Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…
Chương 87: Chương 87
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Nhưng chủ nhiệm Hồ không cảm thấy như vậy mà bà ấy cho rằng họ có thể đạt giải được, đối với việc này, bà ấy rất có lòng tin. Lúc còn trẻ khi còn ở đơn vị cũ chủ nhiệm Hồ cũng đã luyện tập vũ đạo rồi, lần này bà ấy định thay đổi sự rập khuôn đó một chút.Kiều Trân Trân không phải diễn viên múa, cũng không tham gia vào những chuyện sau đó, mỗi ngày cô đều ở nhà ăn ngon uống đủ, chỉ chờ ngày liên hoan đi tham gia náo nhiệt một chút. Nói thật, cô còn có chút chờ mong, dù sao đầu năm nay cũng có ít tiết mục giải trí.Buổi liên hoan được sắp xếp vào buổi chiều, sau khi mọi người ăn cơm trưa xong, liền đi qua đó rất sớm. Kiều Trân Trân vẫn đang ở nhà chọn quần áo và bọn trẻ của Kiều Trân Trân thì ở phòng khách chờ cô.“Mẹ, mẹ nhanh lên một chút, tùy tiện chọn một cái mặc là được, đều rất đẹp mắt!”Tống Đại Bảo muốn nhanh chóng đi ra ngoài chơi nên luôn thúc giục.“Con thì biết cái gì, cơ hội này khó có được như vậy, mẹ con nhất định phải làm cho mọi người bất ngờ, làm cho những nữ đồng nghiệp đang còn độc thân của cha con sợ hãi. “Nói xong, Kiều Trân Trân còn trừng mắt liếc Tống Cẩn một cái, còn Tống Cẩn thì chỉ mỉm cười với vẻ mặt cưng chiều.Vân Mộng Hạ VũCuối cùng, Kiều Trân Trân thay một chiếc váy cổ cao màu đen, phần eo hơi buộc chặt một chút, vạt áo mở ra, khéo léo khoe trọn đường cong của cơ thể. Cô còn đeo một sợi dây chuyền và áo len màu trắng, phối hợp với giày da cao gót màu đỏ, lộ ra cả người cao gầy, xinh đẹp động lòng người.Vì để cho hợp hơn mà Kiều Trân Trân còn buộc tóc cao lên, ở trên còn buộc một cái nơ màu đỏ, để cho hợp với đôi giày cao gót của mình, hơn nữa khuôn mặt xinh đẹp của cô cùng với làn da trắng nõn đã làm cho mọi người nhìn đến ngây người rồi.Trong mắt Tống Cẩn liền loé lên ánh sáng rực rỡ, cũng chẳng nhìn thấy người hay vật bên cạnh nữa, giống như toàn bộ thế giới cũng chỉ còn lại mỗi mình Kiều Trân Trân thôi vậy.“Bộ này tạm được chứ? “Kiều Trân Trân đi một vòng sau đó nhìn về phía ba cha con. “Mẹ, bộ này đẹp quá đi mất, con rất thích!”“Mẹ, mẹ quả thực chính là tiên nữ hạ phàm!”Hai anh em đặc biệt vui mừng cứ liên tục nhảy quanh Kiều Trân Trân, Kiều Trân Trân đắc ý nhìn thoáng qua Tống Cẩn.“Đối cái khác đi.” Sau khi sự bất ngờ qua đi thì Tống Cẩn cau mày nói. Lần liên hoan này có rất nhiều người anh không muốn dáng vẻ xinh đẹp này của Hồ Trân Trân lại bị những người khác nhìn thấy được.“Vì sao? Không đẹp sao? “Kiều Trân Trân cảm thấy khó hiểu nên hỏi.“Chính là bởi vì quá đẹp mắt, cho nên phải đổi bộ khác.”Kiều Trân Trân vừa nghe liền biết người đàn ông này đang ghen, trong lòng âm thầm đắc ý, nhưng cái này cũng chẳng thể thay đổi được có đôi khi phải tạo ra cảm giác nguy cơ k*ch th*ch đàn ông một chút, đừng tưởng rằng mỗi ngày chúng ta ở nhà không đi làm thì chính là những người vợ với khuôn mặt vàng vọt mà không ai muốnCuối cùng, Kiều Trân Trân khoác lên mình một chiếc áo khoác dạ màu nâu nhạt, sau đó liền đi ra cửa.Tuy rằng Tống Cẩn không vui nhưng cũng không còn biện pháp nào khác, vì có thể xứng đôi với Kiều Trân Trân và thể hiện được chủ quyền của mình, mà anh cũng chọn áo khoác dạ âu phục để thay, còn cẩn thận sửa sang lại kiểu tóc một chút.
