Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 291: Nghịch sát (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh không để ý lời nói của Thượng Quan Long Tiển, hắn đứng ở cửaphòng, ánh mắt lạnh lẽo quét qua gian phòng này, sau đó bước lướt qua đống gỗvụn ở dưới chân, tiến vào bên trong gian phòng này.Thượng Quan Long Tiển lùi về sau từng bước một, sắc mặt lạnh lùng: “Sở HiThanh, ngươi quá to gan! Ta khuyên ngươi nên thu tay lại, bằng không ngươi sẽchết không có chỗ chôn!”Sở Hi Thanh tay cầm Nhạn linh đao ‘Kinh Lôi’, cất bước đi nhanh về phía váchtường bên trái.Gian phòng ngủ chính này tương thông với hai phòng cho thị nữ ở hai bên tráiphải.Thị giác của hắn không nhìn thấy tình hình bên trong hai phòng đó, nhưng SởHi Thanh có Thái Thượng Thông Thần, hắn có thể cảm ứng được vài tiếngđộng nhỏ bé ở bên trong đó.Sở Hi Thanh chỉ bước vài bước là đã đến căn phòng bên trái, sau đó hắn đâmmột đao về phía vách tường.Thanh bảo đao Kinh Lôi thất phẩm này của hắn cực kỳ sắc bén, nhẹ nhàng đâmthủng gạch đá và tường gỗ, sau đó mang máu mà về.Tại vách tường bên kia, một tên thị nữ cầm trường kiếm lập tức gào lên đauđớn, rồi không thể tin nổi mà ngã xuống.Hai nữ hộ vệ mặc trang phục thị nữ ở trong hai căn phòng đều lao nhanh rangoài, không dám ẩn núp nữa.Sở Hi Thanh chỉ cười lạnh lùng, Kinh Lôi ở trong tay hắn lóe lên, mang theomột mảnh tia điện, lập tức gọn hàng chém đầu hai người xuống.Nhưng nguy hiểm nhất chính là căn phòng ở bên phải, bên đó có ba thị nữ đangdùng ba bộ cung nỏ màu bạc mà nhắm thẳng vào hắn.Dây nỏ dài một tay, phía trên còn có rất nhiều các loại máy móc. . . là nỏ PhiHoàng!Một chớp mắt tiếp theo, hơn 100 viên tên nỏ nhỏ như đinh bắn thẳng về phía SởHi Thanh như mưa to gió lớn.Sở Hi Thanh lại không hoảng hốt chút nào.Hắn đã từng có kinh nghiệm đối mặt với nỏ Phi Hoàng khi còn ở trong Hỏa CốtQuật.Khi đó, đám Bạch Vân Trại sử dụng mười bộ nỏ Phi Hoàng, khí thế hơn xa bâygiờ.Rống!Cự thú Nhai Tí xuất hiện ở sau lưng của Sở Hi Thanh.Theo đó, ánh đao của Sở Hi Thanh bện thành một mảnh màn chắn, làm chotrong phòng vang lên những tiếng ‘leng keng leng keng’.Ba thị nữ cầm nỏ Phi Hoàng ở bên kia thì lại bị đao ý của Sở Hi Thanh xungkích tinh thần, trực tiếp cứng đờ tại chỗ.Mà một chớp mắt tiếp theo, cái trán của bọn họ đã bị xuyên thủng bởi tên nỏ dođao của Sở Hi Thanh bắn ngược lại.---Cho nên quân tử trị người, lấy đạo của người trả lại cho người!