Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 288: Võ công tiến nhanh (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cửa sổ trong phòng của Sở Vân Vân đã không tồn tại, nửa tháng trước đã bịthiêu hủy, vách tường cũng có một đống vết cháy.Sở Hi Thanh nhìn vào phòng qua ô cửa sổ, chỉ thấy trong phòng không có thứgì cả.Giường và bàn ghế ở trong phòng, đều tạm thời chuyển ra hành lang để bảo tồn.Sở Vân Vân đang ngồi xếp bằng ở giữa phòng.Quanh thân nàng có một tầng lửa màu đỏ son, trước người có phù văn kỳ dị cónhiều năm màu sắc khác nhau, bọn chúng đang bao quanh một viên đan hoànmàu đỏ thắm.Viên đan hoàn kia có kích thước bằng đầu ngón tay, toàn thân hư ảo không cóthật, phát trên còn có một chữ Nghê mơ hồ.Đừng thấy viên đan hoàn này có hình dạng xấu xí mà nhâm, nó đang phát ramột nhiệt độ kinh người, làm cho gạch xanh trong phòng đã nóng cháy như lửa.Sở Hi Thanh đứng bên ngoài cửa sổ, cũng cảm giác được toàn thân nóng bỏng.Cũng may mà cái viện này từng được sử dụng làm nhà kho, cho nên đã từngđược cải tạo và đề phòng cháy, bằng không thì cái viện này đã cháy từ lâu rồi.Sở Hi Thanh đứng nhìn ở ngoài cửa sổ, lặng lẽ chờ đợi.Hắn biết Sở Vân Vân bây giờ đang thử kết hợp phù văn của năm cái pháp thuậtlại với nhau, cô đọng Chân phù từ Linh chủng của bản thân, đột phá bát phẩm.Hơn một tháng này, Sở Hi Thanh tập trung tất cả tinh khí thần vào chuyện tuluyện võ đạo, Sở Vân Vân cũng nằm ở trạng thái nửa bế quan, nàng cũng tậptrung tu luyện pháp thuật của mình.Nàng nhất định phải dùng toàn lực, cố gắng đột phá bát phẩm trước khi cuộc thichân truyền diễn ra, rồi tiến vào Thần Binh Viện với Sở Hi Thanh.Khi Sở Vân Vân đột phá cửu phẩm thượng thì đã cô đọng chữ Nghê bên trongToan Nghê, giờ nàng muốn cô đọng thêm chữ Toan.Hai cái hợp nhất, chính là Toan Nghê, nó là trụ cột pháp thuật của Sở Vân Vân,cũng là hạt nhân để nàng ‘nghĩ vật hóa hình’.Sau đó, tất cả việc tu luyện của nàng đều sẽ xoay quanh và cường hóa cho haicái Chân phù này.Sở Vân Vân không kéo dài quá lâu, khoảng tầm nửa khắc thời gian sau, nàngliên hơi cau mày, thu hồi pháp thuận, thu hồi Linh chủng và phù văn của nămpháp thuật vào trong trán.Nàng đứng dậy lắc người một cái, nhảy ra ngoài cửa sổ.Ngọn lửa trên người Sở Vân Vân vẫn chưa tắt, sắc mặt nàng cũng hơi đỏ lên:“Xin lỗi, ta cho rằng đêm này có thể thành công, kết quả là vẫn kém một chút,bên phía Ngô Mị Nương đã có tin tức rồi sao?”Sở Hi Thanh gật đầu, đưa một lá bùa màu vàng cho Sở Vân Vân: “Đây là tintức Ngô Mị Nương gửi cho ta vào canh ba. Tối hôm nay, mục tiêu của chúng tasẽ ngủ ở Tùng Trúc Quán ở phía nam Túy Hoa Lâu tại Cổ Thị tập. Không ngờngười này còn trẻ tuổi, mà đã là khách quen của thanh lâu và kỹ viện rồi.”Sở Hi Thanh cầm lá bùa màu vàng lên, cẩn thận nhìn nội dùng ở trên lá bùa, mimắt nhất thời nhếch lên: “Nếu ngươi muốn trở thành thủ tịch chân truyền, thìngười này là chướng ngại rất lớn, thậm chí có thể sẽ uy h**p đến tính mạng củangươi, không thể không trừ. Hiện giờ ta chỉ lo lắng là, Ngô Mị Nương này cóđáng tin cậy hay không?”Sở Hi Thanh thấy buồn cười: “Thế gian này nào có người tuyệt đối đáng tinchứ? Ta nghe ngóng qua, danh dự của Ngô Mị Nương này không tệ, nàng rấtthông minh. Mấu chốt là chúng ta không có con đường nào khác ở quận TúThủy này, chỉ có thể tin nàng. Hơn nữa, chỉ sợ vị này cũng không biết chúng tamuốn làm gì.”Hắn mua tin tức của Ngô Mị Nương, là để ý hành tung của người này trong mộttháng, mỗi ngày sẽ thông báo một lần.Chuyện ngày hôm nay là do hắn mưu tính từ hai tháng trước, khi Chu TượngSơn đến thành Tú Thủy, mãi cho đến tận bây giờ mới tìm được cơ hội thíchhợp.Sở Vân Vân híp mắt suy tư giây lát: “Nhưng đến khi chúng ta làm xong chuyệnnày, thì Ngô Mị Nương sẽ nghĩ đến.”Sau đó nàng lại cười một tiếng: “Chúng ta đi thôi, việc này không thể chậm trễ.Đã là giờ tý rồi, lại không đi nữa thì sẽ muộn.”So với nguy cơ có thể xảy ra trong tương lai, thì chút nguy hiểm này căn bản làcó thể chịu đựng.Nàng cũng hiểu ý của Sở Hi Thanh, Ngô Mị Nương là một người thông minh,vậy thì sẽ hiểu chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói.Một khi chân tướng của vụ án ngày hôm nay lộ ra ngoài, vậy hai người bọn họsẽ bị triều định đuổi bắt, mà Ngô Mị Nương cũng sẽ không thoát được.Đầu tiên, Sở Vân Vân thay một bộ quần áo dạ hành, sau đó lập tức nhảy lênkhông trung, rơi vào nóc nhà của một tòa nhà ba tầng ở phía xa xa, một đườngdẫm mái ngói trên đỉnh nhà, lao về phía ngoài thành.Sở Hi Thanh theo sát phía sau, nhảy cao ba trượng giống như một con chimnhạn, sau đó dáng người nhẹ nhàng rơi xuống sau lưng Sở Vân Vân. Động táckhông chỉ nhẹ nhàng, mà bước chân còn mau lẹ, càng là vô thanh vô tức, khôngmột tiếng động.Sở Vân Vân vừa chạy vừa ngưng thần cảm ứng phía sau.Khóe môi của nàng từ từ cong lên, nổi lên một nụ cười. So với lần đầu tiên thìSở Hi Thanh bây giờ đã tiến bộ rất nhiều.Đặc biệt là Khinh Vân Tung, Sở Vân Vân không ngờ sau khi Sở Hi Thanh trởvề quận Tú Thủy, thân pháp của hắn lại tiến bộ kinh người như vậy.Sau khi trở thành thiên kiêu Thanh Vân Bảng, Sở Hi Thanh không những khôngthư giãn, trái lại còn cố gắng tu luyện hơn xưa. 

