ngào về cung, được truyền tụng thành một giai thoại. Nửa năm sau, ta trở thành mỹ nhân bên cạnh Hoàng thượng. Đúng rồi, ta không phải người, ta là “điêu”. (“Điêu” nghĩa là chồn. Một loài chuột to như con rái cá, đuôi to lông rậm dài hơn một tấc, sắc vàng và đen, sinh ở xứ rét, da nó làm áo mặc rất ấm, nên rất quý báu) Hồ ly tinh có thể mê hoặc quân chủ, thì dòng dõi điêu nhà ta cũng thế. 1 Tối nay là dạ yến hoàng gia, nhưng trong đại điện lại vô cùng yên tĩnh, ngay cả tiếng ăn uống cũng không có. Mọi người đều nín thở dõi… 3 Ta vốn là một yêu quái lang thang, là tỷ tỷ nhặt ta về nhà. Hôm đó, ta thấy xung quanh không có ai, liền từ điêu hóa thành hình người. Vừa hóa thành người đã nghe thấy một tiếng hét kinh hãi, một nữ tử chỉ vào ta, lắp bắp: "Ngươi, ngươi là yêu?" "Phải thì sao." "Vậy, vậy ngươi có ăn thịt người không?" Ta ngước mắt nhìn nàng, nữ tử khoảng mười hai, mười ba tuổi, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn chưa hết nét trẻ con, đáng yêu như cục bột trắng. Ta nảy sinh ý muốn trêu chọc: "Đương nhiên là ăn rồi, ta bây giờ sẽ đi ăn thịt người đây." Nữ tử run rẩy toàn thân, nhưng vẫn lấy ra chiếc bánh hoa quế trong lòng đưa cho ta: "Ngươi, ngươi đừng ăn thịt người nữa, sau này ta cho ngươi đồ ăn nhé." Ta sững sờ. Ta tưởng nàng sẽ sợ hãi bỏ chạy, miệng hét lên "Yêu quái". Kết quả nàng lại đưa cho ta một miếng bánh hoa quế. Miếng bánh hoa quế được ủ ấm trong lòng nàng, bàn tay lạnh lẽo của ta cũng trở nên ấm áp hơn một chút. Nữ tử dường như đang suy nghĩ điều gì đó, cuối cùng nàng nặn ra một câu: "Ngày mai giờ này, ngươi ở đây đợi ta." Ta vốn không muốn đến, nhưng không hiểu sao, vẫn đến. Kết quả nữ tử đó vừa thấy ta đã lấy ra một lá bùa, giơ cao trên đầu, nghiêm túc hét lớn: "Tiểu yêu quái, ta thu phục ngươi, sau này ngươi chỉ có thể theo bên cạnh ta, không được đi hại người nữa!" Lá bùa đó có ít nhất năm lỗi sai, ngay cả một con gà cũng không hàng phục nổi. Huống hồ nàng sợ làm ta bị thương, chỉ dám giơ lá bùa, chứ không dám để lá bùa chạm vào ta. Ta có chút bất lực nhìn nàng, bên hông nàng phồng lên, có thể thấy là nhét không ít bánh hoa quế. Đã đến hàng yêu rồi, sao còn mang đồ ăn cho yêu chứ. Ta đối diện với đôi mắt của nàng, đó là một đôi mắt đẹp, hình dáng như hoa đào tháng ba. Ta ngây người. Hai chữ "nhân gian", có rất nhiều tên gọi khác. Người xuất gia gọi nó là hồng trần, người chếc gọi nó là dương gian, thần tiên gọi nó là phàm thế, Yêu quái thì gọi nó là "trò đời trần thế". Khi nhìn thấy đôi mắt đó, ta đột nhiên muốn diễn thử trò đời trần thế này. Lúc đó ta không biết, khao khát nhập vai này, được gọi là... tình yêu thương. Ta thở dài với chủ nhân của đôi mắt đó: "Haiz, nếu ta đã bị lá bùa của ngươi hàng phục rồi, cũng chỉ có thể như vậy thôi." Từ đó về sau, ta biến về thành tuyết