Đây là lần đầu tiên Sở Hi Thanh dùng Truy Phong đao pháp phối hợp với NhaiTí đao ý, làm cho công kích của đối thủ phản ngược lại người đối thủ.Khóe môi của hắn không khỏi cong lên, lộ ra vài phần ý cười.Thượng Quan Long Tiển nhìn thấy cái đao ý hóa hình kia, lập tức biết ngườinày chắc chắn là Sở Hi Thanh, không còn gì để nghi ngờ.Mặt của hắn đã là một mảnh trắng bệch, tay cầm kiếm đã căng cứng, nổi đầygân xanh.Lúc đầu, Thượng Quan Long Tiển vẫn còn có chút niềm tin, hai vị tùy tùng thấtphẩm của hắn ở ngay gần đây, Túy Hoa Lâu cũng có cao thủ tọa trấn, bọn họ cóthể chạy đến đây bất cứ lúc nào.Tên Sở Hi Thanh này dám xông vào đây, quả thực là ngại mình sống quá lâu!Nhưng không biết vì sao, thời gian từ từ trôi qua, Sở Hi Thanh đã giết đến trướcmặt hắn, đám cao thủ kia vẫn không thấy đâu.Trong lòng Thượng Quan Long Tiển càng ngày càng hoảng loạn.“Sở Hi Thanh! Ngươi và ta đều là sư huynh đệ ở võ quán Chính Dương, ngươiđang muốn tàn sát đồng môn sao?”Thượng Quan Long Tiển tiếp tục lùi về sau, hắn nói với giọng nhẹ nhàng, vẻmặt chân thành: “Lần trước là ta không đúng, ta không nên bảo đám người LưuTinh Nhược đối phó ngươi, nhưng khi đó ta cũng chỉ muốn làm ngươi bịthương, để ngươi chờ một năm rồi mới tham gia cuộc thi chân truyền.”“Các hạ không khỏi quá ác động, cần gì phải làm đến bước này chứ? Bây giờngươi thu tay lại, buông tha ta, ta và Thượng Quan gia đảm bảo sẽ không báothù, ta đồng ý thỉnh thần ma chứng kiến để lập lời thề. Thế nào? Ta cũngnhường cho ngươi vị trí thủ tịch chân truyền lần này. . .”Khi hắn nói đến đây, bước chân của Sở Hi Thanh hơi dừng lại, trong mắt hiệnlên vẻ hơi do dự và chần chờ.Lúc này, hai mắt Thượng Quan Long Tiển lại sáng ngời, kiếm trong tay lập tứclao nhanh như một con rắn độc.Thời điểm này, còn có hai bóng người nhảy từ trên xà nhà xuống. Hai cái quỷđầu đại đao chém thẳng về phía đỉnh đầu của Sở Hi Thanh giống như ác hổ vồmồi, bên ngoài cửa còn có năm sáu tên thị vệ đang chen nhau vào.Đây đều là đám hộ vệ của Thượng Quan Long Tiển, bây giờ rốt cuộc cũng đãđến.Khóe môi Thượng Quan Long Tiển ngậm lấy nụ cười gằn, hắn tu luyện CửuCung Kiếm của võ quán Chính Dương, và Lưu Tinh Kiếm gia truyền.Tuy rằng bình thường hắn khiêm tốn, không lộ ra ngoài, nhưng tốc độ xuấtkiếm của hắn cũng không kém hơn đám thiên kiêu Thanh Vân Bảng kia baonhiêu.Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, Thượng Quan Long Tiển chỉ thấy có một tiasáng trắng xuất hiện trước mắt, lau qua trước mắt hơn như một tia sấm sét.Sau đó, Thượng Quan Long Tiển liền cảm thấy đầu của mình đang bay lên.Cùng lúc đó, hắn nhìn thấy hai người nhảy xuống từ xà nhà kia, cánh tay củabọn họ cũng đã rơi xuống, sau đó toàn bộ thân thể bị chém thành hai đoạn.Con ngươi của Thượng Quan Long Tiển trợn trừng trừng, ánh mắt hiện lên vẻkhông thể tin nổi.Sao đao của Sở Hi Thanh có thể nhanh như vậy? Chuẩn như vậy? Độc như vậy?Cũng trong khoảnh khắc này, Thượng Quan Long Tiển đã hoàn toàn mất ý thức.