Cửa sổ trong phòng của Sở Vân Vân đã không tồn tại, nửa tháng trước đã bị

thiêu hủy, vách tường cũng có một đống vết cháy.

Sở Hi Thanh nhìn vào phòng qua ô cửa sổ, chỉ thấy trong phòng không có thứ

gì cả.

Giường và bàn ghế ở trong phòng, đều tạm thời chuyển ra hành lang để bảo tồn.

Sở Vân Vân đang ngồi xếp bằng ở giữa phòng.

Quanh thân nàng có một tầng lửa màu đỏ son, trước người có phù văn kỳ dị có

nhiều năm màu sắc khác nhau, bọn chúng đang bao quanh một viên đan hoàn

màu đỏ thắm.

Viên đan hoàn kia có kích thước bằng đầu ngón tay, toàn thân hư ảo không có

thật, phát trên còn có một chữ Nghê mơ hồ.

Đừng thấy viên đan hoàn này có hình dạng xấu xí mà nhâm, nó đang phát ra

một nhiệt độ kinh người, làm cho gạch xanh trong phòng đã nóng cháy như lửa.

Sở Hi Thanh đứng bên ngoài cửa sổ, cũng cảm giác được toàn thân nóng bỏng.

Cũng may mà cái viện này từng được sử dụng làm nhà kho, cho nên đã từng

được cải tạo và đề phòng cháy, bằng không thì cái viện này đã cháy từ lâu rồi.

Sở Hi Thanh đứng nhìn ở ngoài cửa sổ, lặng lẽ chờ đợi.