điêu, luôn ở bên cạnh nàng. Khi nàng chạm khắc đồ vàng, ta liền ngủ trên đùi nàng. Khi nàng rời nhà đi làm ăn, ta liền hóa thành hình người, chăm sóc A Nương ngây dại của nàng. Cuộc sống êm đềm trôi qua, nàng đã mười chín tuổi, ta lại vẫn giữ dáng vẻ mười lăm, mười sáu. Yêu quái không già đi. Nhưng nàng không hề sợ hãi, còn đắc ý bảo ta gọi nàng là tỷ tỷ. Tỷ tỷ không định thành thân, nàng quyết tâm trở thành thợ kim hoàn giỏi nhất thành Trường An, và nàng quả thực đã làm được. Hôm đó, nàng thậm chí còn nhận được đơn đặt hàng từ trong hoàng cung. Thế là tỷ tỷ vào cung, trước khi đi nàng ôm ta và A Nương, cười không khép được miệng: "Đây là một mối làm ăn lớn đấy, đợi ta về, chúng ta sẽ đến Xuân Phong Lâu, ăn một bữa thật ngon!" A Nương và nàng đều cười ngây ngô, chúng ta cùng nhau tiễn nàng đi. Thế nhưng, chỉ vì Hoàng thượng hai ngày không đến thăm Nghi Phi, Nghi Phi liền hờn dỗi với Hoàng thượng, quyết định tự mình chạy ra khỏi cung chơi. Nghi Phi nhìn thấy tỷ tỷ vào cung, Ả ta sai người đánh ngất tỷ tỷ, lột quần áo của tỷ tỷ ra tự mình mặc vào, còn lấy đi lệnh bài xuất cung của tỷ tỷ, trà trộn ra khỏi cung. Hoàng thượng vừa tức giận, vừa lo lắng, hỏi ai đã đưa lệnh bài xuất cung cho Nghi Phi, tỷ tỷ bị đưa đến trước mặt Hoàng thượng, Tỷ tỷ mặt mày tái nhợt, nhưng lâm nguy không loạn, cố gắng giải thích: "Bệ hạ, thảo dân bị người đánh ngất, sau khi tỉnh lại thì phát hiện lệnh bài và áo khoác đã không cánh mà bay, không phải là..." Tỷ tỷ còn chưa nói xong, đã bị Hoàng thượng một kiếm c.h.é.m bay đầu. Hoàng thượng ngồi trên lưng ngựa cao to lớn, vô cùng uy vũ, thật là một hình ảnh người đàn ông si tình anh hùng biết bao. Hắn lau vết m.á.u trên kiếm, lạnh nhạt nói: "Bất kể là ai, chỉ cần làm tổn thương Nghi Nhi của trẫm, trẫm sẽ không tha." Sau đó Hoàng thượng dẫn thị vệ ra khỏi cung, tìm thấy Nghi Phi, Hai người cùng cưỡi một ngựa về cung, đế vương và mỹ nhân, tình cảm nồng thắm, trở thành giai thoại lãng mạn trong thành Trường An. Nhưng tỷ tỷ của ta, lúc chếc ngay cả áo khoác cũng không có, bị ném vào bãi tha ma, còn bị kẻ ăn mày làm nhục một phen. A Nương không đợi được tỷ tỷ về, lên cơn sốt cao, ta vội vàng chạy ra ngoài mời lang trung. Khi ta về thì nghe nói, A Nương không biết từ đâu nghe được tin tỷ tỷ bị xử tử, liền đi đánh trống kêu oan, Nghi Phi nghe tin, sợ chuyện này sẽ làm hỏng danh tiếng của ả, làm chậm trễ việc ả được phong Hậu. Thế là ả sai người nói A Nương nói năng điên khùng, còn sai người lôi A Nương đi, đánh chếc tươi. Sau khi nhận được tin, ta đứng trong sân nhỏ im lặng rất lâu. Rồi sau đó, ta vào cung. Nếu họ thích lãng mạn, vậy thì ta sẽ giúp họ làm tới cùng. Không biết câu chuyện đế vương và mỹ nhân cùng chếc, có đủ lãng mạn không nhỉ.
3
Ta vốn là một yêu quái lang thang, là tỷ tỷ nhặt ta về nhà.