Sở Hi Thanh không để ý lời nói của Thượng Quan Long Tiển, hắn đứng ở cửa
phòng, ánh mắt lạnh lẽo quét qua gian phòng này, sau đó bước lướt qua đống gỗ
vụn ở dưới chân, tiến vào bên trong gian phòng này.
Thượng Quan Long Tiển lùi về sau từng bước một, sắc mặt lạnh lùng: “Sở Hi
Thanh, ngươi quá to gan! Ta khuyên ngươi nên thu tay lại, bằng không ngươi sẽ
chết không có chỗ chôn!”
Sở Hi Thanh tay cầm Nhạn linh đao ‘Kinh Lôi’, cất bước đi nhanh về phía vách
tường bên trái.
Gian phòng ngủ chính này tương thông với hai phòng cho thị nữ ở hai bên trái
phải.
Thị giác của hắn không nhìn thấy tình hình bên trong hai phòng đó, nhưng Sở
Hi Thanh có Thái Thượng Thông Thần, hắn có thể cảm ứng được vài tiếng
động nhỏ bé ở bên trong đó.
Sở Hi Thanh chỉ bước vài bước là đã đến căn phòng bên trái, sau đó hắn đâm
một đao về phía vách tường.
Thanh bảo đao Kinh Lôi thất phẩm này của hắn cực kỳ sắc bén, nhẹ nhàng đâm
thủng gạch đá và tường gỗ, sau đó mang máu mà về.
Tại vách tường bên kia, một tên thị nữ cầm trường kiếm lập tức gào lên đau
đớn, rồi không thể tin nổi mà ngã xuống.
Hai nữ hộ vệ mặc trang phục thị nữ ở trong hai căn phòng đều lao nhanh ra
ngoài, không dám ẩn núp nữa.
Sở Hi Thanh chỉ cười lạnh lùng, Kinh Lôi ở trong tay hắn lóe lên, mang theo
một mảnh tia điện, lập tức gọn hàng chém đầu hai người xuống.
Nhưng nguy hiểm nhất chính là căn phòng ở bên phải, bên đó có ba thị nữ đang
dùng ba bộ cung nỏ màu bạc mà nhắm thẳng vào hắn.
Dây nỏ dài một tay, phía trên còn có rất nhiều các loại máy móc. . . là nỏ Phi
Hoàng!
Một chớp mắt tiếp theo, hơn 100 viên tên nỏ nhỏ như đinh bắn thẳng về phía Sở
Hi Thanh như mưa to gió lớn.
Sở Hi Thanh lại không hoảng hốt chút nào.
Hắn đã từng có kinh nghiệm đối mặt với nỏ Phi Hoàng khi còn ở trong Hỏa Cốt
Quật.
Khi đó, đám Bạch Vân Trại sử dụng mười bộ nỏ Phi Hoàng, khí thế hơn xa bây
giờ.
Rống!
Cự thú Nhai Tí xuất hiện ở sau lưng của Sở Hi Thanh.
Theo đó, ánh đao của Sở Hi Thanh bện thành một mảnh màn chắn, làm cho
trong phòng vang lên những tiếng ‘leng keng leng keng’.
Ba thị nữ cầm nỏ Phi Hoàng ở bên kia thì lại bị đao ý của Sở Hi Thanh xung
kích tinh thần, trực tiếp cứng đờ tại chỗ.
Mà một chớp mắt tiếp theo, cái trán của bọn họ đã bị xuyên thủng bởi tên nỏ do
đao của Sở Hi Thanh bắn ngược lại.
---Cho nên quân tử trị người, lấy đạo của người trả lại cho người!
Đây là lần đầu tiên Sở Hi Thanh dùng Truy Phong đao pháp phối hợp với Nhai
Tí đao ý, làm cho công kích của đối thủ phản ngược lại người đối thủ.
Khóe môi của hắn không khỏi cong lên, lộ ra vài phần ý cười.
Thượng Quan Long Tiển nhìn thấy cái đao ý hóa hình kia, lập tức biết người
này chắc chắn là Sở Hi Thanh, không còn gì để nghi ngờ.