Hắn biết Sở Vân Vân bây giờ đang thử kết hợp phù văn của năm cái pháp thuật

lại với nhau, cô đọng Chân phù từ Linh chủng của bản thân, đột phá bát phẩm.

Hơn một tháng này, Sở Hi Thanh tập trung tất cả tinh khí thần vào chuyện tu

luyện võ đạo, Sở Vân Vân cũng nằm ở trạng thái nửa bế quan, nàng cũng tập

trung tu luyện pháp thuật của mình.

Nàng nhất định phải dùng toàn lực, cố gắng đột phá bát phẩm trước khi cuộc thi

chân truyền diễn ra, rồi tiến vào Thần Binh Viện với Sở Hi Thanh.

Khi Sở Vân Vân đột phá cửu phẩm thượng thì đã cô đọng chữ Nghê bên trong

Toan Nghê, giờ nàng muốn cô đọng thêm chữ Toan.

Hai cái hợp nhất, chính là Toan Nghê, nó là trụ cột pháp thuật của Sở Vân Vân,

cũng là hạt nhân để nàng ‘nghĩ vật hóa hình’.

Sau đó, tất cả việc tu luyện của nàng đều sẽ xoay quanh và cường hóa cho hai

cái Chân phù này.

Sở Vân Vân không kéo dài quá lâu, khoảng tầm nửa khắc thời gian sau, nàng

liên hơi cau mày, thu hồi pháp thuận, thu hồi Linh chủng và phù văn của năm

pháp thuật vào trong trán.

Nàng đứng dậy lắc người một cái, nhảy ra ngoài cửa sổ.

Ngọn lửa trên người Sở Vân Vân vẫn chưa tắt, sắc mặt nàng cũng hơi đỏ lên:

“Xin lỗi, ta cho rằng đêm này có thể thành công, kết quả là vẫn kém một chút,

bên phía Ngô Mị Nương đã có tin tức rồi sao?”

Sở Hi Thanh gật đầu, đưa một lá bùa màu vàng cho Sở Vân Vân: “Đây là tin

tức Ngô Mị Nương gửi cho ta vào canh ba. Tối hôm nay, mục tiêu của chúng ta

sẽ ngủ ở Tùng Trúc Quán ở phía nam Túy Hoa Lâu tại Cổ Thị tập. Không ngờ

người này còn trẻ tuổi, mà đã là khách quen của thanh lâu và kỹ viện rồi.”

Sở Hi Thanh cầm lá bùa màu vàng lên, cẩn thận nhìn nội dùng ở trên lá bùa, mi

mắt nhất thời nhếch lên: “Nếu ngươi muốn trở thành thủ tịch chân truyền, thì

người này là chướng ngại rất lớn, thậm chí có thể sẽ uy h**p đến tính mạng của

ngươi, không thể không trừ. Hiện giờ ta chỉ lo lắng là, Ngô Mị Nương này có

đáng tin cậy hay không?”

Sở Hi Thanh thấy buồn cười: “Thế gian này nào có người tuyệt đối đáng tin

chứ? Ta nghe ngóng qua, danh dự của Ngô Mị Nương này không tệ, nàng rất

thông minh. Mấu chốt là chúng ta không có con đường nào khác ở quận Tú

Thủy này, chỉ có thể tin nàng. Hơn nữa, chỉ sợ vị này cũng không biết chúng ta

muốn làm gì.”

Hắn mua tin tức của Ngô Mị Nương, là để ý hành tung của người này trong một

tháng, mỗi ngày sẽ thông báo một lần.

Chuyện ngày hôm nay là do hắn mưu tính từ hai tháng trước, khi Chu Tượng

Sơn đến thành Tú Thủy, mãi cho đến tận bây giờ mới tìm được cơ hội thích

hợp.

Sở Vân Vân híp mắt suy tư giây lát: “Nhưng đến khi chúng ta làm xong chuyện

này, thì Ngô Mị Nương sẽ nghĩ đến.”

Sau đó nàng lại cười một tiếng: “Chúng ta đi thôi, việc này không thể chậm trễ.

Đã là giờ tý rồi, lại không đi nữa thì sẽ muộn.”

So với nguy cơ có thể xảy ra trong tương lai, thì chút nguy hiểm này căn bản là

có thể chịu đựng.

Nàng cũng hiểu ý của Sở Hi Thanh, Ngô Mị Nương là một người thông minh,

vậy thì sẽ hiểu chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói.

