Tác giả:

1. Từ lúc bước vào cổng công ty buổi sáng, bất cứ ai tôi gặp cũng đều nói câu “Chúc mừng”. Vừa vào văn phòng, sư phụ tôi – cũng là giám đốc thiết kế của công ty, lão Dương – vỗ vai tôi, ánh mắt đầy khích lệ. “Tiểu Phù, sau này phải đơn thân tác chiến rồi, cố gắng nhé! Sư phụ tin vào năng lực của con!” Tôi ngơ ngác: “Sư phụ đang nói gì vậy ạ?” “Thông báo trong nhóm công ty, con chưa xem à?” Sư phụ cũng lấy làm kinh ngạc. “Thông báo sáng nay ạ? Lúc đó con đang lái xe, chưa kịp xem điện thoại.” Vừa nói tôi vừa mở sáng màn hình điện thoại. Phóng to tấm ảnh chụp thông báo, từng chữ từng chữ đập vào mắt, tôi như bị điểm huyệt, đứng bất động hồi lâu không thể cử động. “Tiểu Phù, con bây giờ mới biết chuyện điều động này à? Không phải tổng giám đốc Diệp đã bàn với con rồi mới quyết định sao?” Giọng sư phụ kéo tôi trở lại thực tại. Tôi khó khăn nhếch môi, nở một nụ cười gượng gạo: “Ồ, trước đó anh ấy có nhắc qua một lần, lúc đó con đang bận, không chú ý lắm.” Tôi theo bản năng tìm lý do cho…

Chương 20

Năm Tháng Mang Anh ĐiTác giả: Chị cả MomoTruyện Ngược, Truyện Nữ Cường1. Từ lúc bước vào cổng công ty buổi sáng, bất cứ ai tôi gặp cũng đều nói câu “Chúc mừng”. Vừa vào văn phòng, sư phụ tôi – cũng là giám đốc thiết kế của công ty, lão Dương – vỗ vai tôi, ánh mắt đầy khích lệ. “Tiểu Phù, sau này phải đơn thân tác chiến rồi, cố gắng nhé! Sư phụ tin vào năng lực của con!” Tôi ngơ ngác: “Sư phụ đang nói gì vậy ạ?” “Thông báo trong nhóm công ty, con chưa xem à?” Sư phụ cũng lấy làm kinh ngạc. “Thông báo sáng nay ạ? Lúc đó con đang lái xe, chưa kịp xem điện thoại.” Vừa nói tôi vừa mở sáng màn hình điện thoại. Phóng to tấm ảnh chụp thông báo, từng chữ từng chữ đập vào mắt, tôi như bị điểm huyệt, đứng bất động hồi lâu không thể cử động. “Tiểu Phù, con bây giờ mới biết chuyện điều động này à? Không phải tổng giám đốc Diệp đã bàn với con rồi mới quyết định sao?” Giọng sư phụ kéo tôi trở lại thực tại. Tôi khó khăn nhếch môi, nở một nụ cười gượng gạo: “Ồ, trước đó anh ấy có nhắc qua một lần, lúc đó con đang bận, không chú ý lắm.” Tôi theo bản năng tìm lý do cho… 20.“Tiểu Phù!” Diệp Chi Hằng đột nhiên ngẩng đầu, giọng khẩn cầu, “Chúng ta quay lại đi, được không? Cho anh thêm một cơ hội, anh không muốn bị dày vò như thế này nữa.”Tôi trầm ngâm một lúc, giọng thành khẩn:“Tình cảm là thứ rất kỳ diệu, không thể kiểm soát bằng ý chí con người.”“Nếu tôi vẫn còn yêu anh như trước, cho dù anh đối xử với tôi thế nào, tôi cũng không nỡ rời xa.”“Nhưng anh biết đấy, Diệp Chi Hằng, bây giờ tôi không còn yêu anh nữa.”“Anh hiểu cảm giác đó không?”“Là khi, anh không còn làm tôi xao động. Tôi không còn bất chợt nhớ đến anh, anh bị thương tôi cũng không lo, anh mệt mỏi tôi cũng không thấy xót xa.”“Đối với tôi bây giờ, anh cũng như một người bạn bình thường.”“Nên tôi không thể ép bản thân ở bên một người bạn bình thường mà mình không còn yêu.”Đôi mắt Diệp Chi Hằng ngấn nước:“Xin em đừng nói nữa, anh thấy mình như đang bị róc thịt từng chút một.”“Em không yêu anh nữa… ai mà ngờ được sẽ có ngày hôm nay? Trước đây, anh dám ngang nhiên làm tổn thương em, chẳng phải vì chắc chắn em yêu anh sao? Tin rằng em sẽ không rời bỏ anh, mãi mãi không buông tay.”“Giờ thì báo ứng đến rồi.”“Tiểu Phù, em không yêu anh, không quay lại với anh là điều đáng. Anh chỉ xin em, đừng vội yêu người khác có được không? Anh muốn cố gắng hết sức, khiến em yêu anh thêm lần nữa.”Tôi khẽ cười, nhợt nhạt:“Dường như, tôi đã mất đi khả năng yêu. Giờ tôi không muốn phát triển quan hệ thân mật với bất kỳ người đàn ông nào, tôi chỉ muốn làm tốt công việc của mình.”“Vậy là tốt rồi.”Diệp Chi Hằng nhẹ nhõm, “Anh vẫn còn cơ hội.”