Mặt của hắn đã là một mảnh trắng bệch, tay cầm kiếm đã căng cứng, nổi đầy
gân xanh.
Lúc đầu, Thượng Quan Long Tiển vẫn còn có chút niềm tin, hai vị tùy tùng thất
phẩm của hắn ở ngay gần đây, Túy Hoa Lâu cũng có cao thủ tọa trấn, bọn họ có
thể chạy đến đây bất cứ lúc nào.
Tên Sở Hi Thanh này dám xông vào đây, quả thực là ngại mình sống quá lâu!
Nhưng không biết vì sao, thời gian từ từ trôi qua, Sở Hi Thanh đã giết đến trước
mặt hắn, đám cao thủ kia vẫn không thấy đâu.
Trong lòng Thượng Quan Long Tiển càng ngày càng hoảng loạn.
“Sở Hi Thanh! Ngươi và ta đều là sư huynh đệ ở võ quán Chính Dương, ngươi
đang muốn tàn sát đồng môn sao?”
Thượng Quan Long Tiển tiếp tục lùi về sau, hắn nói với giọng nhẹ nhàng, vẻ
mặt chân thành: “Lần trước là ta không đúng, ta không nên bảo đám người Lưu
Tinh Nhược đối phó ngươi, nhưng khi đó ta cũng chỉ muốn làm ngươi bị
thương, để ngươi chờ một năm rồi mới tham gia cuộc thi chân truyền.”
“Các hạ không khỏi quá ác động, cần gì phải làm đến bước này chứ? Bây giờ
ngươi thu tay lại, buông tha ta, ta và Thượng Quan gia đảm bảo sẽ không báo
thù, ta đồng ý thỉnh thần ma chứng kiến để lập lời thề. Thế nào? Ta cũng
nhường cho ngươi vị trí thủ tịch chân truyền lần này. . .”
Khi hắn nói đến đây, bước chân của Sở Hi Thanh hơi dừng lại, trong mắt hiện
lên vẻ hơi do dự và chần chờ.
Lúc này, hai mắt Thượng Quan Long Tiển lại sáng ngời, kiếm trong tay lập tức
lao nhanh như một con rắn độc.
Thời điểm này, còn có hai bóng người nhảy từ trên xà nhà xuống. Hai cái quỷ
đầu đại đao chém thẳng về phía đỉnh đầu của Sở Hi Thanh giống như ác hổ vồ
mồi, bên ngoài cửa còn có năm sáu tên thị vệ đang chen nhau vào.
Đây đều là đám hộ vệ của Thượng Quan Long Tiển, bây giờ rốt cuộc cũng đã
đến.
Khóe môi Thượng Quan Long Tiển ngậm lấy nụ cười gằn, hắn tu luyện Cửu
Cung Kiếm của võ quán Chính Dương, và Lưu Tinh Kiếm gia truyền.
Tuy rằng bình thường hắn khiêm tốn, không lộ ra ngoài, nhưng tốc độ xuất
kiếm của hắn cũng không kém hơn đám thiên kiêu Thanh Vân Bảng kia bao
nhiêu.
Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, Thượng Quan Long Tiển chỉ thấy có một tia
sáng trắng xuất hiện trước mắt, lau qua trước mắt hơn như một tia sấm sét.
Sau đó, Thượng Quan Long Tiển liền cảm thấy đầu của mình đang bay lên.
Cùng lúc đó, hắn nhìn thấy hai người nhảy xuống từ xà nhà kia, cánh tay của
bọn họ cũng đã rơi xuống, sau đó toàn bộ thân thể bị chém thành hai đoạn.
Con ngươi của Thượng Quan Long Tiển trợn trừng trừng, ánh mắt hiện lên vẻ
không thể tin nổi.
Sao đao của Sở Hi Thanh có thể nhanh như vậy? Chuẩn như vậy? Độc như vậy?