Nhưng chủ nhiệm Hồ không cảm thấy như vậy mà bà ấy cho rằng họ có thể đạt giải được, đối với việc này, bà ấy rất có lòng tin. Lúc còn trẻ khi còn ở đơn vị cũ chủ nhiệm Hồ cũng đã luyện tập vũ đạo rồi, lần này bà ấy định thay đổi sự rập khuôn đó một chút.
Kiều Trân Trân không phải diễn viên múa, cũng không tham gia vào những chuyện sau đó, mỗi ngày cô đều ở nhà ăn ngon uống đủ, chỉ chờ ngày liên hoan đi tham gia náo nhiệt một chút. Nói thật, cô còn có chút chờ mong, dù sao đầu năm nay cũng có ít tiết mục giải trí.
Buổi liên hoan được sắp xếp vào buổi chiều, sau khi mọi người ăn cơm trưa xong, liền đi qua đó rất sớm. Kiều Trân Trân vẫn đang ở nhà chọn quần áo và bọn trẻ của Kiều Trân Trân thì ở phòng khách chờ cô.
“Mẹ, mẹ nhanh lên một chút, tùy tiện chọn một cái mặc là được, đều rất đẹp mắt!”Tống Đại Bảo muốn nhanh chóng đi ra ngoài chơi nên luôn thúc giục.
“Con thì biết cái gì, cơ hội này khó có được như vậy, mẹ con nhất định phải làm cho mọi người bất ngờ, làm cho những nữ đồng nghiệp đang còn độc thân của cha con sợ hãi. “Nói xong, Kiều Trân Trân còn trừng mắt liếc Tống Cẩn một cái, còn Tống Cẩn thì chỉ mỉm cười với vẻ mặt cưng chiều.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cuối cùng, Kiều Trân Trân thay một chiếc váy cổ cao màu đen, phần eo hơi buộc chặt một chút, vạt áo mở ra, khéo léo khoe trọn đường cong của cơ thể. Cô còn đeo một sợi dây chuyền và áo len màu trắng, phối hợp với giày da cao gót màu đỏ, lộ ra cả người cao gầy, xinh đẹp động lòng người.
Vì để cho hợp hơn mà Kiều Trân Trân còn buộc tóc cao lên, ở trên còn buộc một cái nơ màu đỏ, để cho hợp với đôi giày cao gót của mình, hơn nữa khuôn mặt xinh đẹp của cô cùng với làn da trắng nõn đã làm cho mọi người nhìn đến ngây người rồi.
Trong mắt Tống Cẩn liền loé lên ánh sáng rực rỡ, cũng chẳng nhìn thấy người hay vật bên cạnh nữa, giống như toàn bộ thế giới cũng chỉ còn lại mỗi mình Kiều Trân Trân thôi vậy.
“Bộ này tạm được chứ? “Kiều Trân Trân đi một vòng sau đó nhìn về phía ba cha con.
“Mẹ, bộ này đẹp quá đi mất, con rất thích!”
“Mẹ, mẹ quả thực chính là tiên nữ hạ phàm!”
Hai anh em đặc biệt vui mừng cứ liên tục nhảy quanh Kiều Trân Trân, Kiều Trân Trân đắc ý nhìn thoáng qua Tống Cẩn.
“Đối cái khác đi.” Sau khi sự bất ngờ qua đi thì Tống Cẩn cau mày nói. Lần liên hoan này có rất nhiều người anh không muốn dáng vẻ xinh đẹp này của Hồ Trân Trân lại bị những người khác nhìn thấy được.
“Vì sao? Không đẹp sao? “Kiều Trân Trân cảm thấy khó hiểu nên hỏi.
“Chính là bởi vì quá đẹp mắt, cho nên phải đổi bộ khác.”
Kiều Trân Trân vừa nghe liền biết người đàn ông này đang ghen, trong lòng âm thầm đắc ý, nhưng cái này cũng chẳng thể thay đổi được có đôi khi phải tạo ra cảm giác nguy cơ k*ch th*ch đàn ông một chút, đừng tưởng rằng mỗi ngày chúng ta ở nhà không đi làm thì chính là những người vợ với khuôn mặt vàng vọt mà không ai muốn
Cuối cùng, Kiều Trân Trân khoác lên mình một chiếc áo khoác dạ màu nâu nhạt, sau đó liền đi ra cửa.
Tuy rằng Tống Cẩn không vui nhưng cũng không còn biện pháp nào khác, vì có thể xứng đôi với Kiều Trân Trân và thể hiện được chủ quyền của mình, mà anh cũng chọn áo khoác dạ âu phục để thay, còn cẩn thận sửa sang lại kiểu tóc một chút.
