Tác giả:

1 Ta tên A Tước, sinh ra đã là nô tỳ, nô tỳ của Quốc Công phủ. Trước đây là nô tỳ ở trang viên, bây giờ được vào phủ làm việc. Ta vừa vào phủ, liền được đưa đến viện của tiểu Hầu gia làm nhị đẳng tỳ nữ. Đây là đãi ngộ mà người khác ngay cả mơ cũng không dám nghĩ tới, ta lại dễ dàng có được. Song Hỉ nói: "A Tước, đây thật sự là phúc khí mà ngươi tu luyện từ kiếp trước." Ta cúi đầu cười khổ: "Phúc khí này cho ngươi, ngươi có muốn không?" Song Hỉ là tiểu tư đưa tin ở nhị môn, chúng ta từ nhỏ đã quen biết.  Cha mẹ ta qua đời, Vương đại nương, nương của Song Hỉ, đã đón hai chị em ta về nhà nuôi nấng. Nhiều năm trước, cha ta vì cứu Quốc Công gia mà ch&t trên chiến trường, Quốc Công gia niệm ân cha ta trung nghĩa, đặc biệt cho phép đại ca A Bách và tỷ tỷ A Oanh vào phủ làm việc. Nhiều năm sau, đại ca vì cứu tiểu Hầu gia lại ch*t dưới vách núi, phu nhân lại một lần nữa ban ân, ta cũng được vào Quốc Công phủ. Hai mạng người của cha và ca ca ta, lại bị Song Hỉ gọi là "phúc khí". Nhưng ta…