Hôm đó, ta thấy xung quanh không có ai, liền từ điêu hóa thành hình người.
Vừa hóa thành người đã nghe thấy một tiếng hét kinh hãi, một nữ tử chỉ vào ta, lắp bắp:
"Ngươi, ngươi là yêu?"
"Phải thì sao."
"Vậy, vậy ngươi có ăn thịt người không?"
Ta ngước mắt nhìn nàng, nữ tử khoảng mười hai, mười ba tuổi, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn chưa hết nét trẻ con, đáng yêu như cục bột trắng.
Ta nảy sinh ý muốn trêu chọc:
"Đương nhiên là ăn rồi, ta bây giờ sẽ đi ăn thịt người đây."
Nữ tử run rẩy toàn thân, nhưng vẫn lấy ra chiếc bánh hoa quế trong lòng đưa cho ta:
"Ngươi, ngươi đừng ăn thịt người nữa, sau này ta cho ngươi đồ ăn nhé."
Ta sững sờ.
Ta tưởng nàng sẽ sợ hãi bỏ chạy, miệng hét lên "Yêu quái".
Kết quả nàng lại đưa cho ta một miếng bánh hoa quế.
Miếng bánh hoa quế được ủ ấm trong lòng nàng, bàn tay lạnh lẽo của ta cũng trở nên ấm áp hơn một chút.
Nữ tử dường như đang suy nghĩ điều gì đó, cuối cùng nàng nặn ra một câu:
"Ngày mai giờ này, ngươi ở đây đợi ta."
Ta vốn không muốn đến, nhưng không hiểu sao, vẫn đến.
Kết quả nữ tử đó vừa thấy ta đã lấy ra một lá bùa, giơ cao trên đầu, nghiêm túc hét lớn:
"Tiểu yêu quái, ta thu phục ngươi, sau này ngươi chỉ có thể theo bên cạnh ta, không được đi hại người nữa!"
Lá bùa đó có ít nhất năm lỗi sai, ngay cả một con gà cũng không hàng phục nổi.
Huống hồ nàng sợ làm ta bị thương, chỉ dám giơ lá bùa, chứ không dám để lá bùa chạm vào ta.
Ta có chút bất lực nhìn nàng, bên hông nàng phồng lên, có thể thấy là nhét không ít bánh hoa quế.
Đã đến hàng yêu rồi, sao còn mang đồ ăn cho yêu chứ.
Ta đối diện với đôi mắt của nàng, đó là một đôi mắt đẹp, hình dáng như hoa đào tháng ba.
Ta ngây người.
Hai chữ "nhân gian", có rất nhiều tên gọi khác. Người xuất gia gọi nó là hồng trần, người chếc gọi nó là dương gian, thần tiên gọi nó là phàm thế,
Yêu quái thì gọi nó là "trò đời trần thế".
Khi nhìn thấy đôi mắt đó, ta đột nhiên muốn diễn thử trò đời trần thế này.
Lúc đó ta không biết, khao khát nhập vai này, được gọi là... tình yêu thương.
Ta thở dài với chủ nhân của đôi mắt đó:
"Haiz, nếu ta đã bị lá bùa của ngươi hàng phục rồi, cũng chỉ có thể như vậy thôi."
Từ đó về sau, ta biến về thành tuyết điêu, luôn ở bên cạnh nàng.
Khi nàng chạm khắc đồ vàng, ta liền ngủ trên đùi nàng.
Khi nàng rời nhà đi làm ăn, ta liền hóa thành hình người, chăm sóc A Nương ngây dại của nàng.
Cuộc sống êm đềm trôi qua, nàng đã mười chín tuổi, ta lại vẫn giữ dáng vẻ mười lăm, mười sáu.
Yêu quái không già đi.
Nhưng nàng không hề sợ hãi, còn đắc ý bảo ta gọi nàng là tỷ tỷ.
Tỷ tỷ không định thành thân, nàng quyết tâm trở thành thợ kim hoàn giỏi nhất thành Trường An, và nàng quả thực đã làm được.
Hôm đó, nàng thậm chí còn nhận được đơn đặt hàng từ trong hoàng cung.