Một khi chân tướng của vụ án ngày hôm nay lộ ra ngoài, vậy hai người bọn họ

sẽ bị triều định đuổi bắt, mà Ngô Mị Nương cũng sẽ không thoát được.

Đầu tiên, Sở Vân Vân thay một bộ quần áo dạ hành, sau đó lập tức nhảy lên

không trung, rơi vào nóc nhà của một tòa nhà ba tầng ở phía xa xa, một đường

dẫm mái ngói trên đỉnh nhà, lao về phía ngoài thành.

Sở Hi Thanh theo sát phía sau, nhảy cao ba trượng giống như một con chim

nhạn, sau đó dáng người nhẹ nhàng rơi xuống sau lưng Sở Vân Vân. Động tác

không chỉ nhẹ nhàng, mà bước chân còn mau lẹ, càng là vô thanh vô tức, không

một tiếng động.

Sở Vân Vân vừa chạy vừa ngưng thần cảm ứng phía sau.

Khóe môi của nàng từ từ cong lên, nổi lên một nụ cười. So với lần đầu tiên thì

Sở Hi Thanh bây giờ đã tiến bộ rất nhiều.

Đặc biệt là Khinh Vân Tung, Sở Vân Vân không ngờ sau khi Sở Hi Thanh trở

về quận Tú Thủy, thân pháp của hắn lại tiến bộ kinh người như vậy.