Chương 6: Chương 6

A Tước Chuộc Thân KýTác giả: Khuyết DanhTruyện Cổ Đại1 Ta tên A Tước, sinh ra đã là nô tỳ, nô tỳ của Quốc Công phủ. Trước đây là nô tỳ ở trang viên, bây giờ được vào phủ làm việc. Ta vừa vào phủ, liền được đưa đến viện của tiểu Hầu gia làm nhị đẳng tỳ nữ. Đây là đãi ngộ mà người khác ngay cả mơ cũng không dám nghĩ tới, ta lại dễ dàng có được. Song Hỉ nói: "A Tước, đây thật sự là phúc khí mà ngươi tu luyện từ kiếp trước." Ta cúi đầu cười khổ: "Phúc khí này cho ngươi, ngươi có muốn không?" Song Hỉ là tiểu tư đưa tin ở nhị môn, chúng ta từ nhỏ đã quen biết.  Cha mẹ ta qua đời, Vương đại nương, nương của Song Hỉ, đã đón hai chị em ta về nhà nuôi nấng. Nhiều năm trước, cha ta vì cứu Quốc Công gia mà ch&t trên chiến trường, Quốc Công gia niệm ân cha ta trung nghĩa, đặc biệt cho phép đại ca A Bách và tỷ tỷ A Oanh vào phủ làm việc. Nhiều năm sau, đại ca vì cứu tiểu Hầu gia lại ch*t dưới vách núi, phu nhân lại một lần nữa ban ân, ta cũng được vào Quốc Công phủ. Hai mạng người của cha và ca ca ta, lại bị Song Hỉ gọi là "phúc khí". Nhưng ta… Tỷ tỷ Thu Vũ đẩy ta một cái, ta từ dưới đất bò dậy, run rẩy đi đến bên cạnh phu nhân quỳ lạy.Phu nhân chỉ vào ta tiếp tục nói:"A Tước một nha đầu nhỏ mới vào phủ đã biết trung thành hộ chủ, không lẽ các ngươi những kẻ hầu hạ trong phủ nhiều năm lại không biết. Hôm trước thưởng cho A Tước hai mươi lạng bạc, hôm nay lại thưởng hai mươi lạng, sau này A Tước chính là nhất đẳng thị tỳ bên cạnh tiểu Hầu gia."Nói xong, phu nhân cười nhìn ta, ánh mắt ta mơ hồ, quản gia lên tiếng nhắc nhở ta:"Nha đầu này, vui quá hóa ngốc sao? Còn không mau tạ ơn phu nhân ban thưởng?"Ta nhìn một giọt m.á.u đỏ sẫm trên đất trước mặt phu nhân, giật mình tỉnh táo lại, lập tức dập đầu:"Tạ ơn phu nhân ban thưởng!"Phu nhân hài lòng gật đầu, ma ma bên cạnh đỡ ta dậy, kéo ta lui sang một bên.Ánh mắt của những hạ nhân có mặt nhìn ta đầy vẻ ngưỡng mộ, ánh mắt thèm muốn đó dường như đang nói, họ sẽ học theo ta, sẽ trung thành hộ chủ.Ta toàn thân lạnh toát, trong lòng dâng lên vài phần hổ thẹn.Ta và họ vốn là cùng một loại người, giờ lại trở thành công cụ để quý nhân nô dịch họ.Ngay lúc này không biết có bao nhiêu nha đầu tiểu tử, vì ta mà học được sự trung thành tuyệt đối.Trong những ngày sau này, khi các chủ tử gặp khó khăn, không biết có bao nhiêu người sẽ vì sự phong quang hiện tại của ta mà cam tâm tình nguyện chịu ch&t.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Ta cảm thấy mình giống như tấm ván trong tay tiểu tư, vốn dĩ chỉ là một cái cây trong núi, giờ lại bị người ta cầm làm công cụ tra tấn, mài giũa đồng loại của mình thành hình dáng mà chủ nhân mong muốn, dạy họ thế nào là trung thành và phục tùng.Lòng ta dâng lên tuyệt vọng, nước mắt không kiểm soát được chảy đầy mặt, rơi xuống đất lập tức biến mất, chỉ có m.á.u của Mã Tam để lại vết đỏ sẫm trên đất.Đây chính là làm nô lệ cho người, một mạng người rẻ mạt đến tận bụi trần.Phu nhân tiếp tục nói:"Quốc Công phủ không phải là chủ nhà khắc nghiệt với hạ nhân, chỉ cần chăm chỉ làm việc, trung thành tuyệt đối, không lo không có ngày tháng tốt đẹp cho các ngươi. Nhưng nếu muốn lười biếng gian xảo, phản chủ cầu vinh, Mã Tam chính là ví dụ điển hình!"Phu nhân một phen ân uy song hành, hạ nhân trong phủ ai nấy đều lo sợ.Sau khi phu nhân rời đi, ta trực tiếp mềm nhũn ngã xuống đất, tỷ tỷ Thu Vũ phải kéo lê mới đưa ta về viện của tiểu Hầu gia.Tiểu Hầu gia đang đọc sách dưới hành lang, nghe thấy động tĩnh ngẩng đầu nhìn lại, nhìn rõ dáng vẻ của ta, biểu cảm vô cùng kinh ngạc.Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó"Mẫu thân không phải thưởng cho ngươi sao, sao sắc mặt lại khó coi đến vậy?"Ta nhìn khuôn mặt thanh tú của tiểu Hầu gia, chỉ cảm thấy vô cùng ghê tởm.Dạ dày co thắt, ta cuối cùng không nhịn được nôn ra.Tiểu Hầu gia xưa nay thích sạch sẽ lại không hề tỏ vẻ ghét bỏ, ngược lại còn tiến đến đỡ lấy ta, giọng nói nghe có vẻ vô cùng lo lắng:"Mau, tìm đại phu!":

Tỷ tỷ Thu Vũ đẩy ta một cái, ta từ dưới đất bò dậy, run rẩy đi đến bên cạnh phu nhân quỳ lạy.

Phu nhân chỉ vào ta tiếp tục nói:

"A Tước một nha đầu nhỏ mới vào phủ đã biết trung thành hộ chủ, không lẽ các ngươi những kẻ hầu hạ trong phủ nhiều năm lại không biết. Hôm trước thưởng cho A Tước hai mươi lạng bạc, hôm nay lại thưởng hai mươi lạng, sau này A Tước chính là nhất đẳng thị tỳ bên cạnh tiểu Hầu gia."

Nói xong, phu nhân cười nhìn ta, ánh mắt ta mơ hồ, quản gia lên tiếng nhắc nhở ta:

"Nha đầu này, vui quá hóa ngốc sao? Còn không mau tạ ơn phu nhân ban thưởng?"

Ta nhìn một giọt m.á.u đỏ sẫm trên đất trước mặt phu nhân, giật mình tỉnh táo lại, lập tức dập đầu:

"Tạ ơn phu nhân ban thưởng!"

Phu nhân hài lòng gật đầu, ma ma bên cạnh đỡ ta dậy, kéo ta lui sang một bên.