Thế là tỷ tỷ vào cung, trước khi đi nàng ôm ta và A Nương, cười không khép được miệng:
"Đây là một mối làm ăn lớn đấy, đợi ta về, chúng ta sẽ đến Xuân Phong Lâu, ăn một bữa thật ngon!"
A Nương và nàng đều cười ngây ngô, chúng ta cùng nhau tiễn nàng đi.
Thế nhưng, chỉ vì Hoàng thượng hai ngày không đến thăm Nghi Phi, Nghi Phi liền hờn dỗi với Hoàng thượng, quyết định tự mình chạy ra khỏi cung chơi.
Nghi Phi nhìn thấy tỷ tỷ vào cung,
Ả ta sai người đánh ngất tỷ tỷ, lột quần áo của tỷ tỷ ra tự mình mặc vào, còn lấy đi lệnh bài xuất cung của tỷ tỷ, trà trộn ra khỏi cung.
Hoàng thượng vừa tức giận, vừa lo lắng, hỏi ai đã đưa lệnh bài xuất cung cho Nghi Phi, tỷ tỷ bị đưa đến trước mặt Hoàng thượng,
Tỷ tỷ mặt mày tái nhợt, nhưng lâm nguy không loạn, cố gắng giải thích:
"Bệ hạ, thảo dân bị người đánh ngất, sau khi tỉnh lại thì phát hiện lệnh bài và áo khoác đã không cánh mà bay, không phải là..."
Tỷ tỷ còn chưa nói xong, đã bị Hoàng thượng một kiếm c.h.é.m bay đầu.
Hoàng thượng ngồi trên lưng ngựa cao to lớn, vô cùng uy vũ, thật là một hình ảnh người đàn ông si tình anh hùng biết bao.
Hắn lau vết m.á.u trên kiếm, lạnh nhạt nói:
"Bất kể là ai, chỉ cần làm tổn thương Nghi Nhi của trẫm, trẫm sẽ không tha."
Sau đó Hoàng thượng dẫn thị vệ ra khỏi cung, tìm thấy Nghi Phi,
Hai người cùng cưỡi một ngựa về cung, đế vương và mỹ nhân, tình cảm nồng thắm, trở thành giai thoại lãng mạn trong thành Trường An.
Nhưng tỷ tỷ của ta, lúc chếc ngay cả áo khoác cũng không có, bị ném vào bãi tha ma, còn bị kẻ ăn mày làm nhục một phen.
A Nương không đợi được tỷ tỷ về, lên cơn sốt cao, ta vội vàng chạy ra ngoài mời lang trung.
Khi ta về thì nghe nói, A Nương không biết từ đâu nghe được tin tỷ tỷ bị xử tử, liền đi đánh trống kêu oan,
Nghi Phi nghe tin, sợ chuyện này sẽ làm hỏng danh tiếng của ả, làm chậm trễ việc ả được phong Hậu.
Thế là ả sai người nói A Nương nói năng điên khùng, còn sai người lôi A Nương đi, đánh chếc tươi.
Sau khi nhận được tin, ta đứng trong sân nhỏ im lặng rất lâu.
Rồi sau đó, ta vào cung.
Nếu họ thích lãng mạn, vậy thì ta sẽ giúp họ làm tới cùng.
Không biết câu chuyện đế vương và mỹ nhân cùng chếc, có đủ lãng mạn không nhỉ.