20.

“Tiểu Phù!” Diệp Chi Hằng đột nhiên ngẩng đầu, giọng khẩn cầu, “Chúng ta quay lại đi, được không? Cho anh thêm một cơ hội, anh không muốn bị dày vò như thế này nữa.”

Tôi trầm ngâm một lúc, giọng thành khẩn:

“Tình cảm là thứ rất kỳ diệu, không thể kiểm soát bằng ý chí con người.”

“Nếu tôi vẫn còn yêu anh như trước, cho dù anh đối xử với tôi thế nào, tôi cũng không nỡ rời xa.”

“Nhưng anh biết đấy, Diệp Chi Hằng, bây giờ tôi không còn yêu anh nữa.”

“Anh hiểu cảm giác đó không?”

“Là khi, anh không còn làm tôi xao động. Tôi không còn bất chợt nhớ đến anh, anh bị thương tôi cũng không lo, anh mệt mỏi tôi cũng không thấy xót xa.”

“Đối với tôi bây giờ, anh cũng như một người bạn bình thường.”

“Nên tôi không thể ép bản thân ở bên một người bạn bình thường mà mình không còn yêu.”

Đôi mắt Diệp Chi Hằng ngấn nước:

“Xin em đừng nói nữa, anh thấy mình như đang bị róc thịt từng chút một.”

“Em không yêu anh nữa… ai mà ngờ được sẽ có ngày hôm nay? Trước đây, anh dám ngang nhiên làm tổn thương em, chẳng phải vì chắc chắn em yêu anh sao? Tin rằng em sẽ không rời bỏ anh, mãi mãi không buông tay.”

“Giờ thì báo ứng đến rồi.”

“Tiểu Phù, em không yêu anh, không quay lại với anh là điều đáng. Anh chỉ xin em, đừng vội yêu người khác có được không? Anh muốn cố gắng hết sức, khiến em yêu anh thêm lần nữa.”

Tôi khẽ cười, nhợt nhạt:

“Dường như, tôi đã mất đi khả năng yêu. Giờ tôi không muốn phát triển quan hệ thân mật với bất kỳ người đàn ông nào, tôi chỉ muốn làm tốt công việc của mình.”

“Vậy là tốt rồi.”

Diệp Chi Hằng nhẹ nhõm, “Anh vẫn còn cơ hội.”