Ánh mắt của những hạ nhân có mặt nhìn ta đầy vẻ ngưỡng mộ, ánh mắt thèm muốn đó dường như đang nói, họ sẽ học theo ta, sẽ trung thành hộ chủ.

Ta toàn thân lạnh toát, trong lòng dâng lên vài phần hổ thẹn.

Ta và họ vốn là cùng một loại người, giờ lại trở thành công cụ để quý nhân nô dịch họ.

Ngay lúc này không biết có bao nhiêu nha đầu tiểu tử, vì ta mà học được sự trung thành tuyệt đối.

Trong những ngày sau này, khi các chủ tử gặp khó khăn, không biết có bao nhiêu người sẽ vì sự phong quang hiện tại của ta mà cam tâm tình nguyện chịu ch&t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta cảm thấy mình giống như tấm ván trong tay tiểu tư, vốn dĩ chỉ là một cái cây trong núi, giờ lại bị người ta cầm làm công cụ tra tấn, mài giũa đồng loại của mình thành hình dáng mà chủ nhân mong muốn, dạy họ thế nào là trung thành và phục tùng.

Lòng ta dâng lên tuyệt vọng, nước mắt không kiểm soát được chảy đầy mặt, rơi xuống đất lập tức biến mất, chỉ có m.á.u của Mã Tam để lại vết đỏ sẫm trên đất.

Đây chính là làm nô lệ cho người, một mạng người rẻ mạt đến tận bụi trần.

Phu nhân tiếp tục nói:

"Quốc Công phủ không phải là chủ nhà khắc nghiệt với hạ nhân, chỉ cần chăm chỉ làm việc, trung thành tuyệt đối, không lo không có ngày tháng tốt đẹp cho các ngươi. Nhưng nếu muốn lười biếng gian xảo, phản chủ cầu vinh, Mã Tam chính là ví dụ điển hình!"

Phu nhân một phen ân uy song hành, hạ nhân trong phủ ai nấy đều lo sợ.

Sau khi phu nhân rời đi, ta trực tiếp mềm nhũn ngã xuống đất, tỷ tỷ Thu Vũ phải kéo lê mới đưa ta về viện của tiểu Hầu gia.

Tiểu Hầu gia đang đọc sách dưới hành lang, nghe thấy động tĩnh ngẩng đầu nhìn lại, nhìn rõ dáng vẻ của ta, biểu cảm vô cùng kinh ngạc.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

"Mẫu thân không phải thưởng cho ngươi sao, sao sắc mặt lại khó coi đến vậy?"

Ta nhìn khuôn mặt thanh tú của tiểu Hầu gia, chỉ cảm thấy vô cùng ghê tởm.

Dạ dày co thắt, ta cuối cùng không nhịn được nôn ra.

Tiểu Hầu gia xưa nay thích sạch sẽ lại không hề tỏ vẻ ghét bỏ, ngược lại còn tiến đến đỡ lấy ta, giọng nói nghe có vẻ vô cùng lo lắng:

"Mau, tìm đại phu!":