Tỷ Tỷ Của TaTác giả: Khuyết DanhTruyện Cổ ĐạiTỷ tỷ của ta là thợ kim hoàn, vào cung đưa trang sức, lại bị Nghi Phi đánh ngất. Nghi Phi vừa mới giận dỗi với Hoàng thượng, bèn đánh ngất tỷ tỷ, thay y phục của tỷ tỷ, lấy đi lệnh bài xuất cung của tỷ ấy, hờn dỗi chạy ra khỏi cung chơi. Hoàng thượng vừa tức vừa giận, một kiếm ch//ém chếc tỷ tỷ, rồi đích thân ra khỏi cung tìm Nghi Phi. Cuối cùng, t.h.i t.h.ể của tỷ tỷ ta bị ném vào bãi tha ma. Còn Hoàng thượng và Nghi Phi cùng cưỡi một ngựa, ngọt ngào về cung, được truyền tụng thành một giai thoại. Nửa năm sau, ta trở thành mỹ nhân bên cạnh Hoàng thượng. Đúng rồi, ta không phải người, ta là “điêu”. (“Điêu” nghĩa là chồn. Một loài chuột to như con rái cá, đuôi to lông rậm dài hơn một tấc, sắc vàng và đen, sinh ở xứ rét, da nó làm áo mặc rất ấm, nên rất quý báu) Hồ ly tinh có thể mê hoặc quân chủ, thì dòng dõi điêu nhà ta cũng thế. 1 Tối nay là dạ yến hoàng gia, nhưng trong đại điện lại vô cùng yên tĩnh, ngay cả tiếng ăn uống cũng không có. Mọi người đều nín thở dõi… 3 Ta vốn là một yêu quái lang thang, là tỷ tỷ nhặt ta về nhà. Hôm đó, ta thấy xung quanh không có ai, liền từ điêu hóa thành hình người. Vừa hóa thành người đã nghe thấy một tiếng hét kinh hãi, một nữ tử chỉ vào ta, lắp bắp: "Ngươi, ngươi là yêu?" "Phải thì sao." "Vậy, vậy ngươi có ăn thịt người không?" Ta ngước mắt nhìn nàng, nữ tử khoảng mười hai, mười ba tuổi, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn chưa hết nét trẻ con, đáng yêu như cục bột trắng. Ta nảy sinh ý muốn trêu chọc: "Đương nhiên là ăn rồi, ta bây giờ sẽ đi ăn thịt người đây." Nữ tử run rẩy toàn thân, nhưng vẫn lấy ra chiếc bánh hoa quế trong lòng đưa cho ta: "Ngươi, ngươi đừng ăn thịt người nữa, sau này ta cho ngươi đồ ăn nhé." Ta sững sờ. Ta tưởng nàng sẽ sợ hãi bỏ chạy, miệng hét lên "Yêu quái". Kết quả nàng lại đưa cho ta một miếng bánh hoa quế. Miếng bánh hoa quế được ủ ấm trong lòng nàng, bàn tay lạnh lẽo của ta cũng trở nên ấm áp hơn một chút. Nữ tử dường như đang suy nghĩ điều gì đó, cuối cùng nàng nặn ra một câu: "Ngày mai giờ này, ngươi ở đây đợi ta." Ta vốn không muốn đến, nhưng không hiểu sao, vẫn đến. Kết quả nữ tử đó vừa thấy ta đã lấy ra một lá bùa, giơ cao trên đầu, nghiêm túc hét lớn: "Tiểu yêu quái, ta thu phục ngươi, sau này ngươi chỉ có thể theo bên cạnh ta, không được đi hại người nữa!" Lá bùa đó có ít nhất năm lỗi sai, ngay cả một con gà cũng không hàng phục nổi. Huống hồ nàng sợ làm ta bị thương, chỉ dám giơ lá bùa, chứ không dám để lá bùa chạm vào ta. Ta có chút bất lực nhìn nàng, bên hông nàng phồng lên, có thể thấy là nhét không ít bánh hoa quế. Đã đến hàng yêu rồi, sao còn mang đồ ăn cho yêu chứ. Ta đối diện với đôi mắt của nàng, đó là một đôi mắt đẹp, hình dáng như hoa đào tháng ba. Ta ngây người. Hai chữ "nhân gian", có rất nhiều tên gọi khác. Người xuất gia gọi nó là hồng trần, người chếc gọi nó là dương gian, thần tiên gọi nó là phàm thế, Yêu quái thì gọi nó là "trò đời trần thế". Khi nhìn thấy đôi mắt đó, ta đột