Cũng trong khoảnh khắc này, Thượng Quan Long Tiển đã hoàn toàn mất ý thức.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh không để ý lời nói của Thượng Quan Long Tiển, hắn đứng ở cửaphòng, ánh mắt lạnh lẽo quét qua gian phòng này, sau đó bước lướt qua đống gỗvụn ở dưới chân, tiến vào bên trong gian phòng này.Thượng Quan Long Tiển lùi về sau từng bước một, sắc mặt lạnh lùng: “Sở HiThanh, ngươi quá to gan! Ta khuyên ngươi nên thu tay lại, bằng không ngươi sẽchết không có chỗ chôn!”Sở Hi Thanh tay cầm Nhạn linh đao ‘Kinh Lôi’, cất bước đi nhanh về phía váchtường bên trái.Gian phòng ngủ chính này tương thông với hai phòng cho thị nữ ở hai bên tráiphải.Thị giác của hắn không nhìn thấy tình hình bên trong hai phòng đó, nhưng SởHi Thanh có Thái Thượng Thông Thần, hắn có thể cảm ứng được vài tiếngđộng nhỏ bé ở bên trong đó.Sở Hi Thanh chỉ bước vài bước là đã đến căn phòng bên trái, sau đó hắn đâmmột đao về phía vách tường.Thanh bảo đao Kinh Lôi thất phẩm này của hắn cực kỳ sắc bén, nhẹ nhàng đâmthủng gạch đá và tường gỗ, sau đó mang máu mà về.Tại vách tường bên kia, một tên thị nữ cầm trường kiếm lập tức gào lên đauđớn, rồi không thể tin nổi mà ngã xuống.Hai nữ hộ vệ mặc trang phục thị nữ ở trong hai căn phòng đều lao nhanh rangoài, không dám ẩn núp nữa.Sở Hi Thanh chỉ cười lạnh lùng, Kinh Lôi ở trong tay hắn lóe lên, mang theomột mảnh tia điện, lập tức gọn hàng chém đầu hai người xuống.Nhưng nguy hiểm nhất chính là căn phòng ở bên phải, bên đó có ba thị nữ đangdùng ba bộ cung nỏ màu bạc mà nhắm thẳng vào hắn.Dây nỏ dài một tay, phía trên còn có rất nhiều các loại máy móc. . . là nỏ PhiHoàng!Một chớp mắt tiếp theo, hơn 100 viên tên nỏ nhỏ như đinh bắn thẳng về phía SởHi Thanh như mưa to gió lớn.Sở Hi Thanh lại không hoảng hốt chút nào.Hắn đã từng có kinh nghiệm đối mặt với nỏ Phi Hoàng khi còn ở trong Hỏa CốtQuật.Khi đó, đám Bạch Vân Trại sử dụng mười bộ nỏ Phi Hoàng, khí thế hơn xa bâygiờ.Rống!Cự thú Nhai Tí xuất hiện ở sau lưng của Sở Hi Thanh.Theo đó, ánh đao của Sở Hi Thanh bện thành một mảnh màn chắn, làm chotrong phòng vang lên những tiếng ‘leng keng leng keng’.Ba thị nữ cầm nỏ Phi Hoàng ở bên kia thì lại bị đao ý của Sở Hi Thanh xungkích tinh thần, trực tiếp cứng đờ tại chỗ.Mà một chớp mắt tiếp theo, cái trán của bọn họ đã bị xuyên thủng bởi tên nỏ dođao của Sở Hi Thanh bắn ngược lại.---Cho nên quân tử trị người, lấy đạo của người trả lại cho người!