A Tước Chuộc Thân KýTác giả: Khuyết DanhTruyện Cổ Đại1 Ta tên A Tước, sinh ra đã là nô tỳ, nô tỳ của Quốc Công phủ. Trước đây là nô tỳ ở trang viên, bây giờ được vào phủ làm việc. Ta vừa vào phủ, liền được đưa đến viện của tiểu Hầu gia làm nhị đẳng tỳ nữ. Đây là đãi ngộ mà người khác ngay cả mơ cũng không dám nghĩ tới, ta lại dễ dàng có được. Song Hỉ nói: "A Tước, đây thật sự là phúc khí mà ngươi tu luyện từ kiếp trước." Ta cúi đầu cười khổ: "Phúc khí này cho ngươi, ngươi có muốn không?" Song Hỉ là tiểu tư đưa tin ở nhị môn, chúng ta từ nhỏ đã quen biết.  Cha mẹ ta qua đời, Vương đại nương, nương của Song Hỉ, đã đón hai chị em ta về nhà nuôi nấng. Nhiều năm trước, cha ta vì cứu Quốc Công gia mà ch&t trên chiến trường, Quốc Công gia niệm ân cha ta trung nghĩa, đặc biệt cho phép đại ca A Bách và tỷ tỷ A Oanh vào phủ làm việc. Nhiều năm sau, đại ca vì cứu tiểu Hầu gia lại ch*t dưới vách núi, phu nhân lại một lần nữa ban ân, ta cũng được vào Quốc Công phủ. Hai mạng người của cha và ca ca ta, lại bị Song Hỉ gọi là "phúc khí". Nhưng ta… Tỷ tỷ Thu Vũ đẩy ta một cái, ta từ dưới đất bò dậy, run rẩy đi đến bên cạnh phu nhân quỳ lạy.Phu nhân chỉ vào ta tiếp tục nói:"A Tước một nha đầu nhỏ mới vào phủ đã biết trung thành hộ chủ, không lẽ các ngươi những kẻ hầu hạ trong phủ nhiều năm lại không biết. Hôm trước thưởng cho A Tước hai mươi lạng bạc, hôm nay lại thưởng hai mươi lạng, sau này A Tước chính là nhất đẳng thị tỳ bên cạnh tiểu Hầu gia."Nói xong, phu nhân cười nhìn ta, ánh mắt ta mơ hồ, quản gia lên tiếng nhắc nhở ta:"Nha đầu này, vui quá hóa ngốc sao? Còn không mau tạ ơn phu nhân ban thưởng?"Ta nhìn một giọt m.á.u đỏ sẫm trên đất trước mặt phu nhân, giật mình tỉnh táo lại, lập tức dập đầu:"Tạ ơn phu nhân ban thưởng!"Phu nhân hài lòng gật đầu, ma ma bên cạnh đỡ ta dậy, kéo ta lui sang một bên.Ánh mắt của những hạ nhân có mặt nhìn ta đầy vẻ ngưỡng mộ, ánh mắt thèm muốn đó dường như đang nói, họ sẽ học theo ta, sẽ trung thành hộ chủ.Ta toàn thân lạnh toát, trong lòng dâng lên vài phần hổ thẹn.Ta và họ vốn là cùng một loại người, giờ lại trở thành công cụ để quý nhân nô dịch họ.Ngay lúc này không biết có bao nhiêu nha đầu tiểu tử, vì ta mà học được sự trung thành tuyệt đối.Trong những ngày sau này, khi các chủ tử gặp khó khăn, không biết có bao nhiêu người sẽ vì sự phong quang hiện tại của ta mà cam tâm tình nguyện chịu ch&t.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Ta cảm thấy mình giống như tấm ván trong tay tiểu tư, vốn dĩ chỉ là một cái cây trong núi, giờ lại bị người ta cầm làm công cụ tra tấn, mài giũa đồng loại của mình thành hình dáng mà chủ nhân mong muốn, dạy họ thế nào là trung thành và phục tùng.Lòng ta dâng lên tuyệt vọng, nước mắt không kiểm soát được chảy đầy mặt, rơi xuống đất lập tức biến mất, chỉ có m.á.u của Mã Tam để lại vết đỏ sẫm trên đất.Đây chính là làm nô lệ cho người, một mạng người rẻ mạt đến tận bụi trần.Phu nhân tiếp tục nói:"Quốc Công phủ không phải là chủ nhà khắc nghiệt với hạ nhân, chỉ cần chăm chỉ làm việc, trung thành tuyệt đối, không lo không có ngày tháng tốt đẹp cho các ngươi. Nhưng nếu muốn lười biếng gian xảo, phản chủ cầu vinh, Mã Tam chính là ví dụ điển hình!"Phu nhân một phen ân uy song hành, hạ nhân trong phủ ai nấy đều lo sợ.Sau khi phu nhân rời đi, ta trực tiếp mềm nhũn ngã xuống đất, tỷ tỷ Thu Vũ phải kéo lê mới đưa ta về viện của tiểu Hầu gia.Tiểu Hầu gia đang đọc sách dưới hành lang, nghe thấy động tĩnh ngẩng đầu nhìn lại, nhìn rõ dáng vẻ của ta, biểu cảm vô cùng kinh ngạc.Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó"Mẫu thân không phải thưởng cho ngươi sao, sao sắc mặt lại khó coi đến vậy?"Ta nhìn khuôn mặt thanh tú của tiểu Hầu gia, chỉ cảm thấy vô cùng ghê tởm.Dạ dày co thắt, ta cuối cùng không nhịn được nôn ra.Tiểu Hầu gia xưa nay thích sạch sẽ lại không hề tỏ vẻ ghét bỏ, ngược lại còn tiến đến đỡ lấy ta, giọng nói nghe có vẻ vô cùng lo lắng:"Mau, tìm đại phu!":

Chương 6: Chương 6