nhiên muốn diễn thử trò đời trần thế này. Lúc đó ta không biết, khao khát nhập vai này, được gọi là... tình yêu thương. Ta thở dài với chủ nhân của đôi mắt đó: "Haiz, nếu ta đã bị lá bùa của ngươi hàng phục rồi, cũng chỉ có thể như vậy thôi." Từ đó về sau, ta biến về thành tuyết điêu, luôn ở bên cạnh nàng. Khi nàng chạm khắc đồ vàng, ta liền ngủ trên đùi nàng. Khi nàng rời nhà đi làm ăn, ta liền hóa thành hình người, chăm sóc A Nương ngây dại của nàng. Cuộc sống êm đềm trôi qua, nàng đã mười chín tuổi, ta lại vẫn giữ dáng vẻ mười lăm, mười sáu. Yêu quái không già đi. Nhưng nàng không hề sợ hãi, còn đắc ý bảo ta gọi nàng là tỷ tỷ. Tỷ tỷ không định thành thân, nàng quyết tâm trở thành thợ kim hoàn giỏi nhất thành Trường An, và nàng quả thực đã làm được. Hôm đó, nàng thậm chí còn nhận được đơn đặt hàng từ trong hoàng cung. Thế là tỷ tỷ vào cung, trước khi đi nàng ôm ta và A Nương, cười không khép được miệng: "Đây là một mối làm ăn lớn đấy, đợi ta về, chúng ta sẽ đến Xuân Phong Lâu, ăn một bữa thật ngon!" A Nương và nàng đều cười ngây ngô, chúng ta cùng nhau tiễn nàng đi. Thế nhưng, chỉ vì Hoàng thượng hai ngày không đến thăm Nghi Phi, Nghi Phi liền hờn dỗi với Hoàng thượng, quyết định tự mình chạy ra khỏi cung chơi. Nghi Phi nhìn thấy tỷ tỷ vào cung, Ả ta sai người đánh ngất tỷ tỷ, lột quần áo của tỷ tỷ ra tự mình mặc vào, còn lấy đi lệnh bài xuất cung của tỷ tỷ, trà trộn ra khỏi cung. Hoàng thượng vừa tức giận, vừa lo lắng, hỏi ai đã đưa lệnh bài xuất cung cho Nghi Phi, tỷ tỷ bị đưa đến trước mặt Hoàng thượng, Tỷ tỷ mặt mày tái nhợt, nhưng lâm nguy không loạn, cố gắng giải thích: "Bệ hạ, thảo dân bị người đánh ngất, sau khi tỉnh lại thì phát hiện lệnh bài và áo khoác đã không cánh mà bay, không phải là..." Tỷ tỷ còn chưa nói xong, đã bị Hoàng thượng một kiếm c.h.é.m bay đầu. Hoàng thượng ngồi trên lưng ngựa cao to lớn, vô cùng uy vũ, thật là một hình ảnh người đàn ông si tình anh hùng biết bao. Hắn lau vết m.á.u trên kiếm, lạnh nhạt nói: "Bất kể là ai, chỉ cần làm tổn thương Nghi Nhi của trẫm, trẫm sẽ không tha." Sau đó Hoàng thượng dẫn thị vệ ra khỏi cung, tìm thấy Nghi Phi, Hai người cùng cưỡi một ngựa về cung, đế vương và mỹ nhân, tình cảm nồng thắm, trở thành giai thoại lãng mạn trong thành Trường An. Nhưng tỷ tỷ của ta, lúc chếc ngay cả áo khoác cũng không có, bị ném vào bãi tha ma, còn bị kẻ ăn mày làm nhục một phen. A Nương không đợi được tỷ tỷ về, lên cơn sốt cao, ta vội vàng chạy ra ngoài mời lang trung. Khi ta về thì nghe nói, A Nương không biết từ đâu nghe được tin tỷ tỷ bị xử tử, liền đi đánh trống kêu oan, Nghi Phi nghe tin, sợ chuyện này sẽ làm hỏng danh tiếng của ả, làm chậm trễ việc ả được phong Hậu. Thế là ả sai người nói A Nương nói năng điên khùng, còn sai người lôi A Nương đi, đánh chếc tươi. Sau khi nhận được tin, ta đứng trong sân nhỏ im lặng rất lâu. Rồi sau đó, ta vào cung. Nếu họ thích lãng mạn, vậy thì ta sẽ giúp họ làm tới cùng. Không biết câu chuyện đế vương và mỹ nhân cùng chếc, có đủ lãng mạn không nhỉ.