Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…
Chương 88: Chương 88
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Không cần nói nhiều khi vừa bước vào hội trường, một nhà bốn người bọn họ đã trở thành tiêu điểm của sự chú ý trong mắt mọi người.Nam thì anh tuấn đẹp trai, nữ thì xinh đẹp động lòng người, hai đứa đứa nhỏ hoạt bát đáng yêu, bốn người đứng ở đó không cần làm gì cũng trở thành khung cảnh tuyệt đẹp nhất trong hội trường này rồi.Cảm nhận được ánh mắt xung quanh hướng về phía đây, Tống Cẩn lạnh lùng, ôm bả vai Kiều Trân Trân, đưa cô đến chỗ ngồi, bây giờ anh có chút hối hận, vì sao lúc nãy khôngkiên trì thêm chút nữa cơ chứ, thật muốn móc hết con mắt của mấy người kia ra mà.Cho dù có là vợ chồng kề vai sát cánh ở nơi công cộng như vậy là một hành động rất thân mật, trước kia, Tống Cẩn rất khinh thường làm những việc như vậy, nhưng hôm nay chính anh lại cố tình làm như vậy, sau khi ngồi xuống còn nắm tay Kiều Trân Trân không chịu buông ra.Có mấy đồng nghiệp nam muốn tới chào hỏi, nhưng vừa nhìn sắc mặt của Tống Cẩn, cũng đều rời đi ngay lập tức.Kiều Trân Trân rất vui vẻ cùng bọn nhỏ nhìn khắp xung quanh, còn lấy khoai lang khô đã chuẩn bị sẵn ra ăn, dáng vẻ hoàn toàn giống như muốn xem kịch.“Anh cũng muốn ăn.” Tống Cẩn đột nhiên nói.“Đây! “Kiều Trân Trân đưa một miếng qua, nhưng Tống Cẩn không nhận, mà chỉ cúi đầu cắn một miếng ở tay Kiều Trân Trân.Khoảng cách của hai người vốn dĩ đã rất gần nhau rồi, lúc này Tống Cẩn đến gần, miệng của anh thiếu chút nữa đã đụng tới gò má Kiều Trân Trân, thoáng chốc Kiều Trân Trân liền đỏ mặt, cái này...... Coi như là đang trêu mình đúng không?Tống Cẩn làm xong một loạt hành đoọng này liền bình tĩnh ngồi xuống, miệng chậm rãi nhai đồ ăn vặt, thỉnh thoảng còn nhìn Kiều Trân Trân một cái, cảm xúc trong mắt rất đường hoàng nhưng cũng có chút tuỳ ý, không có chút che giấu nào cả.Vân Mộng Hạ Vũ“Anh đủ rồi! Chú ý một chút đi! “Kiều Trân Trân bị nhìn đến ngượng ngùng, hung hăng trừng Tống Cẩn một cái, Tống Cẩn mỉm cười, không nói lời nào.Tuy gia đình của Kiều Trân Trân ngoòi ở góc bên phải của khán phòng nhưng họ rất gây sự chú ý rất lớn, cho dù là ở đâu cũng sẽ bị người khác chú ý, từ lúc bọn họ bước vào cửa, đã có rất nhiều ánh mắt không rời khỏi bọn họ rồi. “Cô thấy không? Một nhà bốn người bọn họ cũng quá đẹp rồi!”“Cái này gọi là không phải người một nhà, không vào một nhà, trời đất tạo thành một đôi.”“A, tôi ghen tị quá đi mất!”“Yên tâm, không chỉ có một mình cô ghen tị đâu.”......“Kiều Trân Trân này cũng không biết xấu hổ chút nào, ăn mặc như vậy mà đi ra ngoài, cô ta là muốn câu dẫn ai a!”“Ngay cả cổ cô ấy cũng không có để lộ ra, chỉ lộ mặt mà thôi......”“Rốt cuộc cô người từ đâu đến vậy chứ!?”“Được được được, tôi câm miệng.”......Hôm nay Tôn Điềm Điềm phụ trách việc chủ trì đoàn văn nghệ, khi nhìn thấy Tống Cẩn vào cửa cô ta cảm giác tim mình đập rất nhanh ngay cả đầu óc cũng trở nên mơ hồ.Nam MC bên cạnh đang nói chuyện với cô ta nhưng cô ta cũng chẳng để ý, ánh mắt không tự chủ được mà di chuyển theo người kia, hai má ửng đỏ lên, ánh mắt mê ly, cứ như thế trái tim của cô ta đã lạc mất.