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Nhưng chủ nhiệm Hồ không cảm thấy như vậy mà bà ấy cho rằng họ có thể đạt giải được, đối với việc này, bà ấy rất có lòng tin. Lúc còn trẻ khi còn ở đơn vị cũ chủ nhiệm Hồ cũng đã luyện tập vũ đạo rồi, lần này bà ấy định thay đổi sự rập khuôn đó một chút.Kiều Trân Trân không phải diễn viên múa, cũng không tham gia vào những chuyện sau đó, mỗi ngày cô đều ở nhà ăn ngon uống đủ, chỉ chờ ngày liên hoan đi tham gia náo nhiệt một chút. Nói thật, cô còn có chút chờ mong, dù sao đầu năm nay cũng có ít tiết mục giải trí.Buổi liên hoan được sắp xếp vào buổi chiều, sau khi mọi người ăn cơm trưa xong, liền đi qua đó rất sớm. Kiều Trân Trân vẫn đang ở nhà chọn quần áo và bọn trẻ của Kiều Trân Trân thì ở phòng khách chờ cô.“Mẹ, mẹ nhanh lên một chút, tùy tiện chọn một cái mặc là được, đều rất đẹp mắt!”Tống Đại Bảo muốn nhanh chóng đi ra ngoài chơi nên luôn thúc giục.“Con thì biết cái gì, cơ hội này khó có được như vậy, mẹ con nhất định phải làm cho mọi người bất ngờ, làm cho những nữ đồng nghiệp đang còn độc thân của cha con sợ hãi. “Nói xong, Kiều Trân Trân còn trừng mắt liếc Tống Cẩn một cái, còn Tống Cẩn thì chỉ mỉm cười với vẻ mặt cưng chiều.Vân Mộng Hạ VũCuối cùng, Kiều Trân Trân thay một chiếc váy cổ cao màu đen, phần eo hơi buộc chặt một chút, vạt áo mở ra, khéo léo khoe trọn đường cong của cơ thể. Cô còn đeo một sợi dây chuyền và áo len màu trắng, phối hợp với giày da cao gót màu đỏ, lộ ra cả người cao gầy, xinh đẹp động lòng người.Vì để cho hợp hơn mà Kiều Trân Trân còn buộc tóc cao lên, ở trên còn buộc một cái nơ màu đỏ, để cho hợp với đôi giày cao gót của mình, hơn nữa khuôn mặt xinh đẹp của cô cùng với làn da trắng nõn đã làm cho mọi người nhìn đến ngây người rồi.Trong mắt Tống Cẩn liền loé lên ánh sáng rực rỡ, cũng chẳng nhìn thấy người hay vật bên cạnh nữa, giống như toàn bộ thế giới cũng chỉ còn lại mỗi mình Kiều Trân Trân thôi vậy.“Bộ này tạm được chứ? “Kiều Trân Trân đi một vòng sau đó nhìn về phía ba cha con. “Mẹ, bộ này đẹp quá đi mất, con rất thích!”“Mẹ, mẹ quả thực chính là tiên nữ hạ phàm!”Hai anh em đặc biệt vui mừng cứ liên tục nhảy quanh Kiều Trân Trân, Kiều Trân Trân đắc ý nhìn thoáng qua Tống Cẩn.“Đối cái khác đi.” Sau khi sự bất ngờ qua đi thì Tống Cẩn cau mày nói. Lần liên hoan này có rất nhiều người anh không muốn dáng vẻ xinh đẹp này của Hồ Trân Trân lại bị những người khác nhìn thấy được.“Vì sao? Không đẹp sao? “Kiều Trân Trân cảm thấy khó hiểu nên hỏi.“Chính là bởi vì quá đẹp mắt, cho nên phải đổi bộ khác.”Kiều Trân Trân vừa nghe liền biết người đàn ông này đang ghen, trong lòng âm thầm đắc ý, nhưng cái này cũng chẳng thể thay đổi được có đôi khi phải tạo ra cảm giác nguy cơ k*ch th*ch đàn ông một chút, đừng tưởng rằng mỗi ngày chúng ta ở nhà không đi làm thì chính là những người vợ với khuôn mặt vàng vọt mà không ai muốnCuối cùng, Kiều Trân Trân khoác lên mình một chiếc áo khoác dạ màu nâu nhạt, sau đó liền đi ra cửa.Tuy rằng Tống Cẩn không vui nhưng cũng không còn biện pháp nào khác, vì có thể xứng đôi với Kiều Trân Trân và thể hiện được chủ quyền của mình, mà anh cũng chọn áo khoác dạ âu phục để thay, còn cẩn thận sửa sang lại kiểu tóc một chút.