Năm Tháng Mang Anh ĐiTác giả: Chị cả MomoTruyện Ngược, Truyện Nữ Cường1. Từ lúc bước vào cổng công ty buổi sáng, bất cứ ai tôi gặp cũng đều nói câu “Chúc mừng”. Vừa vào văn phòng, sư phụ tôi – cũng là giám đốc thiết kế của công ty, lão Dương – vỗ vai tôi, ánh mắt đầy khích lệ. “Tiểu Phù, sau này phải đơn thân tác chiến rồi, cố gắng nhé! Sư phụ tin vào năng lực của con!” Tôi ngơ ngác: “Sư phụ đang nói gì vậy ạ?” “Thông báo trong nhóm công ty, con chưa xem à?” Sư phụ cũng lấy làm kinh ngạc. “Thông báo sáng nay ạ? Lúc đó con đang lái xe, chưa kịp xem điện thoại.” Vừa nói tôi vừa mở sáng màn hình điện thoại. Phóng to tấm ảnh chụp thông báo, từng chữ từng chữ đập vào mắt, tôi như bị điểm huyệt, đứng bất động hồi lâu không thể cử động. “Tiểu Phù, con bây giờ mới biết chuyện điều động này à? Không phải tổng giám đốc Diệp đã bàn với con rồi mới quyết định sao?” Giọng sư phụ kéo tôi trở lại thực tại. Tôi khó khăn nhếch môi, nở một nụ cười gượng gạo: “Ồ, trước đó anh ấy có nhắc qua một lần, lúc đó con đang bận, không chú ý lắm.” Tôi theo bản năng tìm lý do cho… 20.“Tiểu Phù!” Diệp Chi Hằng đột nhiên ngẩng đầu, giọng khẩn cầu, “Chúng ta quay lại đi, được không? Cho anh thêm một cơ hội, anh không muốn bị dày vò như thế này nữa.”Tôi trầm ngâm một lúc, giọng thành khẩn:“Tình cảm là thứ rất kỳ diệu, không thể kiểm soát bằng ý chí con người.”“Nếu tôi vẫn còn yêu anh như trước, cho dù anh đối xử với tôi thế nào, tôi cũng không nỡ rời xa.”“Nhưng anh biết đấy, Diệp Chi Hằng, bây giờ tôi không còn yêu anh nữa.”“Anh hiểu cảm giác đó không?”“Là khi, anh không còn làm tôi xao động. Tôi không còn bất chợt nhớ đến anh, anh bị thương tôi cũng không lo, anh mệt mỏi tôi cũng không thấy xót xa.”“Đối với tôi bây giờ, anh cũng như một người bạn bình thường.”“Nên tôi không thể ép bản thân ở bên một người bạn bình thường mà mình không còn yêu.”Đôi mắt Diệp Chi Hằng ngấn nước:“Xin em đừng nói nữa, anh thấy mình như đang bị róc thịt từng chút một.”“Em không yêu anh nữa… ai mà ngờ được sẽ có ngày hôm nay? Trước đây, anh dám ngang nhiên làm tổn thương em, chẳng phải vì chắc chắn em yêu anh sao? Tin rằng em sẽ không rời bỏ anh, mãi mãi không buông tay.”“Giờ thì báo ứng đến rồi.”“Tiểu Phù, em không yêu anh, không quay lại với anh là điều đáng. Anh chỉ xin em, đừng vội yêu người khác có được không? Anh muốn cố gắng hết sức, khiến em yêu anh thêm lần nữa.”Tôi khẽ cười, nhợt nhạt:“Dường như, tôi đã mất đi khả năng yêu. Giờ tôi không muốn phát triển quan hệ thân mật với bất kỳ người đàn ông nào, tôi chỉ muốn làm tốt công việc của mình.”“Vậy là tốt rồi.”Diệp Chi Hằng nhẹ nhõm, “Anh vẫn còn cơ hội.”

Chương 20