Không cần nói nhiều khi vừa bước vào hội trường, một nhà bốn người bọn họ đã trở thành tiêu điểm của sự chú ý trong mắt mọi người.
Nam thì anh tuấn đẹp trai, nữ thì xinh đẹp động lòng người, hai đứa đứa nhỏ hoạt bát đáng yêu, bốn người đứng ở đó không cần làm gì cũng trở thành khung cảnh tuyệt đẹp nhất trong hội trường này rồi.
Cảm nhận được ánh mắt xung quanh hướng về phía đây, Tống Cẩn lạnh lùng, ôm bả vai Kiều Trân Trân, đưa cô đến chỗ ngồi, bây giờ anh có chút hối hận, vì sao lúc nãy khôngkiên trì thêm chút nữa cơ chứ, thật muốn móc hết con mắt của mấy người kia ra mà.
Cho dù có là vợ chồng kề vai sát cánh ở nơi công cộng như vậy là một hành động rất thân mật, trước kia, Tống Cẩn rất khinh thường làm những việc như vậy, nhưng hôm nay chính anh lại cố tình làm như vậy, sau khi ngồi xuống còn nắm tay Kiều Trân Trân không chịu buông ra.
Có mấy đồng nghiệp nam muốn tới chào hỏi, nhưng vừa nhìn sắc mặt của Tống Cẩn, cũng đều rời đi ngay lập tức.
Kiều Trân Trân rất vui vẻ cùng bọn nhỏ nhìn khắp xung quanh, còn lấy khoai lang khô đã chuẩn bị sẵn ra ăn, dáng vẻ hoàn toàn giống như muốn xem kịch.
“Anh cũng muốn ăn.” Tống Cẩn đột nhiên nói.
“Đây! “Kiều Trân Trân đưa một miếng qua, nhưng Tống Cẩn không nhận, mà chỉ cúi đầu cắn một miếng ở tay Kiều Trân Trân.
Khoảng cách của hai người vốn dĩ đã rất gần nhau rồi, lúc này Tống Cẩn đến gần, miệng của anh thiếu chút nữa đã đụng tới gò má Kiều Trân Trân, thoáng chốc Kiều Trân Trân liền đỏ mặt, cái này...... Coi như là đang trêu mình đúng không?
Tống Cẩn làm xong một loạt hành đoọng này liền bình tĩnh ngồi xuống, miệng chậm rãi nhai đồ ăn vặt, thỉnh thoảng còn nhìn Kiều Trân Trân một cái, cảm xúc trong mắt rất đường hoàng nhưng cũng có chút tuỳ ý, không có chút che giấu nào cả.
Vân Mộng Hạ Vũ
“Anh đủ rồi! Chú ý một chút đi! “Kiều Trân Trân bị nhìn đến ngượng ngùng, hung hăng trừng Tống Cẩn một cái, Tống Cẩn mỉm cười, không nói lời nào.
Tuy gia đình của Kiều Trân Trân ngoòi ở góc bên phải của khán phòng nhưng họ rất gây sự chú ý rất lớn, cho dù là ở đâu cũng sẽ bị người khác chú ý, từ lúc bọn họ bước vào cửa, đã có rất nhiều ánh mắt không rời khỏi bọn họ rồi.
“Cô thấy không? Một nhà bốn người bọn họ cũng quá đẹp rồi!”
“Cái này gọi là không phải người một nhà, không vào một nhà, trời đất tạo thành một đôi.”
“A, tôi ghen tị quá đi mất!”
“Yên tâm, không chỉ có một mình cô ghen tị đâu.”
......
“Kiều Trân Trân này cũng không biết xấu hổ chút nào, ăn mặc như vậy mà đi ra ngoài, cô ta là muốn câu dẫn ai a!”
“Ngay cả cổ cô ấy cũng không có để lộ ra, chỉ lộ mặt mà thôi......”
“Rốt cuộc cô người từ đâu đến vậy chứ!?”
“Được được được, tôi câm miệng.”
......
Hôm nay Tôn Điềm Điềm phụ trách việc chủ trì đoàn văn nghệ, khi nhìn thấy Tống Cẩn vào cửa cô ta cảm giác tim mình đập rất nhanh ngay cả đầu óc cũng trở nên mơ hồ.
Nam MC bên cạnh đang nói chuyện với cô ta nhưng cô ta cũng chẳng để ý, ánh mắt không tự chủ được mà di chuyển theo người kia, hai má ửng đỏ lên, ánh mắt mê ly, cứ như thế trái tim của cô ta đã lạc mất.