Sau khi trở thành thiên kiêu Thanh Vân Bảng, Sở Hi Thanh không những không

thư giãn, trái lại còn cố gắng tu luyện hơn xưa. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cửa sổ trong phòng của Sở Vân Vân đã không tồn tại, nửa tháng trước đã bịthiêu hủy, vách tường cũng có một đống vết cháy.Sở Hi Thanh nhìn vào phòng qua ô cửa sổ, chỉ thấy trong phòng không có thứgì cả.Giường và bàn ghế ở trong phòng, đều tạm thời chuyển ra hành lang để bảo tồn.Sở Vân Vân đang ngồi xếp bằng ở giữa phòng.Quanh thân nàng có một tầng lửa màu đỏ son, trước người có phù văn kỳ dị cónhiều năm màu sắc khác nhau, bọn chúng đang bao quanh một viên đan hoànmàu đỏ thắm.Viên đan hoàn kia có kích thước bằng đầu ngón tay, toàn thân hư ảo không cóthật, phát trên còn có một chữ Nghê mơ hồ.Đừng thấy viên đan hoàn này có hình dạng xấu xí mà nhâm, nó đang phát ramột nhiệt độ kinh người, làm cho gạch xanh trong phòng đã nóng cháy như lửa.Sở Hi Thanh đứng bên ngoài cửa sổ, cũng cảm giác được toàn thân nóng bỏng.Cũng may mà cái viện này từng được sử dụng làm nhà kho, cho nên đã từngđược cải tạo và đề phòng cháy, bằng không thì cái viện này đã cháy từ lâu rồi.Sở Hi Thanh đứng nhìn ở ngoài cửa sổ, lặng lẽ chờ đợi.Hắn biết Sở Vân Vân bây giờ đang thử kết hợp phù văn của năm cái pháp thuậtlại với nhau, cô đọng Chân phù từ Linh chủng của bản thân, đột phá bát phẩm.Hơn một tháng này, Sở Hi Thanh tập trung tất cả tinh khí thần vào chuyện tuluyện võ đạo, Sở Vân Vân cũng nằm ở trạng thái nửa bế quan, nàng cũng tậptrung tu luyện pháp thuật của mình.Nàng nhất định phải dùng toàn lực, cố gắng đột phá bát phẩm trước khi cuộc thichân truyền diễn ra, rồi tiến vào Thần Binh Viện với Sở Hi Thanh.Khi Sở Vân Vân đột phá cửu phẩm thượng thì đã cô đọng chữ Nghê bên trongToan Nghê, giờ nàng muốn cô đọng thêm chữ Toan.Hai cái hợp nhất, chính là Toan Nghê, nó là trụ cột pháp thuật của Sở Vân Vân,cũng là hạt nhân để nàng ‘nghĩ vật hóa hình’.Sau đó, tất cả việc tu luyện của nàng đều sẽ xoay quanh và cường hóa cho haicái Chân phù này.Sở Vân Vân không kéo dài quá lâu, khoảng tầm nửa khắc thời gian sau, nàngliên hơi cau mày, thu hồi pháp thuận, thu hồi Linh chủng và phù văn của nămpháp thuật vào trong trán.Nàng đứng dậy lắc người một cái, nhảy ra ngoài cửa sổ.Ngọn lửa trên người Sở Vân Vân vẫn chưa tắt, sắc mặt nàng cũng hơi đỏ lên:“Xin lỗi, ta cho rằng đêm này có thể thành công, kết quả là vẫn kém một chút,bên phía Ngô Mị Nương đã có tin tức rồi sao?”Sở Hi Thanh gật đầu, đưa một lá bùa màu vàng cho Sở Vân Vân: “Đây là tintức Ngô Mị Nương gửi cho ta vào canh ba. Tối hôm nay, mục tiêu của chúng tasẽ ngủ ở Tùng Trúc Quán ở phía nam Túy Hoa Lâu tại Cổ Thị tập. Không ngờngười này còn trẻ tuổi, mà đã là khách quen của thanh lâu và kỹ viện rồi.”Sở Hi Thanh cầm lá bùa màu vàng lên, cẩn thận nhìn nội dùng ở trên lá bùa, mimắt nhất thời nhếch lên: “Nếu ngươi muốn trở thành thủ tịch chân truyền, thìngười này là chướng ngại rất lớn, thậm chí có thể sẽ uy h**p đến tính mạng củangươi, không thể không trừ. Hiện giờ ta chỉ lo lắng là, Ngô Mị Nương này cóđáng tin cậy hay không?”Sở Hi Thanh thấy buồn cười: “Thế gian này nào có người tuyệt đối đáng tinchứ? Ta nghe ngóng qua, danh dự của Ngô Mị Nương này không tệ, nàng rấtthông minh. Mấu chốt là chúng ta không có con đường nào khác ở quận TúThủy này, chỉ có thể tin nàng. Hơn nữa, chỉ sợ vị này cũng không biết chúng tamuốn làm gì.”Hắn mua tin tức của Ngô Mị Nương, là để ý hành tung của người này trong mộttháng, mỗi ngày sẽ thông báo một lần.Chuyện ngày hôm nay là do hắn mưu tính từ hai tháng trước, khi Chu TượngSơn đến thành Tú Thủy, mãi cho đến tận bây giờ mới tìm được cơ hội thíchhợp.Sở Vân Vân híp mắt suy tư giây lát: “Nhưng đến khi chúng ta làm xong chuyệnnày, thì Ngô Mị Nương sẽ nghĩ đến.”Sau đó nàng lại cười một tiếng: “Chúng ta đi thôi, việc này không thể chậm trễ.Đã là giờ tý rồi, lại không đi nữa thì sẽ muộn.”So với nguy cơ có thể xảy ra trong tương lai, thì chút nguy hiểm này căn bản làcó thể chịu đựng.Nàng cũng hiểu ý của Sở Hi Thanh, Ngô Mị Nương là một người thông minh,vậy thì sẽ hiểu chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói.Một khi chân tướng của vụ án ngày hôm nay lộ ra ngoài, vậy hai người bọn họsẽ bị triều định đuổi bắt, mà Ngô Mị Nương cũng sẽ không thoát được.Đầu tiên, Sở Vân Vân thay một bộ quần áo dạ hành, sau đó lập tức nhảy lênkhông trung, rơi vào nóc nhà của một tòa nhà ba tầng ở phía xa xa, một đườngdẫm mái ngói trên đỉnh nhà, lao về phía ngoài thành.Sở Hi Thanh theo sát phía sau, nhảy cao ba trượng giống như một con chimnhạn, sau đó dáng người nhẹ nhàng rơi xuống sau lưng Sở Vân Vân. Động táckhông chỉ nhẹ nhàng, mà bước chân còn mau lẹ, càng là vô thanh vô tức, khôngmột tiếng động.Sở Vân Vân vừa chạy vừa ngưng thần cảm ứng phía sau.Khóe môi của nàng từ từ cong lên, nổi lên một nụ cười. So với lần đầu tiên thìSở Hi Thanh bây giờ đã tiến bộ rất nhiều.Đặc biệt là Khinh Vân Tung, Sở Vân Vân không ngờ sau khi Sở Hi Thanh trởvề quận Tú Thủy, thân pháp của hắn lại tiến bộ kinh người như vậy.Sau khi trở thành thiên kiêu Thanh Vân Bảng, Sở Hi Thanh không những khôngthư giãn, trái lại còn cố gắng tu luyện hơn xưa. 

Chương 288: Võ công tiến nhanh (2)