Đây là lần đầu tiên Sở Hi Thanh dùng Truy Phong đao pháp phối hợp với NhaiTí đao ý, làm cho công kích của đối thủ phản ngược lại người đối thủ.Khóe môi của hắn không khỏi cong lên, lộ ra vài phần ý cười.Thượng Quan Long Tiển nhìn thấy cái đao ý hóa hình kia, lập tức biết ngườinày chắc chắn là Sở Hi Thanh, không còn gì để nghi ngờ.Mặt của hắn đã là một mảnh trắng bệch, tay cầm kiếm đã căng cứng, nổi đầygân xanh.Lúc đầu, Thượng Quan Long Tiển vẫn còn có chút niềm tin, hai vị tùy tùng thấtphẩm của hắn ở ngay gần đây, Túy Hoa Lâu cũng có cao thủ tọa trấn, bọn họ cóthể chạy đến đây bất cứ lúc nào.Tên Sở Hi Thanh này dám xông vào đây, quả thực là ngại mình sống quá lâu!Nhưng không biết vì sao, thời gian từ từ trôi qua, Sở Hi Thanh đã giết đến trướcmặt hắn, đám cao thủ kia vẫn không thấy đâu.Trong lòng Thượng Quan Long Tiển càng ngày càng hoảng loạn.“Sở Hi Thanh! Ngươi và ta đều là sư huynh đệ ở võ quán Chính Dương, ngươiđang muốn tàn sát đồng môn sao?”Thượng Quan Long Tiển tiếp tục lùi về sau, hắn nói với giọng nhẹ nhàng, vẻmặt chân thành: “Lần trước là ta không đúng, ta không nên bảo đám người LưuTinh Nhược đối phó ngươi, nhưng khi đó ta cũng chỉ muốn làm ngươi bịthương, để ngươi chờ một năm rồi mới tham gia cuộc thi chân truyền.”“Các hạ không khỏi quá ác động, cần gì phải làm đến bước này chứ? Bây giờngươi thu tay lại, buông tha ta, ta và Thượng Quan gia đảm bảo sẽ không báothù, ta đồng ý thỉnh thần ma chứng kiến để lập lời thề. Thế nào? Ta cũngnhường cho ngươi vị trí thủ tịch chân truyền lần này. . .”Khi hắn nói đến đây, bước chân của Sở Hi Thanh hơi dừng lại, trong mắt hiệnlên vẻ hơi do dự và chần chờ.Lúc này, hai mắt Thượng Quan Long Tiển lại sáng ngời, kiếm trong tay lập tứclao nhanh như một con rắn độc.Thời điểm này, còn có hai bóng người nhảy từ trên xà nhà xuống. Hai cái quỷđầu đại đao chém thẳng về phía đỉnh đầu của Sở Hi Thanh giống như ác hổ vồmồi, bên ngoài cửa còn có năm sáu tên thị vệ đang chen nhau vào.Đây đều là đám hộ vệ của Thượng Quan Long Tiển, bây giờ rốt cuộc cũng đãđến.Khóe môi Thượng Quan Long Tiển ngậm lấy nụ cười gằn, hắn tu luyện CửuCung Kiếm của võ quán Chính Dương, và Lưu Tinh Kiếm gia truyền.Tuy rằng bình thường hắn khiêm tốn, không lộ ra ngoài, nhưng tốc độ xuấtkiếm của hắn cũng không kém hơn đám thiên kiêu Thanh Vân Bảng kia baonhiêu.Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, Thượng Quan Long Tiển chỉ thấy có một tiasáng trắng xuất hiện trước mắt, lau qua trước mắt hơn như một tia sấm sét.Sau đó, Thượng Quan Long Tiển liền cảm thấy đầu của mình đang bay lên.Cùng lúc đó, hắn nhìn thấy hai người nhảy xuống từ xà nhà kia, cánh tay củabọn họ cũng đã rơi xuống, sau đó toàn bộ thân thể bị chém thành hai đoạn.Con ngươi của Thượng Quan Long Tiển trợn trừng trừng, ánh mắt hiện lên vẻkhông thể tin nổi.Sao đao của Sở Hi Thanh có thể nhanh như vậy? Chuẩn như vậy? Độc như vậy?Cũng trong khoảnh khắc này, Thượng Quan Long Tiển đã hoàn toàn mất ý thức.