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Không cần nói nhiều khi vừa bước vào hội trường, một nhà bốn người bọn họ đã trở thành tiêu điểm của sự chú ý trong mắt mọi người.Nam thì anh tuấn đẹp trai, nữ thì xinh đẹp động lòng người, hai đứa đứa nhỏ hoạt bát đáng yêu, bốn người đứng ở đó không cần làm gì cũng trở thành khung cảnh tuyệt đẹp nhất trong hội trường này rồi.Cảm nhận được ánh mắt xung quanh hướng về phía đây, Tống Cẩn lạnh lùng, ôm bả vai Kiều Trân Trân, đưa cô đến chỗ ngồi, bây giờ anh có chút hối hận, vì sao lúc nãy khôngkiên trì thêm chút nữa cơ chứ, thật muốn móc hết con mắt của mấy người kia ra mà.Cho dù có là vợ chồng kề vai sát cánh ở nơi công cộng như vậy là một hành động rất thân mật, trước kia, Tống Cẩn rất khinh thường làm những việc như vậy, nhưng hôm nay chính anh lại cố tình làm như vậy, sau khi ngồi xuống còn nắm tay Kiều Trân Trân không chịu buông ra.Có mấy đồng nghiệp nam muốn tới chào hỏi, nhưng vừa nhìn sắc mặt của Tống Cẩn, cũng đều rời đi ngay lập tức.Kiều Trân Trân rất vui vẻ cùng bọn nhỏ nhìn khắp xung quanh, còn lấy khoai lang khô đã chuẩn bị sẵn ra ăn, dáng vẻ hoàn toàn giống như muốn xem kịch.“Anh cũng muốn ăn.” Tống Cẩn đột nhiên nói.“Đây! “Kiều Trân Trân đưa một miếng qua, nhưng Tống Cẩn không nhận, mà chỉ cúi đầu cắn một miếng ở tay Kiều Trân Trân.Khoảng cách của hai người vốn dĩ đã rất gần nhau rồi, lúc này Tống Cẩn đến gần, miệng của anh thiếu chút nữa đã đụng tới gò má Kiều Trân Trân, thoáng chốc Kiều Trân Trân liền đỏ mặt, cái này...... Coi như là đang trêu mình đúng không?Tống Cẩn làm xong một loạt hành đoọng này liền bình tĩnh ngồi xuống, miệng chậm rãi nhai đồ ăn vặt, thỉnh thoảng còn nhìn Kiều Trân Trân một cái, cảm xúc trong mắt rất đường hoàng nhưng cũng có chút tuỳ ý, không có chút che giấu nào cả.Vân Mộng Hạ Vũ“Anh đủ rồi! Chú ý một chút đi! “Kiều Trân Trân bị nhìn đến ngượng ngùng, hung hăng trừng Tống Cẩn một cái, Tống Cẩn mỉm cười, không nói lời nào.Tuy gia đình của Kiều Trân Trân ngoòi ở góc bên phải của khán phòng nhưng họ rất gây sự chú ý rất lớn, cho dù là ở đâu cũng sẽ bị người khác chú ý, từ lúc bọn họ bước vào cửa, đã có rất nhiều ánh mắt không rời khỏi bọn họ rồi. “Cô thấy không? Một nhà bốn người bọn họ cũng quá đẹp rồi!”“Cái này gọi là không phải người một nhà, không vào một nhà, trời đất tạo thành một đôi.”“A, tôi ghen tị quá đi mất!”“Yên tâm, không chỉ có một mình cô ghen tị đâu.”......“Kiều Trân Trân này cũng không biết xấu hổ chút nào, ăn mặc như vậy mà đi ra ngoài, cô ta là muốn câu dẫn ai a!”“Ngay cả cổ cô ấy cũng không có để lộ ra, chỉ lộ mặt mà thôi......”“Rốt cuộc cô người từ đâu đến vậy chứ!?”“Được được được, tôi câm miệng.”......Hôm nay Tôn Điềm Điềm phụ trách việc chủ trì đoàn văn nghệ, khi nhìn thấy Tống Cẩn vào cửa cô ta cảm giác tim mình đập rất nhanh ngay cả đầu óc cũng trở nên mơ hồ.Nam MC bên cạnh đang nói chuyện với cô ta nhưng cô ta cũng chẳng để ý, ánh mắt không tự chủ được mà di chuyển theo người kia, hai má ửng đỏ lên, ánh mắt mê ly, cứ như thế trái tim của cô ta đã lạc mất.